Ngôn Thanh Li vốn xinh đẹp động lòng người, đôi mắt tròn xoe trong vắt tưởng như thuần khiết không nhiễm bụi trần, nhưng nơi đuôi mắt lại khẽ xếch lên, giữa nét ngây thơ lại ẩn vài phần quyến rũ khiến người ta không dời mắt được.
Nàng không trả lời thẳng câu hỏi của Ninh Thiên Lân, chỉ mỉm cười, nhẹ giọng hỏi lại: “Tứ điện hạ đang coi trị bệnh là cái cớ để làm tình đấy à?”
Lúc trước, Ngôn tiểu thư từng trọng thương, phải mất hơn ba tháng mới dưỡng khỏi. Sau khi bình phục, nàng đều đặn cách hai, ba ngày lại châm cứu một lần cho Ninh Thiên Lân, mà thời khắc thích hợp nhất để xuống châm, dĩ nhiên là khi ham muốn trong người hắn lên cao nhất.
Thuở đầu, hai người còn giữ ý tứ, khi làm chuyện ân ái vẫn giữ vẻ khách khí, cả hai đều giống như chỉ đang hoàn thành trách nhiệm. Nhưng dù sao cũng là thân thể kề cận, máu thịt giao hòa, lại qua bao nhiêu lần thân mật chăn gối như vậy, thì muốn không động lòng cũng là chuyện không dễ.
Ban đầu bọn họ là vì công hiệu của thôi tình hương mà kết hợp thân thể, nhưng đến khi hương khí tan đi, lại vẫn không nhịn được mà muốn thêm lần nữa. Lâu dần, cái gọi là chữa bệnh cũng chẳng khác gì thân mật của những đôi nam nữ bình thường.
Nghe nàng đáp vậy, khóe môi Ninh Thiên Lân cong lên một nét cười nhàn nhạt. “A Ly nói đúng, làm tình với trị bệnh tất nhiên là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.”
Hắn giơ tay cởi dải lụa buộc sau lưng Ngôn Thanh Li, chiếc yếm yên sắc nhanh chóng tuột xuống, bầu ngực căng tròn lập tức bật ra ngoài. Bầu ngực trắng như sữa tươi, tròn đầy mà thanh tú, đầu vú phớt hồng mềm mại như trái anh đào vừa chín tới.
Ánh mắt Ninh Thiên Lân lập tức trầm xuống. Hắn đưa tay nâng lấy hai ngọn núi tuyết, lòng bàn tay xoa nắn đầy cưng chiều, rồi cúi đầu ngậm lấy điểm hồng nhuận ấy, đầu lưỡi cuốn qua liếm lại, khẽ cắn nhẹ như trêu chọc.
Ngôn Thanh Li ngửa cổ rên khẽ, hai tay ôm chặt lấy cổ hắn, chủ động đưa ngực ép sát vào mặt hắn, dùng từng động tác nhỏ vụng về mà cọ sát, như muốn xoa dịu cơn ngứa ran đang lan ra từ nơi đầu ngực.
Núm vú bị nam nhân ra sức liếm mút, Ngôn Thanh Li chẳng những không thấy đỡ ngứa, mà trái lại, nơi giữa hai chân càng thêm nhức nhối khó chịu, hoa huyệt ngứa ran đến mức khiến nàng nhíu chặt mày, cả thân thể như sắp bị thiêu cháy.
Dương vật thô to ấy vẫn còn sâu trong cơ thể nàng, yên lặng không động, nhưng nhiệt độ nóng rực cùng độ cứng ngắc lại như muốn nung chảy thân thể nàng. Không chịu nổi nữa, nàng bắt đầu chuyển động nhẹ vòng eo, dùng nơi mềm mại nhất để cọ sát với vật cứng nhất kia, cố gắng giải tỏa cảm giác ngứa ngáy khó nhịn.
