Bìa [NP – MTTH] – Chương 58: Dung Mạo Của Tam Tiểu Thư
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 58: Dung Mạo Của Tam Tiểu Thư

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

2676 từ · 12 phút đọc

Dung Mạo Của Tam Tiểu Thư

“Thanh Thời huynh, hai vị tiểu thư nhà Ngôn gia đều đã tới rồi, sao vẫn chưa thấy bóng dáng Ngôn Tam tiểu thư đâu nhỉ?”

Một vị công tử tuấn tú không ngừng đưa mắt nhìn quanh quanh yến tiệc, cố gắng tìm kiếm một bóng hình to béo, tướng mạo thô kệch nhất. Ngày đó hắn có việc bận nên không thể cùng đám người Lục Mi đi uống hoa tửu, bỏ lỡ cơ hội tận mắt chiêm ngưỡng Ngôn Tam tiểu thư nên vẫn luôn canh cánh trong lòng.

Lục Mi phe phẩy quạt, ánh mắt lả lơi đặt trên người những thị nữ dâng trà, lười biếng đáp: “Ngôn Tam tiểu thư có bệnh nhẹ trong người, chắc là ở lại trong phủ dưỡng bệnh rồi.”

Trương Triều nghe vậy thì phụt cười: “Lục huynh, huynh nói sai rồi! Huynh chẳng lẽ chưa thấy qua dung mạo đó của nàng ta sao? Tiệc Khất Xảo này giai nhân tài nữ như mây, nàng ta mà dám đến à? Nếu thật sự dám vác mặt đến đây, thì da mặt đó chắc phải dày hơn cả tường thành!”

“Phải đấy, Thanh Thời huynh, lần này đệ đồng ý với Trương huynh!”

“Chính xác! Loại trường hợp này, nếu Ngôn Tam tiểu thư có chút tự tri minh (1), định là không dám lộ diện đâu.”

Những vị công tử từng tận mắt chứng kiến dung mạo Ngôn Thanh Li ngày hôm đó bắt đầu xôn xao phụ họa. Trương Triều lập tức có cảm giác như được chúng tinh phủng nguyệt (2), đắc ý liếc nhìn Lục Mi, nhưng thấy Lục Mi chỉ ngáp một cái, hoàn toàn ngó lơ mình.

Trương Triều hừ lạnh một tiếng, quay sang đám công tử đang tò mò mà múa mép khua môi miêu tả lại ngoại hình của Ngôn Tam tiểu thư. Bỗng nhiên, vai hắn trĩu nặng, cả thân hình đổ nhào về phía trước, bị người ta hất văng khỏi chỗ ngồi, quỳ rạp xuống đất.

“Ai! Đứa nào dám…” Trương Triều lồm cồm bò dậy định nổi trận lôi đình, vừa ngẩng đầu thấy người đâm mình, nhu khí lập tức xì mất một nửa.

“Đúng là con trai ngoan, biết điều đấy, thấy phụ thân còn biết hành đại lễ cơ à.”

Bùi Lăng ngồi chễm chệ trên vị trí của Trương Triều, một chân dẫm lên ghế, vẻ mặt cười như không cười đầy vẻ ngông nghênh. Xung quanh lập tức rộ lên trận cười vang. Chuyện Trương Triều nhận Bùi Lăng làm phụ thân lần trước đã đồn khắp phố lớn ngõ nhỏ, nghe nói Trương thị lang còn náo loạn đến tận trước mặt Bệ hạ nhưng cuối cùng vẫn chẳng đâu vào đâu.

Bị mất mặt trước bao nhiêu công tử tiểu thư thế gia, khuôn mặt béo phì của Trương Triều tức khắc đỏ bừng như gan heo: “Bùi Yến Triệu, ngươi… ngươi đừng có khinh người quá đáng! Đây là phủ Công chúa, không phải nơi để ngươi lỗ mãng!”

“Có đứa con nào nói chuyện với phụ thân như thế không? Tin tiểu gia tặng cho ngươi một cước bây giờ không?”

Bùi Lăng vừa nhấc chân, Trương Triều đã sợ đến mức co rúm người lại, kết quả hắn chỉ là dời chân từ trên ghế xuống đất. Trương Triều bực bội vô cùng nhưng không làm gì được Bùi Lăng, vừa hay có người khác đến giảng hòa, kéo Trương Triều sang chỗ ngồi khác.

Bùi Lăng ghét bỏ chén trà Trương Triều đã dùng qua, gọi thị nữ đến thay bộ mới. Lục Mi liếc hắn một cái, cười hỏi: “Yến Triệu huynh, sao năm nay lại có hứng thú đến tiệc Khất Xảo xem náo nhiệt thế này?”

