Cuối cùng, dương vật cương cứng bị kìm nén bấy lâu cũng được giải phóng. Quy đầu nóng rực của áp sát vào miệng huyệt của Bùi Ngôn, khiến toàn thân cô khẽ run lên. Tống Bách Ngạn ghé sát tai cô, dùng giọng điệu đầy dâm đãng thì thầm: “Anh trai chơi chết em được không…”
Bùi Ngôn giãy nhẹ, cố ngồi dậy, lắp bắp: “Không… không được… cậu chưa mang bao đâu…”
Dù sao cô cũng chỉ lấy cớ để ngủ cùng anh, những hành vi trước đó có thể coi là thù lao, nhưng thật sự nói đến việc muốn làm chuyện đó với anh ngay bây giờ thì Bùi Ngôn vẫn sẽ do dự một chút…
Ký ức đêm đầu đối với cô mà nói thật sự quá thảm. Côn thịt của Giang Việt quá lớn, còn cô thì lại quá chặt, đến mức anh vừa bắt đầu đã có chút mất kiên nhẫn muốn rút lui. Cô lúc đó sợ anh đổi ý, gần như phát cuồng mà chủ động ngồi thụp xuống sâu hết mức có thể…
Sau đó mấy ngày liền, Bùi Ngôn gần như không thể đi lại một cách bình thường.
Tuy Tống Bách Ngạn có lẽ sẽ ngon hơn Giang Việt rất nhiều, nhưng nhìn cái mặt non choẹt mà ánh mắt đã đỏ hoe lên vì ham muốn của anh, Bùi Ngôn thật sự không chắc anh có thể giữ được bình tĩnh, lỡ đâu lại quá hưng phấn mà làm cô nằm liệt mấy ngày thêm một lần nữa thì toi.
Thôi đi… lần sau thì hơn.
Ý định muốn rút lui của cô rõ rành rành, nhưng Tống Bách Ngạn lại đè cô xuống, cúi đầu hôn lên môi cô một cái, thấp giọng nói: “Cậu yên tâm, tôi chỉ cọ cọ thôi, không đút vào đâu.”
Xuất hiện rồi đấy, anh nói dối kinh điển nhất mọi thời đại của mấy thằng đàn ông khi lên giường.
Có lẽ vì nét mặt của Bùi Ngôn đã viết rõ rành rành ba chữ “tôi đếch tin”, nên Tống Bách Ngạn vừa lấy côn thịt nóng rực cọ qua lại trên hột le ướt mềm của cô, vừa cố nặn ra giọng dỗ dành như thật: “Yên tâm đi, tôi không phải cái loại đàn ông nói mà không giữ lời. Tôi không đút vào đâu… nhưng cậu cũng phải để nó có chỗ phát tiết chứ, đúng không?
Mỗi lần đầu khấc cọ sát qua miệng huyệt, đều phát ra tiếng “phốc phốc” ái muội vì dịch nhầy dưới thân cô quá nhiều, mềm ướt, trơn trượt đến mức nghe cũng khiến người ta nóng máu. Nơi đó của Bùi Ngôn quá mềm, lại quá linh hoạt, chỉ cần chạm nhẹ vào, toàn thân cô đã theo phản xạ run lên từng đợt.
Anh nhìn thẳng vào cô. Gương mặt trắng trẻo xinh đẹp bị nhuộm một tầng ửng đỏ ướt át, tóc mái lòa xòa dính bết vào hai bên má vì mồ hôi, ánh mắt ẩm ướt, hơi thở rối loạn. Nếu nói “dụ tình, loạn ý, mê hoặc” là sáu chữ dùng để tả cảnh xuân, thì khoảnh khắc này, cô chính là hiện thân hoàn hảo nhất của nó.
