Bìa [NP – YĐVBAENTT] – Chương 13: Tư Lâm Niên nổi cơn ghen
YDVBAENTT

[NP – YĐVBAENTT] – Chương 13: Tư Lâm Niên nổi cơn ghen

Tác giả: Bá Khí Thảo Môi Ngưu Nãi

1512 từ · 7 phút đọc

Tư Lâm Niên nổi cơn ghen

Tư Lâm Niên bất đắc dĩ nhìn thiếu nữ vừa trải qua cao trào mà lịm đi, lại liếc nhìn phần thân dưới vẫn còn đang dựng đứng, cương cứng đến phát đau của mình mà cười khổ. Cậu cam chịu số phận, bế thốc Lâm Huyền Âm vào phòng tắm để tẩy rửa sạch sẽ cho cô.

“Vợ ngốc, mau khỏe lại đi nhé,” Tư Lâm Niên nhớ tới đống đồ chơi mà mình đã lén mua tối qua, cười đến mức mặt đầy dâm đãng: “Nể tình tương lai dài lâu, anh tạm thời tha cho cái hoa huyệt của em một lần này đấy.”

“Nhưng mà, mượn tay em dùng tạm chút vậy.” Tư Lâm Niên kéo bàn tay mềm mại không xương của Lâm Huyền Âm đặt lên cây côn thịt to lớn, dùng lòng bàn tay cô để tự an ủi bản thân.

Chẳng biết bao lâu sau, Lâm Huyền Âm mới khôi phục ý thức. Cô cảm thấy chân cũng mỏi mà tay cũng rã rời, hơi nghi hoặc một chút rồi ngồi vào bàn ăn nốt bữa cơm do chính tay Tư Lâm Niên nấu.

Lâm Huyền Âm vừa né tránh những cái hôn nồng nhiệt mà Tư Lâm Niên thỉnh thoảng lại áp sát tới, vừa thu dọn đồ đạc chuẩn bị về trường. Tuy hôm nay không có tiết nhưng chương trình thực tập kỳ này cô vẫn chưa tìm được công ty phù hợp, cô định bụng về ký túc xá bàn bạc thêm với mấy cô bạn cùng phòng.

Tư Lâm Niên: [Cái đồ vô tâm, cái đồ ăn xong phủi tay, cái đồ vô lý đùng đùng.JPG]

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Trở về ký túc xá, cô cùng mấy người bạn cùng phòng nghiên cứu danh sách các công ty tuyển thực tập sinh năm hai. Giảng viên cũng đề cử một vài nơi chuyên môn phù hợp, đãi ngộ tốt, lại còn gần trường.

Thực chất, đợt thực tập năm hai này chủ yếu là đi kiến tập để tích lũy học phần. Các anh chị khóa trên đều khuyên cứ tìm đại một công ty nào đó cho phép đóng dấu vào chứng nhận thực tập, sau đó tự viết báo cáo nộp cho trường là xong.

Lâm Huyền Âm quyết đoán chọn mấy công ty gần trường nhất để nộp hồ sơ, vừa vặn kỳ nghỉ này cô cũng không định về quê. Những người bạn khác hoặc là chọn nơi đãi ngộ cao, hoặc là định về quê rồi mới tìm chỗ thực tập sau.

Ánh mắt vốn dĩ rạng rỡ của Lâm Huyền Âm bỗng tối sầm lại. Học kỳ này bố mẹ cô ly hôn, cô về nhà cũng không phải là không có chỗ ở, chỉ là cô cần thêm chút thời gian để đối mặt với chuyện này. Bảo cô nhát gan cũng được, trốn tránh cũng hay, thực sự cô còn chẳng muốn về nhà ăn Tết nữa.

Tư Lâm Niên từng nói với cô rằng hãy coi nhà cậu như nhà mình. Bất kể đó là lời đường mật nhất thời hay là tình cảm chân thành, lúc đó tuy cô không nói gì nhưng trái tim đã khẽ run rẩy. Ngay cả nhà mình cô còn không có, liệu cô có thực sự xứng đáng sở hữu ngôi nhà của cậu không?

Hiện tại ở thành phố A này, bến đỗ thực sự của cô chỉ là căn phòng ký túc xá nhỏ chưa đầy mười mét vuông, nơi mang lại cảm giác chân thật nhất cho cô chính là chiếc giường tầng bé nhỏ này.

Nằm trên giường nhắn tin WeChat bâng quơ với Tư Lâm Niên, Lâm Huyền Âm có chút ngẩn ngơ. Cô thầm nghĩ, tuy mẹ cậu mất sớm nhưng cậu được hai anh trai chăm sóc rất tốt, thậm chí còn hay cười hay nói và hiểu chuyện hơn hẳn những nam sinh khác. Cậu biết nấu ăn, độc lập và tự chăm sóc tốt cho bản thân. Tuy nhỏ tuổi nhưng nội tâm cậu lại có mặt trưởng thành, đôi khi cô thấy mình còn trẻ con hơn cậu, luôn tìm kiếm sự an ủi từ phía cậu.