Bùi Lăng hôm nay không mang theo thanh trọng kiếm dọa người kia, trên người bớt đi vài phần sát khí. Hắn gối hai tay sau đầu, vắt chéo chân, dáng ngồi hoàn toàn không ra dáng một thế gia tử đệ hiển quý mà giống hệt một tên du côn đầu đường xó chợ. Bùi Lăng và Lục Mi vốn là bạn đồng môn, hắn tuy không ưa vị công tử phong lưu thành tính này nhưng nhìn vẫn thuận mắt hơn Trương Triều.

Hắn cười lạnh: “Tiểu gia là bị ép buộc, đám oanh oanh yến yến này ồn ào đến nhức cả tai.”

Bùi Lăng cũng đã đến tuổi nghị thân, tuy không vinh dự đứng đầu danh sách đen của các quý nữ Thịnh Kinh như Lục Mi, nhưng vì tính tình quá hung dữ nên cũng là cái tên khiến người ta e dè. Võ Anh hầu lão phu nhân sốt sắng chuyện hôn sự của đích tôn, lệnh cho Bùi Triệt dù có phải trói cũng phải đưa bằng được Bùi Lăng đến đây, hy vọng tiểu tử này nhìn thấy các khuê tú xuất sắc mà biết thông suốt đầu óc.

Đệ nhất ác bá và Đệ nhất ăn chơi Thịnh Kinh ngồi cạnh nhau, cả hai đều có dung mạo phong tư như rồng trong loài người, nhưng lại chẳng lọt vào mắt xanh của cô nương nào, trông thật đúng là đồng bệnh tương liên.

Lục Mi gấp quạt lại, quàng vai Bùi Lăng đầy thân thiết: “Yến Triệu huynh, không phải ta có ý gì với ngươi đâu, nhưng mà cái tính khí này của ngươi phải thu liễm lại đi. Các cô nương xưa nay đều thích nam tử dịu dàng, ngươi cứ hung thần ác sát như thế, ai mà dám lại gần.”

“Lục Thanh Thời, ngươi nói đủ chưa? Thích cưới thì tự đi mà cưới!” Bùi Lăng mất kiên nhẫn hất tay Lục Mi ra, đột nhiên nảy ra ý định: “Đúng rồi, lần trước không phải mẫu thân ngươi tìm cho ngươi một mối hôn sự sao? Nghe nói ngươi còn nhảy xuống sông hộ thành liều chết từ hôn? Sao thế, khó khăn lắm mới có cô nương mù mắt chịu gả cho ngươi, sao lại không cưới?”

Lục Mi lại xòe quạt ra, Bùi Lăng liếc nhìn dòng chữ trên mặt quạt, ghét bỏ xê dịch ra xa một chút.

“Chuyện đó thực sự không trách ta được.” Lục Mi đưa mắt ngắm nhìn đám tiểu thư thế gia đang cười nói đằng xa, ánh mắt lả lướt như đang đi dạo thanh lâu: “Yến Triệu huynh, ngươi chưa thấy Ngôn Tam tiểu thư đó đâu, nàng ta thực sự là—”

“Ngôn tiểu công gia giá đáo!”

“Ngôn Tam tiểu thư giá đáo!”

Hai tiếng thông báo cắt ngang lời Lục Mi. Ngay lập tức, hòn đảo giữa hồ vốn đang náo nhiệt bỗng trở nên tĩnh lặng như tờ, tất cả mọi người đều ngừng cười nói.

“Ngôn Tam tiểu thư? Chính là người bị công tử Lục gia từ hôn đó sao?”

“Đúng không nhỉ… Chẳng phải đồn là vừa bệnh vừa xấu sao? Sao còn dám lộ diện?”

“Dù sao cũng là tiệc Khất Xảo của Trưởng công chúa, công tử tiểu thư nhà nào mà chẳng muốn đến?”

Sau khoảnh khắc yên lặng, yến tiệc bùng nổ những tiếng xì xào bàn tán, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía bến thuyền. Nếu là ngày thường, một nam tử tuấn dật phi phàm, vị thế cao lại chưa thê thiếp như Ngôn Sâm xuất hiện chắc chắn sẽ thu hút vạn ánh mắt các cô nương, nhưng giờ phút này, mọi người chỉ đổ dồn sự hiếu kỳ lên vị Ngôn Tam tiểu thư trong lời đồn kia.

Thị nữ dẫn đường đưa hai người vào yến tiệc.

Nam tử đi đầu thân hình cao lớn, khuôn mặt lạnh lùng, diện áo gấm màu nguyệt bạch cùng phát quan bằng bạch ngọc. Khí chất lãnh ngạo không hề giảm bớt dù bị bao nhiêu người dòm ngó. Hắn dừng bước, quay đầu chờ đợi nữ tử phía sau.