Bùi Ngôn có gương mặt cao ngạo, sạch sẽ kiểu khiến người ta vừa nhìn đã nghĩ đến hai chữ “gái ngoan”. Chính là loại hình nữ thần thanh thuần mà thằng con trai nào ở tuổi dậy thì cũng từng mơ tưởng. Ngay buổi đầu khai giảng, khi cô mặc bộ đồng phục quân sự bước vào lớp, ánh sáng lúc trưa hắt vào càng làm da thịt cô trắng đến chói mắt. Đến cả thằng bạn trạch nam suốt ngày chỉ biết dán mặt vào game cùng bàn cũng phải buông tay cầm, đập vai một phát gọi cậu tỉnh: “Mau nhìn đi, Yukinoshita Yukino sống kìa!”
Ở cái thế giới mà ai cũng lấy nhân vật nữ thần trong anime manga làm tiêu chuẩn để mơ tưởng, Tống Bách Ngạn thì lại chả xem mấy cái phim hoạt hình vớ vẩn mà cậu bạn kia hay nói đến, cũng chả biết đứa nào là Yukinoshita Yukino. Nhưng anh vẫn không thể phủ nhận, ngay giây đầu tiên nhìn thấy Bùi Ngôn, trong đôi mắt còn ngái ngủ của anh như có thứ gì đó bừng sáng.
Chân dài, cổ cao, dáng người thanh thoát như diễn viên múa ba lê bước ra từ sân khấu. Bộ quân phục huấn luyện trên người cô mặc y hệt như bao người khác, vậy mà cô khoác lên lại tỏa ra khí chất hoàn toàn khác, trang nhã, trong trẻo, giống như một con thiên nga trắng đẹp đến nghẹt thở, không nhiễm chút bụi trần.
Chỉ khi tiếp xúc lâu rồi Tống Bách Ngạn mới phát hiện tính cách của Bùi Ngôn hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài. Nhìn bề ngoài tưởng lạnh lùng, nghiêm túc, ai ngờ bản chất lại là kiểu nữ sinh ngây thơ phổ biến trong cái niên khóa này. Đi học thì hay thất thần, ngồi vẽ nguệch ngoạc mấy nhân vật chibi lên mặt bàn. Có tiết không hiểu bài thì bày ra vẻ mặt ủ rũ đi cầu xin Giang Việt giảng lại cho.
Thi cử điểm thấp thì lén khóc một mình, bị Giang Việt làm ngơ thì buồn bã cúi mặt rất lâu. Ấy thế mà lúc nói chuyện phiếm với cậu ta, chỉ cần bị trêu một câu linh tinh nào đấy cũng có thể ôm bụng cười đến mức cằm rung cả buổi chưa dừng lại được.
Bùi Ngôn rất hay cười. Mỗi lần cô cười rộ lên, cái vẻ ngoài lạnh nhạt kia như tan chảy hết, chỉ còn lại sự dịu dàng, mềm mại, đáng yêu đến mức khiến người ta muốn giữ cô bên mình mãi.
Mà lúc này, Bùi Ngô – cô gái đáng yêu cười tươi như nắng sớm ấy lại đang trần truồng nằm gọn trong lòng anh, thân thể trắng trẻo mềm mại bị ôm chặt lấy. Mỗi lần côn thịt từ giữa hai chân cô đâm vào rồi rút ra, Bùi Ngôn đều cau mày, rên lên từng tiếng nhỏ nhẹ, đầy ẩn nhẫn nhưng cũng không thể nào che giấu nổi khoái cảm. Ai mà chẳng thích nhìn một nữ thần thanh thuần, sạch sẽ như cô bị chính dục vọng làm vấy bẩn chứ. Tống Bách Ngạn siết chặt eo cô, thúc vào càng lúc càng sâu, càng mạnh, chỉ để ép ra từ miệng cô thật nhiều âm thanh dâm đãng ngọt ngào mà cậu thèm khát.
Bùi Ngôn bắt đầu mất sức, cả người mềm nhũn như nước, rã rời nằm gọn trong ngực cậu. Tiểu huyệt lại khẽ co giật, hột le bị cọ tới mức vừa tê vừa ngứa, sưng đỏ lên thành một viên hồng hạt nhỏ căng mọng. Chỉ cần Tống Bách Ngạn khẽ chạm nhẹ vào thôi, cô đã có cảm giác như mình sắp tè ra rồi.