Theo từng lần nàng chuyển động, côn thịt trong cơ thể cũng bắt đầu trừu rút ra vào, kéo theo từng đợt dịch mật ươn ướt, dính nhớp, càng lúc càng nhiều. Thịt non bị va đập liên tục, dâm thuỷ càng trào ra không ngừng, bọc lấy cây thịt lớn như được bao phủ bởi một lớp sương sớm lấp lánh.
Dịch mật càng nhiều, động tác ra vào càng trơn tru, mà càng trơn tru thì cọ xát càng mạnh mẽ, khiến dịch lại càng chảy nhiều hơn, cứ như vậy tạo thành một vòng tuần hoàn không dứt. Đến cuối cùng, nơi giao hợp giữa hai người như bị nước lũ cuốn trôi, ướt sũng và mềm nhũn, tiếng nước nhão nhoét vang vọng trong phòng.
Ninh Thiên Lân rên khẽ, ánh mắt sâu như vực thẳm: “…A Ly, bên trong nàng ướt quá rồi.”
Nhũ hoa bị Ninh Thiên Lân liếm mút đến căng trướng, mềm nhũn, càng lúc càng mẫn cảm. Mỗi lần côn thịt đẩy sâu vào dưới thân đều khiến Ngôn Thanh Li có cảm giác như thể bị xuyên thủng tận xương tủy. Hô hấp của nàng dần trở nên gấp gáp, trên làn da trắng nõn cũng bắt đầu toát ra một tầng mồ hôi mịn óng ánh như sương sớm.
Nàng chống tay lên vai hắn, chủ động nâng hạ thân mình, khiến chuyển động lên xuống càng thêm mạnh mẽ. Mỗi lần cây thịt to lớn ấy thúc vào, đều phát ra tiếng nước nhóp nhép vang dội, dâm dịch loãng theo đó văng ra, làm ướt cả nơi giao hợp.
Tuy rằng Ngôn Thanh Li đã quen thuộc chuyện phòng the, nhưng lúc hoan ái vẫn không thích quá nhiều âm thanh. Những lúc cực khoái, nàng chỉ rên rất khẽ, đôi khi thì thầm vài lời ái muội, còn đa phần đều chỉ hơi cắn môi, chịu đựng trong im lặng.
Cho đến khi côn thịt cắm quá sâu, đâm vào chỗ nhạy cảm nhất, nàng mới không nhịn được mà khẽ rên:
“…Ưm… Ưm ha…”
Nghe được âm thanh động tình mềm mại kia, Ninh Thiên Lân mới thật sự cảm thấy mỹ mãn. Hắn vừa mút lấy đầu vú nàng, đầu lưỡi không ngừng liếm liếm vùng tuyết trắng thơm mát ngát hương, vừa dùng tay đỡ lấy vòng eo nàng, giúp nàng dễ dàng lên xuống hơn.
Giữa cơn mê loạn, giọng nàng khẽ ngâm, mang theo vài phần u oán, vài phần cầu xin: “…Nhẹ một chút… đau… vào sâu quá rồi…”
Dù trong miệng còn khe khẽ kêu đau, nhưng nơi giữa hai chân Ngôn Thanh Li lại càng lúc càng trơn ướt. Mật ngọt ào ạt trào ra, men theo bắp đùi rắn chắc của Ninh Thiên Lân mà chảy xuống mặt nệm, thấm ướt cả phần đệm giường dưới thân nàng.
Ninh Thiên Lân cúi đầu, khẽ đặt một nụ hôn mềm lên phần xương quai xanh ẩn hiện dưới làn da mịn màng, giọng nói trầm thấp mang theo chút trêu chọc: “A Ly đã nói không thích vào sâu thế này, vậy vì sao lại ra nhiều nước đến thế?”
Tay hắn vẫn không ngừng siết lấy eo nàng, nhấc nàng lên thật cao rồi lại dập xuống thật mạnh. Côn thịt to lớn liên tục cắm sâu vào trong động huyệt, lần nào cũng như muốn chạm đến tận nơi sâu kín nhất. Mỗi lần đều thúc trúng hoa tâm, khiến nàng vừa tê dại, vừa đau nhói, nhưng khoái cảm ấy lại khiến nàng không kìm được mà tiếp tục chảy ra từng đợt từng đợt dịch phấn hồng, ướt át bao lấy thân thịt đang điên cuồng ra vào.
