Bìa [NP – SLN16T] – Chương 13: Khẩu Giao Trong Phòng Tắm (H)
SLN16T

[NP – SLN16T] – Chương 13: Khẩu Giao Trong Phòng Tắm (H)

Tác giả: Minh Đính

2396 từ · 11 phút đọc

Khẩu Giao Trong Phòng Tắm (H)

Hậu quả của việc làm tình với cường độ cao là toàn thân đau nhức, từng thớ cơ ê ẩm như vừa bị tra tấn qua.

Đặc biệt là bụng dưới, vừa căng vừa tê rần, cái cảm giác trướng đau ấy cứ dai dẳng mãi không chịu tan đi. Cuối cùng, Bùi Ngôn đành để Thời Dư cõng thẳng về tận cửa nhà.

Đèn cảm ứng ngoài hành lang như bị chập mạch, lúc sáng lúc tắt, nhấp nháy liên tục, cả không gian u tối lập loè như bước ra từ phim kinh dị. Chỉ thiếu mỗi tiếng nhạc “cạch… cạch…” là đủ combo rùng mình.

“Có khi sẽ sưng một hai ngày, nếu cậu thấy quá khó chịu thì đừng cố chịu đựng, nói với tôi, tôi sẽ đi mua thuốc cho cậu.”

Bùi Ngôn kéo chặt tay áo Thời Dư, không chịu buông.

“Khoan đã… hôm nay cậu nhất định phải về sao?”

Thời Dư lo lắng nhìn cô hỏi: “Sao vậy, có phải cậu không thoải mái không?”

“Không có.” Bùi Ngôn lúc này lại ngượng ngùng: “…Cậu có thể ở lại với tớ không? Tớ ở một mình có chút sợ…”

Đôi lông mày của Thời Dư lúc này mới giãn ra, mỉm cười nói: “Được.”

Lúc tắm rửa, hai chân vẫn còn ê ẩm nhức mỏi, Bùi Ngôn ngồi thu mình trong bồn tắm, u sầu nghĩ ngợi. Trong mấy cuốn tiểu thuyết, sau khi làm tình xong, nam chính đều sẽ ôm nữ chính vào phòng tắm, vừa lau người vừa không nhịn được lại cướp cò ngay trong bồn tắm chật hẹp, làm đến nước nóng cũng phải thành nước lạnh. Còn cô thì sao? Thời Dư bế cô vào phòng tắm, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như thường, đàng hoàng đóng cửa lại rồi nói: “Tôi sẽ đợi ngoài này, có gì thì gọi tôi.”

Quả nhiên cô không có số làm nữ chính trong truyện mà.

Phía dưới đúng như Thời Dư nói, có hơi sưng. Chạm tay vào chút thôi là đau nhói, Bùi Ngôn cắn răng chịu đựng, cố gắng rửa sạch phần tinh dịch còn sót lại bên trong. Vừa đau vừa buồn rầu nghĩ: Hay là mai vẫn nên đi mua thuốc tránh thai nhỉ, mới trở về được mấy ngày, chẳng biết có rơi vào đúng kỳ an toàn không nữa.

Tắm xong mở cửa bước ra, cô giật mình khi thấy Thời Dư vẫn đứng nguyên tại chỗ, dáng đứng thẳng tắp y như lính canh. Từ lúc cô vào phòng tắm đến giờ, anh vẫn giữ nguyên tư thế như thế, không nhúc nhích lấy một bước.

“Cậu ổn không? Có đau lắm không?”

Bùi Ngôn nhìn anh chằm chằm, ra vẻ bất mãn mà trách móc: “Quan tâm vậy sao không tự vào kiểm tra luôn đi?”

Thời Dư ho khan hai tiếng, có chút lúng túng đáp: “Tôi chỉ là… chỉ là sợ mình không giữ nổi bình tĩnh. Nhỡ đâu vào rồi lại lỡ làm ra chuyện gì thì sao…”

Ôi trời ơi, trai như này bảo sao không mê cho được.

Bùi Ngôn rúc vào lòng anh, dùng mặt dụi nhẹ lên ngực như mèo con làm nũng: “Cậu tốt với tớ quá trời!”

