Bìa [NP – MTTH] – Chương 7: Yếm
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 7: Yếm

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

2236 từ · 10 phút đọc

Yếm

“Chủ quán, làm ơn gói cho ta hai túi bánh hoa quế.”

Vị công tử mặc áo bào xanh lục, đội mũ ngọc vừa xuất hiện ở cửa tiệm bánh lập tức khiến mấy cô nương và thiếu phụ trẻ trong quán không hẹn mà cùng ngoảnh lại, ánh mắt dán chặt lên người hắn.

Thành Việt Châu nhỏ bé hiếm khi thấy một nam tử mang khí chất như vậy. Y phục hắn tuy giản dị, nhưng dáng vẻ cao quý, phong thái ung dung kia làm sao cũng không thể che giấu đi được. Chỉ tiếc… Khi ánh mắt các nàng dời xuống, trông thấy Ninh Thiên Lân ngồi trên chiếc xe lăn, trong lòng không khỏi dâng lên một tia nuối tiếc thầm kín.

Cát Phúc liếc ngang, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao quét qua đám nữ tử đang lén ngắm nhìn. Ánh nhìn ấy khiến cả bọn nhận ra mình thất lễ, vội cúi đầu, đỏ mặt rời khỏi cửa tiệm. Thế nhưng vừa ra đến cửa, vẫn không kìm được ngoái lại thêm một lần nữa.

Thật là… đáng tiếc quá.

“Công tử, hay là nên về sớm một chút. Ngôn cô nương đã dặn sau khi thi châm không nên để gió lùa vào cơ thể.” Đợi đám cô nương kia đi khuất, Cát Phúc mới tận tình khuyên nhủ.

Ngày thường để giữ kín tiếng, Ninh Thiên Lân rất ít ra ngoài. Vậy mà hôm nay, chẳng rõ cớ gì, hắn lại muốn đến chợ mua bánh hoa quế.

“Không sao đâu, tắm nắng một chút cũng tốt. Chẳng lẽ ta, đường đường là một nam nhân lại phải trắng trẻo hơn cả A Ly sao?” Ninh Thiên Lân khẽ cong môi, hứng thú không giảm, còn vui vẻ gọi thêm hai gói bánh hoa quế đường từ tay chưởng quầy.

Sáu năm trước, một thiếu nữ tên Sở Thanh từng trước mặt mẫu phi của hắn khen ngợi bánh hoa quế của tiệm Ngô Thắng Ký. Khi ấy, hắn chẳng mấy để tâm đến lời nàng nói. Thế nhưng giờ đây, ký ức ấy lại bất chợt ùa về rõ ràng.

Ngô Thắng Ký vốn là hiệu bánh nổi tiếng ở Thịnh Kinh, Việt Châu không có, nhưng các tiệm bánh ngọt ở đây vẫn thường làm bánh hoa quế, hương vị cũng chẳng kém là bao.

“Công tử mua cho phu nhân sao? Phu nhân hẳn là rất thích vị hoa quế? Tiệm chúng tôi vừa mới ra lò mẻ bánh hoa quế tô, thơm béo, mềm ngọt, hay là công tử mang thêm ít về để phu nhân nếm thử đi?” Chưởng quầy tươi cười hiền hậu, hết lời giới thiệu món mới.

Tiệm bánh này phần lớn bán đồ ngọt, khách lui tới thường là các phu nhân, tiểu thư. Thấy một vị công tử phong thái tuấn nhã như vậy bước vào, ông theo bản năng cho rằng chàng muốn mua cho người nhà.

Nghe đến hai chữ “phu nhân”, Ninh Thiên Lân khẽ sững lại, rồi bật cười ôn hòa: “Vậy phiền chưởng quầy gói giúp ta thêm hai gói bánh hoa quế tô.”

