Trong lòng bàn tay là bầu ngực đầy đặn, vươn cao, căng cứng rõ ràng. Thậm chí anh còn cảm nhận được nhịp tim của Bùi Ngôn, rõ ràng, mạnh mẽ như muốn dội thẳng vào da thịt qua mỗi lần đập. Nhịp tim cô đập rất nhanh, rất mạnh.
Ánh sáng ngoài trời dường như cũng tối dần. Mặt trời trượt thấp về phía tây, ánh tà dương nghiêng nghiêng hắt vào phòng học, phủ lên người Bùi Ngôn một lớp đỏ cam ấm rực. Nửa bên gương mặt cô chìm trong ráng chiều, đôi môi hơi hé mở, nét mặt lờ mờ lẫn trong ánh sáng, mang theo một biểu cảm ngập tràn dục cảm, gợi tình mà mơ hồ như đang mời gọi.
Đây là lần đầu tiên Thời Dư thấy một Bùi Ngôn như thế, hoàn toàn xa lạ, hoàn toàn khác với dáng vẻ thường ngày của cô.
Cô vượt ra khỏi vẻ ngoài trẻ trung, thoát khỏi cả tuổi tác, đẹp đến mức chín muồi, thành thục, quyến rũ một cách đầy bản năng. Và sự dụ hoặc ấy anh hoàn toàn không thể chống đỡ.
Bùi Ngôn chủ động đưa tay ra sau, cởi nút áo ngực. Bầu ngực đầy đặn, trắng ngần rốt cuộc cũng được giải thoát hoàn toàn, phơi bày trọn vẹn trước mắt anh. Không phải anh chưa từng thấy cơ thể phụ nữ, đã từng lướt qua vài video AV, từng thấy ảnh khỏa thân. Nhưng nếu so với sự tò mò mù mờ thường thấy ở những chàng trai cùng lứa, Thời Dư luôn nghĩ mình tỉnh táo hơn. Với anh, những hình ảnh ấy chỉ đơn thuần là cơ quan sinh lý, là bản năng cơ thể, chưa từng đánh động được thật sự ham muốn bên trong.
Mãi cho đến khi thật sự nắm lấy bầu ngực của Bùi Ngôn trong tay, cảm nhận làn da mềm mại trắng ngần ấy bị anh siết lại để rồi hiện lên những vệt hồng nhạt, Thời Dư mới thật sự hiểu vì sao đàn ông lại mê đắm nơi này của phụ nữ đến vậy.
Mềm mại. Thánh khiết. Là hiện thân của tất cả những gì đẹp đẽ đáng được trân trọng. Nhưng đồng thời nó cũng thật trần tục, gợi tình, là nơi tích tụ mọi dục vọng nguyên thủy nhất của con người.
Anh từng nghĩ mình là người biết kiềm chế, tự chủ đủ tốt. Thế mà giờ đây, chỉ vì thân thể của cô, từng lớp phòng tuyến nơi anh đều dễ dàng bị đánh tan. Dưới lớp đồng phục, dương vật đã sớm căng cứng đến phát đau, dục vọng nóng bỏng phấn chấn rõ ràng. Nhưng Thời Dư vẫn không dám hành động quá mức, anh sợ sẽ khiến cô hoảng. Anh ép mình đứng yên, giữ lại chút lý trí sau cùng, cố gắng không làm điều gì quá đột ngột.
Bùi Ngôn lại rút ngắn khoảng cách, tiến gần thêm một chút. Hai tay vòng lên cổ anh, bộ ngực căng đầy bị ép sát vào lồng ngực anh đến biến dạng. Trên người cô phảng phất một mùi hương nhàn nhạt, không phải mùi nước hoa nồng nặc thường thấy ở các bạn nữ, mà là mùi hương trời ban, tựa hồ toát ra từ trong xương cốt. Dịu, sâu và quyến rũ chết người.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, hỏi khẽ: “Tớ có thể hôn cậu không?”
Chưa kịp để anh trả lời, cô đã nghiêng đầu, chủ động đặt môi lên môi anh.
