Thuở ban đầu, Ninh triều từng có thời kỳ cực thịnh huy hoàng.
Không nói đâu xa, chỉ từ ba đời trước Xương Huệ Đế trở về, các đời hoàng đế đều một lòng lo cho thiên hạ, chăm dân như con, mưu cầu phúc lợi cho muôn dân trăm họ.
Thế nhưng đến đời Xương Huệ Đế, triều đình bắt đầu trượt dốc không phanh. Có lẽ cơ nghiệp do tổ tông gây dựng đã quá vững vàng, nên Xương Huệ Đế tha hồ phung phí, chỉ biết hưởng lạc. Niên hiệu tuy gọi là “Xương Huệ”, nhưng từ ngày trị vì tới nay, một việc vì dân, hắn cũng chưa từng làm.
Tiên hoàng mất sớm, Xương Huệ Đế lên ngôi khi mới hai mươi tuổi. Nay đã ba mươi năm tại vị, Ninh triều vẫn chìm trong chiến sự liên miên, thiên tai lại dồn dập, đời sống dân chúng vô cùng khốn khó. Ấy vậy mà Xương Huệ Đế vẫn tham lam sưu cao thuế nặng, ép dân đi lao dịch, khắp nơi xây cất chùa chiền xa hoa và hành cung nguy nga, tiêu tán của cải quốc khố như nước chảy qua tay.
Khắp Ninh triều, tiếng oán than của dân chúng dậy như sóng vỡ bờ. Ấy vậy mà trong cảnh nước sôi lửa bỏng ấy, Xương Huệ Đế vẫn thảnh thơi lo chuyện tổ chức yến tiệc mừng sinh nhật cho mình mỗi năm. Năm nay lại càng rầm rộ, vì tròn năm mươi tuổi của hoàng đế. Khắp nơi, từ các phiên vương cho đến tướng lĩnh, bất kể đang ở phương trời nào, đều phải vội vã trở về Thịnh Kinh triều bái chúc thọ.
Ngôn Thanh Li cũng chọn đúng thời điểm mấu chốt này để vào kinh. Chỉ là… nàng không thể đồng hành cùng Ninh Thiên Lân.
Trong mắt người ngoài, nàng chẳng qua chỉ là một tiểu thư tư sinh của một gia tộc đã sa sút, chưa từng bước chân ra khỏi Việt Châu. Mà Ninh Thiên Lân suốt sáu năm qua dù cũng ở Việt Châu nhưng lại giấu kín thân phận, dân chúng trong thành hoàn toàn không hay biết bên cạnh mình còn có một vị hoàng tử. Vì thế, trên danh nghĩa, hai người bọn họ không hề có cơ hội quen biết nhau, càng chẳng thể nào có quan hệ. Nếu muốn vào kinh, nàng chỉ có thể lặng lẽ đi một mình, hoặc trà trộn theo những đoàn thương nhân thường lui tới kinh thành.
“Tiểu thư, số bạc này… ngài cho lão thân nhiều quá, lão thân thật sự không dám nhận…”
“Bà Lưu à.” Ngôn Thanh Li lại đưa thêm một tờ thân khế đặt trước mặt bà lão, trên môi nở nụ cười chân thành, “Cầm lấy đi, đây đều là thứ bà xứng đáng được hưởng.”
Lần này vào kinh, nàng đã quyết sẽ không quay về Việt Châu nữa.
Kẻ thù của nàng đều ở Thịnh Kinh. Dù thế nào nàng cũng phải ở lại nơi đó, nên đã chia hết số tôi tớ còn lại trong Cố phủ.
Vốn dĩ nàng nên giữ lại một nha hoàn hầu hạ bên người để hợp với thân phận tiểu thư khuê các. Nhưng nàng không thể tùy tiện tin ai, càng không muốn dùng người của Ninh Thiên Lân, vậy thì thà không có còn hơn.
Trong đám hạ nhân từng theo hầu Ngôn tiểu thư, chỉ có bà Lưu là thật lòng tận tụy. Vì thế, nàng cho bà đủ bạc để sống yên ổn nửa đời còn lại, lại mua cho bà một căn nhà nhỏ để an cư. Giờ đây, nàng đang sống dưới thân phận Ngôn tiểu thư, thì cũng phải toàn vẹn trọn nghĩa chủ tớ này.
