Mộ Vãn Oánh là cháu nội của Mộ lão tướng quân, gọi Mộ Anh – mẫu thân quá cố của Ngôn Sâm – bằng cô ruột.
Thân là võ tướng, lúc nào cũng đối mặt với nguy cơ da ngựa bọc thây, Mộ gia có thể nói là đã cúc cung tận tụy vì Ninh triều. Mộ lão tướng quân Mộ Chấn Đình có năm con trai một con gái, ngoại trừ trưởng tử Mộ Thành, bốn người con trai còn lại đều đã anh dũng hy sinh nơi sa trường. Người con gái duy nhất sau khi gả vào phủ Ngôn Quốc công, cũng vì thói phong lưu của chồng mà uất ức thành bệnh, sớm qua đời.
Nam đinh Mộ gia thưa thớt, không còn cảnh huy hoàng như xưa, giờ đây chỉ còn lại lão tướng quân đầy thương tích cùng trưởng tử Mộ Thành và đôi nam nữ của ông – Mộ Vãn Ý và Mộ Vãn Oánh.
Hổ phụ vô khuyển tử, Mộ Thành cùng Mộ Vãn Ý là hai trụ cột duy nhất còn lại của Mộ gia, cả hai cha con đều đang trấn thủ biên quan. Chính vì vậy, Mộ Vãn Oánh ở lại Thịnh Kinh trở thành cục cưng được ông bà nội nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Nàng không thích lụa là mà chỉ mê võ nghệ, tính tình bộc trực, nóng nảy, nên bị người ta gọi đùa là “Mộ ớt cay”.
“Tiểu biểu muội, muội trông còn thanh tú hơn cả ta tưởng tượng nhiều! Hôm nọ ông nội từ Ngôn phủ về cứ khen muội mãi. Ta đã định sang tìm muội chơi lâu rồi, nhưng tẩu tẩu bảo muội đang bệnh, không cho ta sang làm phiền. Sao rồi? Giờ thân thể đã khỏe hẳn chưa?”
Mộ Vãn Oánh kéo Ngôn Thanh Li ngồi xuống, sự thân mật này hoàn toàn không giống như người lần đầu gặp mặt. Dù Ngôn Thanh Li không phải con ruột của Mộ Anh, nhưng nàng đã được Ngôn Sâm nhận làm đích muội dưới danh nghĩa mẹ mình, lại có lão tướng quân làm chứng, nên giờ nàng và Mộ gia là bà con thực thụ, còn thân thiết hơn cả Ngôn Uyển hay Ngôn Như.
“Đa tạ biểu tỷ quan tâm, Thanh Li chỉ là nhiễm phong hàn thôi, giờ đã ổn rồi.” Ngôn Thanh Li mỉm cười nói dối để lấp liếm chuyện giả bệnh từ hôn trước đó.
“Hừ! Ta biết ngay mấy lời đồn bên ngoài là giả mà! Bọn họ rảnh rỗi quá nên cứ thích khua môi múa mép. Muội đừng để bụng nhé! Còn tên Lục Mi kia cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, Thịnh Kinh thiếu gì nam nhi tốt. Với dung mạo này của muội, sau hôm nay người đến cầu thân chắc sẽ đạp đổ ngưỡng cửa Ngôn phủ mất, lúc đó muội phải chọn cho kỹ vào đấy!”
Thấy biểu tỷ nhiệt tình an ủi mình vì chuyện từ hôn, Ngôn Thanh Li cảm thấy ấm lòng. Đời trước nàng không có bạn thân, duy chỉ có một Tô Ngưng Sương thì lại là kẻ lòng lang dạ thú. Đối mặt với sự tự nhiên của Mộ Vãn Oánh, nàng nhất thời chỉ biết cười gượng, cho đến khi tiếng thông báo “Trưởng công chúa giá đáo” vang lên mới giúp nàng giải vây.
Vinh Trăn trưởng công chúa ngồi xuống chủ vị, dung mạo có phần thay đổi so với ký ức của Ngôn Thanh Li, quý phái hơn nhưng cũng lười nhác và quyến rũ hơn hẳn vẻ đoan trang ngày trước.