Nàng như đang bay giữa mây mù, đầu óc quay cuồng, mắt hoa tâm loạn. Thậm chí nàng còn quên cả việc ban đầu là tới để châm cứu trị thương cho hắn.
“A… a… ưm…” Nàng khẽ hé đôi môi hồng, không kiềm được mà phát ra vài tiếng rên rỉ mềm mại, rồi như nhớ ra điều gì, vội cắn môi dưới, nhẫn nhịn nuốt xuống từng tiếng nức nở mị hoặc.
Ánh mắt Ninh Thiên Lân thoáng buồn, nhưng thân dưới lại càng lúc càng mạnh bạo, côn thịt thọc sâu rút mạnh, thúc vào trong nàng không chút nương tay. Ngôn Thanh Li lúc này đã hoàn toàn không thể khống chế nổi bản thân, môi vừa buông ra đã bật lên từng tiếng rên khe khẽ, mơ hồ, đứt quãng: “…Tứ điện hạ… A Ly sắp… không chịu nổi nữa a… ưm…”
Bên dưới, hoa huyệt co rút kịch liệt, từng thớ thịt non như muốn mút chặt lấy hắn. Nàng bất chợt cúi đầu, cắn mạnh lên vai Ninh Thiên Lân, thân thể run lên dữ dội như bị gợn sóng cuốn trôi.
Nàng cao trào.
Mà Ninh Thiên Lân cũng bị trận co thắt điên cuồng ấy ép đến mức mày nhíu lại, côn thịt giật mạnh mấy cái trong thân thể nàng, cuối cùng không nhịn được mà phá tan tinh quan, đem tinh dịch nóng rực sâu sắc phóng vào tận nơi mềm ướt nhất trong cơ thể nàng.
Rất lâu sau đó, hai người vẫn ôm chặt lấy nhau, cùng thở dốc, điều hòa hơi thở hỗn loạn sau trận hoan ái mãnh liệt.
Khác với Ngôn Thanh Li mệt mỏi đến mức toàn thân mềm nhũn, tựa như cả người đều hóa thành nước, Ninh Thiên Lân vẫn ung dung mà ổn định. Hắn mỉm cười, vươn tay nhẹ nhàng luồn vào mái tóc dài của nàng, vuốt ve từng sợi như đang dỗ dành một con mèo nhỏ mềm mại đáng yêu.
“A Ly,” hắn khẽ hỏi, giọng ôn nhu như làn gió xuân mơn man bên tai, “Vừa rồi… có thấy thoải mái không?”
Ngôn Thanh Li gối đầu lên vai Ninh Thiên Lân, vô lực gật đầu.
“Nếu thế, có thể coi là hành hoan hảo việc (1) rồi chứ?”
Ngôn Thanh Li thở dài trong bụng. Thì ra hắn vẫn còn để bụng chuyện này, trách sao vừa rồi lại làm nàng đến mức hồn bay phách lạc như thế.
Nàng hít sâu mấy hơi, rồi chậm rãi trả lời, giọng mang theo chút bất đắc dĩ: “Như vậy… coi như là được rồi.”
Ninh Thiên Lân khẽ cong môi, nụ cười bên khóe miệng lại sâu thêm mấy phần. Hắn nghiêng đầu, chậm rãi đặt một nụ hôn thật khẽ lên vành tai nàng, ngay lúc ánh mắt lướt qua đôi môi đang thở dốc của nàng… sắc mặt hắn lại chợt cứng lại.
Bởi vì đến tận bây giờ, hắn chưa từng hôn nàng. Một lần cũng chưa. Nếu chưa từng hôn môi, thì sao có thể xem là thật sự hoan hảo?
