Nửa tiếng trước giờ nghỉ trưa là thời gian tự học. Tống Bách Ngạn ngồi trên ghế gỗ lắc qua lắc lại chán chường, vừa ngồi vừa nghịch tóc Bùi Ngôn phía trước mặt: “Tiểu Bùi ơi, trưa nay đi ăn cái quán lẩu tình nhân kia đi, nghe nói ăn xong còn được tặng móc khoá kỷ niệm cho các cặp đôi nữa đó~.”
Bùi Ngôn còn chưa kịp mở miệng, Giang Việt đã lên tiếng trước: “Bùi Ngôn, không phải cậu nói trưa nào cũng để tôi kèm toán cho cậu à?”
Tống Bách Ngạn liền chen vô, không chịu thua: “Học bù thì ăn xong học cũng được, hơn nữa, tôi cũng biết kèm toán nha!”
“Chỉ bằng cậu á?” Giang Việt cười khẩy, giọng đầy khinh thường: “Bài tập toán hằng ngày toàn là tôi làm hộ, cậu thi thử còn không nổi 120 điểm.”
Bùi Ngôn – người thi đại học toán chỉ được đúng 110 điểm: …Thật lòng mà nói, tôi đúng là có hơi thù hằn mấy người lúc nào cũng được điểm tuyệt đối môn Toán.
Tống Bách Ngạn lập tức phản pháo, giọng không phục: “Ê ê ê! Mới có mấy bài tập thôi mà cậu cũng nhớ dai thế? Tôi chẳng qua là chưa bung hết skill thôi nhé. Chứ dạy cho Bùi Ngôn, tôi vẫn rất tự tin!”
“Thế à?” Giang Việt nhướng mày, giọng tỉnh rụi: “Tự tin đợt sau bứt phá thi được 120 điểm à?”
Tống Bách Ngạn: “……”
Cãi vã kiểu này thật ra Tống Bách Ngạn không rành lắm, bình thường anh quen sống hòa đồng, ai cũng nói chuyện được. Đến cả Giang Việt – cái người tính tình khó ưa kia, anh cũng dần quen rồi, chẳng để bụng. Nhưng hôm nay sao cứ thấy cái mặt Giang Việt nhìn chướng thế nhỉ?
“Ừ thì có thể tôi dạy không giỏi thật…” Tống Bách Ngạn nghiêng đầu, cười rất chi là vô tội: “Nhưng tôi được cái thái độ tốt nha. Một bài toán tôi có thể kiên nhẫn giảng cho Bùi Ngôn cả chục lần mà vẫn cười tươi như hoa. Còn cậu?”
Giang Việt – người dạy đến lần thứ ba là mặt đen như đáy nồi: “……”
Giữa trận khẩu chiến đang gay gắt, Bùi Ngôn cuối cùng cũng được chen vào, cắt ngang hai thằng choai choai đang khí thế bừng bừng như sắp đánh lộn đến nơi: “Bộ hai người là học sinh tiểu học hả? Còn tranh điểm với nhau, tưởng có ai phát cho bông hoa đỏ cho mình chắc? Trưa nay tôi hẹn Tiểu Trân đi dạo nhà sách rồi. Tống Bách Ngạn, cậu muốn ăn lẩu thì rủ Giang Việt đi mà ăn.”
Tống Bách Ngạn lập tức đập bàn, tức đến muốn bốc khói: “Cậu có để ý hai chữ tình nhân không vậy? Lẩu đó là dành cho cặp đôi mà!” Rồi ánh mắt anh lia sang Quách Tiểu Trân, cô nàng mặt bầu bĩnh đang quay đầu lại vì nghe nhắc tên mình, anh chĩa tay chỉ thẳng: “Là cô ta hả? Hai người từ khi nào thân tới mức độ đó rồi?”
Tống Bách Ngạn đã sớm để ý, vòng xã giao của Bùi Ngôn nghèo nàn đến đáng thương. Khi Giang Việt còn rảnh và chịu để tâm thì cô còn có thể bám lấy cậu ta. Nhưng một khi Giang Việt lơ đi, Bùi Ngôn lại luôn lủi thủi một mình. Thế nên, một cô gái đơn độc như vậy chẳng phải chính là đang chờ anh đến làm anh hùng giải cứu hay sao!
