Sáng thứ bảy Thời Dư có tiết học thêm, năm giờ sáng đã phải rời giường. Dù anh đã cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể nhưng Bùi Ngôn vẫn bị đánh thức, mơ màng bò lại ôm lấy eo anh khi anh đang ngồi ở mép giường, dụi dụi một chút rồi lại thiếp đi.
Cô ngủ như thể chẳng có chút cảm giác an toàn nào, suốt cả đêm đều quấn lấy cánh tay anh, không chịu buông.
Thời Dư cúi đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô: “Tôi đi đây. Tối nay tôi phải về nhà ông nội ăn cơm. Thứ hai gặp lại cậu ở trường nhé.”
Bùi Ngôn nhắm mắt lại, ừm ừm một tiếng coi như đáp lời.
Thời Dư đắp chăn cẩn thận cho cô xong mới nhẹ nhàng rời đi.
Tỉnh dậy đã là chín giờ. Sau khi rửa mặt, cô phát hiện trên bàn có một mảnh giấy nhỏ, nét chữ khải đều đặn đẹp đẽ của Thời Dư viết: “Làm bữa sáng cho cậu, ở trong bếp nhé.”
Cô mở nắp nồi cơm điện ra, cháo gà vẫn còn ấm nóng. Nếm một muỗng, vị thanh đạm vừa vặn, hương thơm nhè nhẹ phả lên mũi.
Hạnh phúc quá đi mất hu hu hu.
Kiếp trước, Thời Dư làm bác sĩ, công việc và giờ giấc sinh hoạt cực kỳ thất thường. Có khi đang ôm cô ngủ giữa đêm, vừa có điện thoại gọi đến là lập tức phải lao đến bệnh viện làm phẫu thuật. Bác sĩ cũng là người, cũng biết mệt, vậy nên nếu may mắn có được kỳ nghỉ hiếm hoi, anh thường sẽ cùng cô nằm lười trên giường đến tận trưa, chứ chưa từng có lần nào dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho cô như thế này cả.
Uống xong nửa chén cháo, bên ngoài cửa bỗng vang lên tiếng động kỳ lạ. Bùi Ngôn nghiêng tai nghe một chút, rồi bước đến nhìn qua mắt mèo, tầm nhìn chật hẹp chỉ cho phép cô thấy một đoạn chân dài đang đạp lên chiếc ghế nhựa, bên dưới hình như còn có vật gì đang lay động.
Mở cửa ra, quả nhiên là Tống Bách Ngạn. Anh đứng trên ghế, tay cầm tua vít đang loay hoay chuẩn bị thay cái đèn ngoài hành lang.
“Cậu điên rồi sao! Cậu không ngắt công tắc điện mà đã đổi đèn, lỡ đâu bị rò điện thì sao hả?” Bùi Ngôn vội kéo anh từ trên ghế xuống, vừa nhìn thấy rõ mặt anh thì lập tức giật mình vì gương mặt hốc hác, mắt thâm như gấu trúc: “Cậu bị gì vậy? Sao trông như quỷ thế kia?”
“A? Tôi không sao cả.” Tống Bách Ngạn ngáp một cái, nửa người tựa vào người cô, lười biếng nói: “Hôm qua chơi game suốt đêm, kết quả rớt mất một bậc xếp hạng lớn. Từ giờ không bao giờ đi đánh rừng nữa, nhà bị trộm mà tôi vẫn còn ngồi lo đánh rồng.”
Bùi Ngôn không chơi game nên nghe chẳng hiểu anh đang lảm nhảm cái gì, chỉ thấy rõ ràng là có bệnh: “Thế không ngủ được thì cũng đừng mò dậy sửa đèn chứ?”
“Không phải tôi đang chuẩn bị đi ngủ đây sao.” Mắt Tống Bách Ngạn đỏ au, toàn là tơ máu sau một đêm thức trắng. “Nằm trên giường mới nhớ ra cái đèn hành lang nhà cậu vẫn chưa sửa, lỡ tối cậu về một mình bị dọa sợ thì làm sao?”
“Cậu thật là…” Bùi Ngôn nhất thời chẳng biết nói gì cho phải.
“Đi ngủ đi. Đèn thì để bên quản lý họ sửa.”
