Bìa [NP – SLN16T] Chương 4: Tiểu Huyệt Bị Liếm Đến Cao Trào (H)
SLN16T

[NP – SLN16T] Chương 4: Tiểu Huyệt Bị Liếm Đến Cao Trào (H)

Tác giả: Minh Đính

2411 từ · 11 phút đọc

Tiểu Huyệt Bị Liếm Đến Cao Trào (H)

“Bác sĩ liếm một bên đầu ti của bệnh nhân, tay còn lại thì dùng sức xoa bóp…” Đến tận lúc này Bùi Ngôn vẫn không quên thuật lại hình ảnh “phim người lớn” cho anh nghe. Nhìn Tống Bách Ngạn vừa nghe lời cô nói, vừa làm theo với vẻ mặt đầy hưng phấn, Bùi Ngôn thậm chí còn thấy hưng phấn hơn cả anh ta.

Một cảm giác trái đạo lý kỳ lạ dâng lên trong tim cô. Cô ấy à, một bên thì bị đàn ông xoa ngực, liếm đầu vú, một bên lại thuật lại quá trình mình đã làm tình với người khác cho cậu nghe. Cảm giác tương tự như bị NTR khiến cơ thể Bùi Ngôn bắt đầu nóng ran, cô thể cảm nhận rõ ràng chiếc quần lót của mình đã ướt đẫm vì dâm thủy chảy ra.

Tống Bách Ngạn dùng đầu lưỡi quấn quanh đầu vú nhỏ mềm đã sớm cương cứng lên của cô, đầu anh áp sát vào ngực cô, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cô, trong mắt lóe lên ánh sáng kỳ lạ: “Cậu nói xem nếu tôi bú ở chỗ này thì liệu có sữa chảy ra cho tôi uống không?”

Lời nói thật dâm đãng quá mức, tiểu huyệt của Bùi Ngôn bị kích thích đến co thắt mấy cái. Dù vậy, cô vẫn cố gắng che mặt để giữ vững vẻ ngượng ngùng, e thẹn của mình: “Sao có thể chứ… Tớ đâu có sinh con, lấy đâu ra sữa cho cậu uống được?”

“Thật không, vậy để tôi thử xem sao.” Tống Bách Ngạn cười gian xảo với cô, rồi cúi xuống, há miệng ngậm lấy một bên đầu vú, bắt chước dáng vẻ trẻ con bú sữa mà dùng sức mút mạnh. Cơn đau nhè nhẹ kèm theo khoái cảm và một khoảng trống râm ran kéo đến khiến Bùi Ngôn không kiềm được mà ôm lấy đầu anh, muốn ép mặt anh dán sát hơn vào ngực mình. Không chịu nỗi cảm giác một bên bị bỏ rơi, cô tự đưa tay lên xoa nắn bầu ngực còn lại đang lạnh lẽo vì bị ngó lơ của mình. 

Mỗi lần lưỡi anh liếm mút đều vang lên tiếng “chóp chép” lẫn tiếng hớp không khí phóng đại, trong đêm khuya tĩnh lặng thế này những âm thanh dâm đãng ấy càng nổi bật, càng trở nên khiêu gợi hơn bao giờ hết. 

Bùi Ngôn nghi ngờ đầu ti bên phải của mình đã sưng lên rồi. Rõ ràng không hề có sữa, nhưng thấy anh liếm mút say sưa như vậy, cô vẫn nảy sinh ảo giác kỳ quái, cứ như thể bản thân thật sự đang tiết sữa cho anh uống vậy.

Cuối cùng, đầu vú bé nhỏ tội nghiệp ấy mới được Tống Bách Ngạn buông ra. Nó run rẩy, sưng tấy đỏ au vì sung huyết trông chẳng khác gì một quả anh đào chín mọng vừa hái. Trên bề mặt vẫn còn vương lại nước miếng của anh, óng ánh như phủ một lớp sương, khiến nó càng thêm ướt át, mê người.

