Kế hoạch của Tống Bách Ngạn cuối cùng vẫn thất bại vì Bùi Ngôn đến kỳ kinh nguyệt.
Cậu ân cần hỏi han, nấu nước đường đỏ cho cô uống, xoa bụng, còn lục trong cặp sách ra cả bịch băng vệ sinh dự phòng. Hành xử tỉ mỉ đến mức chẳng khác nào một bà mẹ nhỏ.
Nhưng cũng chính vì cậu quá chu đáo, quá quan tâm, khiến Bùi Ngôn cứ cảm thấy mình như con heo được vỗ béo trước Tết, ăn ngon, uống tốt, được chăm từ đầu đến cuối, cuối cùng bị “xử một dao”.
Tống Bách Ngạn nghe xong thì phẫn nộ thật sự: “Trong lòng cậu, tôi là kiểu người như thế à?!”
Bùi Ngôn vốn đang thấy áy náy, cảm giác mình đúng là có chút tiểu nhân đo lòng quân tử. Cho đến khi nghe cậu nói: “Cậu nghĩ mắt tôi thiển cận vậy à? Tôi tốt với cậu như bây giờ, chẳng qua là muốn cậu cảm động, rồi tự nguyện thích tôi, để cậu hiểu rằng tôi mới là người phù hợp nhất với cậu. Đến lúc đó, tôi muốn làm gì thì làm cái đó.” Cậu dừng lại, chỉ chỉ ra ngoài cửa, hừ một tiếng: “Cậu nhìn đi, gian phu Thời Dư của cậu đâu? Mất hút. Đến lúc quan trọng thì vẫn là tôi đáng tin nhất. Việc cậu chọn ngủ với cậu ta chứ không phải với tôi chính là sai lầm trí mạng nhất trong đời cậu!”
…Ừm, hóa ra là do mình còn chưa đủ mặt dày.
Thời Dư đúng là bỗng nhiên trở nên bận rộn kỳ lạ. Vừa tan học là biến mất tăm, nhắn tin cũng phải nửa tiếng sau mới trả lời lại một câu. Rõ ràng chỉ là học sinh cấp ba, vậy mà muốn gặp mặt anh ấy giờ còn khó hơn hẹn bác sĩ chuyên khoa.
Đến cả đại hội thể thao toàn trường Thời Dư cũng xin nghỉ, chẳng thèm đến.
Nhắn tin hỏi thì anh chỉ nói trong nhà có việc gấp, bảo cô đừng lo, vài hôm nữa sẽ quay lại.
Nhưng trong lòng Bùi Ngôn vẫn thấy có gì đó không yên, kiểu lo lắng mơ hồ không gọi tên được.
Tống Bách Ngạn bên cạnh bĩu môi, hừ lạnh: “Tôi biết ngay mà. Vắng mặt là chiêu tốt nhất! Cái chiêu ‘lạt mềm buộc chặt’ này, đúng là bị cậu ta chơi tới mức thuần thục rồi!”
Bây giờ chỉ cần nhìn thấy Thời Dư là Tống Bách Ngạn liền thấy ngứa mắt. Nhìn kiểu gì cũng thấy cậu ta giả tạo, ngoài cười trong không, bụng đầy tâm cơ. Trong mắt Tống Bách Ngạn, Thời Dư chẳng khác nào loại hồ ly tinh trong mấy bộ phim cung đấu, chuyên đi câu kéo Hoàng thượng để giành sủng ái, rồi khiến quân vương si mê đến mức không thèm thiết triều nữa. Còn cậu thì sao? Cậu tự nhận mình mới là chính cung nương nương đáng thương, đơn độc trong khuê phòng rơi lệ đến bình minh, chỉ có thể hết lần này đến lần khác đếm từng viên gạch.
