Sáng sớm hôm sau, Tống Bách Ngạn gõ cửa phòng Bùi Ngôn. Anh xách theo cháo nóng và bữa sáng xếp hàng mua từ sớm, mặt mũi đầy ấm ức: “Sao hôm qua tôi nhắn tin cho cậu mà cậu không trả lời!”
Bùi Ngôn nghiêng người cho anh vào cửa, ngáp một cái nói: “…Hôm qua tớ ngủ sớm quá, không thấy tin nhắn của cậu.”
Đây là lời thật lòng. Hai hôm trước cô với Tống Bách Ngạn lăn lộn tới khuya, gần như không ngủ được mấy tiếng. Tối qua tắm rửa xong vừa đặt lưng lên giường đã mệt rã rời rồi ngủ luôn.
Lúc cô rửa mặt thay đồ xong bước ra ngoài, anh đã thay cô bày biện xong hết cả bàn ăn, ngay cả đũa cũng dọn đầy đủ, ân cần nịnh nọt: “Tiểu Bùi, hôm nay là thứ sáu đó nha~”
“Thứ sáu thì sao?”
Tống Bách Ngạn cười hì hì: “Thứ Sáu nghĩa là… mai được nghỉ học, tối nay chúng ta có thể thức trắng đêm rồi!”
…
Có ai làm ơn “bứng” anh ta đem vào đồn cảnh sát giùm được không! Đầu óc toàn là mấy suy nghĩ đen tối, bẩn như nước cống, thật không cứu nổi!
Bùi Ngôn mặc kệ anh đang “động dục” một mình, cô cúi đầu cắn một miếng bánh bao kim sa. Vỏ mềm mịn, vừa cắn xuống đã làm vỡ lớp nhân nóng hổi ngọt ngào bên trong, mùi sữa tràn ra như muốn tan luôn trên đầu lưỡi, thơm đến mức khiến người ta phút chốc mềm lòng. Trường quanh đây làm gì có hàng nào ngon đến thế, cô liếc mắt nhìn bao bì, quả nhiên là cái tiệm nổi tiếng ở khu thành Nam, muốn ăn phải xếp hàng mỏi chân cả buổi mới tới lượt.
Thành Nam cách trường gần nửa tiếng đi xe, mà cửa hàng kia lại nổi tiếng đến mức sáng sớm mới sáu giờ thôi đã có nguyên một hàng người dài như rồng uốn lượn trước cửa.
Bùi Ngôn quay sang nhìn anh, ánh mắt mang theo vẻ khó tin: “Đừng có bảo với tớ là cậu đã dậy sớm đi xếp hàng mua cái này đấy nhé?”
“Làm sao vậy?” Tống Bách Ngạn hoàn toàn không cảm thấy chuyện này có gì ghê gớm, còn cười vô tư, “Hồi trước thấy cậu mua một đống, tưởng là cậu rất thích ăn, hay… là không ăn được nữa rồi?”
“Không, không có.” Bùi Ngôn cụp mắt xuống, tiếp tục cắn thêm một miếng bánh bao, “Ăn ngon lắm.”
Cô vẫn chưa nói gì quá nhiều, vậy mà Tống Bách Ngạn đã lập tức bắt được chút thay đổi trong cảm xúc của cô, giọng điệu bỗng dịu lại: “Làm sao thế, trông cậu không vui lắm?”
Thay vì nói không vui, thì đúng hơn là một loại mơ hồ. Từ lúc tỉnh dậy sau giấc mơ đêm qua, Bùi Ngôn cứ quanh quẩn trong một trạng thái trống rỗng và hoang mang lạ lẫm. Một nỗi buồn nhè nhẹ cứ thế bám lấy cô suốt buổi sáng, như thể bản thân vừa vô tình mắc lỗi gì đó với Thời Dư. Cô đã quá dễ dàng trao cho anh một lời hứa, một niềm hy vọng, nhưng đến khi tỉnh lại, lại không biết phải làm sao để đáp lại hoặc thực hiện nó.
Mà bây giờ, khi đã quay về năm 16 tuổi, cô lại không đặt ai vào vị trí đầu tiên trong lòng mình. Chỉ vì đời trước còn chút tiếc nuối nên mới dễ dàng buông lỏng bản thân, mặc kệ mà hưởng thụ cảm giác mập mờ với người khác. Nhìn từ phía Tống Bách Ngạn hay Thời Dư mà nói, dường như cô đều rất không có trách nhiệm.