Sướng thật đấy… nhưng vẫn chưa đủ…
Cô há miệng hớp từng ngụm không khí, cố gắng giữ cho bản thân không trôi tuột theo khoái cảm đang dâng lên từng đợt. Chỉ cần lơi là một chút, chỉ cần mất kiểm soát trong một khoảnh khắc, thì cái thứ đang chực chờ phía trên kia sẽ chẳng chút do dự mà đâm thẳng vào trong.
Tống Bách Ngạn cố tình dùng đầu khấc cọ mạnh lên hột le đang sưng tấy, nhìn cô cắn môi dưới mà vẫn không kìm được nét mặt run rẩy vì khoái cảm, còn ghé sát tai cô, giọng trầm khàn kích tình xúi giục: “Nếu giờ cậu khóc một chút, biết đâu tôi sẽ ra nhanh hơn đấy…”
Trước khi đạt đến cực khoái, Bùi Ngôn cuối cùng cũng bị anh đâm đến mức lý trí vỡ nát, gào lên, nước mắt ứa ra không ngừng. Dương vật của Tống Bách Ngạn lúc đó lại hung hăng cọ trúng hột le đang sưng đỏ, làm khoái cảm trào lên mãnh liệt, tinh dịch đặc sánh hòa với nước dâm dập xuống theo bắp đùi ướt nhẹp. Anh ôm cô thật chặt, một tay bóp lấy bầu ngực mềm, cúi đầu liếm sạch nước mắt trên mặt cô, giọng vừa khàn vừa thỏa mãn: “Lần sau… để tôi đút vào được không?”
🦋🦋🦋
Bên ngoài, chuông báo đầu giờ tự học buổi sáng vừa điểm 7 giờ rưỡi
Bình thường, Bùi Ngôn luôn đến lớp đúng 7 giờ. Nhà gần, lại không có thói quen ngủ nướng, mà chỉ cần Giang Việt đến sớm thì cô cũng sẽ theo đó mà tới sớm như vậy.
Nhưng hôm nay thì khác, chuông vừa reo báo vào tiết tự học, cô mới hấp tấp bước vào lớp, tóc còn ướt rượt, lòa xòa dính sát vào gáy và vai. Phía sau, Tống Bách Ngạn cũng theo vào ngay sau đó, đầu tóc cũng chẳng khá hơn cô.
Bùi Ngôn ngồi ngay trước Quách Tiểu Trân, cô bạn đeo kính mặt tròn, dáng vẻ ngoan ngoãn nhưng bản chất lại cực kỳ nhiều chuyện. Vừa thấy Bùi Ngôn bước vào với mái tóc còn ướt, Quách Tiểu Trân lập tức quay đầu lại, mắt sáng rực tò mò hỏi, “Hôm nay cậu đến muộn vậy, tóc lại còn ướt. Ngoài kia đâu có mưa, đừng nói là cậu rớt xuống sông rồi được Tống Bách Ngạn nhảy xuống cứu đấy nhé?”
Bùi Ngôn dở khóc dở cười, khóe miệng giật giật, “Không có đâu, chỉ là sáng nay gội đầu không kịp sấy khô thôi.”
Quách Tiểu Trân nghe vậy liền thở dài, vẻ mặt dầy tiếc nuối, “Tớ còn tưởng được chứng kiến cảnh anh hùng cứu mỹ nhân ngoài đời thực cơ.”
Anh hùng cứu mỹ nhân cái chóa gì. Nếu sáng sớm lúc tỉnh dậy giữa hai chân không bị tinh dịch làm cho dính nhớp thì Bùi Ngôn cũng chẳng phải lồm cồm bò dậy đi tắm. Tắm một mình đã đành, Tống Bách Ngạn còn mặt dày ôm lấy cô đòi vào chung, mạnh miệng nói là cùng nhau tắm sẽ tiết kiệm thời gian hơn.
Bùi Ngôn thật sự không muốn vạch mặt anh. Rõ ràng nhà cô chỉ cách vách, hoàn toàn có thể về bên đó mà tắm một mình. Nhưng mà… lúc ấy cô đã bị anh ôm sát từ phía sau, thân thể còn mềm oặt, cũng không đủ sức mà đẩy anh ra nữa rồi.