Nhắc đến tình bạn đang trên đà tiến triển nhanh chóng với Quách Tiểu Trân, Bùi Ngôn hiếm khi lộ ra vẻ mặt cảm kích chân thành như vậy: “Phải cảm ơn cậu mới đúng, mấy lời sáng nay cậu dạy tớ thật sự hữu dụng lắm luôn ấy!”
Giờ thể dục giữa buổi, Bùi Ngôn vô tình thấy Quách Tiểu Trân móc từ ngăn bàn ra một quyển sách, cuộn lại nhét vào tay áo rồi lén lút chạy lên sân thượng khu dạy học. Trong lớp kiểu gì cũng có vài người chuyên trốn thể dục, chuyện đó cũng không lạ. Nhưng vì tò mò, Bùi Ngôn lặng lẽ đi theo, để rồi bắt gặp cảnh Quách Tiểu Trân đang ôm một cuốn tiểu thuyết có cái tên nổi bật chói lóa: “Chuyện tình ngọt ngào giữa mỹ nhân lạnh lùng và nam thần phúc hắc”. Cô nàng ngồi bệt dưới đất, đọc đến mức cười toe toét, mà còn là kiểu cười… có hơi mờ ám?
“Ấy ấy, cậu đừng hiểu lầm, tớ chỉ… tình cờ đi hóng gió thôi.” Việc theo dõi người khác có vẻ thật sự không tốt lắm. Vừa nãy Quách Tiểu Trân mới ngẩng lên nhìn, cô đã hoảng hốt thanh minh ngay.
“À à, không sao đâu.” Quách Tiểu Trân lễ phép mỉm cười với cô, nhẹ nhàng gập cuốn sách lại, đứng dậy như muốn rời đi.
Bùi Ngôn hơi ngẩn người, hình như mình làm phiền cậu ấy rồi…
Bùi Ngôn hơi áy náy, lúng túng gọi với theo, trong đầu chỉ nhớ lại câu Tống Bách Ngạn từng nói: phải gãi đúng chỗ ngứa của người ta. Cô lấy hết can đảm hỏi: “Cậu đọc cuốn đó… thấy hay không?”
Chớp mắt một cái, như thể vừa chạm trúng công tắc bí mật, ánh mắt sau cặp kính gọng đen của Quách Tiểu Trân lập tức lóe sáng lên!
“Á, cậu cũng thích đọc tiểu thuyết sao!”
Thấy Quách Tiểu Trân bày ra vẻ mặt kiểu “Hóa ra cậu cũng là người trong giới!”, hưng phấn đến mức hai mắt sáng rực, Bùi Ngôn nhất thời nghẹn lời, không tiện phủ nhận. Cô ậm ờ nói: “…Ờ, cũng được, chỉ là thấy… hơi có hứng thú một chút thôi.”
“Cứ tưởng mấy đại mỹ nữ như cậu thì sẽ không đọc mấy truyện ngôn tình Mary Sue này cơ.” Quách Tiểu Trân thân thiết nắm lấy tay Bùi Ngôn, lập tức kéo cô vào con đường truyền đạo: “Truyện này hay cực! Nữ chính kiểu mỹ nhân lạnh lùng, mà còn xinh kinh khủng ấy, quá khứ thì thảm ơi là thảm, may mà gặp được nam chính cứu rỗi đời cô ấy! Tuy tên ảnh nghe có hơi kỳ, nhưng đẹp trai quá trời luôn á!” Nói rồi, Quách Tiểu Trân nhét luôn quyển tiểu thuyết vào tay Bùi Ngôn, cười cười đầy ẩn ý: “Cậu mà đọc kỹ, biết đâu lại thấy có gì… quen quen đó nha.”
Và thế là, trong hai tiết tiếng Anh tiếp theo, Bùi Ngôn thật sự đọc một mạch xong quyển “Chuyện tình ngọt ngào giữa mỹ nhân lạnh lùng và nam thần phúc hắc”.
Khi đọc đến đoạn mỹ nhân lạnh lùng rơi xuống nước, nam thần không do dự nhảy theo, hai người ướt sũng hôn nhau dưới làn nước, rồi lại cùng nhau xuất hiện trong lớp học, Bùi Ngôn cuối cùng cũng hiểu vì sao sáng nay Quách Tiểu Trân lại đột nhiên kích động bảo cô sẽ thấy… quen quen. Tình tiết trong truyện, chẳng phải chính là bản thân cô và Tống Bách Ngạn sáng nay hay sao?
