Bìa [NP – MTTH] – Chương 57: Hắn Không Còn Dùng Được Nữa Đâu
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 57: Hắn Không Còn Dùng Được Nữa Đâu

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

2645 từ · 12 phút đọc

Hắn Không Còn Dùng Được Nữa Đâu

Phàm là người có tai đều có thể nghe ra ngữ điệu của Ngôn Sâm không hề tốt lành gì. Ninh Thiên Lân dù sao cũng là một vị Hoàng tử, thái độ chất vấn như vậy đã có vài phần bất kính.

Nhưng nếu nói sự khó chịu này xuất phát từ lòng lo lắng của huynh trưởng sợ muội muội ruột đi cùng nam nhân lạ sẽ ảnh hưởng đến danh tiết, thì cũng chẳng có gì đáng trách.

Thế nhưng Ninh Thiên Lân lại biết rõ, tình cảm Ngôn Sâm dành cho Ngôn Thanh Li tuyệt đối không đơn thuần chỉ là tình huynh muội. Địch ý trong lời nói kia rõ ràng là sợ người khác cướp mất nữ nhân của mình.

Thật là nực cười, A Ly vốn dĩ đã là nữ nhân của Ninh Thiên Lân hắn rồi.

Ninh Thiên Lân vô cùng muốn nói ra câu này để xem phản ứng của Ngôn Sâm ra sao. Nhưng hắn vẫn chưa thể, nghĩ đến đại cục mà hắn và Ngôn Thanh Li đang trù tính, nghĩ đến việc nàng đã tốn bao tâm sức mới có được sự ưu ái của Ngôn Sâm, hắn không thể vì tư dục nhất thời mà hủy hoại khổ tâm của nàng trong chốc lát.

“Thiên Lân cảm thấy không khỏe trước sự náo nhiệt trên đảo giữa hồ, nghe nói trong phủ Vinh Trăn hoàng tỷ trăm hoa đua nở nên mới ra ngoài dạo bước, tình cờ gặp được Ngôn Tam tiểu thư cũng đang vãn cảnh tại đây. Không ngờ Tam tiểu thư cũng từng sống ở Việt Châu nhiều năm, Thiên Lân cùng nàng trò chuyện rất tâm đầu ý hợp, nên có nán lại đàm đạo hơi lâu.”

Ninh Thiên Lân vận thanh y nhã nhặn, phong thái ôn hòa, dáng vẻ ngồi trên xe lăn có phần gầy yếu. So với một Ninh Thiên Văn cũng là Hoàng tử, hắn trông thân thiện và chẳng có chút uy hiếp nào.

Hắn áy náy nhìn về phía Ngôn Thanh Li rồi nói: “Là Thiên Lân suy nghĩ không chu toàn, nhất thời quên bẵng canh giờ, mong Ngôn tiểu công gia đừng vì vậy mà trách cứ Tam tiểu thư.”

Ngôn Thanh Li vốn không lo lắng Ninh Thiên Lân sẽ hành động cảm tính mà phân cao thấp với Ngôn Sâm. Hắn là kẻ cực kỳ giỏi ẩn nhẫn, hơn nữa chuyện đôi chân đã hồi phục vẫn là một bí mật, hắn cần giữ tư thế kẻ yếu để chu toàn giữa triều đình, khiến Xương Huệ Đế nới lỏng cảnh giác, tuyệt đối sẽ không vì tư tình mà ảnh hưởng chính sự.

Chỉ là… cái gì mà “trò chuyện tâm đầu ý hợp”?

Ngôn Thanh Li khẽ nhíu mày thanh tú, lời này nghe qua cứ như nàng và Ninh Thiên Lân có duyên phận lắm vậy. Lần trước ở Dung Dương, chuyện nàng thi châm cho hắn đã khiến Ngôn Sâm canh cánh trong lòng, lần này lại cùng hắn ở riêng một chỗ còn “trò chuyện tâm đầu ý hợp”, e rằng Ngôn Sâm lại hiểu lầm nàng.

Ngôn Thanh Li lén nhìn Ngôn Sâm một cái, quả nhiên, sắc mặt người nọ lại lạnh thêm mấy phần.

Nàng đang định giải thích thêm vài câu thì Ninh Thiên Văn đứng bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng: “Chi Hằng, chẳng lẽ vị này chính là… chính là…”

Ninh Thiên Văn kinh ngạc đến mức líu cả lưỡi.

Giây phút đầu tiên nhìn thấy Ngôn Thanh Li, cả Ninh Thiên Văn và Chu Diệu Lâm đều không nghĩ nàng chính là muội muội của Ngôn Sâm. Mãi đến khi Ngôn Sâm chất vấn Ninh Thiên Lân, họ mới sực nhận ra đây chính là vị Ngôn Tam tiểu thư bị đồn thổi là vô cùng tệ hại kia.

