Bìa [NP – SLN16T] Chương 8: Cậu Được Rất Nhiều Nam Sinh Săn Đón
SLN16T

[NP – SLN16T] Chương 8: Cậu Được Rất Nhiều Nam Sinh Săn Đón

Tác giả: Minh Đính

2028 từ · 9 phút đọc

Cậu Được Rất Nhiều Nam Sinh Săn Đón

Buổi chiều tan học, Quách Tiểu Trân hào hứng mời Bùi Ngôn về nhà chơi, nói rằng ở nhà còn có mấy chục quyển tiểu thuyết, truyện tranh quý hiếm nhất định phải đưa cho cô xem thử. Tình bạn giữa con gái chỉ cần một chút ấm áp được gieo đúng lúc, đôi khi còn ngọt ngào và da diết hơn cả những mối tình nồng nhiệt.

Khi Bùi Ngôn và Quách Tiểu Trân tay khoác tay bước ra khỏi phòng học, ánh mắt như một bà vợ bị bỏ rơi của Tống Bách Ngạn phía sau suýt nữa có thể hóa thành thực thể đuổi theo cô, nhưng Bùi Ngôn thì vẫn mặt lạnh không thèm ngoái đầu, để mặc cậu bị bỏ lại phía sau.

Quách Tiểu Trân vừa che miệng cười trộm vừa thì thầm: “Tống Bách Ngạn chắc chắn là muốn đi cùng cậu đấy~ Ai da, yêu yêu quá đi mất!”

Bùi Ngôn: ……

Không cần đoán cũng biết trong đầu cô bé này lại đang tua lại mấy cảnh ngôn tình trong mấy cuốn tiểu thuyết cũ mà cô đã xem.

Người ta thường nói, khi nhắc đến thứ mình thích thì sẽ trở nên cực kỳ cuồng nhiệt, Quách Tiểu Trân chính là như vậy. Cô nàng lôi toàn bộ đống tiểu thuyết giấu kỹ dưới gầm giường ra, từng quyển từng quyển nhét vào lòng Bùi Ngôn như đang dâng hiến báu vật.

“Cái này! Cái này là kể về một nữ minh tinh được tổng tài bao nuôi, rồi cuối cùng lại sinh ra tình yêu thật sự luôn đó!” Quách Tiểu Trân cười hắc hắc, ghé sát tai Bùi Ngôn thì thầm: “Với lại… thịt rất thơm nha!”

“Còn quyển này nữa, hay lắm luôn! Công chúa mất nước yêu đại tướng quân, tình yêu vừa ngược vừa ngọt, đau tim mà vẫn không dứt ra được, hu hu hu…”

Cuối cùng lúc tiễn Bùi Ngôn ra đến cửa, thấy cô ôm trong tay một chồng sách cao đến nỗi sắp che khuất cả tầm mắt, Quách Tiểu Trân có hơi ngại ngùng mở miệng: “Không hiểu sao lại đưa cho cậu nhiều đến vậy. Tại mỗi quyển đều hay quá mà… Cậu có thấy phiền không?”

Tuy hơi nặng thật, nhưng với Bùi Ngôn thì vẫn còn trong sức chịu được. Cô nhẹ nhàng từ chối đề nghị của Quách Tiểu Trân muốn đưa mình về, rồi một mình ôm đống sách từ từ xuống lầu, chậm rãi đi về nhà.

Nhà Quách Tiểu Trân cách trường không xa, đi bộ chưa tới 1000 mét là đến nơi. Nhưng cô thuê trọ ở khu dân cư gần cổng sau trường, trong khi nhà Quách Tiểu Trân lại gần cổng trước. Vậy nên muốn về nhà, Bùi Ngôn phải băng qua cả khuôn viên trường, đi vòng từ cổng sau để ra ngoài.

Khi đi đến cổng trường, tay ôm chồng sách của Bùi Ngôn đã bắt đầu mỏi nhừ, cô dứt khoát đặt đống sách xuống ven đường, định nghỉ một lát rồi hẵng mang tiếp. Nâng cánh tay lên vung vẩy vài cái cho đỡ tê, cô đang chuẩn bị cúi xuống nhặt lại thì phía sau bỗng vang lên một giọng nói dịu dàng và lịch sự: “Cần tôi giúp một tay không?”

Bùi Ngôn xoay người lại, thấy Thời Dư đang đứng dưới tán cây xanh cách cô chừng ba mét, ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi lên gương mặt anh làm nụ cười ôn hòa kia càng thêm ấm áp dịu dàng.

“Không cần đâu,” Bùi Ngôn vừa định nói “tớ tự làm được mà” thì Thời Dư đã bước tới trước một bước, không nói thêm gì, cúi người nhặt chồng sách lên thay cô.

