Buổi tối hôm đó, hiếm lắm Bùi Ngôn mới không gặp ác mộng.
Trong mơ, cô thấy mình gặp lại Thời Dư, là vào đêm trước ngày Giang Việt kết hôn. Cô quyết định phải ăn mặc thật xinh đẹp để Giang Việt thấy rằng cô bây giờ đã sống rất tốt. Vì thế, cô đã mua cả đống quần áo mang về nhà.
Cô đứng trước gương toàn thân, thử từng bộ một, nhưng nhìn bộ nào cũng thấy không vừa mắt.
“Màu đỏ nhìn phô trương quá, kiểu này giống đang muốn giành spotlight với cô dâu, không hay đâu.”
“Màu trắng cũng không được… Trông chẳng khác nào phù dâu.”
“Còn màu đen thì sao? Aizz, nhìn y như đang để tang ấy, u ám muốn chết!”
Thử đồ tới đoạn sau, Bùi Ngôn cũng chẳng còn biết mình đang mặc cái gì nữa, dứt khoát lôi cả Thời Dư đang ngồi phòng khách đọc tạp chí học thuật vào làm quân sư: “Anh nói xem bộ nào đẹp nhất?”
Thời Dư ngồi một mình trên chiếc ghế nhỏ trong phòng ngủ, thấy cô cầm từng cái váy giơ lên trước người mà xoay qua xoay lại liền bật cười bất đắc dĩ: “Chỉ là đi dự đám cưới thôi, em có cần nghiêm túc tới mức này không?”
“Không được, anh phải chọn giúp em một bộ!” Bùi Ngôn nói xong thì thả cái váy trên tay xuống, lại bắt đầu lật đống quần áo chất cao như núi trên giường để tìm kiểu khác: “Đây không phải chỉ là đám cưới thôi đâu, đây là trận chiến danh dự cơ đấy!”
Chủ yếu là hai năm rồi không liên lạc, người ta yên lặng đi lấy vợ, Bùi Ngôn căn bản cũng chẳng định để tâm. Nhưng ngặt nỗi đối phương lại làm rình rang long trọng, tổ chức một hôn lễ xa hoa, còn cố tình gửi thiệp tận tay cô. Lúc nhận được hộp quà tinh xảo ấy, Bùi Ngôn còn tưởng ai đó nhớ sinh nhật mình sắp tới nên gửi quà sớm. Đến khi mở ra, trên lớp chocolate thủ công được gói tỉ mỉ và lọ nước hoa cao cấp phiên bản mới nhất của năm, lại nằm ngay ngắn một phong bì thiệp mạ vàng là thiệp cưới.
“Ai đi kết hôn mà lại còn làm cái thiệp mời cầu kỳ thế này chứ…” Cô lẩm bẩm, không nhịn được cảm thán một câu. Nhưng đến khi mở thiệp ra, vừa nhìn thấy tên người trong đó, cái cảm giác ấm áp vừa mới dâng lên lập tức hóa thành một cơn giận ngút trời. Hộp quà tinh xảo ban nãy cô còn thấy như một kiểu nghi thức trang trọng, giờ đây rơi vào mắt chỉ thấy chói mắt và đầy khiêu khích.
“Cho nên! Em tuyệt đối không thể để hắn tưởng rằng em còn chút tình cảm gì với hắn nữa. Chỉ cần em trông có hơi thảm một chút, hay kém khí thế một chút, là xem như em thua hoàn toàn rồi.”
Dáng vẻ nghiêm túc đầy phẫn nộ của cô lúc này lại đáng yêu đến lạ. Thời Dư bật cười, bước đến bên giường giúp cô xếp gọn từng bộ váy áo ngổn ngang. Sau đó, anh nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau, giọng trầm thấp dịu dàng vang lên bên tai: “Em sẽ không thua đâu. Em tốt như vậy cậu ta có hối hận cũng chẳng kịp nữa rồi.”
Hơi thở ấm áp phả nhẹ sau vành tai, lập tức khiến tai Bùi Ngôn ửng đỏ.
Cô cụp mắt xuống, giọng nhỏ dần, mang theo chút ảo não: “Có phải là em… quá để tâm không? Không phải vì còn thích đâu, chỉ là… chỉ là cảm thấy không cam lòng thôi.”
Không cam lòng vì chỉ có mình cô là người gánh hết mọi đau đớn, còn anh ta thì lại dễ dàng bắt đầu một cuộc sống mới, nhẹ nhàng như chẳng có chuyện gì xảy ra. Như thể tất cả những gì cô từng chịu đựng rốt cuộc cũng chỉ là một vai hề tự biên tự diễn trong vở kịch đơn phương, lúng túng đến mức không biết giấu mặt vào đâu.
Thời Dư khẽ xoay người cô lại, ôm chặt vào lòng, giọng anh dịu dàng, mang theo thứ sức mạnh khiến người ta an tâm: “Anh biết.”
