Hồi học cấp ba, Bùi Ngôn gặp đúng thời điểm nhà trường bắt đầu giảm áp lực học tập cho học sinh. Trường không còn bắt buộc phải học buổi tối nữa, ai muốn học thì đăng ký, không thì được phép ở nhà. Mấy tiết tự học buổi tối cũng không dạy bài mới, chủ yếu là ngồi làm bài tập hoặc đọc sách thôi.
Buổi chiều vừa hết tiết cuối, Tống Bách Ngạn đã hào hứng thu dọn cặp sách, vừa dọn vừa lôi kéo bạn bè xung quanh hỏi xem hôm nay có ai đi quán net chơi game không. Bùi Ngôn cũng bắt đầu gom đồ chuẩn bị về. Nhưng vừa đứng lên thì bị Giang Việt chặn lại: “Cậu đi đâu?”
Bùi Ngôn nhìn anh, khó hiểu đáp: “Tan học thì về nhà chứ còn gì.”
“Hôm qua cậu còn thề sống thề chết là sẽ ở lại trường học tiết tự học buổi tối để tập trung học hành cho tử tế đấy.” Giọng Giang Việt lạnh như băng, mỉa mai bật ra một tiếng cười: “Kỳ kiểm tra tháng trước cậu xếp hạng ba từ dưới lên, khóc hết nửa ngày còn chưa đủ à? Lần sau tính đứng chót luôn cho đủ bộ hay sao?”
Bùi Ngôn sững người, lúc này mới sực nhớ ra.
Hồi cấp ba, thành tích của Bùi Ngôn đúng là không nổi bật. Nhưng không phải vì cô học dở, mà là vì… bạn học trong lớp quá giỏi. Cô học ở lớp 6, lớp mũi nhọn nhất khối, trong đó toàn cao thủ tụ hội. Điểm trung bình môn Toán của lớp là 130, còn cô được 110 điểm thì lại bị xem là người kéo tụt thành tích chung. Rõ ràng nếu so với toàn khối, cô vẫn nằm trong top vài trăm, hoàn toàn nằm trong ngưỡng vào được đại học trọng điểm. Nhưng trong lớp thì lại cứ như học sinh đội sổ.
Không ai muốn bị xếp cuối cả, nhất là khi người mình thầm thích lại luôn đứng nhất lớp. Khoảng cách ấy khiến thời cấp ba của Bùi Ngôn chỉ toàn là những ngày vừa khóc vừa học, cố gắng đến kiệt sức chỉ để rút ngắn khoảng cách giữa cô và Giang Việt một chút thôi.
Yêu đương mà, đôi khi khiến con người ta trở nên thật hèn mọn.
Nhưng bây giờ, Bùi Ngôn chẳng còn muốn lãng phí thời gian vì Giang Việt nữa. Cô đã xui tận mạng đến mức 25 tuổi thì chết, giờ sống lại được một lần, đương nhiên phải sống cho ra sống, tận hưởng cuộc đời chứ!
Vì thế, cô tiêu sái cõng balo lên vai, làm như không nghe thấy lời mỉa mai của Giang Việt: “Tôi xếp hạng bao nhiêu thì không cần cậu bận tâm. Giờ tôi chỉ muốn về nhà thôi. Còn cậu, thích học thì tự học, đừng lôi tôi theo làm gì.”
Bài kiểm tra trong tay bị Giang Việt siết chặt đến nhăn dúm lại. Anh quay mặt đi, không thèm nhìn cô, giọng trầm xuống: “Muốn sao thì tùy. Liên quan gì đến tôi. Tôi ăn no rửng mỡ mà đi quản cậu chắc.”
Bùi Ngôn khoác balo, bình thản bước ra khỏi lớp, giọng không lớn không nhỏ: “Cậu nói thế không phải là ăn no rửng mỡ thì là gì.”