Tống Bách Ngạn vòng tay ôm lấy cô, rúc mặt vào cổ cô, giọng khàn khàn: “Không ngủ được. Phải có Tiểu Bùi nằm cạnh mới ngủ ngon được.”
Bùi Ngôn đẩy anb ra nhưng không đẩy nổi. Ngẩng đầu nhìn chiếc đèn hành lang vẫn đang nhấp nháy chập chờn, cô thở dài một hơi. Cô thật sự quá dễ cảm động và mềm lòng, cuối cùng vẫn kéo anh vào nhà.
Phòng ngủ của Bùi Ngôn trải ga màu hồng phấn, chăn gối cùng tông nhẹ dịu. Đầu giường đặt một con gấu bông mặc váy công chúa, cạnh đó còn có một chiếc nơ bướm to tướng, tất cả đều mang một cảm giác mềm mại ngọt ngào, như thể chủ nhân căn phòng vẫn giữ nguyên trái tim thiếu nữ.
Tống Bách Ngạn bị cô ấn nằm xuống giường, đắp chăn cẩn thận, còn ra lệnh rõ ràng: “Nhắm mắt lại. Ngủ.” Anh nhắm mắt lại rồi lại lập tức mở ra, tủi thân nhìn cô chằm chằm: “Vậy còn cậu? Cậu không ngủ với tôi à?”
Bùi Ngôn không thèm đáp, nhét luôn con gấu bông vào lòng anh: “Ôm nó. Coi như là tớ đang ôm cậu đi.”
Tống Bách Ngạn cao mét tám lăm, gương mặt đẹp trai sáng láng, dáng dấp bảnh bao như đại minh tinh, lúc này lại đang nằm trên chiếc giường công chúa màu hồng phấn, trong tay ôm chặt lấy con gấu bông mặc váy ren, nhìn cô bằng ánh mắt đáng thương như con cún con bị bỏ rơi. Thật sự là…
Cái kiểu kỳ quái quỷ dị này vậy mà lại mang theo một chút đáng yêu đấy nhỉ.
Bùi Ngôn nhịn cười nằm xuống cạnh anh, vỗ nhẹ vai anh: “Được rồi, ngủ lẹ đi. Không thì lát nữa tớ đổi ý, đá cậu ra ngoài bây giờ.”
Tống Bách Ngạn cuối cùng cũng chịu nhắm mắt.
Hai người nằm nghiêng, mặt đối mặt. Bùi Ngôn cứ thế nhìn anh chằm chằm. Khi không mở miệng nói nhảm, Tống Bách Ngạn thực sự là một gương mặt đáng để người ta ngắm kỹ, môi mỏng, sống mũi cao, từng đường nét trên gương mặt đều như được chạm khắc ra vậy, đẹp đến khó tin.
Bùi Ngôn vẫn nhớ rất rõ buổi khai giảng năm nhất, lần đầu tiên cô nhìn thấy Tống Bách Ngạn. Khi đó, anh mặc quân phục huấn luyện, dáng người cao ráo, gương mặt điển trai nổi bật giữa đám đông, sải bước đi về phía trước, tình cờ lướt ngang qua cô. Khoảnh khắc ấy, cô thật sự bị anh làm cho choáng ngợp.
Thế nhưng… vì sao người cô thích lại không phải là anh?
Hình như là vào ngày cuối cùng của kỳ huấn luyện, cô bị trượt ngã từ cầu thang, gãy xương, không thể tham gia buổi duyệt đội biểu diễn cuối cùng, chỉ có thể ngồi trong lớp học, lặng lẽ nghe tiếng hò reo náo nhiệt vọng về từ sân thể dục bên ngoài.
Và đúng lúc đó, Giang Việt bước vào.
Anh ta không tham gia huấn luyện quân sự, hôm nay mới đến trường để báo danh. Dưới ánh nắng rực rỡ hôm ấy, anh bước vào, ánh mặt trời vừa khéo chiếu lên người anh, phủ lên toàn thân một lớp ánh sáng hoàn hảo đến mức gần như lấp lánh.
Cảnh tượng đó cứ như được cắt ra từ một bộ phim Hàn Quốc, màn ảnh chậm lại, nhạc nền vang lên, nam chính lên sàn.