Điều đáng sợ nhất là… cô thật sự cảm động trước sự dịu dàng và tốt bụng của Tống Bách Ngạn, nhưng lại không thể, cũng không muốn từ bỏ Thời Dư.
“Tớ thấy mình hình như đã làm sai chuyện gì đó rồi.” Bùi Ngôn thở dài, giọng mang theo chút phiền muộn. “Chỉ vì một lúc bốc đồng, tớ đã vô trách nhiệm mà hành động theo cảm tính của mình… Nhưng đến khi bình tĩnh lại, tớ lại thấy, có lẽ tớ đã khiến người khác tổn thương mất rồi.”
Tống Bách Ngạn chống tay lên bàn, đầu ngón tay gõ nhè nhẹ mặt gỗ: “Vậy thì cũng chỉ là ‘có lẽ’ thôi mà, đúng không? Là ‘có thể’ sẽ làm tổn thương người khác. Nhưng chuyện đó còn chưa xảy ra mà.”
Tống Bách Ngạn nhìn cô, hiếm khi nghiêm túc như thế, ánh mắt thẳng thắn: “Cậu lúc nào cũng nghĩ cho người khác quá nhiều. Cậu lo mình sẽ làm tổn thương ai đó, nhưng biết đâu với người ta chuyện đó chẳng đáng là gì thì sao. Chỉ là cậu tự phóng đại hậu quả lên thôi. Đừng quá lo trước lo sau, sống như vậy sẽ rất mệt.” Anh ngừng lại một chút, khóe môi cong cong, dịu dàng bổ sung thêm một câu: “Ích kỷ một chút sẽ dễ sống hơn nhiều đấy, Tiểu Bùi à.”
Tuy lời anh nói đúng là khiến người ta nhẹ lòng thật, nhưng mà mấy câu này phát ra từ miệng Tống Bách Ngạn thì lại khiến người ta khó mà tưởng tượng nổi. Cô còn cứ nghĩ trong đầu anh ngoài mấy chuyện bậy bạ thì chẳng còn gì khác cơ chứ.
Cô liếc nhìn anh, nửa hoài nghi nửa trêu chọc: “Không ngờ đấy, cậu tư vấn tâm lý nghe cũng mượt mà quá ha.”
“Cậu lại nghi ngờ tôi nữa rồi!” Tống Bách Ngạn tức tối, đưa tay nhéo má cô một cái, “Tôi học từ trên TV đấy chứ còn gì nữa! Mỗi tối 8 rưỡi, chương trình ‘Hòa giải vàng’! Trước kia tôi coi với mẹ không ít đâu nha.”
Nói xong, anh còn bắt chước y như thật, diễn lại đoạn giới thiệu đầu chương trình với giọng điệu trịnh trọng, đầy khí thế.
Bùi Ngôn nghe xong chỉ muốn phì cười, quả nhiên, cô biết ngay mà!
Vừa nãy còn thấy anh hiếm khi được một lần nghiêm túc, suýt nữa tưởng là một anh đẹp trai sâu sắc biết lắng nghe, vậy mà chỉ trong chớp mắt đã lộ nguyên hình, cái vẻ ngốc nghếch quen thuộc kia lại trở về. Nhìn kiểu gì cũng thấy đầu óc anh vẫn đơn giản y như cũ!
Nhưng Tống Bách Ngạn lại không đùa theo nữa. Thấy cô cười đến nỗi gục cả xuống bàn, anh nghiêm mặt, đưa tay nâng má cô lên, ánh mắt nghiêm túc lạ thường: “Nhưng mà những lời vừa rồi đều là thật. Cho dù cậu thật sự làm chuyện gì không thể tha thứ, tôi cũng sẽ dọn dẹp hết cho cậu. Cậu chỉ cần sống vui vẻ là đủ rồi.”
Cho rằng mình là tổng tài bá đạo hay đại ca xã hội đen chắc? Còn nói cái kiểu “sẽ dọn dẹp hết cho cậu” nữa chứ… Bùi Ngôn trong lòng lặng lẽ phun trào một nùi câu khinh bỉ.
Nhưng mà cảm động là thật, tim rung rinh cũng là thật.
