Bìa [NP – YĐVBAENTT] – Chương 10: Mộng xuân của Tư Văn Hoa (3)
YDVBAENTT

[NP – YĐVBAENTT] – Chương 10: Mộng xuân của Tư Văn Hoa (3)

Tác giả: Bá Khí Thảo Môi Ngưu Nãi

931 từ · 4 phút đọc

Mộng xuân của Tư Văn Hoa (3)

Tư Lâm Niên! Là… là giọng của Tư Lâm Niên!

Đôi mắt mèo xinh đẹp của Lâm Huyền Âm trợn tròn, trong đầu lóe lên một tia lý trí muộn màng. Chẳng phải cô là bạn gái của Tư Lâm Niên sao? Trái tim cô đập loạn xạ vì sợ hãi, nhưng chiếc huyệt nhỏ phía dưới lại bị chính giọng nói của bạn trai kích thích mà phun ra từng dòng dâm thuỷ mãnh liệt hơn. Chất lỏng trơn ướt theo nhịp ra vào của dương vật mà tràn ra ngoài, dính đầy giữa hai chân và mông cô.

Nhận ra sự động tình của Lâm Huyền Âm ngay lúc này, gương mặt tuấn tú của Tư Văn Hoa bỗng trầm xuống. Bàn tay lớn siết chặt lấy vòng eo mảnh mai của cô, lực đạo không kiềm chế được để lại những vết hằn đỏ rực. Anh áp sát vào tai cô, thì thầm đầy nguy hiểm: “Thằng nhóc đó chỉ cần lên tiếng thôi cũng khiến em sướng thế này sao?”

“Sướng đến mức em tự dẫn xác đến nhà anh để cho nó chơi à?” Người đàn ông trên người dùng hết sức bình sinh như muốn trừng phạt thiếu nữ dâm đãng này. Những cú thúc mạnh đến nỗi xương mu của Lâm Huyền Âm âm ỉ đau nhức. Cô chảy nước mắt lắc đầu, đau hay sướng lúc này đã không còn phân biệt nổi nữa, chút tinh lực cuối cùng đều dùng để nuốt ngược tiếng thét chói tai vào trong miệng.

“Nó thường chơi em thế nào? Như thế này à?” Tư Văn Hoa rút toàn bộ dương vật ra ngoài, không để Lâm Huyền Âm kịp thở phào, anh đã một mạch đâm thẳng lút cán. Thiếu nữ chưa từng trải qua sự tra tấn tàn khốc này chỉ biết ngửa cổ ra sau, cắn chặt ngón tay để không bật ra tiếng thét. Nước mắt hòa lẫn với nước miếng tuôn dài khắp khuôn mặt.

“Cầu xin anh… bảo cậu ấy đi đi…” Lâm Huyền Âm khó khăn thốt ra vài chữ vỡ vụn để cầu xin Tư Văn Hoa. Gương mặt cô lúc này toát lên một vẻ kiều diễm và mê hoặc đến kinh người. Đuôi mắt đỏ hoe khiến bất kỳ người đàn ông nào nhìn vào cũng nảy sinh dục vọng muốn chà đạp, chỉ muốn tiếp tục chơi cho cô khóc thảm hơn nữa, biến cô thành một nô lệ tình dục chỉ biết dạng chân ra đón nhận. Tốt nhất là chơi cho đến khi bụng cô đầy ắp tinh dịch, sau đó dùng vật lạ chặn chặt cửa mình lại, để bụng dưới gồ lên vì chứa đầy tinh trùng của anh. Ngay cả như vậy thì cũng không được rút vật chặn ra, trừ khi thay thế bằng một cây dương vật lớn khác để lấp đầy và bắn thêm vào đó cho đến khi không còn chỗ chứa nữa mới thôi.

Vùng bụng dưới trắng nõn bị thúc căng lên từng đợt, như thể sắp bị đâm cho nhừ tử đến nơi, chỉ chờ đợi luồng tinh dịch nóng hổi bắn ra để thỏa mãn cơn khát khao ấy.

Đột nhiên, Tư Văn Hoa dừng lại. Dương vật lớn cứ thế kẹt lại trong huyệt đạo, quy đầu khổng lồ tì sát vào tử cung đã bị đâm mở, khiến Lâm Huyền Âm lơ lửng giữa chừng, khó chịu đến phát điên.

“Em cầu xin người khác như thế đấy à?” Giọng Tư Văn Hoa khàn đặc, “Phải có thái độ của kẻ đi cầu xin chứ.” Nói đoạn, anh dịu dàng dùng tay vén những lọn tóc dài bết bát mồ hôi trên mặt và cổ cô.

Ánh mắt Lâm Huyền Âm hoàn toàn mê muội. Lúc này đây, chiếc huyệt nhỏ của cô ngứa ngáy như có hàng ngàn con kiến bò bên trong. Thứ có thể giải tỏa cơn ngứa ấy đang nằm ngay trong người cô nhưng lại bất động. Tiếng đập cửa, Tư Lâm Niên… tất cả đều trở nên xa lạ. Cô dường như biến thành một con búp bê tình dục chỉ biết khao khát được chơi mạnh bạo. Cảm nhận được dương vật nhưng không được thỏa mãn khiến cô hoàn toàn mất đi lý trí.

Lâm Huyền Âm rướn người lên, cơ thể mềm mại dán chặt lấy thân hình rắn chắc của Tư Văn Hoa. Cánh môi nhỏ nhắn hôn loạn xạ lên người anh, hy vọng người đàn ông này có thể phát từ bi mà lấp đầy chiếc huyệt nhỏ đang trống rỗng của cô.

Tiếng đập cửa không biết đã dừng lại từ lúc nào. Tư Lâm Niên không thấy ai trả lời nên tưởng không có người ở nhà, đã bỏ đi tìm cô ở nơi khác.

Tư Văn Hoa cười thấp một tiếng, nhưng ý cười chẳng chạm đến đáy mắt, sâu trong đó chỉ toàn là sự u tối. Dục vọng đã khiến cô quên luôn cả Tư Lâm Niên rồi sao? Có phải bất kỳ ai đến chơi cô, cô cũng sẽ quên sạch thằng nhóc đó không?

Nếu đã vậy, anh sẽ khiến cô biết rằng, có những cảm giác đê mê chỉ mình anh mới có thể đem lại. Để mỗi khi bị chơi, người đầu tiên cô nhớ đến phải là anh.

“Nhớ kỹ, anh là Tư Văn Hoa.”

Trước khi chìm vào bóng tối sâu thẳm, cô đã nghe thấy câu nói đầy chiếm hữu ấy của anh.