Chu Diệu Lâm cũng cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Vị Ngôn Tam tiểu thư này ngày thường không thích giao du, luôn ru rú trong viện không tiếp khách, nàng ta đến Ngôn phủ mấy lần cũng chưa từng gặp mặt. Chỉ nghe Ngôn Uyển nói vị Tam tiểu thư này từ nhỏ lớn lên ở Việt Châu, tính tình và lễ nghĩa đều không ra dáng tiểu thư khuê các, nên nàng cũng tưởng Ngôn Thanh Li vì tự ti mà không dám gặp người, chưa bao giờ để tâm đến.

Nhưng lời đồn này quả thực quá mức sai lệch.

Chu Diệu Lâm thầm đánh giá nữ tử trước mặt, trong lòng thầm sinh ra cảm giác tự hổ thẹn. Một giai nhân tuyệt sắc nhường này, may mà chỉ là muội muội của Ngôn Sâm, chứ nếu là tiểu thư nhà khác suốt ngày lượn lờ bên cạnh vị hôn phu của nàng, chắc nàng sẽ ăn không ngon ngủ không yên mất.

“Thì ra đây chính là Li muội muội.”

Chu Diệu Lâm chủ động tỏ ý thân thiện. Nếu Ngôn Sâm chỉ thân cận với vị đích muội này, nàng cũng nên giao hảo với Ngôn Thanh Li mới đúng, dẫu sao cũng là em chồng tương lai, chung sống hòa thuận vẫn tốt hơn.

“Li muội muội, ta là Chu Diệu Lâm, trước đây thường nghe Uyển muội muội nhắc về muội, hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội được diện kiến.”

Thấy Ngôn Sâm lạnh mặt không nói lời nào, Chu Diệu Lâm bèn săn sóc giải thích ý định đến đây của hắn, còn tận lực kể lại việc Ngôn Sâm đã lo lắng cho nàng suốt quãng đường tìm kiếm nhường nào. Bộ dạng này quả thực có vài phần phong thái của tẩu tẩu quan tâm đến tiểu cô.

Ngôn Thanh Li cười lạnh trong lòng, từ miệng Ngôn Uyển thì nghe được lời gì tốt đẹp về nàng chứ? Chu Diệu Lâm còn chưa bước chân qua cửa mà tiếng “Li muội muội” này đã gọi thật thân thiết rồi.

“Thanh Li bái kiến Đoan Vương điện hạ, Chu tiểu thư.”

Sau khi biết thân phận của Ninh Thiên Văn và Chu Diệu Lâm, Ngôn Thanh Li cũng quy củ chào hỏi. Chu Diệu Lâm gọi nàng là “Li muội muội” đầy thân mật, kết quả nàng lại lạnh nhạt đáp lại một tiếng “Chu tiểu thư”, lập tức kéo giãn khoảng cách giữa đôi bên.

Chu Diệu Lâm ngượng đến đỏ mặt, nhưng thấy Ngôn Thanh Li vẫn cười tươi roi rói, nàng ta không rõ đối phương là vô tình hay cố ý, cuối cùng chỉ đành đổ lỗi cho việc Ngôn Thanh Li không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, nàng đã chủ động kết thân mà đối phương lại không biết tiếp lời. Đúng là đồ thương nhân nuôi lớn, dù dung mạo có đẹp đến mấy cũng chẳng lên nổi mặt bàn, hèn gì Ngôn Uyển lại ghét nàng ta đến thế.

Ngôn Sâm chẳng hề vì sự xuất hiện của Ninh Thiên Văn và Chu Diệu Lâm mà dịu giọng, hắn vẫn nhìn chằm chằm Ninh Thiên Lân, lời lẽ sắc bén: “Xá muội tuổi đời còn trẻ, chưa hiểu sự đời, nhưng Tứ điện hạ hẳn không phải không hiểu đạo lý sơ đẳng đó. Ngài không biết việc ngài ở riêng với xá muội sẽ gây ảnh hưởng lớn thế nào đến danh tiết của nàng sao?”

Cái cảm giác khó chịu lúc nãy lại ập đến với Chu Diệu Lâm. Nữ tử mười tám tuổi sao lại gọi là chưa hiểu sự đời? Ở Ninh triều, nữ tử mười tám tuổi gả chồng sinh con thiếu gì, chứ có phải đứa trẻ lên mười lên mười một đâu. Ngôn Sâm che chở vị muội muội này quả thực đã có chút mất đi chừng mực.