Cứu mạng… Quyển trên cùng lại chính là cái bìa hồng lòe loẹt với dòng chữ to tướng “Bị tổng tài sủng ái 108 ngày”! Bùi Ngôn lập tức muốn độn thổ, ngón chân vô thức móc xuống nền đất, xấu hổ đến mức chẳng biết giấu mặt vào đâu. Thế nhưng Thời Dư chỉ liếc nhẹ qua bìa sách, trên mặt không hề lộ ra biểu cảm gì kỳ lạ, cứ như thể trong tay anh chỉ là một chồng tài liệu học tập nghiêm túc bình thường.

Chiều cao giữa nam nữ đúng là chênh lệch rõ rệt thật, chồng sách cao đến mức gần như che khuất cả mặt Bùi Ngôn mà đến tay Thời Dư thì cũng chỉ vừa đủ lấp ngang cằm anh thôi.

Anh mở miệng hỏi một cách rất tự nhiên: “Tôi nhớ là nhà cậu ở gần khu này đúng không? Để tôi đưa cậu về.”

Bùi Ngôn nhìn anh chằm chằm, hơi sững người. Anh hiểu rõ mình đến vậy sao?

Như đoán được suy nghĩ trong lòng cô, Thời Dư khẽ mỉm cười, giải thích: “Lúc lớp mình điền thông tin cá nhân, tôi là người tổng hợp. Chỉ là vô tình nhớ được địa chỉ của cậu thôi, không phải cố ý xem trộm gì cả.”

“À…” Bùi Ngôn bước nhanh theo anh, giọng có chút ngại ngùng nhưng cũng thật lòng, “Tớ đâu có nghi ngờ gì đâu. Cậu tốt như vậy, chắc chắn sẽ không làm mấy chuyện không hay rồi.”

Thời Dư nghiêng đầu nhìn cô, mắt ánh lên ý cười, giọng nửa đùa nửa thật: “Cậu tin tưởng tôi dữ vậy luôn à? Không sợ tôi là kẻ lừa đảo sao?”

“Đương nhiên rồi.” Thật ra, Bùi Ngôn muốn nói: Dù sao sau này chúng ta cũng ở bên nhau lâu như thế, em ít nhiều cũng hiểu được con người anh một chút. Nhưng mấy lời đó không tiện nói ra, cuối cùng chỉ đành cười nhẹ: “Vì vừa nhìn qua đã thấy cậu là người tốt rồi.”

Thời Dư nghe xong khẽ cong môi, nụ cười nhẹ như gió thoảng: “Thì ra Bùi Ngôn là kiểu người dễ bị vẻ ngoài đánh lừa đến vậy à.”

“Bị vẻ ngoài đánh lừa mà gặp phải người như cậu thì cũng không có gì đáng tiếc hết.” Bùi Ngôn lẩm bẩm, giọng nhỏ như chỉ nói cho chính mình nghe.

Cô khẽ liếc sang nhìn sườn mặt anh dưới ánh hoàng hôn, trong lòng không kìm được đối chiếu người trước mắt với Thời Dư của sau này xem có bao nhiêu khác biệt, có bao nhiêu xa xôi.

Kiểu tóc của anh bây giờ cũng không giống với sau này. Ở trường học nam sinh không được để tóc quá dài, nên tóc anh bị cắt ngắn gọn gàng kiểu thường thấy, tuy giản đơn nhưng nhờ có gương mặt hỗ trợ nên trông vẫn rất có thần, chẳng hề quê mùa hay khô khan. Sau này, tóc anh để dài hơn một chút, phần mái rũ xuống, cả người cũng trở nên mềm mại và tinh tế hơn. Khác với mấy bác sĩ tuổi thì còn chưa lớn mà trán đã hói, tóc thưa thớt, Thời Dư thì vẫn luôn giữ được mái tóc dày khỏe mạnh, gương mặt điển trai rạng rỡ. Đúng kiểu người vừa bước vào là khí chất đã đủ khiến cả phòng chói lóa.

Trong ký ức của Bùi Ngôn, Thời Dư là kiểu đàn ông chững chạc, điềm tĩnh và đầy sức hút. Một loại trưởng thành vượt trội hơn hẳn những người cùng lứa, giàu trải nghiệm, không dễ lay động bởi bất kỳ điều gì, kể cả lúc trên giường… cũng giữ được vẻ nho nhã, lịch thiệp đến mức đáng kinh ngạc.

Nhưng người đang đứng trước mặt cô lúc này lại hoàn toàn khác. Mặc đồng phục học sinh, ngũ quan vẫn còn chút non nớt, chưa hoàn toàn trải qua sự mài giũa của thời gian, chỉ đơn thuần là một nam sinh trung học sáng sủa, thanh tú, mang theo nét trẻ trung trong trẻo và ngây thơ đặc trưng của tuổi học trò.

