Chu Diệu Lâm đè nén sự rung động trong lòng, dưới sự dẫn dắt của Nhị hoàng tử, nàng e lệ nhưng vẫn giữ đúng lễ tiết tiến lên chào hỏi Ngôn Sâm.
Ngôn Sâm chỉ nhàn nhạt đáp lại một câu “Chu tiểu thư”, sau đó chẳng buồn liếc nhìn nàng thêm lần nào nữa.
“Nhị điện hạ, thần còn có việc quan trọng, xin phép cáo từ.”
Ngôn Sâm không rảnh để nói lời thừa thãi với Ninh Thiên Văn, xoay người định đi ngay. Nhưng Ninh Thiên Văn vốn chưa từ bỏ ý định, liền bám theo hỏi hắn có chuyện gì gấp gáp, liệu có cần phái người hỗ trợ hay không.
“Xá muội lạc đường, thần đang định đi tìm nàng.”
Ninh Thiên Văn và Chu Diệu Lâm nghe vậy đều sững sờ.
Lẽ thường, những việc vặt vãnh này chỉ cần sai sử nô tỳ trong phủ Công chúa đi tìm là được, Ngôn Sâm thế mà lại muốn đích thân đi tìm? Hơn nữa Ngôn Tam tiểu thư cũng đâu phải đứa trẻ lên ba, dù có lạc đường chẳng lẽ lại không biết tìm một tỳ nữ mà hỏi thăm sao?
Người ta đều bảo Ngôn tiểu công gia hết mực quan tâm vị đích muội này, giờ xem ra lời đồn quả không sai.
Chu Diệu Lâm cảm thấy hành động này của Ngôn Sâm khiến nàng không thoải mái cho lắm, nhưng nàng lại chẳng rõ sự khó chịu này từ đâu mà ra. Dẫu sao Ngôn Sâm và Ngôn Tam tiểu thư cũng là huynh muội ruột thịt, huynh trưởng lo lắng cho muội muội là lẽ thường tình.
Có lẽ vì Ngôn Sâm vốn là nam tử cao ngạo lạnh lùng, chưa từng nhìn nữ tử nào bằng con mắt khác, nay đột nhiên xuất hiện một vị muội muội được hắn yêu chiều, nàng mới nảy sinh chút hâm mộ xen lẫn ghen tị chăng. Chu Diệu Lâm nghĩ đi nghĩ lại, cũng chỉ có thể tự trấn an mình như vậy.
Nàng nén lại sự bối rối, lấy hết can đảm tiến lên nói: “Tiểu công gia đừng vội, Diệu Lâm vốn rất quen thuộc phủ Công chúa, để muội cùng ngài đi tìm.”
Mỹ nhân dịu dàng lễ độ luôn khiến người ta yêu thích, Chu Diệu Lâm lại xinh đẹp rung động lòng người, nếu là nam tử khác chắc chắn sẽ không nỡ khước từ ý tốt này. Nhưng Ngôn Sâm lại là kẻ cực kỳ không hiểu phong tình, hai chữ “Không cần” suýt chút nữa đã thốt ra khỏi miệng. May mà Nhị hoàng tử nhanh nhảu: “Bổn vương cũng đang rảnh, vậy Diệu Lâm hãy đi cùng bổn vương và Chi Hằng đi tìm Ngôn Tam tiểu thư.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
“Ưm… A… Tứ điện hạ… A Ly… đứng không vững nữa…”
Tiếng rên rỉ vụn vặt phát ra từ một khu vườn nhỏ hẻo lánh trong phủ Công chúa, chưa kịp bay qua bức tường vây đã bị gió nhẹ thổi tan vào hương hoa thơm ngát.
Ngôn Thanh Li cao nâng một chân, gác lên khuỷu tay của nam tử áo xanh trước mặt, chân còn lại run rẩy cố đứng vững trên mặt đất. Nàng mở rộng đôi chân, nhụy hoa phấn nộn liên tục bị một cây thịt tím đỏ thô dài đâm ra rút vào. Cánh hoa mỏng manh bị căng ra đến cực hạn, ôm khít lấy dương vật của nam tử, tưởng như có thể rách ra bất cứ lúc nào theo từng cú thúc hông đầy dũng mãnh. Huyệt thịt bị ép sâu vào bên trong rồi lại bị rút mạnh ra, mang theo cả những thớ thịt mềm màu hồng phấn.
Ninh Thiên Lân sợ cứ tiếp tục thúc như vậy Ngôn Thanh Li sẽ khóc mất. Tuy hắn thích nhìn nàng nức nở dưới thân mình vì sung sướng, nhưng nghĩ đến lát nữa nàng còn phải đi gặp người khác, hắn bèn có ý tốt dừng lại để nàng đổi tư thế.
