Muốn chơi cho cô hỏng mất, muốn cho cả thế giới biết cô là của riêng mình, ý nghĩ ấy khiến động tác của Tư Lâm Niên dần trở nên thô bạo. Cậu gặm nhấm bờ môi mềm mại của Lâm Huyền Âm, nhân lúc cô kêu lên mà đưa đầu lưỡi quét ngang khoang miệng ngọt ngào, cuốn lấy cuống lưỡi cô. Nụ hôn sâu hoắm này khiến Lâm Huyền Âm nghẹt thở, cuống lưỡi cũng bắt đầu truyền đến cảm giác đau nhẹ.
Đầu óc choáng váng, Lâm Huyền Âm dùng hai tay đấm nhẹ vào vai Tư Lâm Niên. Cuối cùng cậu cũng chịu buông tha cho miệng cô. Giữa môi hai người kéo ra một sợi chỉ bạc mỏng manh rồi biến mất trong không trung. Lâm Huyền Âm tựa vào cửa, hít thở hổn hển, đôi mắt mang theo chút oán trách nhìn Tư Lâm Niên như thể đang trách cậu hôn quá dùng sức.
Đôi mắt dưới hàng mi cong vút chớp chớp, toát lên phong tình khác lạ. Có một người đẹp như thế bên cạnh, làm sao Lâm Tư Niên có thể bỏ qua? Hơn nữa, đây là người đẹp độc quyền của cậu, những kẻ khác đừng hòng mà mơ tưởng tới.
“Chị không có quyến rũ người khác mà.” Lâm Huyền Âm uất ức xoa xoa miệng, nhưng lại bị Tư Lâm Niên bá đạo giam giữ đôi tay. Cậu cúi đầu, bờ môi hồng nhuận lướt nhẹ trên làn da trắng ngần như sữa của cô, từ chiếc cổ thiên nga thon dài đến xương quai xanh tinh tế, sau đó không khách khí mà để lại từng dấu ấn mà cậu đã thèm khát từ lâu.
Lần trước cậu đã cố kiềm chế, sợ cô không vui nên rất hiểu chuyện mà không để lại quá nhiều dấu vết. Nhưng lần này, cậu nhất định phải khiến trên người cô đầy rẫy dấu ấn của mình, tốt nhất là không chỗ nào không có, để lũ ruồi nhặng vây quanh cô biết khó mà lui.
Lâm Huyền Âm nhíu mày, nụ hôn mạnh bạo này thực sự làm cô đau. Cô muốn đẩy Tư Lâm Niên ra nhưng đôi tay bị khóa chặt, muốn trốn cũng không thoát, chỉ có thể cam chịu để cậu gieo rắc từng nụ hôn rực cháy lên cơ thể. Thậm chí vùng xương quai xanh tinh xảo cũng bị cậu xem như món đồ chơi, cậu gặm cắn, dùng hàm răng sắc bén day nhẹ vào chỗ lõm nhưng vẫn đủ tinh tế để không làm cô bị thương.
“Em là chó con đấy à? Mau dừng lại đi.” Lâm Huyền Âm chịu đựng cảm giác ngứa ngáy ở xương quai xanh. Cô cảm giác nếu mình không nói gì hay làm gì đó thì sẽ bị ăn sạch mất. Cô dần thoát khỏi trạng thái choáng váng vì nụ hôn vừa rồi, não bộ bắt đầu phân tích sự khác thường của Tư Lâm Niên.
Là ghen đúng không? Chắc chắn là ghen rồi, thấy nam sinh kia tiếp cận cô, mà cô lại còn cười chào tạm biệt. Nhưng cô chào hỏi cũng là vì lịch sự thôi mà. Tuy Tư Lâm Niên và cậu ta không cùng khoa, nhưng đắc tội với một đàn anh thì chẳng hay ho gì. Một nụ cười có thể giải quyết được vấn đề, thì việc gì phải chuốc thêm kẻ thù?
Vả lại cậu đã để lại nhiều dấu vết trên người cô như vậy, chắc cũng nguôi giận rồi. Tuy động tác có chút hung hăng nhưng thực tế không hề làm cô thực sự đau đớn. Nghĩ vậy, Lâm Huyền Âm không vùng vẫy nữa mà chủ động xuống nước trước.
“Ông xã, em sai rồi. Sau này em sẽ không cười với người ngoài nữa, lần sau em sẽ đấm hắn một phát rồi lườm hắn một cái rồi mới đi, được chưa?” Lâm Huyền Âm tựa vào cửa, bắt đầu màn ngoan ngoãn nhận lỗi.
Chiêu này khiến Tư Lâm Niên muốn giận cũng không giận nổi. Cậu khẽ bật cười khi đang vùi đầu vào cổ cô, nhưng lại sợ cô phát hiện nên nhanh chóng thu lại vẻ mặt, ngẩng đầu lườm cô một cái hung dữ: “Ba hoa chích choè cái gì? Đừng tưởng là tôi không biết đánh phụ nữ nhé.”
Những chuyện khác cô có thể tin, chứ bảo Tư Lâm Niên đánh phụ nữ thì cô tuyệt đối không tin. Lâm Huyền Âm cậy mình được cưng chiều, nở một nụ cười ngọt ngào với cậu: “Vậy thì em nương tay chút nhé, đừng có đánh vào mặt.”
Tư Lâm Niên không nhịn được nữa mà phì cười. Cậu bế bổng cô lên đặt lên bàn, rồi cắn nhẹ vào má cô một cái: “Tôi chịu thua rồi, sao trên đời lại có kiểu người như chị cơ chứ.”