Mùi hương thanh thanh thoảng qua giữa hơi thở đang giao hòa. Thời Dư khẽ khép mắt lại. Anh chưa từng hôn ai, hoàn toàn không có kinh nghiệm, động tác còn vụng về, lúng túng. Chỉ có thể dựa theo bản năng mà đáp lại nụ hôn của Bùi Ngôn. Đầu lưỡi nhẹ nhàng thăm dò, chỉ vừa chạm vào một chút liền rút về, không dám tiến sâu. Anh ngậm lấy cánh môi cô, mút khẽ từng chút một. Nụ hôn ấy chẳng theo quy tắc gì cả, không điêu luyện, không thành thục nhưng lại dịu dàng khiến người ta run rẩy.
Bùi Ngôn tựa vào lòng anh, hơi thở gấp gáp, ngẩng đầu nhìn anh bằng ánh mắt ướt át, mơ màng đến mê người. Đôi môi đỏ mọng như được phủ lên một lớp nước óng ánh, trên đó còn vương lại dấu nước bọt của anh. Thời Dư bất chợt nhận ra, thì ra việc “nhúng chàm” một người lại có thể khiến người ta nghiện đến thế. Anh nghĩ… nếu có thể hôn xuống từng tấc da thịt trên người cô, để nơi nào trên cơ thể Bùi Ngôn cũng lưu lại dấu vết anh từng liếm mút qua, liệu sẽ như thế nào nhỉ?
“Chỗ này của cậu hình như cứng quá rồi nhỉ.” Cô khẽ chỉ xuống giữa hai chân anh, Thời Dư cũng nhìn theo, hơi nghiêng đầu, nhẹ giọng nói: “Xin lỗi… Là phản ứng sinh lý. Tôi không có cách nào kiểm soát được.”
”Không sao đâu.” Bùi Ngôn cười với anh, nụ cười ấy rất ngọt ngào động lòng người: “Cậu có phản ứng với tớ, tớ rất vui.” Vừa dứt lời, tay cô đã luồn vào từ mép cạp quần anh, động tác chậm rãi nhưng rõ ràng là có mục đích. Thời Dư lập tức đưa tay giữ lấy cổ tay cô, giọng hơi khàn lại: “Cậu…”
“Chỉ sờ thử thôi mà.” Giọng cô mềm như mật, giống như đang làm nũng nhưng ánh mắt lại cố tình quyến rũ, “Chẳng phải cậu cũng đã sờ qua người tớ rồi sao.”
Khi bàn tay mềm mại không một chút xương nắm lấy côn thịt đang căng cứng nóng bỏng, Thời Dư gần như theo phản xạ bật ra một tiếng rên trầm khàn. Tay cô rất mềm, lại hơi lạnh, mà nơi anh bị cô chạm vào lại là chỗ nhạy cảm nhất trên cơ thể, mọi cảm giác đều bị phóng đại đến cực độ. Anh cảm nhận rõ ràng cô đang xoa bóp từng chút một dọc theo thân dương vật, rồi khi đầu ngón tay lướt đến chỗ quy đầu thì bất ngờ siết nhẹ, lòng bàn tay ép sát lại mang theo lực đạo đầy ám muội. Chỉ trong khoảnh khắc ấy, toàn thân Thời Dư căng lên, hơi thở lập tức hỗn loạn, như thể bị dòng điện quét thẳng qua sống lưng
“Cứng thật đấy…” Đã lâu không được chạm vào nó, Bùi Ngôn có cảm giác như gặp lại cố nhân sau thời gian dài xa cách. Nhiệt độ nóng rực của vật thể ấy truyền qua lòng bàn tay, chỉ vừa mới dùng ngón tay nhấn nhẹ lên đỉnh, cô đã thấy Thời Dư khẽ nhíu mày. Hàng mi anh run nhẹ, mắt nhắm chặt như đang gồng mình chịu đựng thứ khoái cảm mãnh liệt dâng lên từ dưới bụng, nhẫn nhịn đến mức đầu ngón tay cũng run lên.
Nếu là bác sĩ Thời, thì ngay khoảnh khắc cô chủ động trút bỏ quần áo, ngẩng đầu nhìn anh bằng ánh mắt khao khát, muốn anh chạm vào mình, chắc chắn anh đã sớm kéo cô vào lòng, tay giữ chặt eo, dùng dương vật từ tốn đẩy sâu từng nhịp, nghiền nát toàn bộ những nơi ẩm nóng nhất bên trong, vừa ghé sát tai cô thì thầm bằng cái giọng đứng đắn như đang đọc bệnh án: “Chỗ này của em biết nghe lời quá.”
