Bàn tay ngăm đen của Tư Nhất Cẩm vừa to vừa khỏe, nắn bóp bầu ngực trắng đến lóa mắt, tạo nên sự tương phản màu da cực kỳ kích thích. Thiếu nữ nhỏ nhắn bị đè chặt dưới thân, người đàn ông tuy đã tháo cà vạt nhưng bộ vest vẫn mặc chỉnh tề trên người. Nếu không tận mắt chứng kiến, chẳng ai tin được một Bộ trưởng luôn trầm ổn, nghiêm nghị lại có thể làm ra những hành động mạnh bạo thế này.
Đôi gò bồng đảo căng tròn như khối ngọc mỡ cừu thượng hạng, mang theo hơi ấm và ma lực hút chặt lấy lòng bàn tay anh. Theo từng nhịp nhào nặn thô bạo, bộ ngực của Lâm Huyền Âm bị biến dạng rồi lại nảy lên như thạch, tạo ra những đợt sóng thịt dập dềnh.
Tư Nhất Cẩm nhìn chằm chằm cơ thể cô, ánh mắt đen thẫm vừa xem xét vừa đấu tranh nội tâm. Phải thừa nhận rằng, Lâm Huyền Âm là một cực phẩm vưu vật. Nếu không biết bản chất dâm đãng của cô, liệu anh có bị quyến rũ đến thần hồn điên đảo thế này không? Cơn giận vì chính mình bị cô hấp dẫn khiến bàn tay anh đột ngột siết chặt. Lâm Huyền Âm thốt lên một tiếng nức nở đau đớn, đôi tay bị trói bằng cà vạt không cách nào đẩy được người đàn ông ra.
“Nhẹ một chút… cầu xin anh thả em ra…” Lâm Huyền Âm cắn môi. Cô vốn quật cường, nhưng sức lực người đàn ông này quá lớn, lại còn đang trong cơn thịnh nộ. Cô không muốn chịu khổ vô ích nên định bụng tìm cách giải thích để xoa dịu anh. Cô nhìn thẳng vào mắt Tư Nhất Cẩm, cố gắng giữ vẻ chân thành nhất có thể.
“Anh nghe em nói, em không hề quyến rũ em trai anh, tất cả những thứ này đều là cậu ấy bắt em mang vào…” Chạm phải ánh mắt sắc lạnh của Nhất Cẩm, cô bỗng chột dạ, giọng nhỏ dần rồi lảng tránh: “Em có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra…”
“Ồ?” Tư Nhất Cẩm cười lạnh. Việc cô nhắc đến Tư Lâm Niên chỉ khiến anh thêm điên tiết. Đáng chết thật, đến lúc này vẫn còn giả vờ thanh thuần, cứ như người vừa mới phóng đãng tự an ủi trên giường không phải cô vậy. Ai biết được trước mặt em trai anh cô còn dùng bộ mặt nào để dụ dỗ nó chứ?
Nhất Cẩm bóp chặt cằm cô, ép cô phải đối diện với mình: “Không chỉ dâm đãng mà còn thích nói dối. Được thôi, để tôi dạy cho em biết thế nào là nói thật.”
Anh lật người cô lại một cách dễ dàng, dùng đầu dây cà vạt buộc chặt tay cô vào thành giường, sau đó giáng một bạt tai cực mạnh xuống bờ mông căng tròn như trái đào mật.
“Bò cho hẳn hoi!”
Lâm Huyền Âm bị đánh đến ngây người. Bên trong cơ thể vẫn còn cây gậy mát xa đang rung và đuôi mèo, cái tát này khiến cô sực tỉnh và cảm nhận rõ rệt sự tồn tại của chúng.
“Ưm… a…” Khoái cảm từ sâu trong cơ thể nổ tung khiến làn da cô nổi da gà, một tiếng rên ngọt lịm thoát ra từ kẽ răng.
Thấy cô rên rỉ, vẻ mạnh bạo trong mắt Nhất Cẩm càng đậm: “Không biết xấu hổ. Bị đét mông mà cũng sướng đến thế sao?”
Nói xong, anh lại giáng thêm mấy bạt tai nặng nề. Bờ mông trắng nõn lập tức ửng hồng, in hằn những vết ngón tay đỏ rực. Lâm Huyền Âm co rúm người, cảm giác vừa đau vừa sướng đan xen khiến cô sợ hãi mình sẽ chìm đắm trong đó: “Đừng… đừng làm vậy… dừng lại đi… a…”
“Tôi bảo em bò lên, cho em ba giây. Ba…”
Cảm nhận được sự nguy hiểm, Lâm Huyền Âm cắn môi làm theo, nhưng cơ thể cô lúc này đã mềm nhũn, vừa nhổm dậy đã khuỵu xuống khiến gậy mát xa bên trong lại xốc nảy một trận. Nhất Cẩm lạnh lùng nhìn cô, một tay bóp eo, một tay banh rộng chân cô ra, cưỡng ép cô phải quỳ bò như một con thú nhỏ. Tư thế này khiến bầu ngực cô trĩu xuống, lủng lẳng trước mắt anh đầy khiêu khích. Anh đưa tay nắm lấy một bên, liên tục nhào nặn.
“Cầu xin anh… em sẽ tránh xa em trai anh ra, được không?” Cô bật khóc vì nhục nhã.
“Tha sao? Có vẻ em trai tôi đang mê đắm em lắm đấy.” Nhất Cẩm cười xảo quyệt, “Tôi vẫn chưa dạy xong cách nói thật đâu. Bị đét mông có sướng không, nói!”
Thêm một cú đánh giáng xuống, khiến hoa huyệt co thắt lại, mút chặt lấy cây gậy mát xa. Lâm Huyền Âm cảm thấy không ổn, cô… cô sắp lên đỉnh rồi.
