Bìa [NP – YĐVBAENTT] – Chương 11: Ngọt sủng hằng ngày
YDVBAENTT

[NP – YĐVBAENTT] – Chương 11: Ngọt sủng hằng ngày

Tác giả: Bá Khí Thảo Môi Ngưu Nãi

1373 từ · 6 phút đọc

Ngọt sủng hằng ngày

Ánh nắng ban mai nhàn nhạt len qua khe hở của rèm cửa, khẽ vỗ về trên hàng mi dài của Lâm Huyền Âm. Thiếu nữ khẽ run rẩy mi mắt, đấu tranh một hồi mới chịu mở mắt ra. Cô vốn là người có thói quen ngủ nướng, nhưng dù sao hiện tại cũng đang ở nhà Tư Lâm Niên, dậy quá muộn thì thật không hay chút nào. Vừa quay đầu sang bên cạnh, chiếc giường đã trống rỗng, chỉ còn lại những vệt nhăn mờ nhạt chứng minh vừa có người nằm đó. Lâm Huyền Âm nhớ lại một chút, tối qua anh hai Tư Văn Hoa mang hoa quả vào, sau đó cô cùng Tư Lâm Niên ăn xong, cậu chơi game còn cô nghịch điện thoại rồi ngủ quên mất từ lúc nào không hay. Điện thoại đâu rồi nhỉ?

Lâm Huyền Âm nhìn quanh một vòng, thấy điện thoại đã được đặt ngay ngắn trên bàn, chắc là do Tư Lâm Niên làm. Quần áo trên người cô cũng đã được thay bằng một bộ đồ ngủ dáng rộng, bộ đồ ngủ xanh kẻ caro chất liệu cotton vô cùng mềm mại, thoang thoảng mùi cỏ xanh tươi mát.

Thế nhưng, dường như cô đã làm một giấc mơ thực sự rất dâm đãng. Trong mơ, cô đã… làm tình, lại còn chủ động quấn quýt lấy người đàn ông đó một cách không biết thỏa mãn. Người đàn ông đó là ai nhỉ? Lâm Huyền Âm cố nhớ nhưng không tài nào nhớ ra nổi, chỉ cảm giác đó không phải là cái tên Tư Lâm Niên này. Nhưng cảm giác dục cầu bất mãn dở dở ương ương ấy lại theo cô từ trong mộng ra tận thực tế.

Cô ngồi dậy, phát hiện hoa huyệt phía dưới ướt át vô cùng, không kìm được mà đỏ bừng mặt. Đôi tay thon dài đưa xuống thăm dò, những ngón tay ngay lập tức dính đầy mật dịch trong suốt. “Cái này… có vị thơm ngọt lắm sao?” Lâm Huyền Âm thử liếm nhẹ ngón tay, cảm nhận một vị hơi chua hòa lẫn với mùi hương đặc trưng, hay nói đúng hơn là một chút mùi hương da thịt quyến rũ.

Đỏ mặt ngượng nghịu bước xuống giường, cô định vào phòng tắm tẩy rửa một chút. Vừa mở cửa ra liền thấy Tư Lâm Niên đang nằm trên sofa, đắp chiếc chăn họa tiết gấu Pooh, ngủ say sưa.

Lâm Huyền Âm vặn vòi nước, điều chỉnh nhiệt độ vừa phải. Sau khi rửa mặt và đánh răng xong, nhìn những giọt nước còn vương trên tay, cô đột nhiên nảy ra ý định trêu chọc Tư Lâm Niên một chút.

Cảm giác từ khi gặp Tư Lâm Niên, bản thân cô cũng trở nên trẻ con hơn hẳn.

Lâm Huyền Âm rón rén tiếp cận Tư Lâm Niên. Đôi tay định làm trò xấu chợt khựng lại khi nhìn gần gương mặt ngủ không chút phòng bị của cậu. Làn da trắng trẻo, hàng mi đen nhánh ngoan ngoãn khép lại. Khi nhắm mắt, mí lót của cậu không rõ ràng lắm, nhưng lúc mở ra sẽ thấy đôi mắt hai mí rất to cùng bọng mắt cực kỳ duyên dáng. Ngón tay cô khẽ lướt hư ảo trên không trung, phác họa sống mũi cao thẳng, bờ môi hồng nhuận quyến rũ, chiếc cằm tinh tế và lúm đồng tiền nhỏ dưới môi.

Trái tim Lâm Huyền Âm như bị đánh trúng, một cảm giác thích thú dâng trào nhưng cô vẫn thầm oán trách mình đúng là kẻ cuồng nhan sắc. Cái tên này, ngoài cái mặt đẹp trai ra, thi thoảng cũng biết quan tâm chiều chuộng cô, dù nhỏ tuổi nhưng hiểu biết khá nhiều, biết chăm sóc người khác nhưng cũng rất hay chọc giận cô, thi thoảng còn nghịch ngợm gây chuyện… rốt cuộc cậu ta còn điểm nào đáng để mình thích nữa đây?

