Hôm nay Tống Bách Ngạn ngủ thật sớm.
Cái lợi của việc ở một mình là chẳng ai quấy rầy anh làm cú đêm. Ban ngày đến lớp thì ngủ gật, tối thì cày game đến tận sáng, vậy mà vẫn không ảnh hưởng đến việc anh giữ vững vị trí trong lớp chọn với thành tích khá ổn. Người với người so sánh đúng là tức chết mà, nếu anh mà chịu khó hơn chút nữa biết đâu có thể sánh vai với Giang Việt, nhắm tới top 10 của khối đấy.
Nhưng hôm nay anh không được tỉnh táo, đầu óc toàn nghĩ về câu nói đầy ẩn ý của Bùi Ngôn: “Cậu đoán xem.”
Khi chơi game, anh mua nhầm trang bị, bị đồng đội la mắng nhiều lần, cuối cùng đành kết thúc sớm, tắt máy tính rồi nằm trên giường lăn qua lộn lại, tự hỏi Bùi Ngôn rốt cuộc có ý gì.
Người ta có thể thay đổi lớn như vậy chỉ trong một đêm không? Hôm qua anh còn ngồi ở bàn sau nhìn Bùi Ngôn nghiêng người, đôi mắt sáng rỡ cười nói với Giang Việt.
Anh chưa bao giờ nghi ngờ việc Bùi Ngôn thật sự thích Giang Việt.
Vì thế trước giờ anh cũng không thể hiện quá nhiều, chỉ thỉnh thoảng mượn cớ đùa giỡn, nói những lời thật lòng không đứng đắn, rồi bị Bùi Ngôn coi là anh đang trêu cô.
Ấy vậy mà hôm nay, khi nhìn vào ánh mắt Bùi Ngôn dành cho mình, anh chợt nhận ra điều gì đó khác biệt. Đó không còn là ánh mắt xa lạ, lạnh nhạt như trước nữa, mà mềm mại, ấm áp y hệt cái cách cô từng nhìn Giang Việt.
Mở điện thoại ra xem lại cuộc trò chuyện lần trước với Bùi Ngôn, vẫn là Bùi Ngôn chủ động nhắn hỏi cậu về ngày sinh nhật của Giang Việt. Trước đó nữa, những lần nói chuyện giữa họ đều chỉ là những lời xã giao, lịch sự, xoay quanh Giang Việt mà thôi.
Muốn nhắn tin đi rồi lại xoá, sửa đi sửa lại mấy lần, ngay cả một câu đơn giản như “Đang làm gì vậy?” cũng không dám gửi. Cuối cùng, anh ôm điện thoại ngủ quên lúc nào chẳng hay.
Tống Bách Ngạn bị chuông điện thoại đánh thức đúng lúc đang mơ thấy Bùi Ngôn nắm tay mình. Hai người nhìn nhau, khoảng cách dần rút ngắn, sắp sửa có tiến triển gì đó… Vậy mà lại tỉnh dậy giữa chừng, cảm giác hụt hẫng ấy làm sao mà tránh khỏi.
Mang theo chút oán thán, anh lục tìm điện thoại, thầm nghĩ: Tốt nhất là có chuyện gấp, nếu không thì cậu nhất định sẽ giết chết kẻ đã gọi mình mất! Nhưng vừa nhìn màn hình nhấp nháy cái tên quen thuộc, anh suýt tưởng mình vẫn còn đang mơ.
“Bùi Ngôn? Có chuyện gì vậy?” Phản xạ đầu tiên của anh là nghĩ chắc cô đang gặp chuyện gì nguy hiểm nên mới gọi muộn thế này. Nhưng đầu dây bên kia, giọng của Bùi Ngôn lại khá bình tĩnh, có chút ngập ngừng xen lẫn áy náy, nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi nhé, tớ làm phiền cậu rồi phải không… Ừm… cậu có thể mở cửa cho tớ không?”
Tống Bách Ngạn vội xỏ dép, gần như chạy ào ra để mở cửa. Cửa vừa mở, anh thấy Bùi Ngôn đang đứng trước cửa, mặc đồ ngủ và trông có vẻ hơi ngại ngùng.
Dù đang là tháng tư, nhưng tiết trời xuân vẫn còn se lạnh, vậy mà Bùi Ngôn lại mặc một chiếc váy hai dây màu trắng bằng ren mỏng. Thiết kế cổ trễ khiến phần ngực lộ ra làn da trắng mịn, mềm mại. Tống Bách Ngạn lập tức thấy nóng bừng cả mặt.