Hắn xoay người Ngôn Thanh Li lại, để nàng quay lưng về phía mình, hai tay tựa vào cột đình. Hắn cẩn thận vén làn váy nàng lên, từ phía sau đâm mạnh vật cứng đầy mật dịch vào sâu bên trong.
“A…”
Ngôn Thanh Li vểnh bờ mông trắng nõn, bị Ninh Thiên Lân đâm đến mức thắt lưng nhũn ra. Nàng vừa định mở miệng xin tha thì bỗng nghe thấy tiếng người từ bên ngoài tường vây truyền tới.
“Chi Hằng, nghe nói Ngôn Tam tiểu thư vừa từ hôn với công tử Lục gia?”
Ninh Thiên Văn thấy Ngôn Sâm quả thực coi trọng muội muội này, liền nảy sinh ý định muốn cưới Ngôn Thanh Li. Nếu thành công, mối quan hệ giữa hắn và Ngôn phủ sẽ càng thêm bền chặt. Tuy hắn đã có Vương phi, Ngôn Sâm chắc chắn sẽ không để đích muội gả cho hắn làm trắc phi, nhưng mấy ngày trước những lời đồn chẳng lành về Ngôn Tam tiểu thư bay đầy trời, hạng nữ tử như vậy chắc cũng chẳng nam nhân nào dám rước. Cứ như thế, nói không chừng nếu cho nàng làm Trắc phi, Ngôn Sâm sẽ xuôi lòng.
Ninh Thiên Văn hạ quyết tâm, nghĩ thầm xấu thì xấu, cùng lắm cưới về rồi không chạm vào là được. Thứ hắn muốn cưới là lợi ích sau lưng Ngôn Thanh Li, chứ không phải con người nàng.
“Quả có chuyện đó, nhưng gia phụ và xá muội xa cách đã lâu, vẫn chưa muốn gả nàng đi sớm.”
Ngôn Sâm nghe ra ẩn ý của Ninh Thiên Văn, trực tiếp đem Ngôn Quốc công ra làm lá chắn để dập tắt tâm tư của hắn ta.
Chỉ cách một bức tường, Ngôn Thanh Li nghe thấy tên người tới thì sợ đến mức hoa dung thất sắc. Ninh Thiên Lân cảm nhận được huyệt thịt vì căng thẳng mà siết chặt lấy hắn, khiến hắn tiến thoái lưỡng nan. Hắn đương nhiên cũng nhận ra giọng của Ngôn Sâm và Ninh Thiên Văn, nhưng thấy phản ứng sợ hãi của nàng khi bị Ngôn Sâm phát hiện, hắn lại không nhịn được mà ghen tuông.
“A Ly, đừng trốn.”
Ninh Thiên Lân giữ chặt vòng eo nàng, mạnh mẽ phá tan những thớ thịt đang khép chặt, khai thông một lối đi ướt át trơn trượt.
“A… Tứ điện hạ… nhanh chút… có người tới…”
Tiếng Ngôn Thanh Li nhỏ như tiếng muỗi kêu, nàng thậm chí còn kéo váy xuống một chút để che bớt những tiếng va chạm chát chúa trên mông. Nhưng trong tình cảnh có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào, nàng lại thấy mình càng bị thúc càng nảy sinh khoái lạc mãnh liệt, mật đào trào ra không sao ngăn nổi.
Ninh Thiên Văn nhất thời không hiểu rõ ý tứ của Ngôn Sâm, bèn định quay về sẽ bàn lại với Ngôn Quốc công sau. Hắn ra hiệu cho Chu Diệu Lâm, nàng ta lập tức tiếp lời, chỉ tay về phía cánh cổng vòm phía trước: “Phía sau đó có một khu vườn nhỏ, hay là vào đó tìm xem, biết đâu Li muội muội đang dạo quanh đây.”
Ngôn Thanh Li thực sự sắp khóc đến nơi. Nếu chỉ có một mình Ngôn Sâm, nàng còn có thể tìm cách trấn an, nhưng nếu có cả những người khác chứng kiến nàng và Ninh Thiên Lân hành chuyện mây mưa tại đây thì thật là đại họa.
“Tứ điện hạ… ngài đâm sâu quá… sắp đâm chết A Ly rồi… A Ly sướng quá…”
Ninh Thiên Lân biết nàng cố ý nói những lời dâm mị để kích thích mình, nhưng những lời này hắn chưa bao giờ được nghe nàng nói. Hắn vô cùng hưởng thụ, cảm giác tinh ý nảy sinh, vòng tay siết lấy eo nàng, nhịp độ luân động càng thêm gấp gáp.
