Bìa [NP – MTTH] – Chương 9: Nghi Ngờ
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 9: Nghi Ngờ

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

2115 từ · 10 phút đọc

Nghi Ngờ

Niềm vui này đến quá bất ngờ, khiến khóe mắt Ngôn Thanh Li cũng dâng lệ. Nàng vốn tưởng đời này đã không còn một ai thân thuộc, nào ngờ vẫn có thể gặp lại một người.

Ngày trước, những nữ quyến của Sở phủ bị áp giải đi Tây Bắc làm quân kỹ, chẳng bao lâu sau khi đến quân doanh liền gặp phải quân Man ở quan ngoại tập kích. Nữ nhân rơi vào tay bọn chúng thì đương nhiên không thể có kết cục tốt, sau khi bị làm nhục một cách tàn nhẫn thì đều bị giết sạch.

Tin dữ này nàng biết được vào quãng thời gian bị Tô Ngưng Sương giam trong hậu trạch Tô phủ và tra tấn. Khi ấy, Tô Ngưng Sương kể lại với vẻ mặt hả hê, giống như đang thưởng thức nỗi đau của nàng. Đến nay, ký ức đó vẫn khắc sâu như vừa xảy ra hôm qua.

Ngôn Thanh Li đưa tay vỗ nhẹ an ủi Ngọc Trúc vẫn đang khóc nức nở, rồi xúc động ngước mắt nhìn về phía nam tử đang ngồi trên xe lăn kia.

Ngọc Trúc vốn là tỳ nữ của “tội thần”, sáu năm qua đành mai danh ẩn tích, trốn đông trốn tây, sống trong nơm nớp lo sợ. Ninh Thiên Lân có thể tìm được nàng, hẳn là đã hao tốn không ít tâm sức. Bởi vậy, trong lòng nàng càng thêm cảm kích.

“Nơi này lắm tai nhiều mắt, chuyện gì cũng nên vào trong rồi nói.” Ninh Thiên Lân nhẹ giọng nhắc nhở, cắt ngang màn ôm nhau khóc lóc của chủ tớ hai người.

Trời tuy đã tối, nhưng lệnh cấm đi lại ban đêm còn chưa bắt đầu. Khó tránh sẽ có kẻ qua đường trông thấy. Ngôn Thanh Li hít sâu, cố gắng ổn định tâm tình rồi mời mọi người bước vào trong phủ.

Hóa ra, sau khi lấy được tín vật, Ngọc Trúc bị biển lửa vây kín trong viện. Nàng liều mạng chui vào hầm băng mới giữ được một mạng. Đến khi bò ra, Sở phủ đã cháy thành tro, chỉ còn những bức tường đen sì nghiêng ngả giữa đống đổ nát.

Quan sai không ngờ vẫn còn người sống sót, nên sau khi dập lửa liền rút đi. Còn Ngọc Trúc thì ẩn mình trong đống hoang tàn cho tới khi trời tối hẳn mới dám lần mò rời khỏi.

Năm ấy, chuyện mẹ con Sở gia tự thiêu mình đã nhanh chóng lan truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ. Sau khi khóc cạn nước mắt, Ngọc Trúc đành một mình rời khỏi thành. Nàng lặng lẽ dùng tín vật tìm đến vị giáo úy từng chịu ân huệ của Sở gia, dưới sự giúp đỡ của y, mới may mắn thoát khỏi Thịnh Kinh.

Ra khỏi kinh thành, Ngọc Trúc cải trang thành một dân lưu tán, một đường hướng về phía tây mà đi, dự định tìm lại những nữ quyến Sở gia bị áp giải về Tây Bắc. Thế nhưng, khi còn chưa tới nơi nàng lại ngã bệnh giữa đường. May mắn thay, một người thợ săn phát hiện và cưu mang, tận tình chăm sóc cho nàng qua cơn nguy kịch. Sau khi bình phục, Ngọc Trúc nhờ y dò hỏi tin tức trong quân doanh Tây Bắc, nào ngờ lại biết được tất cả nữ quyến kia đã sớm chết thảm dưới gót sắt của Man tộc.

Biết tin, nàng như bị rút sạch sức lực, chẳng còn phương hướng để đi. Sau cùng, vì để cảm tạ ân cứu mạng, nàng thuận theo lời cầu hôn, gả cho người thợ săn ấy, cùng y sống nương tựa nơi núi rừng. Mấy năm nay, cuộc sống tuy đạm bạc nhưng rất yên ổn.

“Vậy… lần này em tới Việt Châu, phu quân của em có biết chuyện này không?”

Ngôn Thanh Li khẽ nắm chặt bàn tay Ngọc Trúc. Trong ký ức của nàng, dường như Ngọc Trúc mới chỉ rời xa nàng một năm trước. Thế nhưng, thực tế lại tàn nhẫn hơn nhiều, thiếu nữ từng lớn hơn nàng hai tuổi, nay đã thành vợ người ta, dung mạo chín chắn, khí chất nhu hòa, nhưng nơi khóe mắt đã hằn sâu dấu vết năm tháng và tang thương.