Bùi Ngôn đang đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, đúng lúc xoay người lại thì chạm mắt với anh.
Anh hỏi: “Trong lớp còn chỗ trống không?” Giọng nói vẫn còn mang nét của tuổi mới lớn, hơi khàn khàn, nhưng lại dễ nghe đến kỳ lạ.
Bùi Ngôn suy nghĩ một chút, rồi chỉ về dãy ghế cuối cùng cạnh cửa sổ.
Giang Việt ngồi xuống, lấy từ trong cặp ra một chồng sách đặt lên bàn. Bùi Ngôn lén nhìn, thấy anh lấy ra hết cuốn này đến cuốn khác toàn là sách tham khảo dạng “phân tích đề danh sư”, “đề thi thật có giải chi tiết”…, thậm chí còn có cả sách đề thi thật lớp 12 in hẳn trên bìa.
Đáng sợ thật sự. Mọi người đều chăm chỉ sớm đến mức này rồi sao? Nghĩ tới bản thân mình suốt kỳ nghỉ hè cấp hai chỉ ở nhà bật điều hòa nằm xem TV, Bùi Ngôn bỗng thấy… hơi mất tự tin một chút.
Cuối cùng, Giang Việt lôi ra được một gói chocolate từ trong cặp. Chính anh trông cũng có vẻ hơi bất ngờ, như thể không hiểu sao trong cặp lại có thêm món đồ này. Sững người mất hai giây, anh ngẩng đầu nhìn cô: “Muốn ăn không?”
“Hả?” Bùi Ngôn còn đang định lễ phép từ chối, nói là không cần. Nhưng anh đã bước lại gần, đặt gói chocolate lên bệ cửa sổ cạnh chỗ cô, không nói thêm gì, rồi xoay người rời khỏi lớp học.
Bùi Ngôn nhìn theo bóng lưng cao gầy và đẹp đẽ của anh, tim bỗng dưng đập loạn một cách hoàn toàn ngoài tầm kiểm soát.
Sau buổi khai giảng, Giang Việt là người đầu tiên chủ động tặng đồ cho cô.
Sau này, Bùi Ngôn từng hỏi anh: “Lúc đó anh tại sao lại đưa chocolate cho em?”
“Chocolate gì cơ?” Ánh mắt Giang Việt thoáng hiện vẻ khó hiểu. Một lúc sau, dường như anh mới nhớ ra điều gì đó: “À, em nói cái đó à? Hóa ra cái cô nàng què chân hôm đó là em à. Hôm đó có một chị lớp mười hai chặn anh lại hỏi xin số liên lạc, chắc lúc đó lén nhét gói chocolate vào cặp anh. Trong đó còn có cả mảnh giấy gì đó nhưng mà anh không để ý, ném đi rồi. Anh cũng chẳng ăn chocolate, lúc đi ngang thấy trong lớp có người, lại còn đang cà nhắc, nhìn tội tội, tiện tay cho luôn.”
Ai… Nghĩ lại chuyện cũ mà thấy phát ngượng, trái tim thiếu nữ năm đó lại dễ bị lừa đến mức chỉ cần một hộp chocolate vô chủ là đã rung rinh.
Bùi Ngôn khẽ thở dài.
“Thở dài cái gì đấy? Tôi không đẹp trai à?” Tống Bách Ngạn đang nhắm mắt đột nhiên lên tiếng.
“Sao cậu còn chưa ngủ vậy?”
“Có người đang len lén ngắm tôi, tôi đương nhiên phải duy trì góc nghiêng hoàn hảo chứ. Lỡ mà ngủ quên, miệng há to, nước dãi chảy ra dọa Tiểu Bùi nhà tôi chạy mất thì làm sao đây?”
Bùi Ngôn bật cười: “Cậu đúng là đồ không biết ngượng.”
Tống Bách Ngạn nghiêng người lại gần, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài gang tấc. Anh nhìn cô bằng ánh mắt rất bình thản, rồi đột ngột hỏi: “Bùi Ngôn, cậu thích tôi à?”
Ờm… Biết trả lời sao đây? Bùi Ngôn cảm thấy chắc là mình có thích, nhưng cái kiểu thích này lại mơ hồ, lan man như thể nó không chỉ dành riêng cho một mình anh.
