Chiều thứ sáu sau giờ tan học, sân trường vắng lặng đến mức dễ chịu. Đây là khoảng thời gian yên tĩnh nhất trong tuần, thỉnh thoảng mới có vài tiếng chim hót vọng vào từ khung cửa sổ, ánh tà dương rải đều trên mặt đất, tựa như một bức tranh sơn dầu tĩnh lặng và dịu dàng.
Bùi Ngôn ngồi cạnh Thời Dư, chống cằm quan sát anh làm bài tập Hóa. Tay Thời Dư thật đẹp, trắng trẻo, thon dài, khớp xương rõ nét. Móng tay được cắt gọn gàng, sạch sẽ, từng chi tiết đều chỉn chu như thể sinh ra là để cầm dao phẫu thuật.
Nhưng trong mắt cô, đôi tay ấy lại hợp để chơi dương cầm hơn.
Có lần đến nhà Thời Dư, cô vô tình nhìn thấy cây đàn piano Steinway màu đen hình chữ L đặt trong phòng khách, vừa liếc mắt một cái đã bị nó thu hút.
Cô rất muốn nghe anh chơi thử một đoạn, nhưng anh chỉ khẽ lắc đầu: “Hồi cấp ba anh từng chơi một chút thôi, mấy năm nay không chỉnh âm, cũng chẳng bảo dưỡng gì, giờ âm đã lệch, phím cũng rỉ sét cả rồi.”
Vì tò mò, cô mở nắp đàn ấn thử vài phím, quả nhiên âm đã lệch nghiêm trọng. Nhưng rồi… Rồi thì cô lại bị anh bế ngồi hẳn lên cây đàn ấy, cơ thể bị đẩy vào cuộc va chạm sâu đến nghẹt thở. Mỗi một cú ra vào, thân thể rung lên, kéo theo phím đàn bị ấn xuống loạn xạ. Âm thanh méo mó hỗn độn vang lên lẫn trong tiếng thở dốc đứt đoạn và những tiếng rên rỉ ngượng ngập của cô.
Thời Dư còn cố tình ghé sát bên tai cô trêu chọc: “Không phải em nói muốn nghe anh đánh đàn à? Vậy thì lắng tai nghe cho kỹ. Đừng làm ồn, phải biết tôn trọng người đang biểu diễn chứ.”
Khi Thời Dư làm tình luôn có cái kiểu khiến người ta đỏ mặt tía tai. Miệng thì nói chuyện thong thả, giọng điệu ung dung, ưu nhã, nhưng mỗi câu buông ra đều khiến người ta không đỡ nổi. Bùi Ngôn hoàn toàn không phải đối thủ của anh.
Sau lần ấy, suốt một thời gian dài chỉ cần nghe thấy tiếng đàn piano là mặt cô lại nóng bừng, tim đập loạn lên. Trong đầu cứ hiện lên cảnh chất lỏng trong suốt kia chảy ra từ giữa hai chân, làm bẩn những phím đàn trắng đen vốn thiêng liêng, thần thánh ấy.
“Thời Dư, hôm nào cậu đàn cho tớ nghe nhé?”
Ngòi bút trong tay khựng lại, Thời Dư liếc nhìn cô, ánh mắt bình thản nhưng sâu không thấy đáy: “Có lúc tôi vẫn nghĩ cậu dường như rất hiểu tôi đấy. Cái cách cậu nhìn tôi luôn giống như đang nhìn một người mà cậu đã quen từ lâu. Ngay cả chuyện tôi biết chơi piano cậu cũng đoán được.”
Bùi Ngôn khẽ bật cười, hoàn toàn không che giấu bí mật trong lòng mình: “Biết đâu chúng ta thật sự quen nhau từ lâu rồi ấy chứ. Có khi là kiếp trước từng gặp nhau, chỉ là tớ còn nhớ, còn cậu thì quên mất rồi.”
“Thế à?” Thời Dư cong môi, ánh mắt thấp thoáng ý cười, “Bùi Ngôn, trí tưởng tượng của cậu đúng là phong phú thật. Vậy kiếp trước của chúng ta là thế nào?”
“Ừm… chắc là… cậu là bác sĩ, còn tớ là bệnh nhân?”
Trên mặt Thời Dư hiện lên vẻ vừa buồn cười vừa bất ngờ: “Đến cả việc tôi muốn làm bác sĩ cậu cũng biết, cậu đúng là hiểu tôi thật đấy.”
