Bìa [NP – YĐVBAENTT] – Chương 12: Tận hưởng màn oral sex của Tư Lâm Niên
YDVBAENTT

[NP – YĐVBAENTT] – Chương 12: Tận hưởng màn oral sex của Tư Lâm Niên

Tác giả: Bá Khí Thảo Môi Ngưu Nãi

1095 từ · 5 phút đọc

Tận hưởng màn oral sex của Tư Lâm Niên

Tư Lâm Niên đặt Lâm Huyền Âm nằm ngay ngắn trên tấm thảm, những ngón tay linh hoạt nhanh chóng cởi bỏ chiếc quần lót của cô. Chỉ thấy một sợi chỉ bạc dâm mỹ kéo dài từ cửa mình dính chặt vào đáy quần lót, kéo ra một khoảng xa mới chịu đứt lìa. Tư Lâm Niên tò mò dùng đầu ngón tay quệt lấy một chút mật dịch, đưa lên mắt quan sát rồi thản nhiên đưa vào miệng nếm thử.

“Ngọt thật đấy.” Tư Lâm Niên chẹp miệng phát ra tiếng “chép chép” đầy phấn khích, vẻ mặt nghiêm túc liếm sạch sẽ dấu vết mật ngọt trên tay.

Tiếng mút ngón tay của cậu khiến Lâm Huyền Âm xấu hổ đến mức muốn ngất đi. Cô chỉ biết chột dạ lấy tay che kín mặt, cố gắng hạ hỏa cho đôi gò má đang nóng bừng.

Tiếp đó, Tư Lâm Niên lại bày ra vẻ mặt chỉnh tề, dùng ngón tay chậm rãi phác họa từng đường nét của hoa huyệt. Đầu ngón tay dính đầy mật dịch lướt qua cánh hoa, đài hoa, lỗ niệu đạo rồi dừng lại ngay trên hoa hạch. Hai ngón tay thon dài vê nhẹ hạt mầm nhạy cảm ấy, khiến Lâm Huyền Âm không kìm được mà run rẩy cả đôi chân.

“Vẫn còn sưng này.” Giọng cậu lộ vẻ tiếc nuối, “Thật đáng thương quá đi.”

Tư Lâm Niên khẽ búng vào hoa hạch, khiến hạt mầm đỏ rực ấy run rẩy kịch liệt. Hoa huyệt mới hôm qua còn màu hồng phấn, giờ đây những cánh hoa đã trở nên đỏ mọng, căng nhức và được bao phủ bởi một lớp mật dịch trong suốt bóng loáng. Mùi vị dâm mĩ tràn ngập trong không khí, đến chính Lâm Huyền Âm còn ngửi thấy rõ mồn một, huống chi là Tư Lâm Niên đang áp sát mặt vào nơi đó.

“Chị à, chị dâm đãng thật đấy.” Chỉ vào những lúc thế này, cậu mới chịu gọi cô là “chị” theo đúng ý cô. Tư Lâm Niên ghé sát chóp mũi vào hoa huyệt, dùng sống mũi cao thẳng cọ xát, đẩy đưa vào khối thịt mềm mại, đầu lưỡi cũng không để yên mà liếm láp sạch sẽ lượng mật dịch tràn ra trên cánh hoa, giống như một chú ong chăm chỉ đang cần mẫn hút mật, len lỏi vào tận khe sâu mà không bỏ sót một giọt nào.

“Ưm a… sướng… sướng quá…” Lâm Huyền Âm che kín gương mặt kiều diễm, tiếng rên rỉ rò rỉ qua kẽ tay.

“Sướng thế cơ à?” Tư Lâm Niên tham lam quét sạch mật ngọt. Cửa hoa huyệt theo từng động tác của cậu lại rỉ ra thêm những giọt nước trong vắt. Theo nhịp chuyển động của yết hầu, toàn bộ mật dịch đều bị cậu nuốt trọn, những cánh hoa còn bị cậu tô điểm thêm một lớp nước bọt sáng lấp lánh.