“Tiểu biểu muội, nhìn thấy hai tên nam tử kia không?” Mộ Vãn Oánh hếch cằm về phía hai thiếu niên tuấn tú cạnh công chúa, thì thầm: “Bề ngoài là đào hát trong phủ, thực chất là trai lơ công chúa nuôi đấy. Loại này trong phủ phải có đến mười mấy tên!”
Ngôn Thanh Li sửng sốt. Vinh Trăn là con gái cả của Xương Huệ Đế, sau khi phò mã mất nàng vẫn luôn ở trong cung với Hoàng hậu, chưa từng nghe có sở thích này. Nhưng nàng chợt hiểu ra, có lẽ Xương Huệ Đế vì áy náy chuyện Thái tử nên mới dung túng cho trưởng nữ như vậy.
Ngôn Thanh Li cười nhạt, đang định tìm Ninh Thiên Lân và Ngôn Sâm trong đám đông thì ánh mắt nàng chợt khựng lại khi thấy một nam tử áo đen.
Giây phút đó, máu trong người nàng như đóng băng, vạn vật xung quanh trở nên tĩnh lặng.
Đôi mày kiếm, đôi mắt sáng như sao, gương mặt tuấn mỹ vô song ấy vẫn y hệt thuở thiếu thời. Chỉ khác là mái tóc từng buộc cao kiêu hãnh giờ chỉ búi một nửa bằng trâm bạc, và màu áo đỏ rực rỡ ngày nào giờ đã thay bằng sắc đen trầm mặc. Không còn bóng dáng của thiếu niên dương quang năm ấy nữa.
Trong phút chốc, ký ức ùa về…
“Tử Dương ca ca, chờ huynh tròn hai mươi tuổi, có phải sẽ đội mũ quán không?”
Thiếu niên múa kiếm dưới gốc cây bạch quả, nụ cười rạng rỡ: “Sao thế? Thanh Thanh không thích ta đội mũ à?”
“Không hẳn, chỉ là muội thích huynh buộc tóc luyện kiếm thế này hơn, nhìn giống đại hiệp giang hồ!”
“Vậy có gì khó? Sau này ta chỉ búi một nửa, vẫn làm đại hiệp của muội! Lại đây, cho đại hiệp hôn một cái nào!”
“Huynh không phải đại hiệp, huynh là đồ hái hoa tặc!”
“Tiểu biểu muội? Thanh Li biểu muội?”
Tiếng gọi của Mộ Vãn Oánh kéo nàng về thực tại. Ngôn Thanh Li thấy Bùi Triệt không đi một mình. Bên cạnh hắn là một đứa trẻ, và phía bên kia đứa trẻ chính là Tô Ngưng Sương đang mỉm cười dịu dàng.
Ngôn Thanh Li run rẩy, cảm giác như rơi vào hầm băng. Nàng chết được sáu năm, và đứa trẻ kia nhìn cũng tầm năm sáu tuổi.
“Biểu tỷ, muội không sao… chỉ là hơi lóa mắt thôi.” Nàng giữ chặt tay Mộ Vãn Oánh, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay để giữ bình tĩnh.
Nàng vờ như vô tình hỏi: “Người áo đen kia là Thế tử Võ Anh hầu phủ sao? Nghe danh ‘Thịnh Kinh song tuyệt’ đã lâu, không ngờ con của ngài ấy đã lớn thế này.”
Mộ Vãn Oánh hào hứng đáp: “Đúng vậy, đó là Bùi Triệt. Đừng thấy ngài ấy trẻ trung tuấn tú, ngài ấy là dũng tướng lừng lẫy của Ninh triều ta đấy, đánh quân Đông Dương tan tác, thu hồi mười ba thành Thương Lăng! Còn người bên cạnh là Thế tử phi – Tô Ngưng Sương. Đứa bé đó là tiểu thế tôn, hình như vừa tròn sáu tuổi.”
Quả nhiên. Nàng chết sáu năm, con của họ cũng sáu tuổi.
Mộ Vãn Oánh ghé sát tai nàng nói nhỏ: “Ta nghe nói Thế tử và Thế tử phi đã có quan hệ từ trước khi thành thân, họ là… phụng tử thành hôn (mang thai trước khi cưới) đấy!”
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 59: Gặp Lại Cố Nhân](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)