Tuy mọi thứ đều là cậu tự phong. Tính ra thì theo trình tự đến trước đến sau, luận công xét vị, cậu đương nhiên phải là vợ cả chính thất. Còn Thời Dư? Nhiều lắm cũng chỉ là tiểu thiếp phòng nhì, đến trước mặt cậu còn phải cúi đầu dâng trà thỉnh an mỗi sáng mới đúng phép!
Bùi Ngôn hoàn toàn không hay biết hình tượng của mình trong lòng Tống Bách Ngạn đã bị bóp méo thành “ông chồng ngu ngốc bị tiểu thiếp dụ dỗ đến độ hồn bay phách lạc”. Trong khi người ta đang ghen bóng ghen gió, thì cô vẫn chăm chú điền bảng đăng ký tham gia hội thao do lớp phó thể dục phát xuống.
Kiếp trước cô chưa từng tham gia hạng mục nào trong hội thao. Khi đó còn đang vật vã vì kết quả kỳ thi tháng điểm thấp lẹt đẹt, hội thao diễn ra thì cô trốn chui trốn lủi trong góc, ôm đống bài vở mà cắm cúi làm, chẳng có lấy chút cảm giác tồn tại.
Giờ đã được làm lại cuộc đời, dĩ nhiên phải tận hưởng trọn vẹn cái không khí hội thao của thời cấp ba mới được chứ.
Chạy bộ… cô thật sự không giỏi lắm, kiểu thi đấu tốc độ cao thế này, bị người khác bỏ xa thẳng cẳng chỉ khiến cô thêm tuyệt vọng và bất lực.
Nhảy cao… đến cả động tác cơ bản nhất cô cũng không biết làm thế nào, thôi, bỏ.
Cuối cùng Bùi Ngôn đăng ký nội dung ném tạ, đơn giản chỉ vì lớp phó thể dục nói: “Vừa đúng lúc thiếu người, cậu ném đại một cái là được rồi.”
Được thôi!
Dù sao cái quan trọng là có tham gia! Mà mục này cũng chẳng tốn bao nhiêu thể lực, đã thế còn ít cạnh tranh, quá hoàn hảo!
🦋🦋🦋
Tống Bách Ngạn hào hứng chạy đi làm một cái biểu ngữ siêu to khổng lồ. Lúc Bùi Ngôn đang khởi động làm nóng người chuẩn bị thi đấu, cậu hớn hở giương cao tấm vải đỏ rực trong tay, mặt trên là dòng chữ viết bằng font quảng cáo màu vàng chóe nổi bật: “Bùi Ngôn Bùi Ngôn, nhà vô địch tương lai!” Bùi Ngôn suýt nữa vặn trẹo cả eo.
Cứu mạng! Có ai bắt cậu ta đi giùm tôi không!!!
Quá mất mặt, quá xấu hổ! Cô lập tức nhào tới kéo cậu sang một bên: “Cậu đang làm cái trò gì vậy hả!”
Tống Bách Ngạn còn thản nhiên chỉ vào biểu ngữ trong tay: “Cho cậu có tinh thần cố gắng chứ còn gì nữa.”
“Không không không, tớ không cần! Thật sự quá khoa trương, không cần đâu!” Bùi Ngôn quýnh lên, hai tay xua lia lịa như quạt mo.
Tống Bách Ngạn nghe vậy, gục đầu xuống, bộ dạng như con cún bị bỏ rơi: “Vậy à… Tôi chỉ muốn cổ vũ cậu thôi mà…”
Thấy mặt mày cậu rầu rĩ như trời sắp mưa, cô đành mềm lòng dỗ dành: “Không phải tớ có ý gì đâu… Chỉ là cậu đứng chình ình ở đấy, quá nổi bật, tớ nhìn thấy là bị phân tâm ngay.”
Tống Bách Ngạn lập tức ngẩng đầu, ánh mắt sáng bừng như được vuốt ve đúng chỗ: “À há, vì tôi đẹp trai quá đúng không? Không sao, tôi sẽ cố gắng giảm thiểu sự tồn tại, tuyệt đối không ảnh hưởng tới màn thể hiện của cậu!”