Bùi Ngôn chớp chớp mắt: “Biết đâu là tớ thầm thích cậu từ lâu rồi nên cố ý thăm dò đấy.”
Thời Dư chỉ bật cười, không đáp lại, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường. Đã là sáu giờ rưỡi.
Chiều nay sau khi thi xong, Thời Dư với tư cách là lớp phó học tập đi thu bài thi. Vừa hay nhìn thấy bài của Bùi Ngôn, trên đó có mấy hình minh họa. Bùi Ngôn lập tức ngượng ngùng che lại, cảm thấy vẽ mấy thứ đó trên bài thi thì có hơi… “OOC” trước mặt Thời Dư. Thế nhưng anh chỉ nhìn cô bằng ánh mắt bình tĩnh, còn nhẹ giọng khen: “Vẽ đẹp lắm đấy, cậu thật sự rất có năng khiếu. Đúng lúc hôm nay lớp mình cần làm báo tường, cậu có thể vẽ cùng bọn tôi không?”
Và thế là, Bùi Ngôn dứt khoát đẩy Tống Bách Ngạn đang nhốn nháo đòi ở lại cùng cô ra ngoài, quyết tâm tranh thủ ở lại để tìm cách thân cận với Thời Dư hơn một chút.
Thành viên làm báo tường không chỉ có hai người bọn họ, còn có cả lớp trưởng và bí thư chi đoàn. Hai người kia nói là về nhà lấy đồ rồi sẽ quay lại trường sau. Kết quả là đi mất hút nửa buổi chiều.
Thời Dư viết xong cả bài thi tổng hợp môn Lý vẫn không thấy bóng dáng họ đâu. Anh liếc nhìn điện thoại, xem tin nhắn, nhanh chóng gõ mấy chữ hồi đáp rồi mới quay sang, hơi áy náy nói với Bùi Ngôn: “Xin lỗi, hình như hai người kia có việc gấp nên không tới được. Chắc là đã làm cậu tốn không ít thời gian rồi.”
“Không sao đâu, không sao đâu!” Bùi Ngôn vui đến mức suýt nhảy cẫng lên, trong lòng chỉ hận không thể phát cho hai người kia mỗi người một lá cờ thưởng. Đúng là có mắt nhìn, rút lui đúng lúc, cơ hội trời cho như này mà không tận dụng thì phí quá!
🦋🦋🦋
Trên bảng đen cần vẽ phác thảo trước, cô đứng trên một chiếc ghế gỗ cũ để với tay. Chân ghế hơi lỏng, mỗi lần cô nhích người một chút là nó lại kêu kẽo kẹt nghe khá chênh vênh.
“Thời Dư…” Bùi Ngôn ngoái đầu lại, giọng nhỏ đi, “Cậu đỡ eo tớ một chút được không? Tớ sợ mình ngã mất…”
Rõ ràng chỉ cần đổi cái ghế khác là xong, vậy mà Bùi Ngôn lại cố tình giả vờ sợ ngã để mở miệng nhờ vả. Người phía sau dường như hơi do dự một lúc, rồi thấp giọng nói: “Xin lỗi, phải mạo phạm cậu rồi.” Sau đó, một đôi tay nhẹ nhàng đặt lên eo cô, chậm rãi đỡ lấy từ phía sau.
Kế hoạch thành công mỹ mãn!
Trong lòng Bùi Ngôn lâng lâng như có lửa nhỏ cháy âm ỉ, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, tiếp tục vẽ như không có gì xảy ra. Khi cô vẽ, tay vừa vung lên một chút, biên độ động tác hơi lớn, thì tay Thời Dư cũng theo đó mà di chuyển, cứ như đang nhẹ nhàng vuốt ve eo cô vậy.
Cô có cảm giác… quần lót mình đã ướt rồi.
Chắc là do ký ức thần kinh nào đó bị đánh thức. Chỉ cần anh chạm vào eo cô như thế, đầu óc lại tự động nhớ về cái đêm anh siết chặt vòng eo cô, rồi từ phía sau chậm rãi tiến vào. Lại nhớ đến những nụ hôn của anh, từng tấc từng tấc rơi xuống làn da cô, thiêu đốt tất cả cảm giác.
Có lẽ là vì đã lâu không tiếp xúc thân mật với Thời Dư, nên cơ thể mới trở nên khao khát đến vậy.
