Bìa [NP – YĐVBAENTT] – Chương 1: Cừu non lạc vào hang sói
YDVBAENTT

[NP – YĐVBAENTT] – Chương 1: Cừu non lạc vào hang sói

Tác giả: Bá Khí Thảo Môi Ngưu Nãi

1871 từ · 9 phút đọc

Cừu non lạc vào hang sói

“Tư Lâm Niên, em ngẩn người ra đấy làm gì thế?”

Lâm Huyền Âm tung tăng nhảy nhót như một chú bướm nhỏ đang khiêu vũ, rồi bất ngờ tinh nghịch nhào vào lòng Tư Lâm Niên, đặt lên môi cậu một nụ hôn thật kêu.

Đánh lén thành công! Lâm Huyền Âm cười híp mắt, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.

“Vợ ngốc.” Tư Lâm Niên dang tay ôm trọn khối cơ thể mềm mại thơm tho ấy vào lòng. Cậu đáp lại bằng một nụ hôn nồng cháy lên làn môi mềm của Lâm Huyền Âm, đầu lưỡi mạnh mẽ lách qua kẽ răng, thề phải khuấy đảo khoang miệng ngọt ngào của thiếu nữ. Cậu không ngừng câu dẫn, dụ dỗ đầu lưỡi nhỏ của cô ra chơi đùa cùng mình, mút mát đến mức khiến miệng lưỡi cô rối bời, vị ngọt dịu dàng vương vấn chẳng rời.

Cảm nhận được hơi thở sạch sẽ, tươi mới đặc trưng của Tư Lâm Niên, Lâm Huyền Âm như bị bỏ bùa mê, ngoan ngoãn dâng hiến đầu lưỡi ngọt ngào, cùng cậu quấn quýt không rời.

Mùi hương trên cơ thể Lâm Huyền Âm thoang thoảng như hoa anh đào trộn lẫn với hoa hồng, vốn đã thơm ngọt chết người, giờ lại càng thêm mời gọi. Ánh mắt Tư Lâm Niên tối sầm lại, nhịp tim bắt đầu đập dồn dập. Cậu muốn cảm nhận cô gần hơn nữa… muốn mơn trớn cô… Nhưng chợt nhớ ra đang là ban ngày ban mặt, hơn nữa cả hai vẫn đang ở trong khuôn viên trường, Tư Lâm Niên đành nén lại dục vọng đang sục sôi ở thân dưới, trừng phạt bằng cách khẽ cắn vào đầu lưỡi cô một cái.

Giây trước còn là cặp tình nhân hôn nhau đắm đuối, giây sau Tư Lâm Niên đã bị cô gái trong lòng đẩy ra.

“Tư Lâm Niên! Em cầm tinh con chó à, cắn chị làm gì!” Lâm Huyền Âm đưa ngón tay thon dài lên miệng, xoa xoa cái đầu lưỡi vừa bị cắn đau.

“Đấy là hình phạt, cho chừa cái tội nghịch ngợm.” Tư Lâm Niên cười xấu xa. Nụ cười này hoàn toàn phá nát vẻ ngoài trắng trẻo, tuấn tú của cậu. Cậu vươn tay véo nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của Huyền Âm: “Vợ ngốc, đau không? Lại đây, để ông xã xoa xoa nào.”

“Cút cút cút! Phải gọi là chị, nghe chưa?” Lâm Huyền Âm trừng mắt nhìn Tư Lâm Niên. Cái mũi nhỏ hếch lên cùng đôi môi hơi chu ra đang thể hiện vẻ mặt ghét bỏ.JPG một cách vô cùng sinh động.

Phải nói rằng ở đại học A, Lâm Huyền Âm nổi tiếng với ngũ quan tinh tế, diện mạo thanh tú, ngực nở eo thon, làn da trắng nõn nà. Đôi chân dài miên man của cô dưới ánh nắng lại càng thêm rực rỡ, thu hút mọi ánh nhìn. Đuôi mắt hơi xếch nhẹ khiến thiếu nữ có thêm vài phần quyến rũ ngây thơ. Đám nam sinh đại học A còn truyền tai nhau câu thơ mượn ý cổ để bày tỏ lòng tương tư với nữ thần.