Kết quả là, đến lúc thi đấu bắt đầu, người kia đứng bên sân ném tạ chẳng nói câu nào, nhưng mặt mày lại tươi cười như gió xuân tháng ba, dịu dàng tới mức dòng suối mùa xuân cũng phải vì đấy mà chậm lại nhịp chảy.
Phía sau lờ mờ vang lên tiếng kinh ngạc của các nữ sinh: “Kia chẳng phải là Tống Bách Ngạn sao? Đẹp trai thật đó…”
Quả nhiên, lập tức có mấy cô nàng bước lên bắt chuyện, không biết họ thì thầm cái gì, mà Tống Bách Ngạn thế mà lại vui vẻ đáp lời, nói cười rất chi là hòa nhã.
Tính xấu không đổi được đúng không.
Bùi Ngôn thu hồi ánh mắt, lặng lẽ tưởng tượng quả tạ trong tay chính là cái đầu của Tống Bách Ngạn.
Nâng lên cao, khom lưng, lấy đà, động tác liền mạch gọn gàng.
Ngay khoảnh khắc quả tạ được ném đi, bên ngoài đột nhiên vang lên một tràng la hét rầm rộ, tiếng hò reo cổ vũ như sóng cuốn tới:
“Bùi Ngôn giỏi quá!!!” “Bùi Ngôn cố lên!!!” “Bùi Ngôn vào chung kết đi!!!”
Không ngờ mấy nữ sinh vừa nãy còn đứng tám chuyện cùng Tống Bách Ngạn, giờ lại là những người đứng ngoài sân hét ầm lên cổ vũ cho cô. Tống Bách Ngạn đứng cạnh bọn họ, mỉm cười nhìn cô, cả người mang dáng vẻ kiểu “công thần đứng sau ánh hào quang”, vô cùng đắc ý.
Tên ngốc này…
Những lần ném tiếp theo cũng y chang vậy. Cô vừa nhấc tay ném quả tạ, đám nữ sinh kia lại đồng loạt hô vang cổ vũ, nhiệt tình khỏi bàn. Họ thậm chí còn đọc to khẩu hiệu trên biểu ngữ của Tống Bách Ngạn, tuy nghe có chút ngượng chín mặt, nhưng từ miệng các nữ sinh nói ra, lại chẳng khiến người ta thấy phản cảm hay xấu hổ gì cả.
Bùi Ngôn cuối cùng cũng chen được vào vòng tiếp theo, thành tích không đến mức quá xuất sắc nhưng cũng tạm xếp hạng trung bình, coi như không uổng công tham gia.
Tống Bách Ngạn lập tức chạy ào tới như gió, nhanh tay khoác áo cho cô, còn giành lấy khăn lau mồ hôi, giọng đắc ý như thể công lao vừa rồi đều là của mình: “Sao rồi? Có cảm nhận được nguồn sức mạnh tôi truyền cho chưa?”
Bùi Ngôn uống xong ngụm nước, bình vừa hạ xuống tay đã bị Tống Bách Ngạn rất tự nhiên cầm lấy giữ luôn. Cô liếc cậu, hỏi: “Vừa nãy cậu nói gì với mấy bạn nữ kia thế?”
Tống Bách Ngạn cong môi, vẻ mặt đắc ý như làm chuyện lớn lao lắm: “Tôi nói bạn gái tôi đang thi đấu, nhờ các cô ấy cổ vũ giúp một chút.”
“À.”
“Chỉ ‘à’ thôi á?” Tống Bách Ngạn nhíu mày, không phục, “Tôi vì cậu mà bán luôn sắc đẹp của bản thân đấy!”
Chẳng phải vì cậu sẽ được voi đòi tiên sao!
Quả nhiên, ngay giây sau cậu đã vòng tay ôm lấy cô, không yên phận mà dụi mặt vào tai cô: “Tôi còn tốt hơn hẳn cái người chẳng thèm xuất hiện kia, thế mà cậu lại chẳng có tí bồi thường nào cho tôi hết là sao hả?”