Chưa đợi Ninh Thiên Lân lên tiếng, Ninh Thiên Văn đã bật cười trước. Hắn cười không chút kiêng dè, vỗ vai Ngôn Sâm nói: “Chi Hằng, bổn vương hiểu ngươi lo cho danh tiết của Ngôn Tam tiểu thư, nhưng nếu hôm nay là nam tử khác ở cùng nàng thì ngươi so đo cũng phải. Còn Tứ đệ thì…”

Ninh Thiên Văn lại cười rộ lên, ánh mắt nhìn Ninh Thiên Lân đầy vẻ khinh miệt trần trụi. Hắn hạ thấp giọng: “Thịnh Kinh này ai chẳng biết Tứ đệ của ta là một phế nhân? Hắn hạ thân không có tri giác, chỗ đó đã sớm hỏng rồi, yên tâm đi! Chẳng ai nghĩ danh tiết của Tam tiểu thư bị tổn hại đâu.”

Dù Ninh Thiên Văn có hạ giọng, nhưng hắn vẫn cố tình để những người có mặt nghe thấy.

Chu Diệu Lâm là tiểu thư khuê các, đâu đã nghe qua những lời thô tục nhường này? Lập tức nàng đỏ mặt nhìn sang chỗ khác, giả vờ như không nghe thấy gì. Cát Phúc đẩy xe lăn, nghe thấy Ninh Thiên Văn sỉ nhục Ninh Thiên Lân là phế nhân ngay trước mặt mọi người, hai hàng lông mày trắng bệch nhíu chặt lại, nhưng vì thân phận hạ nhân không có quyền lên tiếng, chỉ có thể nắm chặt ngón tay đến mức không còn giọt máu.

Còn Ninh Thiên Lân vẫn giữ vẻ mặt thanh thản, duy trì nụ cười nhạt, chỉ là sau khi nghe những lời nhục mạ đó, sắc mặt hắn có phần tái đi đôi chút.

Trong lòng Ngôn Thanh Li bỗng cảm thấy một sự ướt át, một dòng nồng tinh không báo trước trào ra từ cửa huyệt, dính vào bẹn đùi rồi chậm rãi chảy xuống, mãi đến tận đầu gối mới dừng lại, khô đi tạo thành một vệt trắng dài. May mà váy áo dài đã che khuất hết vẻ dâm mỹ phía dưới.

Ngôn Thanh Li có chút đỏ mặt, vừa rồi Ninh Thiên Lân bắn vào không ít, nàng sợ sẽ còn chảy ra thêm nên âm thầm khép chặt huyệt thịt. Thần sắc này của nàng tình cờ lại giống với Chu Diệu Lâm, khiến người ta tưởng rằng nàng cũng đang thẹn thùng vì nghe phải những lời không hay.

Ninh Thiên Văn hoàn toàn không biết rằng, vị phế nhân hỏng chỗ đó trong miệng hắn vừa mới ở trong vườn thúc đến mức khiến huyệt của Ngôn Tam tiểu thư sưng đỏ, đâm đến mức chân nàng bủn rủn liên tục xin tha, tinh dịch bắn đầy trong cơ thể đến giờ vẫn còn đang rỉ ra ngoài kia kìa.

Ngôn Sâm vốn không hài lòng với hành vi sỉ nhục huynh đệ của Ninh Thiên Văn, nhưng chuyện hoàng gia xưa nay phức tạp nên hắn không muốn can thiệp. Sắc mặt hắn dịu lại đôi chút, không tiếp tục đề cập đến chủ đề khiến Ninh Thiên Lân khó xử nữa.

Hắn quay sang nữ tử vẫn đang đứng cạnh Ninh Thiên Lân, lạnh lùng nói: “Yến tiệc sắp bắt đầu rồi, còn không mau qua đây?”

Ngôn Thanh Li ngoan ngoãn hành lễ với Ninh Thiên Văn và Ninh Thiên Lân rồi nhanh chóng bước theo Ngôn Sâm. Khi đã cách xa nhóm người kia, nàng mới rụt rè hỏi: “Huynh trưởng vừa rồi nổi giận sao?”

Ngôn Sâm im lặng.

“Ơ kìa… muội và Tứ điện hạ thực sự chỉ tình cờ gặp nhau thôi. Lần trước ở Dung Dương muội có giúp ngài ấy trị chân, ngài ấy thấy có chút hiệu quả nên mới hỏi thêm… Huynh trưởng, huynh đi chậm thôi, đợi muội với!”

Ngôn Sâm liếc nhìn người bên cạnh, tiểu cô nương này vẫn giống hệt hồi ở Dung Dương, cứ đuổi theo hắn líu lo không ngừng. Sự bực dọc trong lòng hắn tan biến không ít, bước chân cũng chậm lại, nhưng thần sắc vẫn căng thẳng: “Vậy sao? Chỉ là thảo luận y lý? Chẳng phải nàng cùng hắn trò chuyện rất tâm đầu ý hợp đó sao?”