Tóm lại, tiểu thuyết thì tiểu thuyết, nhưng cú thay cơm này lại là chính cô tự dâng mình lên đĩa.
“Nhưng mà mình đâu có giống nữ chính đâu, cô ấy lạnh lùng, ít nói mà.” Bùi Ngôn thầm lẩm bẩm, lạnh lùng ít nói rõ ràng là…
Ánh mắt cô vô thức liếc sang Giang Việt và đúng lúc đó lại chạm phải ánh mắt nghiêm khắc của anh: “Không tập trung nghe giảng, cậu lại đang làm gì đấy?”
…Cho tôi xin thu lại câu vừa rồi, Giang Việt mà lạnh lùng ít nói cái gì chứ, rõ ràng là cái máy phát thanh thích lo chuyện bao đồng!
Sau giờ học, Bùi Ngôn trả sách cho Quách Tiểu Trân và nhận được lời mời đi nhà sách. Lần đầu tiên được một cô gái chủ động rủ rê, Bùi Ngôn đương nhiên không chút do dự mà gật đầu đồng ý.
Thế là, giữa trưa hôm đó, Tống Bách Ngạn – người đã từ chối cả đống lời mời ăn trưa chỉ để chờ được ăn cùng Bùi Ngôn, cuối cùng lại phải một mình ngồi trong lớp, tức tối gặm ổ bánh mì nguội ngắt.
“Sớm biết thế này thì mình dạy cô ấy mấy chiêu làm gì chứ… Đúng là chỉ thấy người mới cười, ai còn nhớ người cũ khóc bao giờ…”
Nhưng khi nghĩ đến nét mặt Bùi Ngôn vui vẻ, mong chờ đến ngốc nghếch lúc ấy, Tống Bách Ngạn lại cảm thấy như một ông bố già được an ủi. Con gái ngoan nhà anh đáng yêu như vậy, đương nhiên là nên làm quen thêm nhiều bạn mới rồi!
Vẫn còn ngồi lại trong lớp là Giang Việt. Anh chẳng có tâm trạng ăn trưa. Mấy ngày nay thái độ của Bùi Ngôn với anh thay đổi quá rõ rệt. Ban đầu Giang Việt còn tưởng mọi chuyện cũng như trước, cô chỉ lại giận dỗi vì anh lạnh nhạt, rồi sau đó sẽ tự mình nguôi ngoai mà quay lại, nhưng hình như… lần này khác. Cô ấy thật sự không thèm quan tâm anh nữa rồi.
Trước đây, không phải là Giang Việt chưa từng nhận ra Bùi Ngôn thích mình, nhưng thực sự mà nói, anh chẳng mảy may hứng thú. Với anh, người khác đều chỉ là những kẻ lướt qua đời mình, có thể đi cạnh một đoạn, rồi cũng sẽ biến mất, và Bùi Ngôn cũng không ngoại lệ.
Huống chi cô ấy ngốc đến thế, hôm nay vừa dạy xong công thức toán thì hôm sau đã quên sạch, mỗi ngày đều sẽ viện vài cái cớ vặt vãnh để đến gần anh, chỉ cần anh chịu nói với cô thêm mấy câu, cô liền vui vẻ được cả nửa ngày, vừa ngốc lại vừa dễ thoả mãn.
Giang Việt thỉnh thoảng cũng sẽ nghĩ, một người như cô, đơn giản, ngốc nghếch đến vậy, nếu không có anh nữa, sau này cô phải sống thế nào đây?
Cho nên, anh cũng không phải không thể rộng lượng mà cho cô một ít quan tâm, xem như bố thí chút năng lượng, chỉ cần cô có thể theo kịp nhịp bước của anh thì cũng coi như không uổng công.
Nhưng trớ trêu thay, chính cô lại là người đột ngột dừng lại.
Cô đột nhiên không còn bám sát phía sau anh nữa. Ánh mắt nhìn anh cũng không còn chuyên chú, không còn mang theo khát vọng ngưỡng mộ, không còn ánh lên vẻ long lanh như đang nhìn vào ánh sáng đời mình như trước. Thậm chí, Giang Việt mơ hồ cảm thấy… cô thi thoảng nhìn anh với một chút oán giận.
Chẳng lẽ là mình sai sao?
Lần đầu tiên, Giang Việt bắt đầu tự hỏi điều đó.
