Tết Khất Xảo vốn là ngày lễ của nữ giới, là dịp để các cô nương cầu xin tiên tử ban cho đôi tay khéo léo và trí tuệ mẫn tiệp. Tiệc Khất Xảo của Trưởng công chúa cũng có một phần rất hợp cảnh tên là “Tái xảo” (Trổ tài khéo) thực chất là sân khấu để các khuê tú thi triển tài nghệ từ ngâm thơ, vẽ tranh, đánh đàn cho đến thêu thùa, nữ công gia chánh…
Người xuất sắc nhất sẽ nhận được phần thưởng từ Vinh Trăn trưởng công chúa. Đó có thể là bức tranh quý, cây đàn cổ hay một món trang sức tinh xảo, nhưng giá trị vật chất không quan trọng bằng việc danh tiếng “Thịnh Kinh tài nữ” sẽ theo đó mà vang xa.
Dĩ nhiên, “Tái xảo” không bắt buộc, nhưng hiếm có cô nương nào muốn bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này.
Bên kia, vị tiểu thư phủ Nội các học sĩ đã bắt đầu dạo đàn, nhưng Ngôn Thanh Li hoàn toàn không có tâm trí thưởng thức, đầu óc nàng vẫn treo ngược trên cành cây bởi câu nói của Mộ Vãn Oánh.
“Phụng tử thành hôn?… Lời đồn này có thật không?” Ngôn Thanh Li cố nặn ra một tia cười, ra vẻ vân đạm phong khinh hỏi lại.
Thanh Nhi muội muội, ngươi không biết đâu, một năm qua Tử Dương đã sớm nhận ra cái tốt của ta, huynh ấy thực chất đã chán ghét ngươi rồi.
Ngươi sẽ không ngây thơ đến mức nghĩ rằng chỉ bằng thân phận của mình mà ngồi lên được vị trí Thế tử phi Võ Anh hầu phủ chứ?
Những lời của kẻ chiến thắng mà Tô Ngưng Sương từng nói năm xưa giờ đây như thác đổ ùa về trong tâm trí nàng. Dù từng tận mắt thấy Bùi Triệt rước nàng ta về dinh, nhưng thâm tâm Ngôn Thanh Li vẫn có một tiếng nói yếu ớt rằng: Không thể nào, huynh ấy không thể phản bội mình, chắc chắn có lý do nào đó.
Nhưng sự xuất hiện của đứa trẻ sáu tuổi ấy như một tia sét đánh tan chút hy vọng hão huyền cuối cùng, khiến nàng thấy bản thân mình nực cười đến cực điểm.
Mộ Vãn Oánh cũng chẳng mặn mà gì với mấy trò trổ tài, thấy tiểu biểu muội quan tâm đến chuyện nhà Võ Anh hầu, nàng lại hào hứng tám tiếp:
“Thật hay giả thì khó nói, nhưng khi đó phủ Võ Anh hầu loan tin Thế tử phi sinh non, khiến tiểu thế tôn vừa ra đời đã yếu ớt. Thế nhưng sau đó lại có lời đồn từ bà đỡ rằng thai nhi vốn là đủ tháng.”
Nói đoạn, Mộ Vãn Oánh mới nhận thấy ánh mắt kỳ quặc của các tiểu thư xung quanh, nàng mới sực nhớ mình là gái chưa chồng mà bàn chuyện sinh nở giữa thanh thiên bạch nhật thì thật khiếm nhã. Nàng lén nhìn Ngôn Thanh Li, thấy nàng không tỏ vẻ kinh sợ thì mới thở phào, thầm nghĩ vị muội muội này quả thực hợp tính mình.
Nàng hạ thấp giọng hơn: “Nghe nói Bùi thế tử đại hôn xong là mặc giáp ra trận đi Thương Lăng ngay. Muội nghĩ xem, nếu vậy thì làm sao kịp hành Chu Công chi lễ? Thế nên người ta mới đồn hai người họ đã tư thông từ trước, sợ bụng to ra nên mới vội vã thành hôn như vậy.”
Ngôn Thanh Li nắm bắt được một chi tiết quan trọng: “Tỷ nói… Bùi thế tử đại hôn ngày đó liền ra trận đi Thương Lăng sao?”
Sáu năm trước, khi Thịnh gia chưa sụp đổ, binh quyền nằm trong tay Thịnh Quốc công, phủ Võ Anh hầu làm gì có thực quyền như bây giờ. Bùi Triệt lúc đó mới là thiếu niên chưa cập quan, lại chưa từng cầm quân, Xương Huệ Đế sao có thể giao phó trọng trách thu phục Thương Lăng cho hắn?