Nghĩ là làm, đôi bàn tay đầy ý đồ xấu của cô chẳng chút chần chừ, định hất những giọt nước lên mặt Tư Lâm Niên. Thế nhưng cậu đột ngột mở bừng mắt, nhìn cô tinh quái rồi nhanh như chớp vươn tay kéo mạnh một cái. Trong tiếng kêu hốt hoảng “Ai ai ai” của Lâm Huyền Âm, cô đã nằm gọn trong vòng tay ấm áp của cậu.

“Đồ ngốc, giác quan của anh nhạy bén lắm đấy. Cũng chỉ có em thôi, chứ nếu là hai lão kia mà dám lại gần nhìn anh kiểu đó, anh đã đá một phát bay xa ba mươi mét rồi.” Tư Lâm Niên ôm chặt lấy cô, thì thầm vào tai với vẻ tự đắc trẻ con: “Nào, đến đây cho ông xã xoa vú cái nào.”

Nói đoạn, bàn tay sói xám của cậu đã luồn thẳng vào trong áo ngủ. Lâm Huyền Âm giật mình trước sự táo bạo của cậu, vội vã giữ tay cậu lại: “Người nhà em có ở đây không đấy?”

“Mấy giờ rồi hả bà cô? Hai lão ấy không đi làm chắc? Chỉ có mỗi em là ngủ như heo thôi, đến lúc anh dậy đi tập thể dục từ 7 giờ cũng chẳng biết. Mà sao tay em lại có nước thế này?” Tư Lâm Niên phản nắm lấy tay cô, nhướng mày: “Hóa ra là định đánh lén anh hả?” Cậu vừa nói vừa kéo tay cô luồn thẳng vào cổ áo của chính cô.

Hơi lạnh kích thích làm cô “A” lên một tiếng, hai hạt hồng anh ngay lập tức dựng đứng. Tư Lâm Niên dùng tay mình bọc lấy tay cô, cùng nhau xoa nắn bầu ngực. Cảm giác tê dại trong hoa huyệt vừa mới bình ổn lại bị khơi dậy, mật dịch lập tức rỉ ra khiến cô xấu hổ đến mức muốn tìm lỗ nẻ mà chui. Cầu trời đừng để cậu phát hiện ra, cô bèn giả bộ giận dỗi: “Tránh ra đi, ai bảo tối qua em cứ mãi chơi game không thèm quan tâm chị.”

“Ồ? Anh là vì lo cho cái thân thể chưa hồi phục của em nên mới phải chơi game để dời bớt sự chú ý đi đấy, giờ em lại quay sang trách anh?” Bờ môi ấm áp của Tư Lâm Niên dán lên xương quai xanh của cô, để lại những nụ hôn dày đặc đầy cưng chiều.

“Hơn nữa…” Tư Lâm Niên vừa liếm láp những dấu vết do mình để lại ngày hôm qua vừa kể lể: “Tối qua anh còn phải lén sang phòng anh hai tìm đồ ngủ cho em đấy. Em mệt đến mức nghịch điện thoại rồi ngủ quên mà chẳng biết gì, anh còn phải mạo hiểm bị anh cả lải nhải đến chết để thức nửa đêm ngủ cùng em, rồi phải trốn ra sofa trước khi bọn họ thức dậy, lại còn phải giả vờ đi tập thể dục đúng giờ nữa… Thế mà em nỡ lòng nào trách anh.”

Nói xong, cậu rút tay ra, hờn dỗi đứng dậy khỏi sofa: “Không thèm nói nữa, càng nói càng thấy uất ức. Hừ!” Cái tên này còn làm bộ làm tịch “hừ” một tiếng rồi quay đi chỗ khác nữa chứ.

Lâm Huyền Âm: Chấm hỏi chấm hỏi???

Thôi được rồi, trẻ nhỏ thì cũng cần được dỗ dành mà.

“Tiểu Lâm Lâm, chị sai rồi mà~ Em đẹp trai thế này, chắc chắn sẽ tha lỗi cho chị đúng không?” Lâm Huyền Âm níu lấy tay áo cậu, “Anh đẹp trai? Ông tướng con? Ừm… Cục cưng ơi?”

“Em ngốc thật đấy, gọi ông xã cũng không biết gọi à.” Tư Lâm Niên vờ ghét bỏ xoa rối tóc cô, nhưng thực chất là đang cảm nhận sự mềm mượt của mái tóc ấy.

“Được rồi ông xã, đừng có làm rối tóc người ta mà.” Lâm Huyền Âm bĩu môi.

“Nhưng mà hôm qua anh đâm hoa huyệt của em đến mức vừa hồng vừa sưng, chẳng biết hôm nay đã đỡ chưa. Lại đây, để ông xã kiểm tra cho nào.”