“Tiếc thật đấy, đúng là không có sữa.” Tống Bách Ngạn chưa thỏa mãn, liếm liếm môi như vẫn còn thèm thuồng, rồi đứng dậy đè tay lên gáy cô, sau đó cúi xuống hôn môi cô. Nói thật, kỹ năng hôn của anh rất vụng về, ngoài việc môi chạm môi thì hoàn toàn không có thêm động tác nào sâu hơn. Bùi Ngôn nhắm mắt chờ đợi hơn nửa ngày cuối cùng anh mới thè lưỡi ra nhẹ nhàng liếm một chút bên khóe môi cô.

Sau đó cô giả vờ e lệ mà hé miệng rên nhẹ một tiếng “ưm~”, tạo cơ hội cho dầu lưỡi đối phương có thể đường hoàng tiến vào trong miệng mình.

Không biết chủ động gì cả, không chịu cố gắng gì cả! Cái kiểu gì vậy, còn đợi tôi dạy cho cậu từng chút một à! Tống Bách Ngạn, kỹ năng hải vương của cậu đâu rồi hả?! 

Có lúc, nụ hôn còn khiến người ta kích thích và nảy sinh ham muốn hơn cả những va chạm thể xác khác nữa. Tống Bách Ngạn càng hôn càng cuồng nhiệt, anh bế cô ngồi hẳn vào lòng mình. Hai chân cô bị ép mở ra, vòng qua eo anh. Chiếc quần lót đã sớm ướt đẫm, dính sát vào hoa huyệt, để lại từng vệt nước mờ mờ thấm dần lên chiếc quần ngủ màu xanh biển của cậu, loang ra từng chút một, cực kỳ khiêu gợi.

Thế nhưng cố tình Tống Bách Ngạn lại dè dặt, sợ hành động quá vội sẽ trở thành vô lễ. Bàn tay kia cũng chỉ dám luồn vào từ gấu váy ngủ rồi chậm rãi vuốt ve dọc theo đùi cô. Lần này Bùi Ngôn không còn giả vờ nữa, cô thật sự không thể kìm nén nổi, khẽ rên một tiếng nghẹn ngào đầy nhẫn nhịn. Âm thanh mềm mại, kiều mị ấy lập tức khiến tinh thần Tống Bách Ngạn bừng tỉnh, phấn chấn hẳn lên.

“A, chỗ này của cậu ướt hết rồi…”

Anh đưa tay sờ lên nơi ướt át kia qua lớp quần lót, chỉ khẽ xoa nhẹ vài cái Bùi Ngôn đã rớm lệ nơi khóe mắt, hơi thở gấp gáp hẳn lên. Lồng ngực cô phập phồng dữ dội, làm đôi vú trắng nõn cũng theo đó mà rung rinh lên xuống nhịp nhàng, khiêu khích đến nghẹt thở.

Không một người đàn ông nào có thể chịu nổi được sự kích thích này.

Ngón tay anh luồn vào từ mép quần lót, vừa chạm vào đã dễ dàng bị dính đầy dịch dâm ướt át. Chỗ riêng tư mềm mại, ấm nóng của thiếu nữ khiến người ta gần như không thể tưởng tượng nổi, quá mềm, quá ẩm, quá mời gọi. Anh men theo khe rãnh ở giữa, nhẹ nhàng ấn xuống một cái, đầu ngón tay lập tức chìm vào miệng huyệt chật khít, ướt sũng.

“Chỗ này của cậu nhiều nước thật đấy.”

Bùi Ngôn bị anh nhẹ nhàng đè xuống, cơ thể mềm mại nằm ngửa trên giường, hai chân tự nhiên mở ra theo nhịp dẫn dắt của người kia. Khi chiếc quần lót được cởi ra, dâm thủy lấp lánh trên đó được kéo thành từng sợi lấp lánh như minh chứng cho khát vọng đang dâng trào trong cô. Nơi riêng tư hoàn chỉnh của cô phơi bày trước mắt, cảnh tượng này hoàn toàn khác với những gì anh từng thấy khi xem phim người lớn qua màn hình. Đây là thật, hoa huyệt đang co thắt liên tục không ngừng đòi hỏi được lấp đầy là hoa huyệt của Bùi Ngôn, là của người mà anh yêu thích nhất.