Nhìn kiểu gì cũng thấy ngây thơ quá mức, đáng yêu muốn xĩu luôn…

Giang Việt và Tống Bách Ngạn là hai người cô đã từng đồng hành suốt quãng đời học sinh, dáng vẻ lúc đi học của họ Bùi Ngôn vẫn còn nhớ rõ mồn một. Cho nên khi gặp lại, dù là lúc nào thì trong lòng cô cũng không hề có chút dao động. Nhưng Thời Dư thì khác. Ký ức về Thời Dư thời cấp ba trong cô chỉ mơ hồ dừng lại ở danh nghĩa “bạn cùng lớp”, ngoài ra không có gì thật sự rõ ràng. Vì vậy khi đột nhiên được nhìn thấy phiên bản trung học của anh, Bùi Ngôn lại có cảm giác mới lạ đến lạ thường, một sự tương phản thú vị khiến lòng cô cứ xao động mãi không yên.

“Thời Dư, có ai nói với cậu rằng cậu rất đẹp không?”

Thời Dư hơi sững người, rồi bật cười: “Hình như đúng là có đấy, nhưng chẳng ai nói trắng ra được như cậu cả.”

“Vậy à.” Bùi Ngôn không dễ gì bỏ qua, tiếp tục hỏi vặn: “Thế cậu thấy tớ có xinh không?”

Thời Dư quay sang nhìn cô, ánh mắt chỉ khẽ dừng lại trên khuôn mặt cô chừng một giây rồi nhanh chóng cụp mắt xuống, trên mặt thoáng hiện ý cười dịu dàng: “Cậu là kiểu con gái rất được con trai yêu thích đấy.”

Câu trả lời quả thật rất khéo léo.

Bùi Ngôn nheo mắt cười: “Thế… trong số đó có cậu không?”

Bầu trời dần tối, đèn trong khuôn viên trường cũng vừa lúc bật sáng. Ánh sáng dìu dịu hắt lên gương mặt Thời Dư khiến nét ôn nhu của anh càng thêm rõ rệt. Anh cụp mắt, suy nghĩ trong giây lát, rồi bật cười khẽ: “Thì tôi cũng là con trai mà Bùi Ngôn.”

Một câu nói lòng vòng, mà nghe lại như lời tỏ tình.

Bùi Ngôn ngẩn người mất hai giây mới hiểu được ẩn ý trong câu đó, khuôn mặt lập tức nóng ran.

Trái tim bỗng khẽ rung lên…

Rõ ràng là mình mới là người chủ động muốn trêu chọc người ta, vậy mà sao có thể yếu lòng đến mức chỉ một câu nói thôi cũng khiến tim đập loạn nhịp thế này chứ.

Bùi Ngôn lặng lẽ quan sát anh, còn Thời Dư thì vẫn giữ nguyên vẻ mặt điềm tĩnh, nụ cười nhẹ nhàng như gió xuân, rất giống với dáng vẻ bác sĩ trưởng thành sau này, luôn bình tĩnh, luôn ôn hòa.

Tự dưng… cô thấy nhớ Thời Dư quá.

Khi Bùi Ngôn lấy chìa khóa mở cửa, cô cố ý liếc nhìn cánh cửa nhà Tống Bách Ngạn phía sau, mắt mèo dường như không có ánh sáng, không biết có phải cậu không về nhà mà đi quán net chơi game rồi không.

Cô đẩy cửa bước vào, đón lấy chồng tiểu thuyết từ tay Thời Dư, khẽ nói cảm ơn: “Thật ngại quá, làm phiền cậu rồi.”

Thời Dư mỉm cười: “Chỉ là chuyện nhỏ, không đáng gì cả.”

Anh vừa xoay người định rời đi, Bùi Ngôn liền gọi với theo: “À… cậu có muốn vào ngồi một lát không? Tớ rót cho cậu ly nước, nghỉ một chút rồi hẵng đi nhé!”

Thời Dư đứng nơi khung cửa, ánh mắt nhẹ nhàng quét qua cô gái vừa mở lời mời mình. Anh mỉm cười, lịch sự đáp: “Trễ thế này rồi, nếu tôi và cậu ở lại với nhau sẽ không hay cho cậu. Cậu nghỉ sớm đi nhé, mai gặp.”

Bùi Ngôn trơ mắt nhìn bóng dáng Thời Dư khuất sau cánh cửa thang máy, rồi thở dài một hơi, thất bại dùng trán cụng nhẹ vào cánh cửa: “Trời đất ơi, mới học cấp ba mà đứng đắn dữ vậy, không biết bao giờ mình mới dụ được cậu ấy ở lại ngủ một đêm nữa…”

Nói xong lại tự mình dỗ dành: “Không sao không sao, không cần vội… hù người ta chạy mất thì toi.”