“Không phiền, không phiền chút nào!” Chưởng quầy vui vẻ gói hàng. Ninh Thiên Lân lại chọn thêm mấy món khác. Có lẽ vì thấy hắn mua khá nhiều, lại là người lạ mặt đi cùng gia nhân, chưởng quầy bèn nhiệt tình hỏi: “Công tử không phải người Việt Châu đúng không? Chẳng hay công tử đến đây để xem đoàn xiếc thú biểu diễn hay sao? Nếu vậy… thì ta khuyên công tử đừng đi.”

Ninh Thiên Lân hơi nhướng mày: “Ồ? Tại sao vậy?”

Chưởng quầy thở dài: “Cái gánh xiếc thú đó nuôi một con hổ già, hôm trước nó cắn người. Cả gánh vội vàng bỏ trốn. Quan phủ vốn định thả mấy con thú ấy về núi, ai ngờ đêm qua lại có người bị cắn nữa.”

Nói đến đây, ông bất giác rùng mình: “Nghe đồn là một kẻ mang theo vàng bạc định bỏ trốn, chẳng may đi lạc vào hậu viện của gánh xiếc. Không biết vì sao mấy con thú kia lại sổng chuồng… rồi thì…”

Sáng nay, khi mở cửa hàng, ông vừa hay đi ngang qua đó, trên đất vương vãi toàn máu tươi và những mảnh thịt nát, cảnh tượng dọa người chết khiếp.

Thấy Ninh Thiên Lân thân mang tật, dáng vẻ lại ốm yếu, chưởng quầy sợ hắn nghe xong sẽ kinh hãi nên nén lại, không kể chi tiết quá rùng rợn.

Ninh Thiên Lân gật đầu như đã hiểu: “Vậy đa tạ chưởng quầy đã báo trước.”

Rời khỏi tiệm bánh ngọt, Ninh Thiên Lân lại đến tửu lâu lớn nhất Việt Châu, mua một phần ngỗng nướng nước sốt nổi tiếng ở đây.

Trong phủ, tay nghề bếp núc tuy khéo, nhưng ngày nối ngày ăn mãi một kiểu cũng khó tránh nhàm chán. Vì thế, thỉnh thoảng Cát Phúc lại ra ngoài mua chút món lạ để đổi vị. Bản thân Ninh Thiên Lân vốn không quá ham ăn, nhưng từng nghe Ngôn Thanh Li khen ngợi món ngỗng nướng dùng với rượu chát ở tửu lâu này nên hôm nay cũng muốn nếm thử.

Hắn ngồi xe lăn không tiện lên gian nhã ở tầng hai, bèn cùng Cát Phúc chọn một góc yên tĩnh dưới tầng một ngồi xuống.

Ngay sau đó, hai gã nam nhân cao lớn, dáng thô kệch cũng ngồi xuống bàn sát bên cạnh chủ tớ họ.

“Tiểu nhị! Mang rượu ngon nhất với mấy món ngon nhất lên đây!”

“Dạ! Hai vị đại ca chờ một lát!”

Cát Phúc khẽ chau mày, hơi cúi xuống, ghé sát tai Ninh Thiên Lân thì thầm: “Điện hạ, đó là hai hộ viện trong phủ của Ngôn cô nương.”

Ninh Thiên Lân chẳng để lộ cảm xúc gì, chỉ cúi đầu, nhấp một ngụm trà.

“Đại ca, trong phủ vốn chỉ có mấy tên hạ nhân, sao tiểu thư lại đem phân tán hết? Có phải… nàng phát hiện chuyện chúng ta với Triều Vân không?” Quách Nhị vênh váo, một chân đặt lên ghế, động tác thô lỗ. Hắn làm dấu tròn bằng tay trái, rồi dùng ngón trỏ tay phải ra sức đẩy vào giữa cái vòng đó, ánh mắt lộ rõ ý ám muội.

Quách Đại nhai rộp rộp mấy hạt lạc, “Dĩ nhiên là không phải!” Hắn lau bàn tay dính dầu mỡ vào ống quần, hạ giọng nói: “Tiểu thư tám phần là định vào kinh tìm cha ruột. Ngươi thử nghĩ xem, một đứa con riêng, ở đất Việt Châu này chẳng có chỗ dựa, liệu sống yên nổi sao? Bao nhiêu lão gia chỉ chờ rước nàng về làm tiểu thiếp đấy!”