Tim Thời Dư đập thình thịch, anh siết nhẹ vòng tay ôm cô, dịu dàng vén mớ tóc ướt sũng từ sau lưng lên, khẽ nói: “Để tôi sấy tóc cho cậu trước đã.”

Máy sấy tóc treo trên tường trong phòng tắm.

Bùi Ngôn nhìn vào gương, chăm chú ngắm Thời Dư đang sấy tóc cho mình. Tóc nam sinh dường như mọc rất nhanh, mới hai hôm mà trán anh đã lòa xòa vài sợi tóc con, chưa đủ dài để chạm mày, chỉ vừa vặn phủ nhẹ lên trán. Anh chuyên tâm sấy tóc cho cô, ánh mắt dịu dàng đến mềm lòng. Có lẽ sợ cô thấy nóng, nên gió máy sấy được chỉnh về mức nhỏ nhất.

Ngày thường, cô toàn bật mạnh hết cỡ, vừa sấy tóc vừa xem TV cho đỡ chán, tóc chưa khô hẳn đã bỏ mặc đó, để nó khô tự nhiên.

Chưa từng có ai kiên nhẫn và nhẹ nhàng như vậy, vì cô mà tỉ mỉ sấy tóc.

Tự dưng thấy sống mũi cay cay, có chút muốn khóc.

Từ khi còn rất nhỏ, ba mẹ cô đã mất vì tai nạn xe hơi. Ông bà nội thì qua đời sớm, ông bà ngoại thì vì mẹ cô là con gái nên sau khi gả đi cũng chẳng đoái hoài, huống gì là đứa cháu gái xa như Bùi Ngôn.

Sau này cuộc sống của cô trải qua ở nhà cậu mợ.

Sống nhờ nhà người ta, cảm giác bị kém một bậc là chuyện chẳng thể tránh khỏi. Tuy cậu mợ đối xử với cô cũng rất chu đáo, nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là sự chu đáo đúng mực, đủ để cô có một chỗ để ở, có cái gọi là “nơi nương thân”. Cô mãi mãi không thể giống chị họ, có quyền được sà vào lòng ba mẹ mà nũng nịu làm nũng.

Dưới cùng một mái nhà, cô vẫn chỉ là người ngoài, xa cách, khách sáo, chẳng thể thực sự thân thiết.

Vì vậy, từ lúc lên cấp ba, Bùi Ngôn bắt đầu tự ra ngoài thuê nhà ở. Sau khi ba mẹ mất, họ còn để lại cho cô một khoản tài sản không nhỏ. Cậu cô không giữ lại một đồng mà trả hết về tay cô. Hôm cô dọn đi, cậu đứng dưới lầu rít một điếu thuốc dài, tro tàn rơi đầy dưới chân. Ông nhìn cô, ánh mắt mang theo chút áy náy: “Cậu biết, có lẽ từ trước đến giờ cậu vẫn chưa thật sự đối xử tốt với con…”

“Không đâu ạ.” Bùi Ngôn lễ phép đáp, “Cậu đã tận tình tận nghĩa với con rồi.”

Có những thứ, vốn dĩ không thể cưỡng cầu. Cô không phải con ruột của cậu, nên cũng không thể đòi hỏi phải được chia đều tình thương như cậu mợ dành cho chị họ.

Thế nhưng giây phút này, từ trên người Thời Dư, cô lại bất chợt cảm nhận được một sự ấm áp thân thuộc, thứ tình cảm đã lâu lắm rồi cô không còn chạm tới, cái thứ mà người ta gọi là tình thân.

Và cũng chính vì vậy, cô không hiểu vì sao mình lại đột nhiên yếu lòng đến thế.

Thời Dư nhìn vành mắt cô đột nhiên đỏ hoe, hơi sững người, ngừng hẳn tiếng máy sấy, khẽ hỏi: “Cậu sao thế?”

“Không có gì.” Bùi Ngôn hít hít mũi, cố gắng nặn ra một nụ cười, “Chỉ là tự dưng thấy cậu giống y như một ông bố hiền từ vậy đó.”

Đã xem qua chút thông tin gia đình của Bùi Ngôn, Thời Dư cũng phần nào hiểu được hoàn cảnh của cô. Anh khẽ thở dài, rồi vòng tay từ phía sau ôm chặt lấy cô: “Nếu cậu muốn, tôi cũng có thể là người thân của cậu.”