🦋🦋🦋
Hồi cấp ba, để tiện cho việc học, Bùi Ngôn thuê một phòng trọ gần trường. Nhưng giờ quay lại sau bao nhiêu năm, cô chẳng nhớ rõ đường đi lối về nữa. Đứng trước cổng trường, cô lấy điện thoại ra định xem thử có tin nhắn nào gợi ý không thì bất ngờ bị ai đó từ phía sau khoác vai. Một gương mặt điển trai bất ngờ phóng to ngay trước mắt cô, ra là Tống Bách Ngạn: “Làm gì đứng ngẩn ra giữa cổng vậy? Không phải đang chờ Giang Việt đấy chứ? Hai người không phải cùng học tiết tự học buổi tối à?”
“Ai thèm đợi cậu ta, tớ chuẩn bị về nhà đây.”
“Ồ, chúng ta tiện đường đấy, đi cùng đi.”
Bùi Ngôn bị anh ta khoác vai đẩy đi về phía trước, vừa đi vừa thắc mắc: “Ủa, từ bao giờ mà hai chúng ta lại tiện đường thế?”
“Chị gái ơi, chẳng lẽ chị thật sự không biết tôi ở ngay phòng bên cạnh chị sao?” Nói rồi anh còn vươn tay véo nhẹ vào má cô, giọng lộ rõ vẻ trách yêu: “Cũng đúng thôi. Mỗi ngày chị cứ chạy theo Giang Việt, đến tiết tự học buổi tối cũng phải học với cậu ta xong mới chịu về, lấy đâu ra thời gian để ý đến tôi chứ.”
Chậc, chua ngoa thật đấy.
Bùi Ngôn liếc sang nhìn anh. Dù trên mặt Tống Bách Ngạn vẫn treo nụ cười lém lỉnh chẳng nghiêm túc gì cho cam, nhưng trong giọng nói kia, cái cảm giác ghen thì lại thật đến không thể giấu được.
Hiện tại, Tống Bách Ngạn vẫn chỉ là một cậu học sinh ngoan ngoãn mặc đồng phục, nhiều nhất thì cũng chỉ kéo hờ khóa áo cho ra dáng “nổi loạn” chút xíu mà thôi. Bao nhiêu tâm tư, cảm xúc đều viết rõ rành rành trên mặt. Ai mà ngờ được sau này anh ấy lại thành kiểu trai hư trứ danh, chỉ cần ba câu là đủ khiến người ta đổ gục, tình trường lão luyện, bạn gái cũ đếm không xuể, lên hot search Weibo như cơm bữa với đủ loại tin đồn mùi mẫn cùng các hotgirl mạng.
Cũng phải thôi, lợi thế lớn nhất của anh ta chính là cái gương mặt đó mà.
Khác hẳn với phong cách lạnh lùng, nghiêm túc và cấm dục của Giang Việt, vẻ đẹp của Tống Bách Ngạn là kiểu rực rỡ, phóng khoáng và đầy sức sống. Dù chỉ vô tình lướt ngang qua anh ta trong sân trường, cũng khó mà không ngoái đầu nhìn lại thêm vài lần, cái kiểu đẹp khiến người ta không nỡ rời mắt ấy. Hồi đó mỗi lần đi vệ sinh, cô đều nghe các nữ sinh tụm năm tụm ba trong nhà vệ sinh rì rầm bàn tán, mà hễ nhắc tới Tống Bách Ngạn là lại không giấu nổi sự phấn khích. Tiếc là năm ấy, cô vừa mù mắt vừa mù lòng, trong đầu chỉ có mỗi cái bản mặt lạnh như tiền của Giang Việt. Mắt nhìn Giang Việt, tim cũng vì Giang Việt mà đập loạn, đến nỗi chẳng hề để ý đến những người khác bên cạnh mình. Bây giờ nghĩ lại, Bùi Ngôn mới giật mình nhận ra, thì ra khi ấy Tống Bách Ngạn… thích cô.
Giang Việt à… rốt cuộc là anh đã khiến tôi bỏ lỡ bao nhiêu điều rồi hả?
Khu chung cư Bùi Ngôn thuê là khu mới xây mấy năm gần đây, có thang máy, căn hộ ở tầng 16, mỗi tầng chỉ có hai căn đối diện nhau. Sau khi theo Tống Bách Ngạn ra khỏi thang máy, Bùi Ngôn cuối cùng cũng lần mò tìm lại chút ký ức mơ hồ, bước theo bản năng đến đúng cửa nhà mình. Cô cúi xuống lục tìm chìa khóa trong balo, chuẩn bị mở cửa bước vào.