Rõ ràng cô không đến mức đau lòng đến vậy, nhưng chỉ cần được anh ôm như thế, mọi lớp vỏ mạnh mẽ đều sụp xuống, bất giác yếu mềm, bất giác tủi thân.
Bùi Ngôn vùi mặt vào ngực anh, đôi mắt cay xè bắt đầu ngân ngấn nước. Giọng cô nghèn nghẹn: “Nếu biết trước, em cũng nên kết hôn sớm một chút, gửi cho hắn một cái thiệp mời thật to, trong hộp quà còn phải sao lưu ảnh cưới ép lên giấy cứng tặng hắn một bản.”
Thời Dư đang nhẹ nhàng vỗ lưng cô an ủi, tay chợt khựng lại, giọng anh trầm thấp vang lên bên tai: “Nếu muốn kết hôn vậy em tính cưới ai?”
“Hả?” Bùi Ngôn ngẩng đầu, thoáng ngơ ngác. “Em chỉ nói giả thuyết thôi mà, có nghĩ đến chuyện thật đâu.”
Thời Dư từ tốn nghiêng người, nhẹ nhàng áp sát khuôn mặt cô. Bùi Ngôn nhìn vào đôi mắt anh, trong trẻo, dịu dàng, như có ánh nước, như có vũ trụ. Trong đôi đồng tử ấy, cô thấy được chính mình. Rõ ràng chỉ là hình ảnh phản chiếu, vậy mà lại khiến cô có cảm giác mình là duy nhất trên thế giới này.
Thời Dư khẽ chạm mũi vào mũi cô, hơi thở gần đến mức tim như ngừng đập. Anh nhẹ giọng hỏi, giọng anh như vuốt ve từng sợi thần kinh cô: “Nếu em muốn kết hôn thật… có thể ưu tiên nghĩ đến anh không?”
Trái tim Bùi Ngôn lập tức nhảy loạn. Quá phạm quy! Quá quyến rũ! Quá nguy hiểm!
Cô lắp bắp, mắt mở to: “Anh… anh đây là… đang cầu hôn em sao?”
Thời Dư bật cười: “Xin lỗi, anh có phải nên chuẩn bị hoa với nhẫn trước không?”
“Không phải là như vậy…” Bùi Ngôn khẽ lùi đầu về sau một chút, ánh mắt cụp xuống, dừng lại ở những hoa văn gỗ dưới sàn nhà. Cô mím môi, giọng hơi thấp: “Em vẫn chưa nghĩ đến chuyện kết hôn.”
Dù câu trả lời nghe có vẻ thiếu trách nhiệm, nhưng đúng là Bùi Ngôn nghĩ như vậy thật. Tất cả ảo tưởng và chờ mong cô từng có về hôn nhân đều đã bị Giang Việt từng chút một bào mòn sạch sẽ. Cô không còn sức lực để lại yêu một người một cách dốc lòng, không đủ dũng khí để đặt cược tất cả lần nữa, chỉ sợ sẽ đổi lại một kết cục có thể tan vỡ bất cứ lúc nào mà thôi.
Tình yêu vốn dễ đổi thay. Thời Dư rất tốt, thực sự rất tốt, dịu dàng đến mức khiến người ta muốn dựa vào. Nhưng chính vì quá tốt, quá dịu dàng, lại giống như một ảo ảnh mong manh, cũng như bọt biển vậy, chỉ cần chạm mạnh một chút là có thể vỡ tan. Bùi Ngôn không thể nào chắc chắn được rằng bọt biển sẽ không vỡ hay là Thời Dư sẽ mãi mãi tốt với cô như bây giờ, sẽ cùng cô đi hết quãng đời còn lại.
Thế nên cô tình nguyện giả vờ ngu ngơ, chỉ lặng lẽ tận hưởng thứ mập mờ dịu dàng đang có, không cố chấp đặt tên, không cố chấp xác định mối quan hệ này là gì. Bởi vì nếu một ngày nào đó Thời Dư thực sự phải rời đi, thì ít nhất cô cũng không quá đau lòng.
“Xin lỗi anh… Hình như em đang rất thiếu trách nhiệm.” Bùi Ngôn cúi đầu, giọng nói lí nhí như gió thoảng
“Nếu anh thực sự muốn sớm ổn định, anh cũng có thể thử tìm hiểu người khác… Em hứa sẽ không ghét anh như từng ghét Giang Việt đâu.”
Câu này vừa ra khỏi miệng, ngay cả chính cô cũng cảm thấy mình quá tàn nhẫn. Mắt khẽ dao động, cô không dám ngẩng đầu nhìn vẻ mặt anh lúc này.
“Ngốc quá.” Thời Dư khẽ nâng cằm cô lên, bắt cô phải nhìn vào mắt mình. Vẫn là ánh mắt dịu dàng và chuyên chú ấy, không chút oán trách, không một tia buồn bực. Anh cúi đầu đặt một nụ hôn rất nhẹ lên khóe môi cô, như cánh bướm khẽ chạm qua.