Quách Nhị cười đểu, ánh mắt đục ngầu, “Con riêng thì con riêng, đến Thịnh Kinh cũng chỉ là cái phận làm thiếp! Không cho lão gia ở Việt Châu hưởng, thì cũng để lão gia Thịnh Kinh hưởng thôi!”

“Thịnh Kinh toàn là quan lớn, được làm di nương cho quan lớn chẳng phải còn hơn làm thiếp cho mấy lão nhà giàu thối ở Việt Châu sao? Nghe đâu cha ruột của tiểu thư cũng là một vị quan gì đó.” Quách Đại lại bốc một nắm lạc, vừa nhai vừa tiếc rẻ: “Chỉ không ngờ con nô tỳ Triều Vân kia gan to đến vậy, dám trộm bạc bỏ trốn. Chắc là sớm nghe phong thanh rồi. Giờ thì, sau này huynh đệ ta muốn làm chuyện kia chỉ đành mò tới kỹ viện thôi.”

Nhắc đến chuyện này, Quách Nhị liền nổi cáu: “Mẹ kiếp! Hôm qua con tiện tỳ đó còn hỏi ta mượn năm lượng bạc!”

Quách Đại cười khẩy: “Thôi, người chết rồi, nói sao thì nói, nó cũng bồi ta vui vẻ hai tháng, cũng đáng cái giá năm lượng bạc.”

Bỗng Quách Nhị liếc ngang liếc dọc, rồi cẩn thận móc từ trong ngực ra một thứ: “Đại ca, mau xem đây là gì!”

“Đây là… yếm của tiểu thư?” Hai mắt Quách Đại sáng rực: “Hay lắm, lão Nhị! Lấy được từ bao giờ vậy?”

“Suỵt!” Mặt mày Quách Nhị đầy hưng phấn: “Là bà tử giặt đồ ở hậu viện trộm cho ta đấy. Ngửi thử xem… mẹ kiếp, thơm thật!”

Quách Đại đưa mũi lại gần, hít một hơi. Mùi hoa quế nhạt lẫn với hương dược liệu thoang thoảng, gợi lên một cảm giác mê hoặc khó tả.

Đây chính là áo yếm nàng mặc bên người. Nghĩ đến tấm vải này từng kề sát vào bầu ngực Ngôn Thanh Li, Quách Đại lập tức thấy hạ thân nóng ran, cứng lên ngay lập tức.

“Mau cất đi!” Quách Đại giục Quách Nhị bỏ yếm vào chỗ kín, khóe môi nhếch lên nụ cười dâm đãng: “Đêm nay lại lấy ra mà dùng.”

Bỗng một ánh mắt sắc như dao quét tới, khiến cả hai cảm thấy lạnh toát sống lưng. Nhưng khi ngẩng đầu nhìn quanh, lại chẳng thấy ai, chỉ thấy một nam tử ngồi trên xe lăn cùng người hầu đi ngang qua.

“Hừ, người què cũng mò tới tửu lâu ăn uống à.” Quách Nhị liếc bóng lưng hai chủ tớ kia một cái, rồi lại cúi xuống cùng Quách Đại tiếp tục ăn uống no say.

Rời khỏi tửu lâu, Ninh Thiên Lân cùng Cát Phúc không quay về phủ ngay, mà rẽ vào một con hẻm yên tĩnh gần đó. Chừng nửa canh giờ sau, hai tên hộ vệ áp giải Quách Đại và Quách Nhị quỳ gối trước mặt Ninh Thiên Lân.