Nếu vậy, lần này để cô ích kỷ một chút đi.
🦋🦋🦋
Chiều thứ sáu, tiết học cuối cùng luôn dành để làm kiểm tra.
Giang Việt tuy đáng giận thật đấy, nhưng không phải không có điểm đúng. Từ năm lớp 11, Bùi Ngôn đã bắt đầu bị anh kèm cặp sát sao chuyện học hành. Gần như toàn bộ thời gian rảnh của cô đều bị Giang Việt “bắt cóc” để học phụ đạo riêng. Một bài sai, anh sẽ bắt làm lại tới khi thuộc làu làu, còn có thể đọc ngược mà không vấp mới cho qua. Cách dạy dỗ thì hung hãn, nhưng hiệu quả thì không thể phủ nhận.
Cuối cùng, nhờ phần nào vận may, phần nào cố gắng, Bùi Ngôn cũng vừa khít đạt đủ điểm để đậu vào cùng một trường đại học trọng điểm với Giang Việt, lại còn là một trong những khoa có điểm chuẩn cao nhất năm đó.
Mặc dù với điểm của Giang Việt, anh vốn dĩ có thể vào được một trường tốt hơn.
Chuyện đã qua lâu như vậy, nhưng dù sao nền tảng vẫn còn đó. Chỉ cần làm thêm vài đề là Bùi Ngôn có thể bắt nhịp lại ngay. Bài kiểm tra trước mặt, cô làm một mạch đến hết, tốc độ cực nhanh. Khi viết xong câu cuối cùng, thời gian vẫn còn khá nhiều. Rảnh rỗi không biết làm gì, cô cầm bút lên vẽ linh tinh lên mép tờ giấy thi vài bông hoa, một con mèo nhỏ, rồi lại nghịch nghịch tô bóng mấy chỗ cho đỡ buồn.
Giang Việt làm bài xong sau cô, theo thói quen liếc sang nhìn Bùi Ngôn. Thấy cô vẫn chăm chú cúi đầu viết, anh thoáng yên tâm, cảm thấy ít nhất cô vẫn chịu học hành nghiêm túc. Kết quả lúc tiện mắt liếc qua tờ giấy thi của cô mới thấy trên đó không phải là công thức hay lời giải gì cả, mà là một bức tranh vẽ một tên đàn ông cơ bắp, tóc tai rối bời, mình trần trụi nửa trên, cơ bụng từng múi rõ ràng, còn phác họa cả xương quai xanh và đường cằm sắc nét.
“Bùi Ngôn!” Mặt Giang Việt đen lại như đáy nồi, gần như nghiến răng nghiến lợi: “Có thời gian ngồi đó vẽ mấy thứ tào lao này, sao không tranh thủ ôn bài, làm đề cương nêu ý chính đi?”
Bùi Ngôn vẫn cúi đầu chăm chú, nghiêm túc vẽ thêm cho nam thần cơ bắp kia hai điểm nhấn nổi bật trước ngực: “Tôi cũng có vẽ cậu khỏa thân đâu, cậu kích động cái quỷ gì?”
Giang Việt suýt nữa bùng nổ tại chỗ, nhưng nghĩ đến lời Tống Bách Ngạn từng nói, anh cố kìm lại, nỗ lực giữ cho giọng điệu bình tĩnh: “…Tôi không kích động. Tôi chỉ hy vọng cậu đừng lãng phí thời gian vào mấy chuyện vớ vẩn như thế này. Học hành cho đàng hoàng, được không?”
Bùi Ngôn nổi hết cả da gà. Giang Việt từ khi nào lại nói chuyện với cô bằng cái giọng điệu dịu dàng như đang dỗ trẻ con thế kia? Cô trừng mắt nhìn anh như quái vật, nghiêm túc hỏi: “Cậu bị ai ốp à?”
… Phải nhịn.
Không được nổi giận.
Giang Việt hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh: “Không có. Tôi thừa nhận trước đây thái độ của tôi có vấn đề, sau này… sẽ không như thế nữa. Cậu cũng đừng giận nữa.”
Anh đã tưởng tượng ra một màn cô cảm động đến rưng rưng, ngoan ngoãn gật đầu nghe theo anh, ai ngờ cô gái trước mắt lại cau mày, mày nhíu đến mức dính sát cả vào nhau, ánh mắt đầy cảnh giác: “??? Cậu có cần đến bệnh viện khám thử không? Tôi nghi cậu có dấu hiệu rối loạn nhân cách phân liệt đó.”