“A ưm… đừng đánh nữa…”
Nhất Cẩm phớt lờ mọi lời van xin. Đôi tay anh vung xuống không ngừng nghỉ khiến mông cô sưng đỏ lên trông thấy, trong khi chiếc đuôi mèo bên dưới vẫn ngoáy một vòng đầy mời gọi sau mỗi cú đánh. Dường như đã bị ma ám, anh càng đánh càng hăng rồi gầm lên: “Nói! Bị đánh có sướng không?”
Cuối cùng Lâm Huyền Âm không chịu nổi nữa, khóc nấc lên: “Sướng… anh đánh làm em sướng lắm… đánh nữa đi…”
Cùng lúc đó, cô đạt tới cao trào. Hoa huyệt co rút liên hồi, mật dịch hòa lẫn tinh dịch còn sót lại trào ra ngoài từng giọt khiến ngọn lửa dục vọng trong lòng Nhất Cẩm bùng lên như thiêu đốt.
“Tốt lắm, vậy để tôi cho em thứ em thích nhất. Một cây côn thịt thực thụ, em thấy sao!”
Nhất Cẩm kéo khóa quần, rút cây gậy mát xa ra và thay thế bằng cây côn thịt khổng lồ, nóng hổi của mình, đâm thẳng vào tận đáy hoa huyệt.
Lâm Huyền Âm trợn tròn mắt, đổ ụp người xuống giường, khó khăn thốt ra: “To quá… anh… xin anh chậm lại…”
Phân thân của Nhất Cẩm thực sự quá hùng vĩ. Cô cứ ngỡ Lâm Niên đã là giới hạn rồi, không ngờ anh cả còn thô bạo và to lớn hơn nhiều. Quy đầu to mọng như tảng đá nghiền ép vào điểm sâu nhất bên trong, khiến huyệt nhỏ bị nong rộng đến cực hạn, không thể co thắt nổi. Cô chỉ biết hít sâu để thả lỏng cơ thể.
“To sao? To mới làm em sướng được chứ.” Nhất Cẩm vừa nói những lời thô tục vừa liên tục xuyên thấu cô.
“A… em chịu hết nổi rồi…” Bụng dưới trướng đau vì chứa quá nhiều tinh dịch và dâm thuỷ, lại bị cây côn thịt quá khổ này giày vò, cô khóc không ngừng vì sợ hãi.
“Loại dâm đãng như em phải bị bắn đầy bụng rồi tiếp tục bị ddijt thì mới đúng tội.” Thấy cô khóc, anh càng thêm bực bội và hưng phấn. Anh cởi trói tay cho cô, kéo cô xuống giường. Anh dùng đôi tay khỏe mạnh xốc nách cô lên, bắt cô phải đi bộ trong khi côn thịt vẫn đang cắm chặt bên trong.
“Đi đi!” Nhất Cẩm tàn nhẫn tra tấn cô. Chỉ cần cô khựng lại, anh lại dùng quy đầu nghiền nát những thớ thịt nhạy cảm bên trong. Lâm Huyền Âm vừa khóc vừa bước đi, hoa huyệt nóng bừng nhưng càng lúc lại càng ướt át, mỗi bước đi là một lần bị đâm sâu.
“Ưm… a… em chết mất…”
Đến phòng khách, cuối cùng anh cũng dừng lại, rút vật cứng ra khiến cô đổ gục xuống sàn. Mất đi sự lấp đầy đột ngột, Lâm Huyền Âm ngẩng khuôn mặt đẫm lệ đầy mê mang nhìn anh. Anh đưa phân thân tím sẫm, dính đầy dịch nhờn cọ xát lên hạt mầm và cánh hoa của cô nhưng không tiến vào.
“Giờ thì nói xem, em thích được gọi là con đĩ nhỏ, con chó cái hay con đàn bà dâm đãng?”
“Ưm…” Sự kích thích nhẹ nhàng ở bên ngoài khiến cô khát khao được lấp đầy hơn bao giờ hết. Cô nhìn cây côn thịt khổng lồ của Nhất Cẩm đầy thèm khát.
“Em… em là con đàn bà dâm đãng… cầu xin anh… mau chịch đồ dâm đãng này đi…”
Nhất Cẩm bóp eo cô, đâm mạnh một cú lút cán: “Tôi chịch em có sướng không?”
“A a a… sướng… bị chịch sướng lắm… sâu nữa đi… anh cả giỏi quá…”
Ánh mắt Nhất Cẩm tối sầm lại, anh dồn lực thúc liên tục hơn trăm cái, cuối cùng gầm lên và bắn thẳng vào sâu trong hoa huyệt. Lâm Huyền Âm nức nở trong cơn sung sướng: “A… lại bị bắn đầy bụng rồi… trướng quá…”
“Dâm thật.” Nhất Cẩm rút ra, dùng gương mặt cô để lau sạch dịch nhờn trên phân thân mình, sau đó thì thầm: “Nếu không phải sắp có cuộc họp, hôm nay tôi nhất định sẽ chịch chết em.”
Sau đó, anh đưa cô vào phòng tắm. Anh biết Tư Lâm Niên sắp về nên nhanh chóng dọn dẹp phòng khách và phòng ngủ. Thay một chiếc cà vạt mới, chỉnh đốn lại âu phục phẳng phiu, Tư Nhất Cẩm lại trở về với dáng vẻ Bộ trưởng lịch lãm hằng ngày rồi rời khỏi nhà đến chỗ làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
![Bìa [NP – YĐVBAENTT] – Chương 20: Bị anh cả trừng phạt – Bị anh cả tét mông, vừa kẹp dương vật vừa đi](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)