“Đại ca… đại ca tha mạng! Ngày mai chúng tôi trả tiền ngay!” Quách Đại và Quách Nhị hoảng loạn tột cùng. Hai huynh đệ vừa rời khỏi tửu lâu đã bị người ập tới bắt. Động tác của bọn chúng nhanh gọn, mạnh mẽ, hoàn toàn khác kiểu giả vờ múa may của hai kẻ lưu manh quê mùa, đây rõ ràng là cao thủ thực thụ. Ban đầu, cả hai còn tưởng là đám chủ nợ sòng bạc tìm đến, nhưng khi trông thấy nam tử trẻ tuổi ngồi trên xe lăn ở đầu hẻm, bọn chúng liền biết mình đoán sai.

“Vị… vị công tử… ngài… ngài…” Quách Nhị nhận ra Ninh Thiên Lân, lập tức liên tục tát vào miệng mình, “Cái miệng thúi này! Miệng thúi này! Công tử ngài đại nhân đại lượng, xin đừng chấp kẻ hèn mọn như tiểu nhân…”

Ánh mắt Ninh Thiên Lân lạnh lẽo như băng, chỉ buông hai chữ: “Lấy ra.”

Quách Nhị chột dạ, không hiểu sao người này lại biết bọn hắn vừa mới nhận một khoản bạc phân phát. Trong lòng ôm chút hy vọng, hắn còn định giả ngu, “Công tử… lấy… lấy cái gì chứ… ta… á!”

Ninh Thiên Lân không phí thêm lời với Quách Nhị. Bàn tay hắn vươn ra, bóp chặt lấy cổ kẻ kia, sức lực mạnh đến mức gần như nhấc bổng y khỏi mặt đất.

“Lấy ra.” Giọng hắn trầm thấp, lạnh đến thấu xương.

Quách Nhị nghẹn thở, sắc mặt đỏ bầm rồi tím tái, đến một chữ cũng không thốt nổi.

Quách Đại đứng bên cạnh đã sớm run rẩy như sắp gãy, trong mắt tràn ngập khiếp sợ. Nam tử trước mặt rõ ràng là một kẻ tàn phế, ngồi xe lăn trông yếu ớt mong manh, vậy mà toàn thân lại tỏa ra sát khí lạnh lẽo như đao kề cổ. Quách Đại tin chắc, chỉ cần hắn muốn, thì mạng của hai huynh đệ bọn họ sẽ chấm dứt ngay tại đây.

Thấy Quách Nhị đã trợn trắng mắt, Quách Đại hoảng hốt quỳ sụp xuống, lục tung trên người mình và em trai m, moi ra hết thảy đồ đạc, bạc vụn, ngân lượng… và cả một chiếc yếm của nữ nhân.

Ninh Thiên Lân buông tay. Quách Nhị lập tức đổ sụp xuống đất, hai tay ôm cổ, ho sặc sụa như sắp nôn ra máu.

Cát Phúc bước lên, lấy khăn bọc chiếc yếm kia, cung kính dâng cho Ninh Thiên Lân: “Công tử.”

Ninh Thiên Lân nhận lấy, trong tay là chiếc yếm xanh lơ, trên vải vẫn còn vương mùi hương quen thuộc, đây chính là y phục của Ngôn Thanh Li. Đêm qua hắn đã thấy nàng mặc nó, thậm chí chính tay cởi bỏ dải buộc, sáng nay lại đích thân giúp nàng thắt lại.

Ngón tay hắn khẽ xoay chiếc gậy đánh lửa, ngọn lửa bùng lên, nuốt trọn mảnh vải mềm mại. Trong ánh hồng của lửa, đôi mắt hắn vẫn lạnh băng như băng tuyết ngàn năm.

“Chặt tay chân, ném ra ngoài thành cho chó ăn.”

Quách Đại lập tức như mất hồn vía, mặt cắt không còn giọt máu, định mở miệng cầu xin nhưng đã bị một tên ám vệ bịt chặt.

Cát Phúc lặng lẽ đẩy xe lăn đưa chủ tử ra khỏi ngõ nhỏ. Ánh nắng sớm rọi xuống, bao phủ lên người Ninh Thiên Lân, biến hắn thành dáng vẻ một công tử ôn hòa, nhã nhặn như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

“Làm sạch sẽ, đừng để A Ly phải bận tâm.”