Sau khi nét phác họa cuối cùng của bức tranh hoàn thành, Bùi Ngôn xoay người định bước xuống. Không ngờ vừa đặt một chân xuống cô liền trượt hụt. Thời Dư theo phản xạ lập tức đưa tay đỡ lấy cô. Đợi đến khi cô nhào vào lòng anh, cả người ngã gọn trong vòng tay, anh mới nhận ra tay mình… đang đặt ngay trước ngực cô.
Gần như ngay lập tức Thời Dư cảm giác mình bị bỏng, rụt tay lại nhanh đến mức suýt nữa đánh trúng chính mình, nhỏ giọng nói một câu: “Xin lỗi… tôi không cố ý.”
Bùi Ngôn khẽ mím môi, ánh mắt dừng trên gương mặt Thời Dư, rõ ràng tai anh đã đỏ bừng, biểu cảm thì phiền muộn như thể phạm phải tội tày trời. Thật đúng là từ giàu sang rơi xuống nghèo khổ. Trước kia Thời Dư từng dịu dàng ôm cô, hôn cô, đâu có như bây giờ, tránh cô còn hơn tránh nước sôi như vậy đâu. Ai… cái cảm giác người đàn ông từng thuộc về mình giờ đột nhiên trở nên xa cách thật sự khiến người ta chua xót mà.
“Đau…” Bùi Ngôn khẽ rên, bàn tay che lấy ngực, giọng đầy ấm ức.
Thời Dư lập tức hoảng hốt: “Đau ở đâu? Cậu đụng phải chỗ nào à?”
“Là chỗ này.” Bùi Ngôn nắm lấy tay anh, đặt trở lại ngay ngực mình, “Vừa nãy cậu ấn mạnh quá, nó đau…”
Dù khoác trên người chiếc áo đồng phục rộng thùng thình, nhưng vẫn không thể giấu được dáng người quyến rũ của cô. Dưới tay truyền đến cảm giác mềm mại đến khó tin khiến ánh mắt Thời Dư khựng lại trong thoáng chốc. Anh mở miệng, giọng khàn khàn có phần khó khăn: “Bùi Ngôn… Cậu biết mình đang làm gì không?”
“Biết chứ.” Cô đáp rất nhanh, mặt mũi vô tội mà ngả sát vào người anh, “Tớ bị cậu làm đau ở chỗ này mà… Lớp phó à, cậu không định kiểm tra giúp sao?”
Thật là… quá mức vô lý.
Rõ ràng lý trí nói rằng tất cả những gì đang xảy ra lúc này đều quá sức hoang đường. Nhưng Thời Dư lại không thể mở miệng nói lời từ chối.
Bùi Ngôn kéo khóa chiếc áo khoác đồng phục xuống. Bên trong cô chỉ mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản, kiểu dáng ôm sát và tay ngắn. Thời Dư nhìn thấy cô đưa tay luồn vào gấu áo, từ từ kéo lớp vải lên từng chút một, cho đến khi nó dồn lại ngay trên bầu ngực.
Mẫu áo ngực ren trắng hiện ra trước mắt, bao lấy khuôn ngực đầy đặn một cách hoàn hảo. Trắng muốt, tinh tế… chói mắt đến mức khiến người ta không thể rời đi.
Cửa phòng từ trong ra ngoài đã sớm khóa chặt.
Bùi Ngôn vẫn giữ nguyên động tác vén áo, giọng nói mềm mại gần như dụ dỗ: “Vẫn còn đau lắm… Cậu xoa giúp tớ được không?”
Lý trí như sợi chỉ mỏng, khẽ rung lên một cái rồi đứt hẳn. Thời Dư nghe thấy chính mình khẽ thở dài như thể đã đầu hàng toàn bộ, rồi chậm rãi đưa tay phủ lên bầu ngực mềm mại trước mắt.
Rất to, rất mềm, đến mức chỉ cách lớp nội y mỏng cũng đã cảm nhận rõ độ căng đầy và mềm mại ấy. Thời Dư ngẩng đầu liếc nhìn cô, Bùi Ngôn cũng đang nhìn anh chăm chú, ánh mắt thẳng thắn, chuyên chú, như thể đã chờ giây phút này lâu lắm rồi. Trong đôi mắt kia lấp lánh ánh sáng của một kẻ mưu tính thành công.
Lúc đó, Thời Dư đã biết. Anh sa vào bẫy rồi.
![Bìa [NP – SLN16T] Chương 11: Quyến Rũ Trong Lớp Học Sau Giờ Tan Trường](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)