Ngôn Sâm không thực sự tức giận, chỉ là muốn trêu chọc nàng, để nghe nàng tiếp tục quây quanh hắn như chú chim nhỏ. Nào ngờ nghe xong câu đó, tiểu cô nương lại đổi giọng không vui, ngược lại còn chất vấn hắn:

“Huynh trưởng nói thế là ý gì? Đã bảo muội và Tứ điện hạ chỉ là xảo ngộ (1). Muội còn đang muốn hỏi huynh và Chu tiểu thư là thế nào đây?”

“Còn nói cái gì mà cố ý đi tìm muội… Có mà huynh đưa Chu tiểu thư đi dạo vườn, vô tình đụng phải muội thì có. Muội cũng chẳng biết huynh và Chu tiểu thư đã thân thiết đến mức người ta có thể gọi muội một tiếng Li muội muội tình cảm như thế cơ đấy!”

“Theo muội thấy, huynh trưởng hoàn toàn chẳng muốn từ hôn gì cả, chỉ mong sớm rước Chu tiểu thư về làm tẩu tẩu cho muội thôi!”

Ngôn Sâm xông pha trận mạc kiêu dũng vô song, nhưng đối mặt với một tiểu cô nương vô lý như thế này lập tức rơi vào thế yếu. Một tràng súng liên thanh của Ngôn Thanh Li khiến hắn ngẩn người, rồi tiểu cô nương ấy hừ lạnh một tiếng, bỏ mặc hắn mà đi trước.

Ngôn Sâm đối với sự ghen tuông này của Ngôn Thanh Li lại vô cùng hưởng thụ, chút khó chịu cuối cùng trong lòng biến sạch. Hắn sợ nàng hiểu lầm nên muốn giải thích, nhưng đối diện lại có mấy tỳ nữ phủ Công chúa đi tới. Ngôn Sâm lập tức khôi phục vẻ lạnh lùng khoanh tay bước qua, chờ đám nô tỳ đi khuất mới tiến lên, gượng gạo nói: “Ta không hề thân thiết với Chu Diệu Lâm, là Đoan Vương đưa nàng ta đến, ta chỉ là —”

“Không phải! Rõ ràng là huynh có quen biết nàng ta!”

“…”

Ngôn Thanh Li hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến Ngôn Sâm, lại xách váy chạy đi.

“Thanh Li, đứng lại!”

Ngôn Sâm khẽ gọi, ánh mắt đảo quanh thấy không ai chú ý bèn sải bước đuổi theo: “Nàng nghe ta nói, ta —”

“Muội không nghe!”

Ninh Thiên Lân nhìn theo bóng dáng một nam một nữ dần đi xa, ngón tay trong ống tay áo rộng dần siết chặt, đôi mắt vốn ôn hòa đã nhiễm một tầng giận dữ. Cho dù Ngôn Thanh Li từng nói nàng chỉ muốn lợi dụng Ngôn Sâm, nhưng Ninh Thiên Lân vẫn thấy nữ tử đang tươi cười linh động bên cạnh Ngôn Sâm kia thật quá đỗi chói mắt.

“Hai huynh muội này xem ra cũng thú vị đấy.”

Nhận ra Ninh Thiên Văn vẫn đứng bên cạnh, Ninh Thiên Lân lập tức thu lại sự tàn nhẫn sắp bộc phát, giả vờ ho nhẹ hai tiếng, trở lại làm một Tứ hoàng tử phế nhân không chút uy hiếp.

Ninh Thiên Văn không nhịn được mà mỉa mai: “Tứ đệ, thân thể đã kém thì đừng có tới đây góp vui, hay là ngươi vẫn hy vọng trong yến tiệc Khất Xảo này có tiểu thư nhà nào để mắt đến ngươi? Để rồi theo ngươi về Việt Châu mà thủ tiết khi chồng còn sống (2) sao?”

Ninh Thiên Lân cười khổ: “Nhị ca cứ khéo đùa.”

Ninh Thiên Văn cười lớn mấy tiếng đầy đắc ý, chẳng thèm để Ninh Thiên Lân vào mắt, quay sang nói với Chu Diệu Lâm đang có chút thẩn thờ: “Đi thôi, Diệu Lâm, chúng ta cũng vào xem náo nhiệt.”

(1) Xảo ngộ: Tình cờ gặp gỡ.

(2) Thủ tiết khi chồng còn sống: Ý chỉ người vợ không được chồng mặn nồng hoặc người chồng không có khả năng sinh lý.