Bùi Ngôn chớp mắt, quay đầu nhìn anh: “Người thân kiểu gì cơ? Anh trai? Ba nuôi? Hay là…” Cô không nói thành tiếng, chỉ mấp máy môi làm khẩu hình hai chữ.

Chồng.

Thời Dư lập tức… cứng.

Thời Dư rất cao, cao hơn Bùi Ngôn hẳn một cái đầu. Dương vật cương cứng của anh đang cấn thẳng vào lưng dưới cô, cách lớp váy ngủ mỏng dính, Bùi Ngôn lập tức nhận ra ngay đó là gì.

Cô nhướng mày trêu chọc: “Xem ra sự tự chủ của cậu cũng chẳng khá được bao nhiêu đâu ha.”

Tay luồn ra sau, xoa nhẹ qua lớp vải quần, Thời Dư lập tức rùng mình, ánh mắt sâu hẳn xuống, mi mắt khẽ cụp, từ cổ họng bật ra tiếng rên trầm khàn gợi cảm đến mức làm người ta muốn mềm nhũn.

“Đừng nghịch nữa… Bên dưới của cậu còn chưa ổn lại đâu…”

Bùi Ngôn rút côn thịt từ trong quần anh ra, vừa ngắm nghía vừa nói như thể đang cân nhắc chuyện nghiêm túc: “Chứ còn cách nào khác đâu? Không xả ra lỡ nghẹn hỏng cậu luôn thì biết làm sao đây.”

Cô ngồi xổm xuống, tay cầm lấy dương vật to dài đang cương cứng như sắt, mặt từ từ cúi lại gần nó.

Vừa biết cô có ý định gì, Thời Dư quýnh quáng định ngăn lại: “Đừng mà, bẩn lắm… Đừng làm vậy…”

Bùi Ngôn ngẩng đầu nhìn anh: “Tớ muốn thử.”

Anh vẫn cố kéo cô dậy, giọng lúng túng: “Thật đấy, không cần đâu… Tôi không muốn cậu phải chịu thiệt.”

“Không có gì là thiệt thòi cả.” Bùi Ngôn cúi xuống, hôn khẽ lên đỉnh côn thịt căng cứng, đáy mắt là sự cố chấp không thể lay chuyển: “Là vì tớ thích, nên tớ mới tình nguyện. Chỉ là…” Cô cười nhẹ, giọng thì thầm có chút ngượng ngùng, “Tớ… là lần đầu tiên làm chuyện này, nếu có gì không tốt thì mong cậu bao dung một chút.”

Bùi Ngôn chưa từng khẩu giao cho bất kỳ ai.

Kể cả kiếp trước, khi yêu sâu đậm Giang Việt, cô cũng chưa từng bước qua ranh giới ấy.

Trước đây khi xem phim người lớn, mỗi lần tới cảnh khẩu giao là cô đều lập tức tua qua. Không phải vì cảm thấy ghê hay dơ bẩn gì, mà chỉ thấy cảnh ấy thật vô nghĩa. Bởi trong mắt cô khi đó, khẩu giao chỉ đơn thuần là một tiết mục mà người đàn ông được hưởng thụ, còn với phụ nữ, khoang miệng của họ chỉ là công cụ để đối phương phát tiết, chẳng có lấy chút khoái cảm nào cho mình. Một chuyện như vậy, có gì đáng để làm?

Nhưng bây giờ, dường như cô bắt đầu hiểu ra đôi chút rồi.

Bởi vì yêu, nên chuyện này không còn vô nghĩa. Vì thực lòng thích nên cô muốn nuốt lấy dục vọng của anh, muốn tận mắt thấy khuôn mặt anh ngập tràn khoái cảm, muốn nhìn anh bởi vì cô mà mất kiểm soát, muốn thấy anh lúc cao trào bắn vào miệng mình, lộn xộn và thỏa mãn.

Cô ngậm lấy đầu khấc bóng mượt, từ từ đưa vào miệng. Bùi Ngôn đúng là chẳng có chút kinh nghiệm nào, đầu lưỡi còn vụng về, mỗi khi liếm qua đều vô tình để hàm răng cấn vào. Ngay sau đó, cô nghe thấy Thời Dư bật ra một tiếng rên rỉ đau đớn.