Cô còn đang do dự, Tống Bách Ngạn đã tỏ rõ vẻ không hài lòng, lập tức áp sát lại. Nụ hôn của anh cực kỳ mãnh liệt, gần như là ngang ngược cướp hết dưỡng khí trong miệng cô. Đến khi Bùi Ngôn cảm thấy mình sắp nghẹt thở vì thiếu oxy, anh mới chịu buông ra, còn cố ý cắn nhẹ môi dưới của cô như một kiểu trả đũa đầy khiêu khích.
“Nói mau. Dù cậu chỉ thích mỗi cái mặt này của tôi thì cũng tính là thích!”
Anh tức giận nhéo má cô, biểu cảm chẳng khác nào một thằng nhóc con đang giận dỗi.
Thôi thì…
Bùi Ngôn cũng thừa nhận: “Thích, thì có thích. Nhưng mà tớ…”
Phần còn lại của câu nói chưa kịp thốt ra, lại bị miệng anh chặn lại.
Lần này, nụ hôn của anh trở nên dịu dàng hơn. Đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt qua nơi vừa bị cắn ban nãy, sau đó chậm rãi tiến vào môi cô, quấn lấy môi răng cô, từng chút một chia sẻ hơi thở giữa hai người.
Đến khi anh buông ra, trong mắt Bùi Ngôn đã phủ một tầng hơi nước mờ mịt.
“Vậy là đủ rồi.” Anh nâng mặt cô lên, khẽ nói.
“Chỉ cần cậu có một chút cảm tình với tôi thôi, dù là thích bất kỳ điều gì ở tôi cũng được. Chỉ cần có một chút như thế… tôi sẽ bám lấy cậu mãi, không chịu rời đi đâu hết.”
Ánh mắt anh chân thành đến mức khiến người ta không nỡ trốn tránh, muốn giả vờ xem nhẹ cũng không được sự thâm tình trong đó rõ ràng đến đau lòng.
“Cậu… có phải đã biết hết rồi không…”
Cô đâu phải cố tình giấu giếm. Bùi Ngôn thật ra cũng từng nghĩ đến chuyện tìm một cách phù hợp để thẳng thắn với anh. Tình yêu kiếp trước của cô đã từng tồi tệ đến mức chẳng còn gì để tiếc. Sau khi sống lại, cô càng cảm thấy tận hưởng niềm vui trước mắt mới là quan trọng nhất. Nhưng để cô thật sự trắng trợn nói ra tất cả với Tống Bách Ngạn, thừa nhận rõ ràng mình đã nghĩ gì, đã biết gì… thì lại giống như đang đóng vai một “con đàn bà xấu xa” biết trước tương lai mà vẫn cố tình tiếp cận anh.
“Hừ.” Tống Bách Ngạn đưa tay sờ lên trước ngực cô, bóp nhẹ một cái, nửa như trêu chọc, nửa như oán trách: “Hại tôi hôm qua ngồi đợi cậu cả buổi tối ở nhà, kết quả thì sao? Chờ mãi chỉ thấy hai người các cậu ngọt ngào tình tứ, người ta cõng cậu đóng vai anh trai – em gái thân thiết nữa cơ đấy!”
Cả đêm anh không ngủ, chỉ ngồi rình xem Thời Dư khi nào mới chịu ra khỏi nhà. Đồng hồ trên tường từng phút từng giây trôi qua, càng nhìn, lòng anh càng nguội lạnh.
Đến sáng, khi Thời Dư mở cửa ra ngoài, Tống Bách Ngạn rốt cuộc không nhịn được nữa, trực tiếp mở cửa chặn đối phương lại, mặt đối mặt giằng co: “Cậu đã làm gì với Tiểu Bùi?”
Thời Dư nhìn vẻ mặt như sắp lao vào đánh nhau của Tống Bách Ngạn, khẽ cong môi cười, giọng nói nhẹ nhàng, khiêm tốn và đúng mực, nhưng mỗi chữ thốt ra đều sắc bén như dao: “Tôi chỉ làm điều mà cậu luôn muốn làm thôi.”
Quả nhiên, sáng hôm đó ở hành lang, anh đã nghe thấy hết.
Tống Bách Ngạn siết chặt nắm tay, nghiến răng: “Cậu biết rõ là tôi đến trước. Cậu không cảm thấy hành vi kiểu này của mình rất đáng bị chỉ trích sao?”