Buổi sáng là lúc tụi con trai dễ nổi ham muốn nhất, mà Tống Bách Ngạn lại càng không ngoại lệ. Chỉ cần liếc qua thân thể trần truồng của Bùi Ngôn, thứ bên dưới của anh đã cứng đến đau nhức. Đáng nói hơn, Bùi Ngôn vẫn có thể giữ được vẻ mặt bình tĩnh, tự nhiên đưa tay xuống giữa hai chân mình, nhẹ nhàng lau sạch dòng dịch sền sệt còn vương lại sau trận triền miên. Hành động tự xoa rửa ấy vừa bình thản vừa khiêu khích nhưng đối với Tống Bách Ngạn mà nói chẳng khác gì một sự dụ dỗ trắng trợn khiến anh muốn phạm tội ngay tại chỗ cả. Anh không nhịn được, liền đem cái côn thịt cứng đến gồng nổi cả gân đặt lên bụng dưới cô, giọng khàn khàn như đang làm nũng mà cố tình gây sự, “Cậu chắc cũng không nỡ nhìn tôi cứng thế này mà vẫn phải đi học đâu… đúng không?”
Cuối cùng, hai người trong phòng tắm, sáng sớm tinh mơ đã phải dùng tay giúp nhau giải tỏa dục vọng. Chờ đến lúc xong việc, mặc quần áo chỉnh tề thì đồng hồ đã chỉ bảy giờ mười lăm.
Trong giờ tự học buổi sáng, Giang Việt cứ ngồi thất thần. Việc Tống Bách Ngạn và Bùi Ngôn cùng đến trễ đã đủ khiến anh cảm thấy kỳ lạ, huống chi cả hai tóc còn ướt sũng, trông y như vừa chui ra từ cùng một chỗ. Trực giác cứ liên tục mách bảo rằng chắc chắn có chuyện không hay vừa xảy ra.
Quay đầu liếc sang một cái, Giang Việt nhìn thấy Bùi Ngôn đang cúi đầu lục tìm sách tiếng Anh trong cặp. Tầm mắt vô thức rơi xuống phần tóc vẫn còn nhỏ nước ướt đẫm của cô, từng giọt tí tách nhỏ xuống cổ áo và sách vở. Anh nhíu mày, không nói lời nào liền cởi áo khoác đồng phục, ném thẳng lên đầu cô.
Một chiếc áo bất ngờ phủ xuống đỉnh đầu khiến Bùi Ngôn khựng lại, hơi ngơ ra chưa hiểu chuyện gì. Giọng nói lạnh như băng của Giang Việt vang lên, “Lau tóc đi. Nước nhỏ khắp nơi, bẩn chết được.”
Bùi Ngôn cạn lời, khóe miệng giật giật, tóc tôi có nhỏ nước cũng đâu có rơi lên sách vở của cậu, nổi điên cái con khỉ gì.
Bùi Ngôn chẳng thèm khách sáo, vò áo khoác đồng phục của anh thành một cục, dùng lực lau tóc như thể đang trút giận. Xong rồi, cô ném cái áo nửa khô nửa ướt lên bàn anh, giọng chua lè, “Như vậy được chưa? Không làm vướng ngài nữa chứ? Nếu thấy ghê quá thì để tôi đem quần áo của ngài đi giặt luôn nhé?”
Giang Việt vốn đã bực sẵn, thấy cái giọng điệu nửa châm chọc nửa đâm chọt của cô thì mặt càng đen lại. Anh nhét phăng cái áo vào ngăn bàn, lạnh giọng đáp, “Không cần. Lo cho bản thân cậu trước đi.”
Mà câu đó thật ra cũng chính là điều Bùi Ngôn muốn nói, làm ơn, cậu cũng lo cho cái thân mình trước đi!
![Bìa [NP – SLN16T] Chương 5: Cọ Xát Tiểu Huyệt Đến Bắn Ra (H)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)