“Xin lỗi, xin lỗi! Cho tớ làm lại lần nữa nha!” Cô luống cuống xin lỗi, rồi đổi cách. Từ dưới bìu bắt đầu, từng chút từng chút hôn dọc lên, môi mềm miết qua từng tấc da căng nóng. Đầu lưỡi khẽ lướt qua cán dương vật, sau cùng lại ngậm lấy đầu khấc, vừa mút vào vừa dùng lưỡi xoay nhẹ quanh rãnh. Chỗ lỗ tiểu bị đầu lưỡi chạm trúng, cô chỉ khẽ liếm hai lần, Thời Dư đã không chịu nổi mà hít sâu một hơi, ngẩng đầu, miệng khẽ mở, cả người như muốn trầm xuống theo khoái cảm đang dâng trào.

Bùi Ngôn vừa khẩu giao cho anh vừa ngẩng mắt nhìn anh, ánh mắt trong vắt như thể chẳng nhiễm chút bụi trần. Dương vật vừa dài vừa cứng bị cô ngậm chặt trong miệng, từng chút một cố gắng nuốt sâu thêm vào. Ánh nhìn ấy sạch sẽ đến mức khiến người ta nghẹn lời, nhưng bây giờ lại xuất hiện trong khoảnh khắc cô làm chuyện dâm mỹ nhất trên đời.

Hô hấp của Thời Dư lập tức hỗn loạn, khóe mắt ửng đỏ, tay siết chặt mép bồn rửa đến mức các khớp trắng bệch. Anh đang cố gắng kiềm chế dục vọng cuồng loạn trong thân thể, không để mình mất khống chế mà điên cuồng thúc tới.

Bùi Ngôn chỉ mới nuốt được một nửa, đã gần chạm tới lưỡi gà, phần còn lại vẫn lộ ra bên ngoài, trơ trọi, nóng bỏng. Cô vươn tay ra, nắm lấy đoạn chưa vào được, chậm rãi vuốt ve lên xuống.

Khoái cảm như một làn sóng dày đặc, từ hạ thân lan nhanh khắp dây thần kinh, khiến cả người anh căng như dây đàn.

Khoang miệng phụ nữ và âm đạo là hai kiểu khoái cảm hoàn toàn khác biệt, miệng thì ẩm nóng, mềm mại, đầu lưỡi linh hoạt dễ dàng lướt qua phần nhạy cảm nhất nơi đầu khấc, mang lại cảm giác hoàn toàn mới mẻ.

Mà con người thì vốn tham lam, một khi dục vọng bị khơi lên, trong lòng sẽ sinh ra những ý nghĩ càng lúc càng đen tối, càng lúc càng thô bạo, muốn giữ chặt gáy cô, thúc ép ra vào giữa hai hàm răng mềm mại ấy, muốn dương vật căng cứng của mình nhét kín trong miệng cô, rồi bắn hết vào bên trong, không chừa giọt nào.

Đủ rồi.

Khi hoàn toàn sắp mất đi lý trí, Thời Dư vội vàng rút dương vật ra khỏi miệng cô, một tay bế cô lên ôm chặt vào lòng. Anh nâng mặt cô lên, cúi đầu hôn xuống.

Đầu lưỡi bị cô ngậm lấy rồi cuốn sâu, liếm mút nặng nề, cánh môi va chạm, cọ xát, kéo theo từng sợi nước bọt ẩm ướt. Anh hôn cô, kịch liệt mà điên cuồng, như muốn dùng nụ hôn ấy nuốt hết toàn bộ run rẩy cùng mềm mại trong cô.

Cuối cùng khi tách ra, Bùi Ngôn phát hiện mắt anh đã đỏ ửng, như dã thú vừa chạm vào con mồi thơm ngọt đang trần trụi nằm trong phạm vi săn bắt, bên trong ánh nhìn ấy là tham vọng và dục vọng đang căng đầy, chực chờ bùng nổ.

Anh nhắm mắt lại, đem hết những khát khao trần trụi vừa bộc lộ giấu kín trở lại đáy mắt, rồi siết cô vào lòng.

“Lần này tha cho cậu…” Giọng anh khàn đặc vang lên bên tai cô, “Lần sau, tôi tuyệt đối sẽ không khách khí nữa đâu.”