“Nước bọt có tác dụng giảm nhiệt, giảm đau, lại còn sát trùng nữa. Chị thấy em nói đúng không?” Tư Lâm Niên ngẩng đầu cười rạng rỡ với Lâm Huyền Âm, bộ dạng như đang chờ được khen thưởng: “Bên ngoài tiêu viêm xong rồi, giờ đến lượt bên trong nhé.”

“Ưm… đừng mà…” Lâm Huyền Âm vặn vẹo thân hình, ngượng ngùng muốn khép đôi chân lại, nhưng cô đã quên mất đầu của Tư Lâm Niên đang nằm ngay giữa hai chân mình. Động tác khép chân của cô vô tình lại kẹp chặt lấy cậu, đưa chàng trai vừa mới rút ra trở lại ngay giữa nguồn mật đào.

“Hôm nay chị nhiệt tình quá nhỉ,” Tư Lâm Niên vừa tách hai cánh hoa đang khép hờ ra vừa trêu chọc, “Gấp gáp đến thế cơ à? Em sẽ hầu hạ chị thật chu đáo nha.”

Đầu lưỡi mềm mại của cậu cạy mở miệng huyệt, lách sâu vào bên trong. Hoa huyệt sưng đỏ lúc này nóng hầm hập, từng thớ thịt không ngừng mút mát lấy đầu lưỡi của cậu. Tuy lưỡi không thô dài như côn thịt, nhưng lại vô cùng linh hoạt khi mơn trớn các vách ngăn, mỗi lần uốn lượn là một lần khiến mật dịch trào ra cuồn cuộn.

Đầu lưỡi không biết mệt mỏi liên tục khuấy đảo, lúc thì liếm láp tinh tế, lúc lại dùng lực thúc mạnh vào vách thịt rồi xoay vòng bên trong.

“Ưm a…” Lâm Huyền Âm cảm thấy sung sướng đến mức như đang bay bổng trên mây xanh, đầu óc choáng váng theo từng nhịp lưỡi của Tư Lâm Niên. “A a… chạm vào rồi… sướng quá…” Khi đầu lưỡi chạm đúng vào điểm nhạy cảm sâu bên trong, Lâm Huyền Âm chỉ biết lấy tay che mắt, nước mắt sinh lý trào ra vì quá kích thích.

Đôi chân ngọc muốn khép lại để tìm điểm tựa, nhưng lại bị Tư Lâm Niên banh rộng hơn nữa. Vùng bụng phẳng lì mềm mại của cô vì bị kích thích mà ưỡn lên cao, khiến toàn bộ hoa huyệt phô bày trọn vẹn trước mặt cậu.

Nhận thấy Lâm Huyền Âm sắp đạt đến đỉnh điểm nhờ màn khẩu giao, Tư Lâm Niên càng ra sức dùng lưỡi liếm láp mạnh bạo vào điểm nhạy cảm kia. Cậu vừa phục vụ cô vừa hỏi bằng giọng mơ hồ: “Những kỹ năng này em học lén sau khi chị ngủ đêm qua đấy, chị thấy em có giỏi không?”

“Ưm a… giỏi lắm… tuyệt lắm…” Lúc này thiếu nữ chỉ còn biết đáp lại trong vô thức, thậm chí chẳng rõ cậu đang nói gì. Cơn khoái cảm như luồng điện chạy dọc từ thân dưới tỏa ra khắp cơ thể, lan nhanh như thủy triều khiến làn da cô ửng hồng toàn bộ. Những giọt nước mắt sung sướng rơi không ngừng, trong đầu cô như có hàng vạn bông pháo hoa đang rực cháy. Ban đầu chỉ là từng đóa một, sau đó bùng nổ liên tiếp, dồn dập đến mức đầu óc cô ngoài sự đê mê ra thì không còn chứa nổi thứ gì khác.

Cô quên mất đây là nhà Tư Lâm Niên, quên mất mình vừa mới bị phá trinh ngày hôm qua, thậm chí quên luôn cả bản thân mình là ai.

Cuối cùng, một luồng sáng chói lòa lóe lên trong tâm trí, Lâm Huyền Âm thét chói tai khi chính thức đạt cao trào.