Lâm Huyền Âm nhẹ nhàng ôm lấy Tư Lâm Niên, phía sau lưng cậu, cô nở một nụ cười đắc thắng vì đã xoay chuyển được tình thế. Đôi mắt long lanh đầy ẩn ý, cô lại uất ức mở lời: “Nhưng mà em làm cổ chị đầy vết thế này, lại còn dùng sức như thế nữa.”
“Ưm…” Tư Lâm Niên dùng môi mơn trớn bờ vai mịn màng của cô, phát ra tiếng hừ hừ không rõ ý nghĩa.
“Đau lắm đấy, em còn thế nữa là chị không cần em đâu.” Lâm Huyền Âm nhìn lên bảng đen, buông một câu nhẹ tênh.
Nghe câu này, đồng tử Tư Lâm Niên chấn động, tim thắt lại một cái. Cả người cậu như quả bóng xì hơi: “Đừng mà, anh sai rồi.” Ba chữ cuối lí nhí như muỗi kêu.
Lâm Huyền Âm cũng không làm khó cậu. Ừ thì, muốn thuần phục đàn ông phải từ từ từng chút một. Những gì cô sở hữu vốn không nhiều, giờ có thêm một Tư Lâm Niên, cô nhất định không muốn đánh mất. Vì vậy, cô phải biến cậu thành báu vật của riêng mình mới được.
“Được rồi, nể tình em đẹp trai nên chị tha thứ đấy.” Bàn tay trắng muốt thon dài của Lâm Huyền Âm vuốt ve khuôn mặt Tư Lâm Niên, rồi nhắm thẳng vào môi cậu mà hôn xuống. Ngay lập tức, Tư Lâm Niên cuồng nhiệt đáp lại nụ hôn này…
Cuối cùng khi rời khỏi phòng học, mười ngón tay hai người vẫn đan chặt. Lúc này trời đã tối hẳn, vào độ thu đông nên trời tối sớm, cũng đã đến giờ cơm tối.
“Đúng rồi, hai lão già nhà anh mời em hôm nay đến nhà dùng cơm đấy. Lát nữa về nhà cùng anh nhé.” Tư Lâm Niên đỏ mặt, ra vẻ bí mật: “Anh còn có quà tặng cho em nữa.”
Lâm Huyền Âm nghe vậy thì do dự: “Nhưng mà những vết trên cổ này… Thôi được rồi, để chị về ký túc xá thay áo cao cổ đã.”
Tư Lâm Niên ngoan ngoãn đưa Lâm Huyền Âm về tận sảnh ký túc xá. Chỉ đến khi bóng lưng cô hoàn toàn khuất sau cánh cửa, ánh mắt cậu mới dần tối sầm lại. Yêu một người vừa thông minh vừa rạng rỡ như Lâm Huyền Âm, cậu thừa hiểu bản thân phải đối mặt với không ít sóng gió. Cậu tự tin vào chính mình, nhưng lại chẳng thể an lòng trước vô số kẻ dòm ngó bên ngoài cứ chằm chằm nhìn vào đóa hoa kiêu kỳ mà cậu nâng niu. Cậu chẳng muốn mình trở thành kẻ hẹp hòi, nhưng cứ nghĩ đến việc ngay cả khi có cậu ở bên mà cô vẫn tỏa sáng đầy mê hoặc như thế, thì những lúc cậu không có mặt, liệu có bao nhiêu kẻ đã bị cô đánh cắp trái tim?
Cậu phải làm sao để độc chiếm cô hoàn toàn đây
Có phải nếu chơi hỏng cô, thì cô sẽ mãi mãi ở lại bên cạnh cậu không?
Trong lúc Tư Lâm Niên đang đứng dưới ký túc xá đợi Lâm Huyền Âm và suy nghĩ vẩn vơ, màn hình điện thoại chợt sáng lên. Là anh hai gọi đến, nói muốn qua đón cậu và Lâm Huyền Âm cùng về. Tư Lâm Niên vì muốn có thêm thời gian riêng tư với cô nên đã từ chối. Cậu treo máy với chút nghi hoặc. Tại sao anh hai vốn nghiêm khắc với mình nay lại chủ động muốn đi đón? Chắc là anh cả bảo đi thôi, ngoài lý do đó ra cậu chẳng nghĩ được gì khác.
Lúc này, người đàn ông tuấn tú bị từ chối đang ngồi trong xe, một tay đặt trên vô lăng, một tay xoa thái dương. Nghĩ đến lát nữa Lâm Huyền Âm sẽ đến nhà, vừa muốn gặp lại vừa không muốn gặp, nhớ cô nhưng lại không thể nhớ… Một cảm giác vừa ngọt ngào vừa bực bội. Vô thức nhớ đến cô, anh khẽ mỉm cười, nhưng rồi ngay lập tức thu lại nụ cười ấy. Hai loại cảm xúc trái ngược xâu xé Tư Văn Hoa, anh chỉ có thể mặt không cảm xúc mà lái xe về nhà.
Buổi tối khi được Tư Lâm Niên đưa về nhà, tuy không phải lần đầu tiên đến đây, nhưng Lâm Huyền Âm vẫn có chút e thẹn. So với lần trước đầy xấu hổ và gượng ép, lần này cảm giác giống như chính thức ra mắt gia đình khiến cô vừa vui mừng nhẹ nhàng lại vừa thấp thỏm không yên.
![Bìa [NP – YĐVBAENTT] – Chương 14: Sự tra tấn ngọt ngào](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)