Mộ Vãn Oánh cũng không rõ nguyên nhân sâu xa, chỉ biết Bùi Triệt đi một mạch gần sáu năm, không một lần về thăm nhà, cũng không cầu viện, một mình gánh vác biên cương đẩy lùi quân Đông Dương mới vinh quy bái tổ.
“Tiểu biểu muội, muội thấy Thế tử phi cũng đáng thương đấy chứ. Nếu là ta, phu nhân mới cưới mà chồng bỏ đi năm, sáu năm không màng tới, ta nhất định đại náo một trận cho ra trò!” Mộ Vãn Oánh nhìn về phía Tô Ngưng Sương đầy đồng cảm: “Vị Thế tử phi này quả không hổ danh tài nữ dịu dàng, tính tình tốt thật, nhiều năm phòng không gối chiếc mà không một lời oán thán, đúng là hiền thê điển phạm (1).”
Ngôn Thanh Li cười nhạt. Tô Ngưng Sương vẫn giỏi ngụy trang như vậy. Ả ta luyến mộ Bùi Triệt mười năm còn nhịn được, giờ đã là Thế tử phi danh chính ngôn thuận, chờ thêm năm năm nữa thì có xá gì?
Chỉ là Ngôn Thanh Li không hiểu, tại sao Bùi Triệt lại chọn đi ngay trong ngày cưới? Hắn yêu Tô Ngưng Sương kia mà? Tại sao lại bỏ mặc nàng ta đang mang thai mà đi biền biệt sáu năm? Hay là vì lợi ích gia tộc? Phải rồi, Thịnh gia sụp đổ là thời cơ tốt nhất để nhà họ Bùi lập công chiếm quyền. Hóa ra trong mắt Bùi Triệt, dù là nàng hay Tô Ngưng Sương, tình cảm đều chỉ là quân cờ có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào trước danh lợi.
Nàng hận, nàng không cam tâm nhìn kẻ phụ tình được xưng tụng là anh hùng, không cam tâm nhìn kẻ tâm xà như Tô Ngưng Sương ngồi vững trên ngôi vị cao quý. Nàng đã thề phải khiến Tô gia tan cửa nát nhà.
Ở phía chủ tọa, nam tử áo đen tuấn tú bỗng cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo thấu xương. Hắn nghiêm mặt nhìn lại, chỉ thấy một nữ tử thanh lệ đang đàm tiếu với người bên cạnh, như thể ánh mắt đầy thù hận vừa rồi chỉ là ảo giác của hắn. Bùi Triệt khẽ nhíu mày, nâng ly rượu uống cạn.
Ninh Thiên Lân ngồi yên lặng, thu hết biểu cảm của Ngôn Thanh Li vào tầm mắt. Hắn thấy nàng nhìn chằm chằm về phía Võ Anh hầu Thế tử với sự u lãnh kỳ lạ. Hắn xoay nhẹ chén rượu trong tay, thầm đoán: Hận ý rõ ràng như vậy, lẽ nào A Ly đang nhìn Tam hoàng tử Ninh Thiên Hoằng?
Lúc này, các tiểu thư đã lần lượt trổ tài xong. Vinh Trăn trưởng công chúa lười biếng tựa vào một nam sủng, định tuyên bố kết thúc để bàn định phần thưởng thì Chu Diệu Lâm bỗng nhiên đứng dậy.
Mọi người kinh ngạc, chẳng phải Chu Diệu Lâm vừa mới biểu diễn một bản cầm tuyệt hay sao?
Chu Diệu Lâm mỉm cười duyên dáng: “Công chúa điện hạ, Diệu Lâm mạn phép muốn tiến cử một vị muội muội. Vị muội muội này của ta xuất thân hiển quý, tài mạo song toàn, lần đầu tham gia tiệc có lẽ còn thẹn thùng, xin Công chúa ban cho nàng một cơ hội!”
Trưởng công chúa hứng thú chống cằm: “Ồ? Là tiểu thư nhà ai?”
Ngôn Thanh Li ngồi lặng lẽ, nhìn nụ cười của Chu Diệu Lâm mà trong lòng dâng lên linh cảm bất an.
Quả nhiên, Chu Diệu Lâm quay đầu lại tìm nàng trong đám đông, ánh mắt cong cong đầy “quan tâm”: “Li muội muội, trong kinh vốn có nhiều lời đồn không hay về muội, hay là nhân cơ hội này muội hãy chứng minh cho mọi người thấy? Như vậy, những lời đồn thổi kia sẽ tự khắc tan biến, sau này không ai dám nói ra nói vào nữa, muội thấy sao?”
(1) Điển phạm: Tấm gương sáng, mẫu mực.
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 60: Ý Tốt Của Chu Diệu Lâm](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)