Bà Lưu cảm kích khôn xiết, nước mắt rưng rưng nói: “Vậy… để bà già này nấu cho tiểu thư một bữa cơm nữa. Đường tới Thịnh Kinh xa xôi vạn dặm, tiểu thư nhất định phải tự lo cho mình, đừng để ốm đau đó.”
Ăn xong bữa cơm cuối cùng cùng bà Lưu, Ngôn Thanh Li đích thân tiễn bà ra cửa. Nhìn bóng dáng khom lưng khuất dần ở đầu ngõ, nàng mới quay lại, một mình bước đến từ đường Cố gia.
Từ đường thờ phụng liệt tổ liệt tông nhà họ Cố. Suốt một năm qua, nàng chưa từng bước chân vào đây, nhưng ngày mai sẽ rời khỏi, trước khi đi dẫu sao cũng nên tới thắp nén hương, dù gì nàng cũng đang mượn thân xác của Ngôn tiểu thư.
Nàng lần lượt cúi đầu vái tổ tiên Cố gia, ông ngoại và mẫu thân của Ngôn tiểu thư. Sau đó, từ trong tay áo lấy ra một bài vị không tên, đặt xuống hàng thấp nhất trên bàn thờ.
Ngôn Thanh Li thành kính thắp hương cho bài vị ấy, chậm rãi nói: “Ngôn tiểu thư… lần này ta sẽ dùng thân phận của cô để nhận lại huyết mạch. Cô yên tâm, món nợ cha ruột cô còn thiếu Cố phu nhân, ta sẽ thay cô đòi lại. Còn nếu người trong ‘gia đình’ ở Thịnh Kinh kia không đối đãi tốt với cô… ta cũng sẽ giúp cô lấy lại công bằng.”
Trong từ đường mờ tối, ánh nến lay động như ẩn như hiện, phảng phất như thật sự có ai đang lặng lẽ lắng nghe. Ngôn Thanh Li nhìn bài vị vô danh kia, ánh mắt chan chứa thành ý, giọng nói tha thiết: “Chỉ mong nếu nơi suối vàng cô còn linh thiêng, sẽ hiểu cho ta, phụ thân ta mang mối huyết hải thâm thù. Nếu đến lúc đó, ta mượn thân phận của cô mà làm ra chuyện khiến cô không vui, ta mong cô sẽ tha thứ. Đợi khi đại thù đã báo, Sở Thanh ta nguyện làm một cô hồn dã quỷ mặc cô xử trí, không một lời oán hận.”
Bái đủ ba lạy, nàng xoay người bước ra khỏi từ đường. Bóng dáng mảnh mai kia nhìn qua vẫn thẳng tắp kiên cường, nhưng lại khiến người ta xót xa.
Gió nhẹ từ ngoài cửa lùa vào, thổi cho hương nến phía sau nàng chao nghiêng, trong mơ hồ như có một tiếng thở dài nhàn nhạt vang lên.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Ngày mai phải lên đường, Ngôn Thanh Li đột nhiên nhớ ra mình vẫn chưa chuẩn bị hành lý.
Chuyến đi đến Thịnh Kinh lần này, nhanh thì một tháng, chậm cũng phải mất một tháng rưỡi. Trên người nàng chỉ mang theo chút lộ phí thì e rằng chẳng đủ. Đường xá xa xôi, lại có những đoạn đường hoang vắng không có trạm dịch, nói không chừng còn phải ăn ngủ giữa trời, dọc đường ăn mặc ngủ nghỉ đi lại đều cần chuẩn bị trước.
Ngày còn ở Sở gia, mọi chuyện vặt vãnh đều do hai nha đầu Ngọc Trúc và Trầm Hương lo liệu, nàng chưa từng phải bận tâm. Vài ngày gần đây chỉ mải xử lý chuyện trong nhà, lại quên mất phải chuẩn bị hành trang cho chuyến đi.
Giờ trời đã sẩm tối, muốn ra ngoài mua sắm cũng không kịp nữa. Ngôn Thanh Li nghĩ ngợi, quần áo thì có thể tìm lại vài bộ áo cũ của Ngôn tiểu thư năm trước, chỉ không biết trong bếp còn dư chút lương khô nào hay không.