Nếu Ngọc Trúc đã tìm được chốn quy túc bình yên, Ngôn Thanh Li tình nguyện để nàng sống an ổn bên mái nhà nhỏ còn hơn là cùng nàng lao vào những cơn sóng gió nặng nề, hiểm nguy trùng trùng.

Thế nhưng, Ngọc Trúc chỉ khẽ lắc đầu, giọng run run: “Tiểu thư… Lý lang đi săn không may ngã xuống vách núi. Khi Tứ điện hạ tìm thấy nô tỳ, nô tỳ vừa mới hạ táng cho hắn xong.”

Lồng ngực Ngôn Thanh Li như bị ai bóp nghẹn, hơi thở khựng lại. Nàng vô thức quay đầu nhìn về phía Ninh Thiên Lân, chỉ thấy hắn khẽ rũ mắt, vẻ mặt trầm tĩnh đến mức không ai đoán được trong lòng hắn đang nghĩ gì.

Ngọc Trúc hiểu rõ ý tứ của Ngôn Thanh Li, nàng khẽ trở tay, nắm chặt lấy bàn tay chủ tử, đôi mắt đã ngân ngấn lệ. “Tiểu thư… cho dù Lý lang còn sống, nô tỳ cũng sẽ tìm đến bên ngài! Nô tỳ vốn là người của Sở gia, người và phu nhân chính là thân nhân ruột thịt của nô tỳ. Sao nô tỳ có thể biết người còn sống mà lại yên tâm sống qua ngày một mình được?”

Ninh Thiên Lân đã kể sơ lược cho Ngọc Trúc nghe chuyện Ngôn Thanh Li từ cõi chết trở về. Vừa nghe xong, Ngọc Trúc liền òa khóc nức nở, tiếng nghẹn ngào chất chứa oán thương: “Tiểu thư, khi đó người và phu nhân sao lại ngốc đến thế? Vì sao phải nghĩ quẩn như vậy? Vì sao không chịu đợi Ngọc Trúc quay về…?”

Ngôn Thanh Li khẽ thở dài, đưa tay lấy khăn, dịu dàng lau những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt Ngọc Trúc.

Ninh Thiên Lân cũng giống như bao người bên ngoài, đều cho rằng mẹ con Sở gia đã vùi xác trong trận hỏa hoạn năm ấy. Hắn hoàn toàn không biết nàng đã bị Tô Ngưng Sương hành hạ đến chết đi sống lại.

Còn về phần Ngôn Thanh Li, nàng chưa từng kể lại sự thật ấy cho hắn, bởi trong mắt nàng Ninh Thiên Lân chẳng qua chỉ là một đồng minh, một bằng hữu. Thứ hắn cần làm là bước lên ngôi vị kia để giành lại sự trong sạch cho Thịnh quý phi và cha nàng. Còn những nỗi đau của riêng nàng… vốn không thuộc về hắn.

Chuyện gốc rễ kia, Ngôn Thanh Li cũng chẳng thể đem ra giải thích cho Ngọc Trúc trước mặt Ninh Thiên Lân.

“Thôi, giờ ta vẫn bình yên đây chẳng phải tốt rồi sao? Mau nín đi, trước giờ em đâu có hay khóc như vậy.”

Từ lúc nhìn thấy Ngọc Trúc, ánh mắt Ngôn Thanh Li chưa từng rời khỏi nàng. Trong trí nhớ của nàng, hai nha hoàn thân cận – Ngọc Trúc và Trầm Hương, một người điềm đạm, chín chắn, một người lanh lợi, tinh nghịch. Người hay khóc lóc xưa nay là Trầm Hương, còn Ngọc Trúc thường lấy đó mà trêu chọc nàng ấy. Nàng không ngờ có ngày lại chứng kiến Ngọc Trúc rơi lệ như một đứa trẻ.

Nghĩ đến Trầm Hương, lòng Ngôn Thanh Li lại chùng xuống, nặng trĩu.

“A Ly, canh giờ không còn sớm, ta về trước đây. Những thứ này, nàng cầm lấy.”

Ninh Thiên Lân trao cho Ngôn Thanh Li tờ khế thân của Ngọc Trúc cùng một bọc vải. Thân phận của Ngọc Trúc đã được hắn cho người làm giả, biến thành người Việt Châu. Giờ nàng được xem là nha hoàn mà Ngôn Thanh Li mua lại sau khi Triều Vân chết đi, nàng sẽ theo chủ tử của mình quay về Thịnh Kinh tìm người thân.

Ngôn Thanh Li cẩn thận cất tờ khế thân của Ngọc Trúc vào người. Nàng và Ngọc Trúc vốn thân thiết như người một nhà, thứ giấy tờ này vốn không cần đến . Thế nhưng, nghĩ đến việc sau này vào Thịnh Kinh có thể bị người Ngôn phủ tra xét, nàng vẫn giữ lại, coi như phòng ngừa bất trắc.