Ánh mắt hắn dần trầm xuống, như bị một nỗi hụt hẫng âm ỉ xâm chiếm. Những lúc hắn động tình sâu sắc nhất, từng có lần muốn cúi xuống hôn nàng. Nhưng mỗi lần như thế, nàng luôn vô thức nghiêng mặt đi, né tránh một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Tuy rằng sự kháng cự kia không rõ ràng, nhưng cũng đủ để hắn nhìn ra. Và đủ để khiến lòng hắn dấy lên chút buồn đau không tên
Hắn biết, Ngôn Thanh Li bằng lòng dốc hết toàn lực để chữa trị đôi chân của hắn, thậm chí chẳng tiếc thân mình, tình nguyện dâng hiến giữa lúc hắn bị dục vọng giày vò, tất thảy đều vì một mục đích lợi dụng hắn để hoàn thành tâm nguyện báo thù. Nàng muốn giúp hắn leo lên vị trí kia, để rồi rửa sạch oan khuất năm xưa cho phụ thân nàng – Sở Đạo Nhân.
Nàng xem hắn như người bệnh cần cứu, như đồng minh có thể cộng tác. Thỉnh thoảng, nàng cũng có thể xem hắn là bạn bè, cợt nhả một hai câu. Nhưng, nàng chưa từng coi hắn là một nam nhân có thể nương tựa, càng không phải kẻ có thể trao gửi chân tình.
Ngoại trừ lần duy nhất vào một năm trước, khi nàng tuyệt vọng cầu cứu mà gọi đến tên hắn, còn lại mọi lúc, nàng vĩnh viễn chỉ gọi hắn là “Tứ điện hạ”, kể cả khi cả hai đang quấn lấy nhau nơi gối chăn.
Ngôn Thanh Li vẫn ngồi trên người Ninh Thiên Lân, duy trì nguyên tư thế sau khi đạt cực khoái, không hề nhúc nhích. Đợi đến khi hơi thở dần ổn định, nàng mới nghiêng người, lấy từ bên giường ra ba cây kim bạc đã chuẩn bị sẵn, đưa tay lần ra phía sau lưng hắn. Đầu ngón tay theo từng đốt sống dọc xuống, tìm đúng huyệt vị rồi đâm kim vào.
Kim chạm tới xương, lập tức một luồng khí nóng từ lưng Ninh Thiên Lân lan tỏa xuống dưới, hòa tan vào từng mạch máu, nhanh chóng truyền xuống tận hai chân. Đôi chân vốn tê dại giờ như có cảm giác rõ ràng trở lại.
Hắn khẽ nhắm mắt, siết chặt thân thể thiếu nữ trong vòng tay, khẽ ngửi lấy mùi hương dịu dàng từ tóc nàng, trầm giọng nói: “…A Ly, chờ chân ta hồi phục rồi, sẽ không để nàng mỗi lần đều phải vất vả như vậy nữa.”
Tay Ngôn Thanh Li hơi khựng lại giữa không trung, hiếm khi sắc mặt nàng ửng hồng. Nhưng vì khuôn mặt vùi nơi bờ vai hắn, Ninh Thiên Lân chẳng thể thấy được nét thẹn thùng thoáng qua ấy.
Vì chân của Ninh Thiên Lân tạm thời chưa thể cử động linh hoạt, nên mỗi lần gần gũi thân mật, đều là Ngôn Thanh Li chủ động lên người. Nhưng nếu nói cho rõ ràng thì, thật ra người dùng sức vẫn là Ninh Thiên Lân, hắn dùng lực cánh tay nâng đỡ nàng, còn nàng gần như chẳng phải tốn bao nhiêu sức.
Nguyên nhân khiến nàng mệt đến mức thở hổn hển, đơn giản chỉ vì nàng không chịu nổi kiểu va chạm mãnh liệt đó, bị thao đến liên tục tiết ra, thân thể rã rời.
“Tứ điện hạ đã nói đây là một lần hoan hảo,” nàng tựa tiếu phi tiếu, thản nhiên đáp, “thì đương nhiên là cả hai ta đều cùng được khoái cảm. Sao lại thành một mình ta vất vả cho được?”