“Anh nói đến chuyện kết hôn là vì nếu người đó là em thì anh mới muốn, chứ không phải vì muốn kết hôn mà chọn đại ai đó.”
“Chỉ là một lời đề nghị thôi mà, em không cần căng thẳng, lại càng không cần thấy có lỗi.” Anh mỉm cười, đầu khẽ nghiêng, mắt vẫn nhìn cô như thể cả thế giới thu lại chỉ còn một người.
“Hiện tại em chưa muốn cũng không sao. Anh chỉ mong, nếu một ngày em nghĩ đến chuyện đó, có thể cho anh một suất ưu tiên.”
Giọng Thời Dư nghe thật êm tai, y như con người anh vậy, trong trẻo, nhẹ nhàng, dịu dàng như dòng suối nhỏ chảy qua đá cuội, vừa vặn đủ khiến người ta mềm lòng. Anh ghé sát tai cô, dùng giọng nói mê hoặc ấy thì thầm như dỗ dành: “Suy nghĩ thử xem đi… Anh có nhà có xe, công việc cũng tạm ổn, sức khỏe không tệ, không hút thuốc, không rượu chè cờ bạc, chẳng có tật xấu nào quá đáng. Em lại hiểu anh đủ nhiều, cũng không lo bị lừa, đúng không?”
… Em không hiểu gì đâu. Một chút cũng không.
Ai mà ngờ được một người luôn lặng lẽ như anh lại có thể bất ngờ nói ra mấy lời khiến người ta khó lòng từ chối như vậy. Anh hạ mình đến thế, nhẹ nhàng, chân thành, không hề tạo áp lực, nhưng cũng chính vì vậy, nếu cô từ chối, chẳng phải sẽ trở thành kẻ không biết điều sao?
Tất nhiên là cô động lòng, tim cũng đã mềm nhũn, nhưng Bùi Ngôn vẫn cố giữ lại chút lý trí cuối cùng, bảo vệ tòa thành yếu ớt đang nghiêng ngả của riêng mình.
“Để em nghĩ thêm đã…”
“Không sao,” Thời Dư nhẹ nhàng hôn lên môi cô, ánh mắt ôn nhu dịu dàng như nước, “Tương lai còn dài. Em muốn nghĩ bao lâu anh cũng đợi được.”
Sáng hôm sau, khi tiễn cô ra cửa, anh có chút không yên lòng hỏi: “Em chắc chứ? Không cần anh đi cùng à? Nếu anh đi, ít ra em cũng không bị mất mặt khi phải một mình đến đám cưới bạn trai cũ.”
Bùi Ngôn bật cười, giơ tay vỗ vỗ vai anh như trấn an: “Chuyện đó đâu phải phim truyền hình, anh muốn em nắm tay anh đi ngang mặt hắn, rồi ngẩng đầu khoe khoang à? Thôi đi. Anh cứ yên tâm làm bác sĩ của anh đi, cứu người quan trọng hơn đi xem trò hề này nhiều.”
Thời Dư đứng yên trước cửa, mắt không rời bóng dáng cô bước ra ngoài. Hôm nay cô mặc chiếc váy liền thân màu vàng nhạt, gấu váy viền một vòng hoa cúc non xanh, nhẹ nhàng lay động theo từng bước chân. Chiếc váy này là anh chọn cho cô, đơn giản, thanh nhã, vừa vặn khiến người ta không thể rời mắt. Cô khom người xỏ giày, chỉnh lại váy áo, rồi quay lưng đi ra cửa.
Ngay lúc sắp bước vào thang máy, cô bỗng dưng quay lại, nhón chân ló đầu nhìn anh, ánh mắt cong cong pha chút nghịch ngợm: “À đúng rồi. Chờ em đi đám cưới về, biết đâu… sẽ có câu trả lời cho câu hỏi hôm qua.”
“Em muốn chắc chắn rằng mình thực sự buông bỏ rồi. Chỉ khi em xác nhận điều đó, em mới biết mình không phải vì giận dỗi, không phải vì muốn chứng minh điều gì… mà là thật lòng muốn ở bên anh. Chỉ có như vậy thì mới công bằng với anh.”
Thấy anh hiếm khi lộ ra vẻ sững người như thế, Bùi Ngôn khẽ cong mắt, nở nụ cười tinh nghịch: “Nhưng mà… cũng không loại trừ khả năng là em sẽ từ chối đâu nha.”
“Không sao.” Anh mỉm cười, dịu dàng đáp: “Đó là quyền tự do của em.”
Có lẽ bởi vì xúc động trước sự nghiêm túc và cân nhắc của cô dành cho mình, anh nhẹ nhàng bước lên, ôm lấy cô một cái.
“Anh đợi em về. Tối gặp lại.”
Tác giả có lời muốn nói:
Khi viết đoạn này, tôi đã nghĩ Thời Dư dường như không chờ được Bùi Ngôn trở về để cho cậu ta câu trả lời… Nên không kìm được đã viết thêm một cái ôm…
![Bìa [NP – SLN16T] Chương 9: Chờ Em Trở Về](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)