Khi mở bọc vải ra, mùi hoa quế ngọt ngào lập tức lan tỏa, khiến nàng khẽ sững người.

“Đây là…” Ánh mắt nàng rơi vào gói giấy dầu bọc thức ăn bên trong, có chút ngập ngừng, không biết nên phản ứng thế nào.

“Ngày mai chúng ta tạm thời phải chia tay, những thứ này nàng hãy mang theo. Trên đường nếu đói cũng có thể lót dạ.” Ninh Thiên Lân ngồi trên xe lăn mỉm cười, chiếc áo dài xanh biếc khiến nước da hắn càng thêm trắng. Nói xong, hắn khẽ ho mấy tiếng.

Ngôn Thanh Li nắm lấy tay hắn, khẽ chẩn mạch, lo lắng hỏi: “Tứ điện hạ sao lại nhiễm phong hàn?”

Cát Phúc đứng bên cạnh, giọng mang chút oán trách: “Mấy món ăn này là điện hạ đích thân ra ngoài mua cho Ngôn cô nương đó.

“Cát Phúc.” Ninh Thiên Lân khẽ cau mày, giọng hơi nghiêm, “Chuyện nhỏ thôi, chỉ là chút phong hàn, A Ly đừng bận tâm.”

Ngôn Thanh Li không đáp, xoay người viết nhanh một phương thuốc đưa cho Cát Phúc, rồi mới nhìn thẳng vào Ninh Thiên Lân: “Tứ điện hạ, sau này xin đừng tự mình làm những chuyện thế này nữa. Lúc này, điều quan trọng nhất là giữ gìn sức khỏe của ngài.”

Ninh Thiên Lân cụp mắt, giấu đi tia mất mát trong đáy mắt, chỉ khẽ đáp: “Được.”

Nhận ra mình vừa rồi hơi nghiêm khắc, Ngôn Thanh Li liền dịu giọng, môi cong nhẹ: “Dù sao… vẫn phải cảm ơn Tứ điện hạ. Vừa hay ta vẫn chưa kịp chuẩn bị được mấy thứ này.”

“A Ly,” Hắn khẽ gọi, ánh mắt không rời khuôn mặt thanh lệ khiến lòng người rung động, “Giữa chúng ta, thực sự không cần khách khí như vậy.”

Trong đáy mắt hắn dường như ánh lên một đốm lửa, ấm áp mà sâu lắng. Nhưng nàng lại khéo léo tránh đi ánh nhìn ấy, như thể sợ chạm vào điều gì không nên chạm tới.

“Lệnh cấm đi lại ban đêm sắp bắt đầu rồi,” Nàng khẽ nói, “Để ta tiễn điện hạ ra ngoài.”

Ngôn Thanh Li không để Ngọc Trúc đi cùng, tự mình đích thân tiễn Ninh Thiên Lân ra tận cổng phủ.

“A Ly, đến đây thôi,” Hắn mỉm cười nói, “Nàng nên nghỉ ngơi sớm đi thôi, ngày mai còn phải lên đường nữa.”

Nàng khẽ gật đầu. Ngay khi Cát Phúc chuẩn bị đẩy xe lăn đi, Ngôn Thanh Li bất chợt gọi: “Tứ điện hạ!”

Ninh Thiên Lân dừng lại, quay đầu nhìn nàng.

Ánh mắt nàng thoáng chần chừ, giọng mang theo nét dò xét: “Chuyện phu quân của Ngọc Trúc rơi xuống vách núi… là do ngài sai người sắp đặt sao?”

Với tính cách của hắn, để đưa Ngọc Trúc không còn trở ngại mà trở lại bên mình, hắn hoàn toàn có khả năng làm ra chuyện đó.

Ninh Thiên Lân im lặng một chút, nụ cười nhạt vẫn treo trên môi, nhưng sâu trong đáy mắt lại ẩn giấu một tuia khó đoán. Cuối cùng, hắn khẽ đáp: “Không phải.”

Ngôn Thanh Li như vừa trút được gánh nặng, thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Chỉ trong khoảnh khắc hắn chưa trả lời, nàng đã thật sự lo lắng… lo rằng hắn sẽ nói ra hai chữ “Đúng vậy”.

Nếu phu quân của Ngọc Trúc thật sự là do hắn sai người giết, e rằng từ nay về sau, nàng cũng chẳng biết nên đối diện với Ngọc Trúc thế nào.

“Chỉ là…” Dưới ánh trăng, nam tử khẽ rũ mi mắt, gương mặt ôn nhuận như tiên nhân hạ phàm, giọng nói chậm rãi, “Gã thợ săn ấy khi rơi xuống vách núi vẫn còn một hơi thoi thóp… mà người của ta, đã không ra tay cứu hắn.”

Ngôn Thanh Li khẽ sững sờ.

Ninh Thiên Lân ngẩng đầu, ánh mắt sâu như mực, mang theo một tia dò xét xen lẫn khó lường: “A Ly, nàng… sẽ trách ta sao?”