“Xin lỗi… lúc nãy tớ xem phim kinh dị sợ quá không ngủ được. Tớ có thể ngủ cùng cậu một đêm được không?”
Tống Bách Ngạn suýt nữa cắn trúng lưỡi. Nếu không phải lúc nãy vội vàng xuống giường, đá ngón chân cái vào thành giường đau điếng thì anh thật sự đã nghĩ mình đang mơ, một giấc mộng xuân sắp bước vào đoạn không thể miêu tả.
Nhưng đến khi Bùi Ngôn thật sự theo anh vào phòng và ngồi xuống ngay trên giường của anh, Tống Bách Ngạn mới bừng tỉnh nhận ra rằng khung cảnh trước mắt còn vượt xa cả giấc mơ ban nãy.
Chiếc váy ngủ ren mà Bùi Ngôn đang mặc là kiểu mùa hè, cô đã phải lục tung tủ đồ mới tìm ra. Mục đích thì quá rõ, vừa mát mẻ, vừa gợi cảm, rất hợp để quyến rũ Tống Bách Ngạn.
Cô cứ nghĩ sẽ là một cuộc đấu trí gay cấn, ai ngờ khi nhìn thấy dáng vẻ muốn nhìn cô nhưng lại không dám quá lộ liễu, ngượng ngùng đến chột dạ của Tống Bách Ngạn, Bùi Ngôn không khỏi hoang mang. Rốt cuộc anh ấy đã trải qua chuyện gì mà giờ lại trở nên rụt rè, dè dặt đến vậy?
Nhưng mà… chinh phục một “hải vương tương lai” như thế lại mang đến cảm giác rất đáng tự hào. Nhất là khi thấy đối phương mặt đỏ bừng, lúng túng không biết phải làm sao, thật sự khiến người ta muốn trêu thêm một chút nữa.
Bùi Ngôn cố ý để dây áo ngủ bên phải tuột xuống đến tận cánh tay, rồi giả vờ như không nhận ra, nghiêng người dựa sát vào Tống Bách Ngạn, giọng nhẹ nhàng nói: “Tống Bách Ngạn, cậu nằm lại gần đây một chút đi, tớ vẫn còn sợ lắm…”
Tống Bách Ngạn ngoan ngoãn nằm sát vào bên cạnh, cánh tay lỡ chạm nhẹ vào vai cô. Cả người anh cứng đờ như tượng, nhưng trong lòng thì lại vừa hồi hộp vừa phấn khích đến khó tả.
Biết bao ý nghĩ không nên có lặng lẽ trỗi dậy trong đầu anh. Anh muốn xé toạc chiếc váy trắng của cô, hôn lên từng tấc cơ thể cô, rồi nhìn cô nằm dưới thân mình vừa khóc vừa sợ hãi. Nhưng rồi, ánh mắt anh dừng lại nơi gương mặt cô. Cô là người con gái anh luôn cẩn trọng giữ gìn, thầm thương trong im lặng. Vì là cô nên anh không thể làm tổn thương cô, mà chỉ có thể nhịn xuống.
Thế nhưng, Bùi Ngôn lại hoàn toàn không hay biết cơn sóng lòng đang cuộn trào trong anh. Cô ngả đầu vào ngực anh, vô thức tìm lấy sự bình yên. Chiếc váy ngủ rộng làm lộ ra khoảng da trắng mịn dưới ánh đèn mờ nhạt. Khoảnh khắc đó, anh chỉ cần cúi đầu là đã thấy trọn vẹn khung cảnh mà lẽ ra không nên thấy. Cô… không mặc nội y.
Đôi gò bồng đào trắng nõn, tròn đầy được ôm nhẹ trong chiếc váy ngủ, lộ ra hơn một nửa, thậm chí đầu ti hồng hào dán vào áo ngủ cũng hiện rõ.
Người này liệu có nhận thức được nguy hiểm hay không vậy? Dù sao anh cũng là một người đàn ông bình thường, hơn nữa vừa mới thổ lộ tình cảm với cô, vậy mà cô lại thật sự có thể an tâm hoàn toàn sao? Hay là, cô căn bản không coi việc anh thích cô là chuyện đáng để tâm.
“Này.” Tống Bách Ngạn thở dài, giọng hơi rầu rĩ, “Cậu còn nhớ rõ là tôi là đàn ông chứ?”
Bùi Ngôn ngây thơ nhìn anh, hỏi lại: “Sao vậy?”
Chính là ánh mắt đó, quá trong sáng lại quá trong sạch, cố tình có thể khơi dậy tất cả dục vọng và tà niệm trong con người cậu.