Căn hộ của Tống Bách Ngạn nằm đối diện ngay cửa nhà Bùi Ngôn. Anh đứng sau lưng cô, bỗng nhiên lên tiếng: “Bùi Ngôn, sao cậu không ở lại học tiết tự học với Giang Việt?”
Chìa khóa vừa rút ra khỏi túi, cô chợt nhận ra trên đó vẫn còn treo một chiếc móc khóa hình chữ cái. Trên đó, nổi bật hai chữ “JY”. Bùi Ngôn lặng lẽ tháo nó xuống, mặt không đổi sắc: “Tớ đâu rảnh để ngồi đó xem sắc mặt cậu ta. Ai muốn ở lại học cùng người như thế chứ.”
“Ồ? Tôi còn tưởng cậu tha thiết muốn được ở lại cơ đấy, dù gì thì…” Anh dừng một chút, rồi tiếp tục, giọng khẽ hơn, “… chẳng phải cậu thích cậu ta sao?”
Bùi Ngôn xoay người lại. Tống Bách Ngạn đang tựa người vào khung cửa, ánh mắt cụp xuống, tránh né ánh nhìn của cô. Chính anh cũng biết, hỏi thẳng như vậy là quá mức trắng trợn mà cũng quá mạo hiểm. Đến mức… những gì giấu trong lòng suốt bao lâu chỉ cần một câu thôi đã lỡ để lộ hết rồi.
Có lẽ vì ánh mắt anh quá đỗi dè dặt và cô đơn khiến Bùi Ngôn bất giác liên tưởng đến một chú cún con lấm lem trong cơn mưa, ướt sũng, run rẩy, đáng thương, chỉ biết lặng lẽ chờ người ta dang tay đón về. Nhưng lại không dám tiến lại quá gần, chỉ vì sợ người ta sẽ thấy mình dơ bẩn.
“Không đâu mà.” Bùi Ngôn mỉm cười, bước một bước nhẹ đến gần cậu, nụ cười rạng rỡ và dịu dàng như nắng sau mưa.
Năm mười sáu tuổi, Bùi Ngôn ngây thơ, yêu hết lòng nhưng lại vụng về đến mức chẳng thể hiểu nổi tình cảm của người khác dành cho mình. Nhưng ở tuổi hai mươi lăm, cô đã biết cách tận dụng những ưu thế bản thân đang có, biết cười thế nào sẽ khiến người ta rung động, ánh mắt ra sao có thể khiến người đối diện khó mà rời đi.
Cô chớp mắt, giọng vừa như trách móc, vừa như làm nũng: “Giang Việt lạnh lùng quá, thích cậu ta chẳng có gì thú vị cả. Thích cậu ta… thà thích cậu còn hơn.”
Quả nhiên, ngay giây sau, cô thấy vành tai Tống Bách Ngạn dần dần ửng hồng. Trên gương mặt điển trai kia hiện rõ vẻ lúng túng và thẹn thùng hiếm thấy: “Vậy… cậu thích tôi sao?”
Trời ạ, Tống Bách Ngạn hồi cấp ba đúng là ngây thơ muốn xỉu.
Bùi Ngôn khẽ nghiêng người lại gần, nhón chân thì thầm bên tai anh: “Cậu đoán xem?”
🦋🦋🦋
Hai giờ sáng, Bùi Ngôn lại một lần nữa tỉnh giấc khỏi cơn mơ.
Cứ nghĩ sống lại một lần nữa thì sẽ không phát bệnh, không ngờ cái tật xấu này vẫn theo cô quay về.
Một tháng sau khi chia tay Giang Việt, Bùi Ngôn bị một nam đồng nghiệp theo đuổi. Bề ngoài, người đó lúc nào cũng tỏ ra hiền lành, thật thà. Nhưng sau lưng, hắn đã sớm ôm trong đầu những suy nghĩ dơ bẩn về cô. Sau khi chia tay, không còn ai đến đón cô mỗi lần tan ca đêm. Và rồi, vào cái đêm định mệnh ấy, khi vừa tan làm, cô bị hắn kéo mạnh từ phía sau, lôi vào con hẻm tối nằm sau trạm xe buýt.