Nhưng bây giờ, anh là Thời Dư mười bảy tuổi, vẫn là một cậu học sinh chưa đủ tuổi trưởng thành. Cho nên dù đang bị cô nắm chặt dương vật vuốt ve lên xuống, thậm chí còn đưa tay xuống xoa bóp nhẹ hai quả trứng phía dưới, thì anh cũng chỉ có thể gồng mình thở dốc, cổ họng khô khốc, cố kìm đến mức toàn thân căng chặt, không để bản thân thực sự trượt xuống khỏi mép vực mà cô cố tình đẩy anh tới gần.
Bùi Ngôn hình như rất thích nhìn dáng vẻ Thời Dư mất kiểm soát, càng thấy anh luống cuống, cô lại càng hứng thú. Cô đẩy anh ngồi xuống dãy bàn cuối cùng sát bảng đen, tách hai chân rồi ngồi luôn lên đùi anh, khoảng cách mập mờ đến mức có thể nghe rõ tiếng tim đập. Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, hơi nhấc người, ép sát bộ ngực đầy đặn về phía trước mặt anh, đầu vú gần như dán vào môi anh. Bùi Ngôn còn cố tình dùng hạ thân ma sát lên dương vật dưới lớp quần đang cương cứng của anh: “Cậu muốn làm gì tớ cũng được hết mà ~”
Tưởng rằng sẽ thấy Thời Dư đỏ mặt né tránh, ngờ đâu anh lại ngẩng đầu lên, ánh mắt tối sẫm như sắp nhấn chìm cô. Anh hít sâu một hơi, nhìn cô chằm chằm, không hề có ý tránh né.
“Xin lỗi, sự lịch thiệp và kiềm chế vừa rồi của tôi chỉ dừng lại đến đây thôi.” Thời Dư khẽ nhếch khóe môi, nụ cười vẫn ôn hòa như thường, nhưng trong mắt anh lại tối sầm, mang theo thứ cảm xúc khiến Bùi Ngôn lập tức cảm thấy có chuyện chẳng lành.
Cô còn chưa kịp đứng dậy lùi lại thì eo đã bị anh siết chặt, giữ nguyên tại chỗ. Thời Dư cúi xuống, cắn thẳng lên núm vú cô đang dán sát bên môi anh.
Đau!
Là cắn thật sự, không hề nể nang, Thời Dư thô bạo ngậm lấy đầu vú cô, dùng lực như muốn nuốt trọn nó vào trong miệng. Mút, liếm, mút nữa, mỗi động tác đều không hề nhẹ tay, mang theo cả dục vọng bị kìm nén bấy lâu dồn xuống từng cú hút mạnh. Xen giữa cơn đau nhói là cảm giác tê dại kỳ lạ lan ra toàn thân khiến Bùi Ngôn rùng mình, thậm chí trong lòng còn dâng lên một ham muốn lạ lùng… muốn được anh đối xử càng mạnh tay hơn, càng thô bạo càng tốt.
Tay Thời Dư lần xuống giữa hai chân cô, chỉ mới sờ nhẹ qua lớp vải cũng cảm nhận rõ ràng nơi đó đã sũng ướt một mảng. Khi đầu ngón tay lần theo khe rãnh mảnh khảnh, khẽ móc một cái, dâm dịch đã tràn ra thấm đầy đầu ngón tay.
“Bạn học Bùi Ngôn, chỗ này của cậu toàn là nước nhỉ.” Thời Dư khàn giọng nói, vừa ôm cô đứng dậy, đổi tư thế cho cả hai. Bùi Ngôn bị anh đặt ngồi lên bàn, chân vẫn vòng lấy eo anh theo bản năng, nhưng rất nhanh sau đó quần đồng phục đã bị anh kéo xuống, cùng với cả lớp quần lót bên trong. Động tác rất nhanh, dứt khoát, anh vừa cởi vừa thản nhiên nói: “Phải cởi sớm một chút, không thì lát nữa sẽ ướt hết.”
Lớp vải bị kéo xuống chỉ còn vướng lại ở đầu gối. Mặt bàn lạnh khiến Bùi Ngôn hơi giật mình, khẽ nâng mông lên theo phản xạ, nhưng cũng vô tình tạo điều kiện cho Thời Dư cúi đầu quan sát kỹ hơn. Cô cảm thấy ánh mắt anh dán chặt vào nơi đó của mình, đến mức chỉ bị nhìn thôi mà cơ thể đã co giật nhẹ, tiểu huyệt không kiềm được rút lại, từng giọt dâm thuỷ tràn ra càng lúc càng nhiều.