“A Ly… A Ly…” Hắn không ngừng gọi tên người dưới thân, cùng nàng hòa làm một thể.
Âm thanh của nhóm người Ngôn Sâm càng lúc càng gần, mặt Ngôn Thanh Li đã đỏ bừng lên. Giữa hai chân bị thúc đến mức mật ngọt tuôn ra từng đợt, làm ướt đẫm cả mặt đất dưới chân. Nàng cắn răng, tiếp tục thì thầm kích thích Ninh Thiên Lân: “… Tứ điện hạ… huyệt của A Ly… sắp hỏng mất rồi… hỏng mất rồi…”
Ninh Thiên Lân thúc mạnh từng cú, đâm đến mức mông thịt của nàng đỏ ửng: “A Ly, gọi tên ta đi, được không?”
Cát Phúc đã bắt đầu nhỏ giọng nhắc nhở từ bên ngoài.
“Thiên Lân… Thiên Lân… Ưm… A… Ngài sắp đâm hỏng A Ly rồi… A Ly… hỏng mất rồi…”
Ninh Thiên Lân bóp chặt bầu ngực nàng, vành tai tê dại, thắt lưng truyền tới cảm giác ngứa ngáy. Tốc độ đâm rút bỗng chốc tăng nhanh, sau khi khiến Ngôn Thanh Li đạt đỉnh thêm lần nữa, hắn gầm nhẹ một tiếng, đem tất cả nồng tinh tích tụ bấy lâu bắn sạch vào sâu trong tử cung của nàng.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
“Ơ? Các người có nghe thấy tiếng động gì không?”
Ninh Thiên Văn hỏi Ngôn Sâm và Chu Diệu Lâm. Thính lực của Ngôn Sâm tốt hơn, hắn vốn đã nghe thấy âm thanh mơ hồ trong vườn, nhưng vì cách bức tường nên nghe không rõ lắm.
“Có lẽ là Li muội muội thực sự ở trong này chăng.” Chu Diệu Lâm thiện giải nhân ý dẫn đường cho hai người.
Vừa bước qua cổng vòm, ba người lập tức nhìn thấy Cát Phúc đang canh giữ ở lối vào khu vườn. Vị nội thị mặt trắng không râu thấy người tới liền thản nhiên tiến lên hành lễ.
“Ồ! Chẳng phải là Cát Phúc công công sao?” Ninh Thiên Văn liếc nhìn vào trong vườn, “Sao thế? Tứ đệ cũng ở đây à?”
Ngôn Sâm thấy Cát Phúc ở đây, trong lòng bỗng lóe lên một ý nghĩ hoang đường. Hắn nheo mắt hỏi Cát Phúc: “Xin hỏi công công, xá muội Ngôn Thanh Li có ở bên trong không?”
Cát Phúc vừa định trả lời thì từ lối vào khu vườn, hai bóng dáng chậm rãi xuất hiện.
Ninh Thiên Lân ngồi trên xe lăn, tự mình đẩy bánh xe tiến lên. Ngôn Thanh Li đi bên cạnh, giữ đúng lễ nghi, không hề tỏ ra quá thân cận.
“Ngôn Tam tiểu thư quả thực y thuật uyên thâm, Thiên Lân hôm nay đã được mở mang tầm mắt.”
“Thần nữ hổ thẹn, có thể giải ưu cho Tứ điện hạ là phúc phận của thần nữ.”
Hai người họ có vẻ trò chuyện rất tâm đắc, cho đến khi ra tới cửa vườn mới nhìn thấy những người bên ngoài. Ngôn Thanh Li nhìn thấy Ngôn Sâm thì tỏ ra kinh ngạc, nhưng sau đó liền lộ vẻ vui mừng.
“Huynh trưởng?”
Cái vẻ thiếu nữ nhỏ nhẹ khi nhìn thấy người trong lòng đó, chỉ có Ngôn Sâm mới thấu hiểu được. Vẻ lạnh lùng trên mặt Ngôn Sâm dịu lại đôi chút, nhưng khi nhận ra Ninh Thiên Lân bên cạnh, ánh mắt hắn lại hơi khựng lại.
Hắn lạnh lùng lên tiếng: “Xin hỏi Tứ điện hạ, vì sao lại ở riêng một chỗ với xá muội?”
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 56: Yêu Đương Vụng Trộm (Hạ) (H – Ninh Thiên Lân)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)