Thế nhưng đáng tiếc thay, Lâm Huyền Âm lại chẳng muốn làm người tình trong mộng của thiên hạ. Một đàn chị năm hai như cô lại cứ thích cầm cưa theo đuổi thằng nhóc năm nhất Tư Lâm Niên này. Cũng may Tư Lâm Niên không hề nhát gái, cũng không để Lâm Huyền Âm phải mất mặt trong lần đầu đi cưa cẩm người khác. Dưới tiếng khóc ròng của vô số nam sinh, hai người họ giờ đây tình trong như đã, mặt ngoài còn e, quấn quýt lấy nhau không rời.

Nói về Tư Lâm Niên, Lâm Huyền Âm cũng chẳng biết mình chấm cậu ta ở điểm nào, chỉ có thể tự trách mình là kẻ cuồng nhan sắc. Gương mặt của Tư Lâm Niên đã mê hoặc cô, để rồi sau khi hẹn hò, cô mới nhận ra tính cách của tên này ác liệt đến mức không sao tả xiết. Tâm trạng của Lâm Huyền Âm lúc này chính là: Bạn trai tôi ư? Ha, là một tên ngốc chính hiệu.

Như đọc hiểu được sự khinh bỉ của bạn gái, Tư Lâm Niên dứt khoát bế bổng cô lên. Theo lý mà nói, một thiếu nữ cao 1m67 không thể nào bị bế dễ dàng như vậy, nhưng ai bảo Tư Lâm Niên cao tới 1m85, lại còn từng học tán thủ và Taekwondo cơ chứ.

“Làm cái gì thế hả!” Bất ngờ bị bế kiểu công chúa, mặt Lâm Huyền Âm đỏ bừng lên tận mang tai. Cô ngẩng đầu, nhỏ giọng mắng: “Đồ ngốc này, thả chị xuống mau, bao nhiêu người đang nhìn kìa.”

“Ái chà, giờ mới biết thẹn thùng cơ đấy? Thế vừa nãy người nào lén hôn em hả, hửm?” Tư Lâm Niên nhướng mày, giả vờ như đang thực thi công lý, nhưng thực chất bàn tay đang tranh thủ bóp mạnh vào đầu vú Lâm Huyền Âm một cái.

Mặt Lâm Huyền Âm càng đỏ hơn, cô há hốc mồm: “Em… em… em…”

Cô “em” nửa ngày cũng không thốt nên lời với tên tiểu lưu manh này, chỉ cảm thấy xấu hổ muốn chết. Thoát không được mà mắng cũng không xong, cô đành tự sa ngã vùi mặt vào lồng ngực Tư Lâm Niên, giả vờ làm đà điểu, nhưng lại là một con đà điểu biết cắn người.

Tư Lâm Niên nén cơn đau tê dại truyền tới từ ngực, thản nhiên đe dọa: “Còn cắn nữa? Cắn nữa là em ném xuống đất đấy.”

Vừa nói, tay cậu vừa giả vờ nới lỏng ra làm Lâm Huyền Âm sợ hết hồn, chẳng còn tâm trí đâu mà nghiến răng trên ngực bạn trai nữa, vội vàng ôm chặt lấy cổ cậu.

“Ngoan thế mới phải. Lát nữa cùng em về nhà nhé, dù sao nhà em cũng chỉ có hai ông anh là dân văn phòng thôi, bọn họ bận tối mắt tối mũi ấy mà.”

Nhà của Tư Lâm Niên được mua để cậu tiện đi học ở đại học A, hai ông anh trai cũng dọn đến để chăm sóc cậu. Căn nhà không quá lớn nhưng mỗi người đều có phòng riêng. Khi mẹ cậu qua đời, Tư Lâm Niên chưa đầy mười tuổi, bố lại bận rộn nên hai anh trai vừa làm cha vừa làm mẹ, vất vả nuôi cậu khôn lớn.

Tuy nhiên, dù đã trưởng thành thì cậu vẫn bị hai ông anh quản thúc, chạy trời không khỏi nắng.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

“Yên tâm đi, hai lão già đó đi làm rồi, trong nhà không có ai đâu.” Tư Lâm Niên nói với cô gái đang đứng do dự trước cửa nhà mình.

“Anh em mới hơn hai mươi tuổi mà đã gọi là lão già rồi à?”

“Ha ha ha, hơn hai mươi tuổi mà chưa có bạn gái thì không phải lão già thì là cái gì? Ôi trời, em lại là người đầu tiên có vợ, không biết hai lão ấy biết chuyện thì sẽ có vẻ mặt gì đây.” Tư Lâm Niên hận không thể ngửa mặt lên trời cười ba tiếng, vẻ mặt đắc ý vô cùng đáng đánh.