Cô tận hưởng việc được một chàng trai như thế chiều chuộng, cùng cậu đùa giỡn, chỉ là đôi khi những việc họ làm với nhau khiến cô cảm thấy thẹn thùng. Nghĩ đến những chuyện mây mưa mấy ngày qua, gương mặt nhỏ của cô đỏ bừng lên. Nhưng cô lại khát khao nhiều hơn thế, tham lam muốn có được thật nhiều yêu thương để sở hữu một thứ gì đó thuộc về riêng mình trong thành phố xa lạ mà quen thuộc này.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

“Cho nên thí nghiệm này chứng minh khi đạt trạng thái ổn định, nhiệt lượng qua B tương đương với nhiệt lượng tỏa ra xung quanh C, tức là tốc độ dẫn nhiệt của B…”

Lâm Huyền Âm nghiêm túc tổng kết kết luận thí nghiệm cho nhóm, ngòi bút không ngừng ghi chép báo cáo. Buổi thực hành Vật lý đại cương sắp kết thúc, mỗi người phải nộp báo cáo để giảng viên chấm điểm. Ở đại học A, môn này cho phép sinh viên toàn khóa tự chọn bài thí nghiệm, nên thành viên trong nhóm có thể đến từ bất cứ chuyên ngành nào. Những ai cùng nhóm với Lâm Huyền Âm đều cảm thấy rất hạnh phúc, không chỉ vì được ngắm nhìn thiếu nữ thanh tú ở khoảng cách gần mà còn vì sự giúp đỡ nhiệt tình của cô. Nhìn sang các nhóm khác, có nơi thí nghiệm còn chưa xong, sắp đến giờ nộp bài mà sinh viên cứ loạn hết cả lên để mượn số liệu.

“Bạn học này, bạn sai dấu phẩy ở đây rồi.” Một nam sinh có vẻ ngoài thư sinh từ chuyên ngành khác nhìn vào báo cáo của cô. Cậu ta cùng nhóm thí nghiệm với cô, phong cách làm việc rất logic, kín kẽ, đúng chuẩn một “con nhà người ta” thứ thiệt.

“Ơ? Chỗ nào cơ?” Lâm Huyền Âm dừng bút, nghi hoặc hỏi.

Ngón tay thon dài của nam sinh nọ chỉ vào một cột số liệu: “Đơn vị của bảng đo lường này bị thay đổi rồi.”

“A, đúng thật này, cảm ơn cậu nhé!” Lâm Huyền Âm không tiếc một nụ cười rạng rỡ với cậu ta. May mà phát hiện ra trước khi nộp, nếu không chắc chắn sẽ bị trừ điểm chi tiết.

Nộp xong báo cáo, Lâm Huyền Âm vừa định bước ra khỏi phòng học thì bị nam sinh kia gọi giật lại.

“Mình là Ôn Sơ Vân bên Viện Điện tử, mình biết cậu, cậu là Lâm Huyền Âm bên Viện Cơ khí đúng không.” Ôn Sơ Vân bước tới trước mặt cô, chủ động chìa tay ra: “Có thể làm quen một chút không?” Cậu ta đã nghe danh Lâm Huyền Âm từ lâu, vốn nghĩ cô chỉ có gương mặt xinh đẹp và tính cách dịu dàng, không ngờ cô còn thông minh như vậy, khiến cậu ta nảy sinh cảm giác tán thưởng lẫn nhau giữa những người tài giỏi.

“Xin lỗi, không thể.” Tư Lâm Niên vốn đợi sẵn ở cửa bước vào, nhìn Ôn Sơ Vân bằng ánh mắt đầy đe dọa. Một tay cậu ôm choàng lấy vai Lâm Huyền Âm, sau đó hất cằm với cô một cái cực ngầu: “Đi thôi.”

Lâm Huyền Âm mỉm cười, không rõ là cười cho sự bối rối của Ôn Sơ Vân hay cười vì Tư Lâm Niên đang bảo vệ mình như một chú sư tử nhỏ. Cô quay đầu lại, áy náy vẫy tay chào tạm biệt Ôn Sơ Vân.

Vừa ra khỏi cửa, Lâm Huyền Âm đã bị Tư Lâm Niên kéo vào một phòng học trống vừa mới tan tầm. Tư Lâm Niên dồn cô vào giữa cánh tay cậu và cánh cửa, tay kia nhanh chóng khóa trái phòng lại.

“Này, em định làm gì thế?” Lâm Huyền Âm ngơ ngác nhìn vào đôi mắt đang hừng hực lửa ghen của cậu.

“Vừa rồi chị còn cười rồi vẫy tay chào tạm biệt cái gã đó đúng không?” Mặt cậu áp sát vào mặt cô…

“Đấy là đàn anh của em, gã gã cái gì mà gã.” Lâm Huyền Âm chớp mắt né tránh để lấy lại bình tĩnh, nhưng chính cái dáng vẻ đó lại khiến Tư Lâm Niên nghĩ rằng cô đang chột dạ.

“Chị chột dạ cái gì? Chị định công khai quyến rũ kẻ khác ngay trước mặt anh đấy à?”

Không thèm nghe cô giải thích thêm, Tư Lâm Niên ép sát người lên, chiếm lấy bờ môi thơm mềm của Lâm Huyền Âm. Đầu lưỡi cậu thô bạo cạy mở hàm răng cô, một cảm giác muốn xâm chiếm như thú hoang tràn ngập khắp các dây thần kinh.