Anh khẽ bật cười: “Mẫn cảm thật đấy. Chỉ mới nhìn thôi mà đã giống như sắp lên đỉnh rồi…”
Một ngón tay từ từ trượt vào giữa làn thịt ẩm nóng, chậm rãi thăm dò sâu hơn vào trong. Rất nhanh, đầu ngón đã bị vách tường âm đạo chặt chẽ bọc lấy, lớp thịt mềm mại bao quanh như bánh bao tươi nóng hổi, mỗi chút chuyển động đều bị hút lại một cách tham lam. Giống như đang làm một thí nghiệm sinh học sống động, Thời Dư gật đầu, giọng trầm khàn nhưng rất đỗi nghiêm túc: “Bên trong thật mềm, mà còn rất biết hút nữa.”
🦋: Từ này khỏi ăn bánh bao theo cách bình thường được nữa rồi 🥺
Bùi Ngôn bị ngón tay anh chọc vào rồi xoay nhẹ, quét qua từng điểm mẫn cảm khiến cả người run lẩy bẩy, bắp đùi cũng không kiềm được mà co lại. Cô thở dốc, nhịp thở ngày càng gấp, trong đầu gào thét không thành tiếng: Anh là ai vậy trời… Trả lại chàng trai dịu dàng hiền lành mang tên Thời Dư của tôi đi!!!
Cảm giác ấy giống như quay lại cái lần làm tình khi đóng vai bác sĩ, lúc mà anh không cần tốn quá nhiều sức cũng khiến cô mềm nhũn trong vòng tay anh, hoàn toàn không chống đỡ nổi. Bùi Ngôn sớm nên hiểu, cho dù tuổi tác có chênh lệch, thì đàn ông một khi đã lên giường bản tính thật sẽ lộ ra rõ ràng. Mà Thời Dư, ngay từ trong xương cốt đã là kiểu người tâm cơ, giấu lửa dưới vẻ ngoài lạnh nhạt.
Cuối cùng, ngón tay thon dài của anh cũng ấn trúng đúng chỗ khiến cô dễ dàng buông vũ khí. Bùi Ngôn suýt chút nữa đã nhịn không nổi mà tiểu ra, cô phải đưa tay che miệng, cố gắng nuốt tiếng rên vào lại, nhưng thân thể vẫn không ngừng co giật theo từng cú xoay nhẹ và rút đẩy sâu của đầu ngón tay anh.
Thời Dư ghé sát vào, thay thế tay cô, dùng miệng nuốt lại những âm thanh dâm loạn mà cô phát ra.
Trong đầu bùng lên cao trào như pháo hoa nổ tung, tiểu huyệt của Bùi Ngôn vẫn gắt gao siết lấy ngón tay Thời Dư như thể không cam lòng buông ra, tham lam muốn nuốt trọn cả bàn tay anh vào trong. Dịch thể bắn ra khi cô lên đỉnh, chất lỏng theo ngón tay anh chảy xuống mặt bàn, trong suốt lướt nhẹ qua lớp gỗ nhẵn, tràn đến mép rồi từng giọt rơi lách tách xuống nền gạch phía dưới.
Khi một phần lý trí lờ mờ quay trở lại, Bùi Ngôn mới rảnh rỗi để thầm nghĩ xem cái bàn này của ai? Cô lướt mắt nhìn qua thứ tự chỗ ngồi. Rồi khựng lại. Là bàn của Tống Bách Ngạn.
Tâm trạng cô đột nhiên trở nên rất… khó tả. Chỉ tưởng tượng đến cảnh nếu Tống Bách Ngạn biết mình từng bị một người đàn ông khác dùng ngón tay chọc đến cao trào ngay trên bàn học của anh, thì hậu quả có khi là bị kéo thẳng lên giường, trói lại, cưỡng hiếp suốt bảy ngày bảy đêm, cho đến khi anh rót vào cơ thể cô giọt tinh dịch cuối cùng mới chịu dừng lại quá.