Môi âm hộ bị ngón tay tách ra, đỏ hồng, ướt át, đẹp đến mê người như một đóa đào vừa nở rộ. Từng giọt dâm thủy ẩm ướt không ngừng rịn ra từ nơi sâu kín kia càng khiến nó thêm phần khiêu gợi. Tống Bách Ngạn không thể kiềm chế nổi nữa, anh cúi đầu xuống, dùng lưỡi trực tiếp phủ lên đó, tham lam liếm lấy.

!!!

Chỉ với những động tác đơn giản mà đầy kích thích như vậy mà Bùi Ngôn đã phải siết chặt ga trải giường dưới thân mới có thể cố giữ chút bình tĩnh. Nơi đó của cô vốn đã cực kỳ nhạy cảm, lại bị đầu lưỡi mềm mại liếm qua, từng đường ma sát tinh tế và thô ráp trên lưỡi anh càng khiến cảm giác tê dại lan từ bụng dưới dồn thẳng lên não. Khoái cảm dồn dập khiến đầu vú một lần nữa dựng thẳng trong không khí, run rẩy không ngừng, như muốn cùng cô rên rỉ theo từng đợt sóng khoái lạc đang cuộn trào trong cơ thể.

Bùi Ngôn không kìm được mà khẽ nâng hông về phía trước, động tác vô thức ấy khiến miệng huyệt càng ép sát vào môi Tống Bách Ngạn hơn. Nước dâm ướt át đều bị anh liếm sạch, nhưng chưa kịp khô đã tiếp tục tuôn ra như suối. Việc làm một người phụ nữ tiết ra niều nước khi ở trên giường cũng là một loại cảm giác thành tựu. Tống Bách Ngạn vừa vùi đầu giữa hai chân cô, vừa thì thầm bằng giọng khàn khàn, không rõ là mê loạn hay say đắm: “Cục cưng, cậu dâm quá rồi, nhiều nước như vậy, lại còn thơm ngọt đến mức tôi không thể dừng lại được.”

Cứu…

Dù chỉ mới là một cậu con trai cấp ba, vậy mà Tống Bách Ngạn lại có thể tuôn ra từng câu chữ dâm đãng và trần trụi như thể đã quá quen thuộc với mọi cuộc chơi xác thịt. Anh cố tình dùng những lời lẽ phóng đãng, miêu tả sự dâm loạn của tiểu huyệt cô. Ban đầu Bùi Ngôn còn nghĩ là do chính mình cố ý dụ dỗ, dạy hư anh nên mới thành ra như vậy, nhưng giờ phút này dưới sự công kích đầy dồn dập và lời nói táo tợn của anh, đến cả cô cũng bắt đầu có dấu hiệu “chịu không nổi”, dần dần mất thế chủ động.

Cảm giác bị kích thích đến tận cùng khiến hơi thở nặng nề của Bùi Ngôn dần biến thành những tiếng rên rỉ rời rạc, nghẹn ngào, không còn kiềm chế nổi: “… Đừng… cậu đừng nói nữa…”

Giọng cô run lên, như thể vừa muốn khóc lại vừa nài nỉ, ẩn chứa cả sự xấu hổ lẫn mê loạn, mềm mại đến mức khiến người nghe cũng phải ngừng thở theo.

Mà trên giường, khi một cô gái vừa rơi nước mắt, vừa rên rỉ vì khoái cảm đó chẳng khác gì loại thuốc kích dục mãnh liệt nhất đối với đàn ông.

Đầu lưỡi cắm vào tiểu huyệt, từng nhịp ra vào đều mang theo khoái cảm tê dại đến mức da đầu Bùi Ngôn run lên từng đợt. Mọi thứ trở nên vừa căng trướng vừa mềm yếu, cảm giác như chỉ một chút nữa thôi là sẽ mất hết kiểm soát.

Cô vô thức muốn lùi lại, muốn thoát khỏi cảm giác như bị cuốn trôi. Nhưng Tống Bách Ngạn lại bất ngờ siết chặt lấy eo cô, không cho nhúc nhích, như muốn nhấn chìm cô sâu hơn nữa. Cuối cùng, khi dâm thủy từ phía dưới trào ra làm ướt đẫm cả ga trải giường, Bùi Ngôn cũng không còn chống đỡ nổi mà đạt đến cao trào. Nước mắt sinh lý cũng rơi xuống, chẳng rõ là do khoái cảm hay vì bản thân không giữ nổi chút tự chủ nào.

