Khi Tư Lâm Niên về đến nhà, Lâm Huyền Âm đang đứng trước gương chải tóc. Mái tóc cô còn hơi ẩm, rõ ràng là vừa mới tắm gội xong.
“Vợ ơi, mới có nửa ngày không gặp mà anh nhớ em muốn chết.” Tư Lâm Niên nũng nịu tựa đầu vào cổ Lâm Huyền Âm, nhìn bóng hai người trong gương mà cười ngây ngô.
Lâm Huyền Âm chớp mắt, đuôi mắt hơi xếch mang theo chút phong tình quyến rũ. Cô không đáp lời ngay mà lặng lẽ quan sát khuôn mặt cậu trong gương.
Gương mặt trẻ trung, điển trai, đôi mắt có hồn, sống mũi cao thẳng và đôi môi hồng nhuận tuyệt đẹp. Đúng rồi, đây mới là Tư Lâm Niên của cô.
Tư Lâm Niên hít một hơi thật sâu mùi hương tỏa ra từ người cô, cảm thán: “Thơm quá đi mất, vợ ơi, em dùng cái gì để tắm thế?”
… Cái tên này lại bắt đầu hâm hấp rồi.
“Dùng sữa tắm của em chứ gì nữa, em không tự ngửi thấy à?” Lâm Huyền Âm bất đắc dĩ quay đầu lại liếc cậu một cái.
“Thế à?” Tư Lâm Niên kéo cổ áo sơ mi lên tự ngửi chính mình, cậu cũng vừa mới tắm trước khi ra ngoài mà. “Nhưng sao trên người em lại thơm hơn hẳn thế nhỉ?”
“Hừm… chắc là mùi hương cơ thể tự nhiên của chị đấy.” Lâm Huyền Âm trả lời bâng quơ. “Lát nữa chị phải về trường rồi.”
“Cái gì cơ?”
“Ừm… đợi hai anh của em về mà thấy chị vẫn còn ở đây thì không tiện lắm.” Cô khẽ rủ hàng mi, đặt chiếc lược xuống. “Nên chị đi ngay bây giờ đây.”
“Thế thì có sao đâu?” Tư Lâm Niên hơi thắc mắc, rồi trong lòng thầm lo lắng. Hay là đêm qua mình chơi quá trớn làm cô ấy giận rồi? Càng nghĩ cậu càng thấy bất an. Nhưng con gái vốn da mặt mỏng nên cậu cũng không dám hỏi thẳng thừng.
“Em… em…” Tư Lâm Niên ấp úng mãi không thành câu. Thấy Lâm Huyền Âm định xoay người rời đi, cậu vội vàng nắm chặt lấy bàn tay hơi lành lạnh của cô: “Tóc em còn chưa khô hẳn, để anh lau khô cho em đã rồi hãy đi.”
Trong nhà ba người đàn ông sống với nhau nên đương nhiên không có máy sấy tóc. Bây giờ đang là mùa thu, để tóc ướt ra đường rất dễ bị cảm. Tư Lâm Niên tìm một chiếc khăn sạch, bắt đầu tỉ mỉ lau tóc cho cô, vừa lau vừa lén quan sát sắc mặt cô.
Sao trông cô ấy có vẻ không vui nhỉ?
Tư Lâm Niên vốn không phải người giỏi giấu diếm chuyện trong lòng, liền hỏi thẳng: “Vợ ơi, đã xảy ra chuyện gì sao?”
Lâm Huyền Âm đương nhiên không thể nói cho cậu biết rằng cô vừa bị anh cả của cậu đối xử tàn bạo như thế, thậm chí cuối cùng cô còn đạt tới cao trào.
Nghĩ đến là thấy vừa tức vừa thẹn. Cô mím môi, bịa ra một lý do: “Là… bố mẹ chị ly hôn rồi. Chị muốn về trường để yên tĩnh một mình.”
Bố mẹ cô đúng là đã ly hôn, nhưng đó là chuyện từ tháng trước cơ.
Tư Lâm Niên cúi đầu hôn nhẹ lên sườn mặt cô, ánh mắt ngập tràn sự dịu dàng: “Em vẫn còn có anh mà, anh sẽ không bao giờ rời bỏ em đâu.”