Tống Bách Ngạn xoay người, đè cô dưới thân, dùng dương vật đã cương cứng của mình cố ý cọ cọ vào đùi cô qua lớp vải quần áo: “Cậu biết đây là cái gì không? Học môn Sinh rồi chứ? Cậu xem, tôi không phải thánh nhân, không phải Liễu Hạ Huệ, cậu cứ thế này tôi sao có thể ngồi yên mà không loạn được. Nếu cậu đã biết rõ thì đáng lẽ phải mặc nhiều đồ hơn chứ đừng có chui vào lòng tôi, nếu không tôi sẽ nghĩ cậu đang quyến rũ tôi đấy.”
Tống Bách Ngạn tưởng rằng sẽ thấy cô hoảng sợ, kinh ngạc, nên đã chuẩn bị tinh thần chịu một cái tát từ cô và bị mắng là đồ lưu manh. Ai ngờ, cô gái lại nhìn thẳng vào mắt cậu, khuôn mặt xinh đẹp hiện lên vẻ tinh quái và đầy tự mãn: “Đúng vậy, giờ cậu mới nhận ra à?”
Giây tiếp theo, một cảm giác lạ lùng truyền đến từ phía dưới, côn thịt của cậu đang bị Bùi Ngôn nắm lấy.
Dù chỉ cách một lớp quần ngủ, nhưng vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng tột đỉnh. Không khó hiểu tại sao có nhiều cô gái sau này chỉ cần nhìn thấy cậu một lần đã không thể quên, ngoài khuôn mặt đẹp trai ra đương nhiên còn phải có cả một cây dương vật hấp dẫn khiến người ta ngây ngất rồi.
Bùi Ngôn vẫn còn hơi ngượng, nhỏ giọng nói bên tai Tống Bách Ngạn: “Thật ra trước khi ngủ, tớ không xem phim kinh dị… mà xem cái… cái phim mà bạn tớ chia sẻ… Thế nên rất tò mò…”
Tống Bách Ngạn chỉ cảm thấy phía dưới của mình càng cứng hơn. Anh cúi đầu, sống mũi cao thẳng dễ dàng chạm vào chóp mũi Bùi Ngôn. Hai người gần nhau đến mức chỉ cần mở miệng là có thể chạm môi nhau. Anh khàn giọng hỏi: “Vậy cậu đã xem những gì trong đó?”
So với vẻ ngoài trong sáng, ngoan hiền, thì lời nói có phần thô tục bất ngờ của Bùi Ngôn lại khiến người ta cảm thấy hứng thú hơn rất nhiều.
“À… Thì là có một gia đình bác sĩ đến tận nhà để kiểm tra sức khỏe cho bệnh nhân…” Bùi Ngôn thật ra cũng không thấy điều đó có gì quá đáng, tất nhiên cũng không thể nào trong đầu đột nhiên xuất hiện một ký ức nào đó về “phim đen” rồi nói ra một cách tùy tiện. Những gì cô đang nói đều là do cô tự mình thêm thắt, chỉnh sửa từ những chuyện của cô với Thời Dư.
“Rồi sau đó, quần áo của bệnh nhân bị vén lên, bác sĩ đặt tay lên, xoa nhẹ ngực cô ấy rồi nói chỉ là kiểm tra ở chỗ này thôi…”
Tay Tống Bách Ngạn cũng đặt lên ngực cô, chiếc váy ngủ bị cởi ra rồi chất đống một nửa xuống thắt lưng, đôi gò bồng đào trắng nõn, mịn màng cứ thế phơi bày trước mắt anh.
Cặp vú của Bùi Ngôn trắng nõn, mịn màng như lớp đậu hũ non, không một chút khuyết điểm. Kích thước rất lớn, không kém gì những nữ chính ngực bự mà cậu đã thấy ở trong phim. Lúc trước, anh thường nghe mấy thằng con bạn trai tụm lại thì thầm, nói những lời thô tục bậy bạ, đôi khi cũng sẽ nhắc đến cô, nói ngực cô lớn như vậy, chắc hẳn khi chạm vào sẽ sướng đến tê tái hết cả hồn.
Tay Tống Bách Ngạn rất lớn, ngón tay lại thon dài, tinh tế. Bàn tay thường ngày có thể nắm gọn quả bóng rổ, giờ đây đang bao trọn bầu ngực của cô mà vẫn còn thừa thịt tràn ra ngoài kẽ tay. Anh nóng lòng muốn khám phá thêm, nhưng vẫn không quên hỏi ý cô: “Thế này được không? Tôi cũng kiểm tra cho cậu một chút nhé?”
![Bìa [NP – SLN16T] Chương 3: Dụ Dỗ Trai Trẻ](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)