Chiếc áo khoác bị giật mạnh xuống, miệng cô bị bịt chặt đến nghẹt thở. Dù có vùng vẫy, gào thét đến mấy cũng chỉ là vô ích. Giữa nam và nữ, sức lực cách biệt quá lớn, nhất là trong bóng tối như thế này. Khi đầu lưỡi đối phương liếm vào phía sau tai cô, cô mới sững người, là mùi cà phê lúc tan ca cô lỡ tay va phải làm đổ lên áo hắn hồi chiều.
Chỉ một khoảnh khắc bất cẩn cũng đủ để ám ảnh đến suốt đời.
“Trương Vịnh?” Dù âm thanh nghẹn lại, khàn đặc và run rẩy, nhưng cái tên ấy vẫn đủ để khiến đối phương sững lại trong chớp mắt. Chỉ cần một chút dao động thôi, cô đã nghĩ mình thoát được, tưởng đâu lần này có thể giữ lại mạng. Nhưng không ngờ, ngay giây sau, một lưỡi dao lạnh toát cắm phập vào ngực cô.
Trong ánh trăng lờ mờ, cuối cùng Bùi Ngôn cũng nhìn rõ gương mặt “hiền lành” ngày thường của Trương Vịnh lúc này đang méo mó vì dữ tợn và hoảng loạn: “Đừng trách tôi… Là do cô… cô tại sao lại nhận ra tôi? Cô… cô không nên nhận ra tôi…” Trương Vịnh vừa lẩm bẩm, vừa điên loạn lặp đi lặp lại như thể tự thôi miên bản thân. Từng nhát dao đâm xuống, hết lần này đến lần khác. Mãi đến khi nhìn thấy toàn thân Bùi Ngôn đẫm máu, hắn mới như bừng tỉnh khỏi cơn điên. Sợ hãi dâng lên tột độ, hắn bật người bỏ chạy, hoảng loạn như thể chính mình vừa giết một con quái vật.
Khi nhát dao thứ ba cắm sâu vào cơ thể, cảm giác đau đớn trong cô dường như đã tê liệt. Không còn đau đến thấu óc như lúc đầu nữa, chỉ còn lại cái lạnh buốt lan dần, và một nỗi khổ sở mơ hồ như muốn nuốt trọn cả ý thức.
“Giang Việt…” Cô cố gắng gọi tên ấy, mơ hồ, yếu ớt như một tiếng nấc. Bùi Ngôn gắng sức bò về phía đầu hẻm, nơi cái túi xách và chiếc điện thoại của cô vừa bị giật rơi xuống. Một chút hi vọng mong manh, như sợi tơ cuối cùng để níu lấy sự sống.
Sau khi chia tay, cô luôn cố gắng không để bản thân nghĩ đến Giang Việt nữa. Công việc cuốn lấy mọi suy nghĩ, khiến cô chẳng còn thời gian để buồn vì anh. Thế nhưng giờ đây vào đúng khoảnh khắc sinh tử này, người duy nhất hiện lên trong tâm trí cô… lại vẫn là Giang Việt.
Máu thấm ướt đôi tay, khiến màn hình điện thoại không còn nhận diện được dấu vân tay. Mí mắt mỗi lúc một nặng, cơ thể mỗi lúc một rã rời. Mệt quá rồi…
Nước mắt hòa cùng máu chảy xuống, len vào khóe miệng mặn chát. Thì ra, cái chết lại khiến người ta khổ sở đến thế này.
Nhưng…
Cô vẫn thấy tiếc. Tiếc bao điều chưa kịp làm. Tiếc tuổi trẻ đã lãng phí vào một người không xứng.
Cô không cam lòng. Đến cả nhắm mắt cũng không đành.
Nhưng, cô lại không chết. Ngay khoảnh khắc cuối cùng, một công nhân vệ sinh đi thu gom rác trong đêm đã vô tình nhìn thấy thân thể cô nằm trong vũng máu. Tiếng hét thất thanh vang lên. Dân cư xung quanh hoảng hốt báo cảnh sát.