“Bùi, Ngôn!” Cuối cùng vẫn không nhịn được mà vỡ trận, Giang Việt nghiến răng nghiến lợi gọi thẳng tên cô, “Tôi đang nghiêm túc xin lỗi cậu đó!”
Đấy, này mới đúng nè. Này mới chính là Giang Việt mà cô biết.
“Cậu không cần phải xin lỗi đâu,” Bùi Ngôn nhìn anh, cười tươi như hoa mà giọng thì chẳng khác gì dao cắt thịt, “Bởi vì thật ra, cậu cũng đâu có làm gì sai. Chỉ là cậu trời sinh tính tình khó ưa, EQ thấp, ích kỷ, tự cao tự đại, không biết lễ phép, thiếu giáo dục…” Cô càng nói, mặt Giang Việt càng đen thêm mấy phần, đến cuối cùng thì chỉ thấy cô chớp mắt ngây thơ nhìn anh, nhẹ nhàng buông một câu kết:
“Nhưng mà những điều đó cũng đâu thể trách cậu. Là do DNA của cậu in sẵn rồi. Cậu có lỗi gì đâu, đúng không?”
Giang Việt nhìn chằm chằm cô. Ngay khoảnh khắc ấy, anh cảm giác cô trước mặt như thể đã không còn là người con gái mà anh từng biết. Cái thần sắc đó, cái cách cô nói chuyện đó, lạ lẫm đến khó hiểu.
Một tuần trước, Bùi Ngôn còn sẽ vì bài Toán quá khó mà không làm được, mặt ủ mày ê cầu xin anh giúp đỡ. Những kiến thức đơn giản nhất như hàm số bậc hai hay góc vuông lượng giác cũng có thể làm sai be bét. Anh tức đến nỗi không nhịn được phải mắng cho một trận, còn Bùi Ngôn thì giấu tay sau lưng, ngón tay đan vào nhau, lí nhí nói nhỏ: “Thì tại tớ không nhớ được thật mà… Toán khó quá đi… Tớ cũng muốn học giỏi mà.”
Trong giọng cô lúc đó không giấu nổi vẻ tủi thân và ấm ức.
Đúng là… quá ngốc nghếch.
Giang Việt thở dài, giọng điệu cũng dịu xuống: “Không sao đâu, mới lớp 10 thôi mà. Cố gắng thì về sau vẫn còn cứu được.”
“Rõ rồi!” Cô ngoan ngoãn gật đầu, mắt sáng rỡ: “Bùi Ngôn xin nghe theo mọi mệnh lệnh của thầy Giang!”
Nhưng hiện tại, chỉ sau một tuần, khi đối mặt với anh, trong mắt cô đã chẳng còn những rung động hay mong chờ ngày trước. Cô nói chuyện vẫn cười, nhưng lời nói luôn sắc bén, đầy châm chọc.
Mà kỳ lạ là cô chỉ như vậy với một mình anh.
Tự dưng trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực. Giang Việt khẽ thở dài, giọng nói cũng trở nên mỏi mệt: “Bùi Ngôn, đừng giận dỗi nữa. Tôi thật sự biết mình sai rồi.”
Cô bỗng nhiên im lặng.
“Cậu thật sự biết mình sai ở đâu không?” Cô hỏi.
Giang Việt ngừng lại một chút, rồi thấp giọng đáp: “Nếu cậu nói tôi đối với cậu trước đây có lời lẽ vô lễ và thái độ gay gắt, tôi thừa nhận, tôi đã xem nhẹ cảm xúc của cậu, đó là vấn đề của tôi…”
“Không.” Cô cắt ngang lời anh, ánh mắt rũ xuống, khuôn mặt hiện lên biểu cảm mà Giang Việt không tài nào hiểu nổi, phức tạp, chua xót, như thể vừa bất lực vừa đau lòng: “Cậu không biết,” Cô nói chậm rãi, từng chữ như có kim giấu trong đáy giọng: “Cậu căn bản chưa từng trải qua thì làm sao có thể thật sự hiểu được chứ.”
![Bìa [NP – SLN16T] Chương 10: Giang Việt Xin Lỗi](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)