Những lời trần trụi như thế, nếu rơi vào miệng một nữ tử khuê các bình thường, hẳn chẳng dám thốt nên câu. Thế nhưng Ngôn Thanh Li lại thẳng thắn nói ra rằng: “Hoan hảo chính là việc nam nữ cùng nhau hưởng thụ sự vui sướng”, lời ấy chẳng khác nào chấn động cõi lòng người nghe, nếu để truyền ra ngoài, nàng nhất định sẽ bị người đời chỉ trích là không biết liêm sỉ.
Thế nhưng Ninh Thiên Lân lại cảm thấy những lời nói bạo dạng ấy của nàng lại thẳng thắn mà sinh động thật khiến lòng hắn không nén được rung động. Mỗi lần nàng dùng giọng điệu đương nhiên này để nói ra những lời kinh thế hãi tục ấy, hắn đều có thể thấy thấp thoáng bóng dáng thiếu nữ tinh nghịch ngày nào nơi nàng, cái dáng vẻ xưa kia, vừa thông minh, vừa cứng cỏi, lại vừa khiến người ta không nỡ buông tay.
Côn thịt của hắn vẫn còn cắm sâu trong huyệt nàng, chưa hề rút ra, thậm chí còn mang theo ý đồ rục rịch muốn hành sự tiếp.
Ngôn Thanh Li vừa thi châm xong, đang định từ trên người hắn lui xuống, liền bị hắn kịp thời vòng tay giữ lấy eo.
“Nếu A Ly thấy vui như vậy,” giọng nói hắn ôn hòa như ngọc, đôi mắt lại sáng đến dọa người, “thế thì… chúng ta lại thêm một lần nữa, được không?”
Lời hắn nói nghe thì nho nhã lễ độ, nhưng vật cứng nóng giữa đùi lại chẳng chút lễ nghi nào mà yên lặng từng tấc, từng tấc làm loạn thân thể nàng.
Ngôn Thanh Li nhìn hắn một lúc lâu, đáy mắt tràn ra nụ cười sâu kín. Nàng giơ tay kéo màn giường buông xuống.
Lớp màn mỏng buông xuống khiến khuôn mặt hai người như được phủ lên ánh sáng dịu nhẹ, từng đường nét đều mông lung như tranh thủy mặc. Ngôn Thanh Li ghé sát tai Ninh Thiên Lân, vừa nhẹ nhàng dùng tiểu huyệt kẹp lấy cây côn cứng rắn, chậm rãi nuốt vào rồi phun ra, vừa thì thầm bằng giọng nói mềm mại đầy dụ hoặc: “Nếu Tứ điện hạ vẫn chưa thấy mệt… vậy thì thêm hai lần nữa cũng chẳng sao đâu.”
Câu nói như ngọn lửa thiêu thẳng vào lòng ngực, khiến Ninh Thiên Lân tê rần toàn thân. Một luồng khí huyết như thể trào dâng, chạy dọc từ xương sống đến tận tứ chi, khiến hắn gần như không nhịn được mà muốn lập tức đè nàng xuống dưới thân, hung hăng chiếm lấy.
“Nghe theo A Ly là được.”
Hắn bế ngang lấy nàng, gập người, rồi dùng hai chân vừa mới có lại chút cảm giác, mạnh mẽ đẩy hông hướng lên trước một cú dứt khoát. Côn thịt hung mãnh chọc sâu vào trong hoa huyệt đang ẩm ướt của nàng, khiến Ngôn Thanh Li không kịp phòng bị, thốt lên một tiếng rên ngọt lịm đầy nũng nịu.
Bên ngoài, màn đêm mê ly như say rượu. Ánh nến bên giường lấp lóe lay động. Sau lớp màn lụa mỏng buông kín, là từng tiếng thở dốc khe khẽ, nhè nhẹ vang lên, như bản nhạc dạo đầu cho cuộc hoan ái chưa có hồi kết…
(1): Hành hoan hảo việc (行欢好事) – đây là lối nói ẩn dụ, nho nhã kiểu cổ đại để chỉ chuyện làm tình.
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 6: Hành Hoan Hảo Việc](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)