Cô, được cứu.
Thật may mắn, hơn mười nhát dao ấy cuối cùng vẫn không đâm trúng tim. Bùi Ngôn nằm trong phòng ICU suốt nửa tháng trời, giành giật sự sống từng chút một giữa ranh giới mong manh của cái chết. Khi cô tỉnh lại, ánh đèn trắng lạnh của bệnh viện làm mắt cô cay xè, nhưng thứ đầu tiên đập vào mắt lại là một gương mặt ôn hòa, tuấn tú, lặng lẽ cúi xuống bên giường.
Là bác sĩ điều trị chính của cô. Cũng là bạn học cũ thời cấp ba – Thời Dư.
Tên của Bùi Ngôn xuất hiện trên bản tin thời sự, đứng đầu mục tin nóng. Ngày nào cũng có cảnh sát đến lấy lời khai, phóng viên đến xin phỏng vấn, bạn bè biết tin cũng lần lượt tới thăm hỏi. Người đến rất nhiều. Chỉ duy nhất không có Giang Việt.
Cũng phải thôi. Biết đâu khi xem tin tức, anh còn cảm thấy tiếc rẻ vì cô không chết hẳn thì sao.
Từ đó về sau, Bùi Ngôn mắc hội chứng sang chấn tâm lý và rối loạn lo âu nghiêm trọng. Cô không dám ra khỏi nhà một mình, cũng không dám tiếp xúc với người khác giới lạ mặt, luôn sống trong nỗi sợ hãi mơ hồ. Cô sợ bóng tối, sợ ở một mình, ngay cả khi sống ở tầng 21 cũng luôn thấp thỏm lo sẽ có ai đó bò vào từ cửa sổ. Mất ngủ triền miên, thi thoảng thiếp đi thì lại giật mình tỉnh dậy vì những cơn ác mộng, lúc nào cũng mơ thấy cảnh bị đâm, cảm giác lưỡi dao lạnh buốt cứ như vẫn còn găm trong lồng ngực.
Cô đã thử gặp rất nhiều bác sĩ tâm lý, uống đủ loại thuốc, nhưng ngoài tác dụng phụ của thuốc ra, tình trạng của cô chẳng khá hơn chút nào.
Có lần, Bùi Ngôn tìm đến Thời Dư, hỏi anh có phải vẫn còn để con dao đó trong lồng ngực cô chưa lấy ra hay không.
Thời Dư chỉ khẽ thở dài, nhẹ nhàng xoa đầu cô, giọng anh dịu dàng đến kỳ lạ, khiến người ta thấy yên tâm một cách vô lý: “Đừng sợ, tôi sẽ luôn ở bên em.”
Rồi sau đó, mối quan hệ giữa họ dần vượt ra khỏi ranh giới bác sĩ và bệnh nhân, cuối cùng trở thành… bạn tình.
Chỉ là vì quá sợ hãi cô mới cố tìm lấy chút an ủi. Mà Thời Dư lại chính là người duy nhất có thể cho cô hơi ấm, cho cô cảm giác an toàn.
Bây giờ sống lại một lần nữa, rõ ràng những vết sẹo dữ tợn trước ngực đã hoàn toàn biến mất, nhưng dường như những tổn thương trong tâm trí vẫn không hề vơi đi dù chỉ một phần.
Thật phiền quá đi mất. Giá mà Thời Dư cũng ở đây thì tốt biết mấy, cô có thể ôm anh ngủ, ít ra cũng đỡ sợ. Chỉ tiếc là hiện tại giữa hai người chẳng còn mối quan hệ nào đặc biệt, đâu thể vô duyên vô cớ chạy tới gõ cửa nhà anh rồi bảo: “Chào cậu, tối nay cậu ngủ chung với tớ được hong?”
Nghĩ thế nào cũng thấy giống mấy nhỏ biến thái chuyên đi quấy rối người ta.
Nhưng mà, tuy Thời Dư không có ở đây, nhưng hình như cách vách vẫn còn một “gối ôm hình người” có sẵn thì phải…
![Bìa [NP – SLN16T] Chương 2: Bị Bạn Thân Của Người Yêu Cũ Tỏ Tình](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)