Mọi người trên đảo nín thở. Đợi đến khi nhìn rõ nữ tử sau lưng Ngôn Sâm, cả không gian lại một lần nữa lặng ngắt như tờ.

Nàng có một gương mặt thanh lệ động lòng người, nụ cười ẩn hiện, đôi mắt đen láy như đá quý hơi nhếch lên ở phần đuôi, ánh nhìn lưu chuyển vô tình toát ra vài phần mị ý nhưng không hề lộ vẻ phong trần, ngược lại có chút thanh cao lãnh đạm.

Nàng mặc bộ váy nguyệt bạch đồng điệu với Ngôn Sâm, thắt lưng ngọc bao lấy vòng eo mảnh mai, lớp vải thấp thoáng những sợi chỉ bạc ẩn hiện. Tóc nàng búi kiểu song đao nhẹ nhàng, suối tóc đen nhánh xõa xuống sau lưng, trên đầu ngoài một bộ diêu phỉ thúy xuyên hoa thì không hề có thêm đồ trang sức rườm rà nào khác.

Nàng chậm rãi bước tới, tư thái thong dong. Những đóa hoa phù dung màu ngó sen thêu trên tà váy như bừng nở theo từng bước chân, vừa nhã nhặn vừa kiều diễm. Ngôn Thanh Li không hẳn là nữ tử đẹp nhất Thịnh Kinh, nhưng nàng lại khác biệt với những tiểu thư khuê các bị lễ giáo gò bó. Trên người nàng có một loại linh động thoát tục khiến người ta không thể rời mắt, khi đứng cạnh Ngôn Sâm – một trong “Thịnh Kinh song tuyệt”, trông họ đẹp đôi như một cặp thần tiên quyến lữ bước ra từ trong tranh.

Rất nhiều tiểu thư trong tiệc lộ vẻ kinh ngạc, thậm chí có người vốn ăn diện lộng lẫy đã lặng lẽ tháo bớt vài chiếc trâm vàng ngọc trên đầu xuống. So với sự nhẹ nhàng thoát tục kia của Ngôn Tam tiểu thư, châu báu đầy mình của họ bỗng chốc trở nên tục tằng.

Ngôn Uyển khinh bỉ liếc Ngôn Thanh Li một cái rồi quay đi, nhưng sự ghen ghét trong lòng thì chỉ mình nàng ta biết. Biểu cảm của các công tử thế gia lại càng đặc sắc hơn, vốn đã đóng đinh ấn tượng về một Ngôn Thanh Li xấu xí thô kệch, giờ đây nhìn thấy người thật, chẳng khác nào thấy tiên nữ giáng trần. Ngay cả những công tử tự phụ thanh cao cũng nhìn đến ngẩn ngơ, khi chạm phải ánh mắt hờ hững của nàng lướt qua, mặt ai nấy đều đỏ ửng.

Trương Triều thì hớp một ngụm trà, chưa kịp nuốt đã phun thẳng ra ngoài.

“Thanh… Thanh Thời huynh… người chúng ta thấy hôm trước… huynh chắc chắn đó là Ngôn Tam tiểu thư sao…”

Đám công tử hay đi cùng Lục Mi cứng họng, không tin nổi vào mắt mình. Rõ ràng ngày đó là một nữ tử diện mạo đáng sợ, sao giờ lại… lại thành ra thế này?

Không thấy Lục Mi đáp lại, bọn họ quay sang nhìn thì thấy hắn vẫn giữ tư thế lười biếng lúc nói chuyện với Bùi Lăng, nhưng chiếc quạt trên tay đã ngừng hẳn. Vẻ mặt cà lơ phất phơ thường ngày đông cứng lại, đôi mắt nhìn chằm chằm Ngôn Tam tiểu thư không rời. Nếu nhìn kỹ hơn, có thể thấy trong mắt hắn không có sự suồng sã, mà thay vào đó là sự kinh ngạc xen lẫn trầm mặc. Đám công tử lập tức sững người. Nên biết Đệ nhất ăn chơi Thịnh Kinh vốn lăn lộn chốn bụi hoa đã lâu, thiên hương quốc sắc nào mà chưa thấy? Chưa bao giờ thấy hắn lộ ra biểu cảm như vậy trước bất kỳ nữ tử nào.

Bùi Lăng khinh thường phản ứng của những kẻ xung quanh. Đẹp thì có đẹp, nhưng cũng đâu đến mức khuynh thế giai nhân, làm gì mà ai nấy đều như mất hồn thế kia… Hắn “hừ” một tiếng, nhưng rồi cũng không nhịn được mà quay đầu lại nhìn thiếu nữ kia thêm lần nữa.