Vừa tán dóc vừa đi, hai người đã rẽ vào hành lang khu dạy học. Lúc này phần lớn học sinh đều tập trung ngoài sân thể dục, thành ra nơi này vắng hoe, yên tĩnh đến lạ. Một bóng người cũng không thấy.
Bùi Ngôn đưa tay đẩy đầu cậu ra: “Nếu không muốn bị thầy cô bắt gặp rồi bị gọi lên phòng kỷ luật thì đứng cho đàng hoàng vào.”
Tống Bách Ngạn vẫn ôm cô không chịu nhúc nhích: “Thầy cô đều đang thi kéo co ngoài sân rồi, giờ ở đây không có ai hết mà.”
Cậu ngẩng mặt lên, từ tốn áp sát lại gần, gương mặt mang theo cái vẻ vừa vô tội vừa biết cách làm con gái mềm lòng, khẽ dụ hoặc: “Cho tôi hôn một cái thôi, được không? Chỉ một cái thôi, tôi không đòi gì khác đâu mà…”
Gần quá, gần đến mức dù là ai đứng trước mặt, cũng khó mà chống lại nổi khuôn mặt đẹp trai đến mức trời giận người oán kia.
Bùi Ngôn né tránh ánh mắt cậu, nhỏ giọng nói: “Vậy… chỉ hôn một chút thôi, không được làm gì khác đâu đấy!”
Lời còn chưa dứt, môi Tống Bách Ngạn đã phủ xuống.
Rõ ràng không phải lần đầu tiên hôn nhau.
Nhưng ở hành lang vắng lặng của khu dạy học, dù bên tai vẫn nghe loáng thoáng tiếng loa sân thể dục vang lên nhạc khúc hành tiến và những tràng vỗ tay reo hò rải rác, thì tất cả dường như đều bị đẩy lùi ra xa. Gần ngay trước mắt hơn, là tiếng hít thở hòa vào nhau trong khoảng cách sát sàn sạt, là hơi ấm nóng bỏng tỏa ra từ vòng tay đang siết lấy nhau.
Rõ ràng chỉ là một cái hôn ngắn, vậy mà lại khiến thời gian như chậm lại, trầm mặc và miên man không dứt.
Môi bị cậu mơn trớn dai dẳng, đầu lưỡi mang theo vệt nước dính nhớp lướt qua kẽ răng, sợi chỉ bạc óng ánh bị kéo dài, rồi chậm rãi trượt xuống, ngay lập tức lại bị cậu cúi đầu liếm đi. Lưỡi quấn lấy nhau, đuổi theo, dây dưa không dứt, cuối cùng còn bị cậu mút mạnh đến mức phát đau.
Nụ hôn ấy dài đằng đẵng, giống như đã kéo lê cả một thế kỷ.
Cuối cùng khi Tống Bách Ngạn buông cô ra, môi hai người đỏ mọng như thể vừa mới được tô son, ướt át mà rực rỡ, như cánh hoa bị mưa vùi dập nhưng lại càng thêm mê hoặc.
Cậu nhìn cô cười, nụ cười rạng rỡ đến mức gần như muốn làm tan chảy ánh nắng chiều: “Thật sự rất thích cậu… thích đến mức chỉ muốn từng ngụm, từng ngụm nuốt cậu vào trong.”
Bùi Ngôn còn chưa kịp đáp lại, ánh mắt đã trượt sang phía sau cậu, ngay ở chỗ ngoặt cầu thang, một bóng người lặng lẽ không biết đã đứng đó từ lúc nào.
Là Giang Việt.
Sắc mặt hắn xanh mét, đôi mắt như đóng băng, chết lặng nhìn hai người họ.
![Bìa [NP – SLN16T] Chương 15: Hôn Môi Ở Khu Dạy Học](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)