Tống Bách Ngạn ngẩng đầu lên, chóp mũi vẫn còn vương những giọt nước, không rõ là mồ hôi của anh hay là dâm dịch ngọt ngào từ nơi sâu thẳm của cô.

Sau cao trào, cơ thể Bùi Ngôn trở nên nhạy cảm hơn gấp bội, chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng đủ khiến cô run rẩy từng cơn. Tống Bách Ngạn bế cô lên, đặt cô ngồi trên đùi mình. Dưới lớp quần ngủ, côn thịt thô to, cương cứng của anh đội lên tạo thành một cái lều. Anh kéo bàn tay mềm mại của cô đặt lên nơi đó, giọng khàn khàn: “Cậu sờ thử xem, để cảm nhận được rõ ràng là tôi đã cứng đến mức nào rồi.”

Quả thật rất cứng. Khi bàn tay Bùi Ngôn vừa chạm vào, vật nóng rực trong tay cô còn khẽ giật lên hai cái khiến cô không khỏi giật mình. Dù đây không phải là lần đầu tiên cô chạm vào dương vật của đàn ông, nhưng để giữ đúng vai diễn, cô vẫn vùi mặt vào lồng ngực anh, ngượng ngùng sợ sệt than thở: “Lớn thật đó…”

Tống Bách Ngạn chẳng giấu nổi sự đắc ý. Anh siết lấy bầu ngực cô, tay không ngừng vuốt ve, còn đưa lưỡi liếm nhẹ lên làn da mềm mại sau vành tai, kiêu ngạo hỏi: “So với nam chính trong mấy bộ phim cậu hay xem thì của ai to hơn?”

Trong đầu Bùi Ngôn chợt hiện lên hình ảnh khi cô và Thời Dư làm tình, cảm giác khi cô mơn trớn, vuốt ve, liếm láp dương vật cứng nóng của anh, rồi bị anh dùng côn thịt dài gần bằng chai nước suối đó chơi đến mức phải liên tục cầu xin giữa những đợt cao trào.

Ừm… Nếu phải nói thật… thì về kích thước, có lẽ cũng không chênh lệch quá nhiều. Nhưng mà kỹ thuật của Thời Dư quá tốt, quá tinh tế, quá mãnh liệt. Đến mức, trong ấn tượng của cô, dương vật của anh có một loại “lăng kính” kỳ lạ giống như “trường thương như rồng” của các nam chính trong các bộ truyện H vậy…

Không nhận được câu trả lời, Tống Bách Ngạn tỏ rõ vẻ không hài lòng. Anh cố tình cọ sát mạnh hơn trong tay cô vài lần: “Gọi một tiếng ‘anh trai ơi’ thật lớn nghe xem nào.”

Nhóc con này rõ ràng chỉ là một thanh niên còn chưa tốt nghiệp cấp ba, trong khi chị đây năm nay đã 25 tuổi rồi đấy.

Dường như Tống Bách Ngạn có một nỗi ám ảnh nào đó với việc muốn cô gọi anh là “anh trai”. Thấy cô không chịu mở miệng, anh liền cố ý dùng tay véo mạnh lên đầu ti cô. Bùi Ngôn đau đến mức trừng mắt nhìn anh, nhưng tên quỷ nhỏ kia lại chẳng có chút ăn năn nào, trái lại gương mặt điển trai ấy còn hiện rõ vẻ cợt nhả đàn ghét: “Cục cưng~ gọi một tiếng thôi mà… được không?”

Trời ơi! Xấu hổ quá!

Bùi Ngôn thật sự có chút không thể mở miệng nổi. Cả gương mặt đỏ bừng, cô chỉ biết vùi sâu vào lồng ngực anh, giọng nhỏ đến mức gần như là thì thầm bên tai: “Anh… Anh trai ơi…”

Chỉ hai tiếng ngập ngừng thôi, nhưng lại khiến Tống Bách Ngạn như bị châm lửa. Sau đó anh liền dứt khoát.. cởi quần ra.