“Thật à?” Thời Dư nghiêng đầu, nét mặt đầy vô tội: “Nhưng mà… chính cô ấy nói là cô ấy thích tôi. Cô ấy từng nói với cậu như thế chưa?”
Một đòn trúng tim đen.
Chưa từng. Căn bản là chưa từng.
Tống Bách Ngạn đứng tại chỗ, ôm đầu gãi tóc, vẻ mặt đau khổ như thể đang cố moi lại từng mảnh ký ức xem Bùi Ngôn rốt cuộc có bao giờ nói thích anh hay chưa.
Kết quả là không có.
Anh nhớ rất rõ, hôm đó cô nhìn mặt anh không chớp mắt, đến lúc anh cởi áo ra, ánh mắt cô cũng dính chặt vào người anh không rời. Nhưng vấn đề là… trước đây cô cũng từng nhìn Giang Việt y hệt như thế. Bây giờ nhìn Thời Dư cũng chẳng khác gì.
Cô chỉ đơn giản là mê trai đẹp mà thôi.
Anh thật sự không dám chắc, không dám chắc bản thân có đủ tư cách để giành lấy phần hơn. Anh sợ, sợ bản thân vất vả lắm mới dám hy vọng, cuối cùng lại một lần nữa thất vọng ê chề. Sợ ánh mắt của cô lần này vẫn không hướng về phía anh.
Chỉ cần… chỉ cần Bùi Ngôn nói thích anh, vậy thì dù có thế nào anh cũng có thể không bận tâm đến bất kỳ điều gì, cứ mặt dày mà ở lại bên cạnh cô.
“Cậu đừng bận tâm gì cả.” Cuối cùng, anh cũng hiểu được vì sao sáng hôm đó cô lại rối rắm đến vậy: “Tôi từng nói rồi mà. Có thể cậu đang lo lắng những chuyện vốn chẳng cần thiết mà thôi. Tôi chưa từng nghĩ chuyện này là tổn thương gì với mình cả. Ngược lại, tôi rất vui… Chỉ cần cậu bằng lòng thích tôi dù chỉ một chút cũng đã đủ rồi. Còn lại, cậu không cần nghĩ gì hết.”
“Cậu…” Tuy trong lòng thật sự cảm động, nhưng nếu lúc nói mấy lời tình cảm như thế mà tay anh không mò lên ngực cô thì có lẽ cô sẽ cảm động hơn một chút nữa.
“Nhưng mà, vẫn phải có một điều kiện.” Tống Bách Ngạn với tay dài chân dài, lập tức kéo cô ôm trọn vào lòng, giam chặt đến mức không thể nhúc nhích.
“Chuyện gì cũng phải có thứ tự trước sau. Rõ ràng là tôi đến trước, cậu phải bồi thường cho tôi.”
Anh dùng đầu gối tách hai chân cô ra, qua lớp quần mỏng, từng chút một dùng phần thân dưới đã cương cứng mà đẩy sát vào giữa hai chân cô, ám chỉ rõ ràng.
“Cậu ta có được đãi ngộ gì, thì tôi cũng muốn được như vậy.” Rồi lại ghé sát, cười khẽ bên tai cô, “À không, muốn gấp đôi.”
Thấy bàn tay anh sắp lần xuống dưới, Bùi Ngôn hoảng hốt giữ lấy tay anh, nét mặt mang theo chút nũng nịu lấy lòng: “Lần sau được không…? Chỗ đó của tớ giờ vẫn còn hơi khó chịu…”
Cô nghĩ mình tỏ ra đáng thương một chút là có thể khiến anh nể tình mà bỏ qua. Không ngờ lại càng khiến Tống Bách Ngạn nổi cơn thèm khát.
Tống Bách Ngạn hung hăng cắn một vết đỏ nhỏ lên xương quai xanh của cô.
“Vậy thì lần sau tôi cũng muốn làm cái huyệt nhỏ của cậu sưng lên, để nơi đó của cậu biến thành hình dạng của tôi, được chứ!”
![Bìa [NP – SLN16T] Chương 14: Để Nơi Đó Của Cậu Biến Thành Hình Dạng Của Tôi](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)