“Thì ra cực khoái âm đạo là có thật.” Trước ánh nhìn ngơ ngác của cô, anh nhẹ cong môi, nụ cười đầy ẩn ý: “Tôi từng đọc một tài liệu nghiên cứu nói rằng phụ nữ thật ra rất khó đạt được cực khoái qua âm đạo. Phần lớn chỉ lên đỉnh nhờ kích thích âm vật. Còn số ít có thể đạt khoái cảm chỉ nhờ được xâm nhập, thật ra đều là nhờ vào não bộ phản ứng. Nói cách khác là vì bản thân họ hoàn toàn cam tâm tình nguyện, thật sự thích đối phương, nên não sẽ tự động phát tín hiệu khiến họ tự bước vào cao trào.”
Không hổ danh là bác sĩ tương lai… Trong khi đầu óc Tống Bách Ngạn toàn tưởng tượng đến mấy chuyện đen tối, còn Thời Dư thì ngồi nghiên cứu thật thật giả giả chuyện “cực khoái âm đạo” như đang viết luận văn y học.
Chỉ có điều… nghiên cứu này hình như hơi thực tế quá mức thì phải?
Bùi Ngôn nhìn anh đang kéo quần xuống một nửa, để lộ dương vật đang cương cứng và thẳng đứng, từng đường gân căn phồng rõ rệt, căng đến mức như muốn nổ tung. Thời Dư đỡ lấy thân dương vật, tự điều chỉnh tư thế, từng chút một nhắm thẳng vào cửa huyệt.
Trước khi thực sự đâm vào, anh ngẩng đầu nhìn cô, môi khẽ nhếch thành nụ cười dịu dàng: “Tôi muốn thử xem cậu có phải cũng vì tôi mà tự ám thị được không.”
Cô còn chưa kịp hiểu rõ câu ấy mang hàm ý gì thì phần đầu nóng rực kia đã ép vào cửa huyệt, chầm chậm nhưng dứt khoát đẩy sâu vào trong. Tiểu huyệt bị lấp đầy từng chút, từng chút một, như muốn bị xé toạc ra.
Căng quá.
So với lần đầu tiên vừa đau vừa căng thẳng cùng Giang Việt, thì lần này với Thời Dư lại khác. Vẫn rất chật, phải cố gắng lắm mới vào được hết, nhưng bên trong âm đạo đã mềm hơn nhiều sau khi lên đỉnh một lần, ẩm ướt đủ để nuốt lấy dục vọng đang căng trướng của anh, không đến mức khô rát đau buốt như trước.
“Nếu đau thì phải nói đó,” Thời Dư cúi xuống nhìn cô, giọng khẽ như gió lướt qua tai. Anh thật sự rất để tâm đến cảm giác của cô, ánh mắt luôn nhìn thẳng vào biểu cảm trên mặt, thấy cô không nhăn mặt, không khó chịu thì mới yên tâm mà bắt đầu đẩy sâu hơn nữa.
Nóng thật. Rõ ràng đang là tháng tư, ngoài cửa sổ còn có gió nhè nhẹ thổi vào, nhưng trán của cá hai đều lấm tấm mồ hôi. Bùi Ngôn dùng hết sức ôm chặt lấy anh, ghì sát thân thể nóng rực kia vào người mình, cảm nhận từng chút hơi ấm truyền đến khiến cô thấy an toàn đến lạ. Đây là tư thế cô thích nhất khi làm tình với anh, ôm lấy nhau, mặt đối mặt, gắt gao quấn lấy, để anh cứ thế đâm sâu vào bên trong cô như muốn gắn cả hai lại thành một.
Bên ngoài trời đã tối hẳn, chỉ còn ánh đèn đường vàng nhạt hắt qua cửa sổ mờ mờ soi rọi vài mảng sáng yếu ớt trong lớp học tĩnh lặng. Khi rơi vào bóng tối như thế, những cảm giác ngoài thị giác bỗng trở nên rõ ràng hơn gấp bội. Bùi Ngôn có thể cảm nhận được hình dáng của côn thịt bên trong cơ thể, cả đường gân hơi giật nhịp nhè nhẹ cô cũng cảm nhận được rất rõ.
Thoải mái đến phát nghiện. Mỗi lần anh nhấn sâu vào là một lần cô muốn nhiều hơn, muốn anh đẩy mạnh hơn nữa, đụng sâu hơn nữa, va chạm đến tận cùng.
Thấy cô đã hoàn toàn có thể tiếp nhận, Thời Dư mới chậm rãi rút hông về, bắt đầu từng nhịp ra vào đều đặn. Chưa vội nhanh, nhưng đủ để từng lần tiến vào đều phát ra âm thanh nhóp nhép ướt át, mỗi cú nhấn nhẹ như đang thăm dò, chạm khẽ vào nơi mẫn cảm nhất bên trong.