Đang định xoay người xuống bếp xem thử, cánh cổng lớn của phủ bỗng vang lên tiếng gõ.
Cố phủ không lớn, chỉ vỏn vẹn ba dãy viện, ban đêm lại yên tĩnh, nên Ngôn Thanh Li đứng giữa sân cũng nghe rõ mồn một.
“A Ly, là ta.”
Nàng bước đến mở cửa. Ngoài cổng quả nhiên là Cát Phúc đang đẩy Ninh Thiên Lân. Thấy nàng, nam tử khẽ mỉm cười, ôn hòa như gió xuân.
“Tứ điện hạ? Sao ngài lại…” Ngôn Thanh Li mới nói được nửa câu thì bỗng khựng lại, ánh mắt dừng sững ở bóng người bước ra từ sau lưng Cát Phúc.
Đó là một nữ tử chừng hai mươi tuổi, dung mạo thanh tú, tóc búi đơn giản kiểu đã qua tuổi cập kê, trên người mặc bộ áo tang vải thô. Khi nhìn thấy Ngôn Thanh Li, trong mắt nàng ta lập tức dâng đầy nước mắt, xen lẫn hoang mang và chờ mong, giọng run run như không dám chắc: “Tiểu thư? Là… tiểu thư thật sao?”
Ngôn Thanh Li trừng mắt nhìn, khó tin đến mức môi khẽ run, tiếng nói cũng lạc đi: “… Ngọc Trúc?”
Trong khoảnh khắc ấy, ký ức về đêm bị xét nhà như sóng dữ tràn về.
Hôm đó là đêm rằm Thượng Nguyên, nàng vốn định dẫn Ngọc Trúc và Trầm Hương ra phố ngắm hoa đăng. Thế nhưng chưa kịp bước đến tiền viện, cửa lớn Sở trạch đã bị một toán quan binh phá tung. Chúng hô hoán cha nàng phạm tội, nhận lệnh đến khám xét.
Bọn quan binh chẳng hề phân trần, xông thẳng vào bắt người. Nam đinh bị chém ngay tại chỗ, nữ nhân thì bị khóa cổ bằng gông xiềng, lùa cả lên xe chở tù, áp giải đi lưu đày Tây Bắc làm quân kỹ.
Nàng cùng hai nha hoàn hoảng loạn chạy một mạch về hậu viện, kéo theo mẫu thân nàng đang chọn dược liệu trong phòng thuốc. Vừa thấy con gái, bà lập tức thu dọn, chuẩn bị rời đi. Nhưng trước khi bước chân khỏi cửa, lại khăng khăng muốn quay về phòng lấy một món tín vật.
Lúc ấy, cả nhà đã bị ép thành mang tội chi thân. Dù có thoát được khỏi phủ, ra khỏi thành vẫn là chuyện gần như không thể. Nhưng trong quân coi giữ thành có một giáo úy từng chịu ơn của phụ thân nàng, nếu cầm tín vật đó đi, có lẽ có thể giúp họ ra khỏi thành.
Tình hình quá cấp bách, nàng kiên quyết không cho bà quay lại, nhưng bà vẫn cố chấp, dặn mấy người cứ đi trước. Ngọc Trúc khi ấy bỗng nghiến răng, đẩy mạnh các nàng ra khỏi sân, rồi một mình quay đầu chạy ngược vào trong, nói sẽ đi lấy tín vật thay. Trước khi đi, nàng hẹn chắc với các nàng: “Cửa thành, ngõ hạ thiên, nhất định sẽ gặp lại!”
Thế nhưng, cuối cùng các nàng thậm chí còn chưa kịp bước chân ra khỏi Sở trạch đã bị Tô Ngưng Vũ bắt sống. Hắn lạnh lùng giết chết mẫu thân nàng cùng Trầm Hương, rồi lại phóng hỏa, thiêu rụi tất cả.
Ngôn Thanh Li từng nghĩ, Ngọc Trúc chắc chắn cũng đã chết trong biển lửa ngày ấy… Không ngờ…
“Tiểu thư! Thật sự là người sao!” Ngọc Trúc bật khóc, nhào tới ôm chầm lấy Ngôn Thanh Li, giọng nghẹn lại, “Ngọc Trúc không dám mơ còn có ngày được gặp lại tiểu thư!”
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 8: Ngọc Trúc](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)