“Ừm.” Lâm Huyền Âm đáp khẽ, cố gắng che giấu sự gượng gạo.
Cô thực sự cần yên tĩnh. Thật ra đi đâu cũng được, miễn lúc này không phải ở lại nhà họ Tư là được. Tư Lâm Niên tốt với cô như vậy… cô cũng sẽ không rời xa cậu. Chỉ là chuyện vừa xảy ra quá hỗn loạn, cô cảm thấy ghét bỏ bản thân vì đã nảy sinh khoái cảm trong tình cảnh đó.
Đầu óc xoay chuyển liên hồi, nghĩ đến nhiều chuyện khác, đôi mắt cô chợt lóe lên một tia sắc lạnh.
Sau khi xác nhận tóc đã khô hoàn toàn, Tư Lâm Niên cầm lược tiếp tục chải tóc cho cô. Cậu vẫn cảm thấy trạng thái của cô lúc này rất lạ.
“Em… thực sự không cần anh ở bên cạnh sao? Nếu em không muốn ở nhà, chúng mình có thể ra ngoài.” Tư Lâm Niên cẩn thận hỏi thăm, “Ở ký túc xá dù sao cũng có bạn cùng phòng, không thoải mái bằng ở với anh. Em muốn làm gì anh cũng chiều hết, em muốn yên tĩnh anh sẽ không hé răng nửa lời.”
Chết tiệt thật… sao cậu ấy có thể đáng yêu đến thế chứ.
Lâm Huyền Âm xoay người nhào vào lòng Tư Lâm Niên, ôm cậu thật chặt để cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cậu.
“Đi thôi, vậy em đưa chị đi xem phim đi.” Giọng cô nghẹn lại trong lồng ngực cậu.
“Được chứ.” Tư Lâm Niên ôm siết lấy cô, tay nhẹ nhàng vỗ về lưng cô như muốn tiếp thêm sức mạnh. “Tâm trạng em không tốt, cứ để anh chăm sóc em.”
Cậu hầu hạ Lâm đại tiểu thư mặc áo khoác, đi tất và xỏ giày rồi cả hai cùng ra cửa. Khi được hỏi muốn xem phim gì, cô chỉ nói “tùy em”.
Phim kinh dị thì không ổn, phim hành động không hợp cảnh, hài kịch? Hay phim tình cảm? Phim nào mới hợp để làm nhạc nền cho việc suy ngẫm nhân sinh đây? Cậu bối rối vô cùng. Cuối cùng, Tư Lâm Niên chọn một bộ phim hài, đặt phòng chiếu đôi với ghế sofa dài.
Trong rạp chiếu bóng mờ ảo, Tư Lâm Niên ôm trọn Lâm Huyền Âm vào lòng, cô nằm tựa lên người cậu một cách thoải mái. Tư Lâm Niên cam tâm tình nguyện làm chiếc ghế thịt, cằm khẽ tì lên tóc cô.
Ôm người đẹp trong lòng thực sự rất tuyệt, nhưng dáng vẻ của cô khiến cậu không khỏi xót xa. Tư Lâm Niên vừa thỏa mãn vừa lo lắng, nhưng cậu hiểu cô cần thời gian để tĩnh tâm lại.
Còn Lâm Huyền Âm đang nghĩ gì?
Những thứ cô thực sự sở hữu vốn chẳng có bao nhiêu, nên cô không muốn để bất cứ ai cướp đi thêm điều gì nữa. Hơn nữa, chuyện vừa rồi vốn không phải lỗi của cô. Cô rất muốn biết, nếu Tư Nhất Cẩm nhận ra cô không hề quyến rũ Tư Lâm Niên thì anh ta sẽ phản ứng ra sao.
Đáng chết, dám đối xử với cô như vậy! Từ nhỏ đến lớn cô luôn được nâng niu như ngọc như hoa, chưa bao giờ phải chịu nhục nhã thế này!
Tư Nhất Cẩm.
Lâm Huyền Âm thầm nghiền ngẫm cái tên này trong lòng.
Anh tiêu đời với tôi rồi.
![Bìa [NP – YĐVBAENTT] – Chương 21: Em đi đâu anh cũng sẽ đi cùng](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)