Chỗ giao nhau giữa hai thân thể đã ướt đẫm. Mỗi lần anh rút ra, âm đạo lại nuốt chặt lấy, kéo theo một dòng dịch ấm áp tràn ra ngoài, dính ướt cả mặt bàn phía dưới. Cái bàn dưới mông cô cũng khẽ lắc lư theo từng cú nhấp nhẹ, mặt bàn đầy nước, bóng loáng đến mức chỉ nhìn thôi cũng biết nơi đó đã ướt đến thế nào.
Lý trí đã hoàn toàn bị dục vọng nhấn chìm, thân thể Bùi Ngôn mềm nhũn không còn chút sức lực, chỉ có thể bấu lấy vạt áo trước ngực anh mà khẽ nức nở. Bộ đồng phục xanh dương nhạt của Thời Dư bị cô siết chặt đến nhăn dúm như lá cải héo úa bị người ta vò nát. Thời Dư giữ chặt eo cô, động tác ra vào cũng dần nhanh hơn, lực đâm mỗi lúc một mạnh, mỗi lần đều mang theo tiếng thịt chạm nhau vang dội trong lớp học yên ắng.
Bộ ngực căng đầy theo nhịp anh thúc vào mà lắc lư điên cuồng, đầu vú run run dựng đứng trong không khí, đỏ bừng, căng mọng như viên trân châu mềm mượt chực vỡ.
Bùi Ngôn vừa khóc vừa gọi tên anh: “Thời Dư… a… Thời Dư…”
Hơi thở của Thời Dư ngày càng dồn dập, nặng nề đến mức như muốn hòa tan vào cả không khí. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh đánh mất lý trí đến vậy, không còn vẻ bình thản, không còn nét ôn hòa lịch thiệp như thường ngày, chỉ còn lại ham muốn trần trụi và bản năng nguyên thủy chiếm lấy. Từng cú thúc đều thô bạo, điên cuồng, trong cổ họng anh bật ra những tiếng rên khàn khàn, là thứ âm thanh mà ngay cả khi làm bác sĩ, lúc lý trí nhất cũng chưa từng để lộ.
Bùi Ngôn vươn người liếm nhẹ giọt mồ hôi đang chảy dọc bên cằm anh, rồi thì thầm đầy dụ dỗ: “Cậu rên thêm lần nữa đi… Tớ muốn nghe…”
Cô cố ý siết chặt âm đạo, co rút lại từng nhịp, ép chặt lấy dương vật đang không ngừng đâm vào sâu. Động tác ấy khiến Thời Dư như mất hết kiềm chế, cổ họng bật ra tiếng rên nghẹn, cả người run lên một chút. Trong ánh sáng lờ mờ, Bùi Ngôn ngẩng đầu nhìn anh, khuôn mặt anh lúc này không còn là sự lãnh đạm thường thấy, mà là một loại hấp dẫn hoang dại, từng nét đều bị dục vọng bôi đỏ khiến anh trở nên sống động, nguy hiểm và gợi cảm vô cùng. Anh cúi đầu thở dốc bên tai cô: “Nếu cậu đã như vậy, thì kể cả cậu có khóc tôi cũng sẽ không dừng lại đâu.”
Cánh môi bị anh chiếm lấy, hôn đến gần như không cho cô thở. Không biết từ khi nào Thời Dư đã học được cách hôn điên cuồng mà thành thạo, đầu lưỡi mềm ướt trườn vào miệng cô, cuốn lấy, chơi đùa, khuấy đảo đến nước bọt cũng không kịp nuốt, tất cả đều bị anh mút ngược trở lại. Dưới thân, côn thịt vừa cứng vừa nóng vừa rút ra đã lại hung hăng đâm vào, lần sau mạnh hơn lần trước, giống như muốn khắc sâu dấu vết trong cơ thể cô, không sót chỗ nào.
Mỗi tấc da thịt như bị điện giật chạy qua, từng dây thần kinh đều rung lên điên cuồng. Hoa huyệt liên tục co rút, nơi sâu nhất trong bụng bị kéo căng đến tê rần, vừa ngứa vừa buốt, vừa thèm khát đến phát điên. Trong lớp học tối om tĩnh lặng, cô bị anh dijt đến mức lệ rơi đầy mặt.