Lâm Huyền Âm cạn lời nhìn tên bạn trai ngốc nghếch của mình, sau đó bị cậu nắm tay kéo tuột vào nhà.

“Đến đây, cho chị xem ảnh các anh trai em này.” Tư Lâm Niên chỉ vào tấm hình chụp chung của ba anh em ở phòng khách, khoe khoang như khoe bảo bối: “Em là người đứng giữa đấy, đẹp trai nhất đúng không?”

Lâm Huyền Âm nhìn kỹ, công tâm mà nói, ngũ quan ba anh em rất giống nhau. Anh cả trông trưởng thành, điển trai, dù chụp ảnh gia đình nhưng khóe môi chỉ hơi nhếch lên. Anh hai trông rất trí thức, nụ cười mang lại cảm giác dịu dàng. Còn cái tên đứng giữa nhe răng trắng hở lợi cười như một đứa ngốc kia… thật khiến người ta không nỡ nhìn thẳng…

Để dập tắt sự kiêu ngạo của Tư Lâm Niên, Lâm Huyền Âm ngước mắt, nhẹ giọng nói: “Tuy trông em là đứa ngốc nhất, nhưng được cái em cũng là đứa lùn nhất mà.”

Tư Lâm Niên bật cười, trực tiếp đè Lâm Huyền Âm xuống ghế sofa phòng khách: “Đứa ngốc nhất hả, hửm?”

Nói rồi cậu áp sát vào cổ thiếu nữ, muốn khám phá xem mùi hương mê hoặc kia từ đâu mà ra. Hương thơm tỏa ra từ cổ áo hơi trễ xuống kia là mùi cơ thể của cô sao? “Chị nói ông xã mình như vậy mà nghe được à?”

“Á…” Lâm Huyền Âm không chịu nổi luồng hơi nóng mà Tư Lâm Niên phả vào cổ mình, mặt thoắt cái đã đỏ ửng như ráng chiều, giọng nói bắt đầu run rẩy: “Em… em tránh xa chị ra một chút.”

“Em không đấy.” Tư Lâm Niên cười khẽ, sau đó vùi đầu vào nơi phát ra hương thơm, bắt đầu liếm hôn lên đó. Những nụ hôn của tuổi trẻ có phần thô bạo và lỗ mãng in hằn lên người Lâm Huyền Âm. Cô cảm thấy tê dại, lại kèm theo chút ngứa ngáy khó tả. Cô muốn né tránh nhưng không thể, vì hai tay đã bị Tư Lâm Niên khóa chặt trên đỉnh đầu. Dù gương mặt có phần non nớt nhưng dù sao Tư Lâm Niên cũng là một người đàn ông trưởng thành, Lâm Huyền Âm hoàn toàn không có sức kháng cự.

“Này!” Giọng Lâm Huyền Âm mang theo một chút kiều mị: “Em đừng có làm thế mà.” Cô cố gắng ngăn cản khi cảm thấy khóa kéo váy đang bị kéo xuống.

Tư Lâm Niên cười, một tay vẫn ghì chặt Lâm Huyền Âm, bàn tay tội lỗi còn lại bắt đầu kéo tuột khóa kéo bên hông của thiếu nữ. Cậu áp sát khuôn mặt tuấn tú vào cô, hôn mạnh lên đôi môi mật ngọt: “Chị ơi… cho em đi mà… được không?”

Thằng nhóc chết tiệt này, ngày thường bảo gọi chị thì không gọi, lúc này lại dùng chất giọng đó mà cầu xin, đây chẳng phải là… là phạm quy hay sao!!! Lâm Huyền Âm cảm thấy thắt lưng mềm nhũn, hoàn toàn mất đi sức lực phản kháng.

Nhưng người bị dụ hoặc đâu chỉ có mình Tư Lâm Niên? Chàng trai mình thích đang đè trên người, nhìn hơi thở dồn dập và những nụ hôn rơi xuống như mưa của cậu chính là liều thuốc kích dục mạnh nhất. Cảm nhận được chiếc váy đã bị cởi ra một nửa, Lâm Huyền Âm như một con cá nhỏ trơn trượt, dù cố gắng né tránh vô ích nhưng lại hoàn toàn không ngăn cản được việc đem đầu vú trắng hồng của mình dâng tận miệng Tư Lâm Niên.