“Tiểu công gia, Tam tiểu thư, tiệc trên đảo này mọi thứ đều tùy nghi, hai vị cứ tự nhiên ngồi vào chỗ là được.” Thị nữ dẫn đường cung kính hành lễ rồi lui ra.

Nói là tự nhiên, nhưng với vị thế quyền thần như Ngôn Sâm, hắn vẫn phải ngồi ở phía khu vực chủ tọa. Ngôn Thanh Li không ngây thơ đến mức nghĩ Ngôn Uyển sẽ gọi mình qua ngồi cùng, nàng đang định tìm xem Ngôn Như ngồi đâu thì bỗng nghe thấy một giọng nữ sảng khoái vang lên: “Tiểu biểu muội! Lại đây với tỷ này!”

Ngôn Thanh Li nhìn theo tiếng gọi, thấy một nữ tử dáng người cao ráo đang đứng dậy vẫy tay với mình. Nàng ấy không có làn da trắng như tuyết giống các tiểu thư khác mà là màu da bánh mật khỏe khoắn, đôi mày toát lên vẻ anh khí nhưng vẫn vô cùng duyên dáng.

Ngôn Sâm thấy có người giải vây cho Ngôn Thanh Li, sắc mặt dịu lại, ôn tồn nói: “Đi đi, đó là biểu muội của ta, Mộ Vãn Oánh, cũng là biểu tỷ của muội.”

Mộ? Lại là người nhà ngoại của mẫu thân Ngôn Sâm — Mộ Anh… Ngôn Thanh Li cảm thấy lòng ấm áp, mỉm cười đi về phía Mộ Vãn Oánh. Từng bước nàng đi qua đều kéo theo vô số ánh mắt dõi theo.

Ở phía chủ tọa, Tam hoàng tử Ninh Thiên Hoằng lắc đầu cười nhạt: “Không hổ là con gái của Ngôn Quốc công, sinh ra lệ sắc thế này, xem ra lời đồn không thể tin hoàn toàn được.”

Hắn hứng thú nói với nam tử áo đen bên cạnh: “Ngôn Chi Hằng quả thực rất coi trọng vị đích muội này. Chỉ tiếc là cục diện hiện tại chúng ta không thể quá thân cận với người nhà Ngôn gia, bằng không rước vị Ngôn Tam tiểu thư này về cho Yến Triệu làm phu nhân thì đúng là môn đăng hộ đối. Ngài thấy sao, Tử Dương?”

Nam tử tuấn tú vận áo đen ngồi cạnh Ninh Thiên Hoằng gương mặt không biểu cảm, hoàn toàn lạc lõng với sự kinh ngạc của đám đông xung quanh. Hắn chỉ liếc nhìn Ngôn Thanh Li một cái lúc nàng vừa lộ diện, sau đó lại cúi đầu tiếp tục uống rượu một mình. Nghe Ninh Thiên Hoằng hỏi, hắn mới nhàn nhạt “ừ” một tiếng.

Tô Ngưng Sương thấy Bùi Triệt rõ ràng không bị Ngôn Tam tiểu thư làm cho kinh diễm thì trong lòng vui mừng khôn xiết. Nàng dịu dàng nói: “Thiếp thấy Ngôn Tam tiểu thư cử chỉ tự nhiên phóng khoáng, Yến Triệu chắc hẳn sẽ thích một cô nương khác biệt như vậy. Đợi thiếp về thỉnh mẫu thân hỏi thăm ý tứ của hắn, nếu thật sự thích thì cũng không phải là không thể thành toàn.”

Tô Ngưng Sương nói thêm vài câu với Ninh Thiên Hoằng, thấy Bùi Triệt trước sau vẫn không chủ động trò chuyện, nàng bèn quay sang dặn dò một đứa bé trai khoảng năm sáu tuổi mặc cẩm y bên cạnh. Đứa bé có ánh mắt né tránh, sợ sệt nhìn Tô Ngưng Sương một cái, rồi lại do dự nhìn về phía Bùi Triệt, thận trọng bước ra một bước nhỏ. Nhưng đi được một bước, nó lại quay đầu nhìn Tô Ngưng Sương, thấy nàng mỉm cười động viên mới lấy hết can đảm đi đến bên cạnh Bùi Triệt.

Bùi Triệt bỗng nhiên phát hiện góc áo mình bị ai đó kéo nhẹ, nghiêng đầu nhìn lại, thấy đứa bé trai mặt đầy mong đợi hỏi hắn:

“Phụ thân, Trùng Nhi… Trùng Nhi có thể ngồi cạnh người không?”

(1) Tự tri minh: Tự biết mình biết ta.

(2) Chúng tinh phủng nguyệt: Ngôi sao bao quanh mặt trăng, ý chỉ một người được nhiều người vây quanh ủng hộ.