Cảm giác thật sự quá sướng, là loại sung sướng khiến người ta run rẩy đến tận đầu ngón tay, nhưng cũng quá mạnh mẽ, quá hoang dã. Đời trước cô chưa từng bị Thời Dư đối xử thô bạo như vậy, anh của khi đó thường chậm rãi giày vò khiến cô trống rỗng không chịu nổi mà khóc lóc cầu xin anh.
Nhưng dù là Thời Dư dịu dàng hay điên cuồng, cô đều yêu.
Giống như anh từng nói, cái gọi là “cực khoái âm đạo” thật ra đến từ sự cam tâm tình nguyện. Lúc Thời Dư đâm sâu thật nhanh vào trong cô, Bùi Ngôn không chịu nổi liền lên đỉnh thêm một lần nữa. Theo từng cú thúc của anh, dâm thủy ướt dính từ hoa huyệt rỉ ra, trải đầy mặt bàn. Trong không khí đều là mùi hương mờ ám tỏa ra từ giữa hai chân cô, là mùi của sự quyến rũ và thỏa mãn.
Bùi Ngôn vùi mặt vào hõm cổ anh, nước mắt hòa với mồ hôi, thở hổn hển. Giọng cô vừa run vừa hạnh phúc: “Thí nghiệm của cậu thành công rồi đấy…”
Chỉ một câu thôi, như tháo chốt cho toàn bộ sự kiềm chế còn sót lại. Thời Dư siết eo cô, ép sát vào người, mạnh mẽ nhấp sâu thêm mấy chục lần, cuối cùng cũng không thể nén lại mà xuất tinh thẳng vào bên trong.
Thời Dư rút ra có phần lúng túng, cả người dính ướt, một ít tinh dịch vẫn còn vương lại bên trong cô. Anh ôm lấy Bùi Ngôn, cố gắng điều hòa hơi thở, khẽ nói: “Xin lỗi… hình như tôi lỡ bắn vào rồi.”
“Không sao mà.” Bùi Ngôn đáp lại bằng giọng nhẹ nhàng, đầy tình nguyện: “Chỉ cần uống thuốc một lần thôi, không sao đâu.”
“Lần sau tôi sẽ cẩn thận.” Anh hôn nhẹ lên trán cô, cúi người bật đèn, lục trong túi lấy khăn giấy lau sạch mớ hỗn độn giữa hai người. Sau đó, anh giúp cô mặc lại quần, kéo nội y lên, chỉnh tề gài từng khuy áo.
Một lần nữa trở lại dưới ánh đèn, Thời Dư đã khôi phục dáng vẻ ôn hòa thường ngày. Ngoài chút đỏ ửng còn sót lại nơi gò má sau cơn cao trào, thì từ ánh mắt rũ thấp, từ vẻ điềm đạm trên khuôn mặt làm cô có cảm giác cứ như người vừa rồi ép cô đến phát khóc, điên cuồng chiếm lấy từng tấc da thịt, chỉ là một giấc mộng hoang đường của cô mà thôi.
Thích chết đi được… cái kiểu ngoài mặt thì tử tế, bên trong lại là cầm thú đội lốt người như thế.
Lúc đặt chân xuống đất, chân cô mềm nhũn như không còn chút sức lực nào. Bùi Ngôn bước đi loạng choạng, cuối cùng ngồi phịch xuống băng ghế gần đó. Nhìn Thời Dư đang nghiêm túc lau sạch những dấu vết dâm loạn còn sót lại trên mặt bàn kia, trong lòng cô chỉ trỗi lên một suy nghĩ duy nhất…
Chỉ mong Tống Bách Ngạn vĩnh viễn không biết cái bàn của cậu ấy vừa trải qua chuyện gì.
Chuyện ngoài lề:
Một tuần sau, Tống Bách Ngạn đi học lại, vừa ghé mặt xuống bàn đã hít một hơi thật sâu đầy thỏa mãn: “Không biết sao nhưng mà mình cứ cảm thấy cái bàn này có mùi của Tiểu Bùi ấy nhỉ? Lạ nhỉ? Sao được nhỉ?”
🦋: 4473 từ, noái gì đi các mommmmmmmm
![Bìa [NP – SLN16T] – Chương 12: Lần Đầu Tiên Trong Lớp Học (H)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)