Tống Bách Ngạn vẫn còn ở phía sau than ngắn thở dài, lặp đi lặp lại câu: “Ai ai ai… không có Tiểu Bùi ăn cùng, ăn cái gì cũng nuốt không trôi…”
Giang Việt quay đầu nhìn anh, lạnh nhạt hỏi: “Cậu với Bùi Ngôn từ khi nào thân đến mức đó?”
Trên mặt Tống Bách Ngạn thoáng hiện ra vẻ đắc ý rõ rệt, cố ý chậm rãi đáp: “Cậu đoán xem?”
Giang Việt cau mày, giọng mất kiên nhẫn: “Nói.”
Tống Bách Ngạn làm bộ làm tịch thở dài: “Ơ kìa, hỏi gì mà căng. Cậu đây là đang quan tâm tình cảm của huynh đệ chí cốt là tôi đây, hay là đang lo cho Bùi Ngôn vậy hả?”
Giang Việt lập tức sầm mặt lại, giọng lạnh tanh: “Cậu bị lây cái kiểu đá đểu ỡm ờ đó của Bùi Ngôn đấy à?”
Tống Bách Ngạn xua tay, cười hề hề: “Không tính là lây bệnh đâu, đây là… vợ hát thì chồng hoạ theo thôi.” Thấy mặt Giang Việt ngày càng đen, anh vẫn giả bộ không để ý, còn cố tình chọc vào đúng chỗ đau: “Chậc, nói nghe coi, cậu không phải luôn tỏ vẻ không quan tâm cô ấy sao? Trước đây người ta đối xử tốt với cậu như vậy mà cậu cứ vờ như không thấy. Giờ sao? Tự dưng lại thấy tiếc hả?”
Mặt mày Giang Việt sa sầm hẳn xuống, sắc mặt tối tăm như trời sắp mưa, tâm trạng bực bội hiện rõ rành rành. Bình thường, Tống Bách Ngạn biết điều sẽ không dám đụng đến giới hạn của anh ta, có chừng có mực, tránh va vào rủi ro. Nhưng hôm nay thì khác, rõ ràng là anh cố tình, như thể nhất định phải chọc giận Giang Việt cho bằng được.
“Không phải đang thắc mắc tại sao chúng tôi lại thân với nhau đến vậy sao?” Tống Bách Ngạn khẽ xoay cây bút giữa những ngón tay. Giữa chân mày là nét đắc ý không cách nào che giấu, giọng nói thong dong mà đầy ẩn ý: “Tôi với cô ấy ấy mà… còn thân mật hơn nhiều so với cái cậu đang tưởng đấy!”
Ba chữ cuối cùng bị Tống Bách Ngạn cố tình kéo dài giọng, âm cuối còn nhấn mạnh đến mức đáng ăn đòn, khiến Giang Việt giận đến bật dậy khỏi ghế. Khi đi tới cửa lớp, anh bỗng dừng bước, quay người lại nhìn thẳng vào Tống Bách Ngạn, lạnh giọng: “Đừng vội đắc ý vì chút trò ve vãn vặt vãnh đó. Cô ấy chẳng qua chỉ là quá dễ dụ thôi. Cậu nghĩ cậu thật sự quan trọng với cô ấy đến thế à?”
“Phải không.” Tống Bách Ngạn mỉm cười đối diện với anh: “Nhưng mà biết làm sao đây, cô ấy bây giờ đã là của tôi rồi.”
Giang Việt khẽ cười thành tiếng, “Tự mình đa tình.”
Thấy người cuối cùng cũng đi khuất khỏi tầm mắt, Tống Bách Ngạn lập tức thu lại nụ cười tự mãn, cả người xìu xuống như quả bóng xì hơi. Anh vỗ ngực thở dài một hơi, lòng còn run lẩy bẩy: “Uầy vãi thật. Làm tôi sợ muốn chết… Lần đầu tiên thấy cái bản mặt của cậu ta đáng sợ đến vậy, tưởng đâu sắp lao vào đánh nhau tới nơi rồi chứ…”
Nghĩ đến vẻ mặt giận dữ vừa rồi của Giang Việt, Tống Bách Ngạn lại không nhịn được bật cười thành tiếng: “Đã muốn dạy dỗ cậu ta từ lâu rồi, hôm nay cũng đã trả được thù cho Tiểu Bùi nhà chúng ta!”
![Bìa [NP – SLN16T] Chương 7: Tu La Tràng Giữa Giang Việt và Tống Bách Ngạn](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)