Bìa [NP – MTTH] – Chương 55: Yêu Đương Vụng Trộm (Thượng) (H – Ninh Thiên Lân)
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 55: Yêu Đương Vụng Trộm (Thượng) (H – Ninh Thiên Lân)

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

1756 từ · 8 phút đọc

Yêu Đương Vụng Trộm (Thượng) (H – Ninh Thiên Lân)

Đã lâu Ngôn Thanh Li không cùng Ninh Thiên Lân thân mật, lúc này hít hà mùi tùng hương thanh khiết trên người hắn, lại bị những nụ hôn của hắn làm cho tê dại ngứa ngáy, trong đầu nàng tức khắc hiện ra những hình ảnh triền miên lâm ly của hai người trước kia.

Thế nhưng nơi này quả thực không thích hợp để hành sự, đây là phủ Công chúa, lại còn là giữa trời giữa đất. Tuy bốn phía có tường vây che chắn, nhưng hôm nay trong phủ người đông mắt tạp, khó bảo toàn không có kẻ rỗi hơi dạo bước đến đây rồi bắt gặp bọn họ.

Nhưng Ninh Thiên Lân tựa hồ chẳng chút lo lắng, nụ hôn của hắn càng lúc càng dày đặc, từ khóe môi nàng dời xuống vành tai, rồi lại trượt dài trên cổ.

“Ta biết, không sao đâu, Cát Phúc đã canh giữ ở bên ngoài rồi… A Ly, ta thực sự rất nhớ nàng.”

Ninh Thiên Lân chỉ mới hôn bấy nhiêu mà hơi thở đã bắt đầu nặng nề, làn hơi nóng rực phả vào hõm cổ Ngôn Thanh Li, khiến toàn thân nàng mềm nhũn. Hắn đã quá lâu không được chạm vào nàng, còn lâu hơn cả khoảng thời gian nàng từ Việt Châu đến Dung Dương. Kể từ khi quen biết đến nay, chưa bao giờ hắn rời xa hơi ấm của nàng lâu đến thế.

Ninh Thiên Lân đứng dậy, ôm lấy nữ tử trong lòng ép sát vào một cột trụ trong đình, tay hắn đưa xuống vén tà váy nàng lên, tìm kiếm đóa hoa mềm mại nơi chân tâm.

So với vẻ dịu dàng thường nhật, cùng câu hỏi luôn túc trực trên môi: “A Ly, có được không?”, lần này động tác của Ninh Thiên Lân lại mang theo vài phần cấp bách.

Dưới lớp váy áo, Ngôn Thanh Li chỉ mặc một chiếc quần lót mỏng manh để che thân. Giờ phút này, một chân nàng bị Ninh Thiên Lân nâng cao, đóa hoa xinh đẹp tự nhiên mở rộng đón chờ.

Trước mắt nàng, nam tử mang dung nhan thanh tú như tiên giáng trần, nhưng bàn tay đang thâm nhập dưới làn váy lại có chút hạ lưu. Ngón tay hắn len lỏi vào khe hoa, tùy ý đùa giỡn cửa huyệt nhỏ nhắn.

“A Ly, nàng ướt quá.”

Ninh Thiên Lân khẽ cười, lời nói tuy hết mực dịu dàng, nhưng ngón tay lại như gió cuốn mây tan mà đâm rút quấy rối dưới thân nàng, khiến thịt mềm bên trong co thắt từng hồi, trào ra lượng lớn mật ngọt. Sau đó, hắn còn rút tay ra, để sợi chỉ bạc vương vít trên ngón tay hiện rõ trước mắt Ngôn Thanh Li.

Ngôn Thanh Li có chút không chịu nổi một Ninh Thiên Lân tình tứ cuồng nhiệt như vậy. Đôi chân hồi phục khiến hắn không còn là người để nàng chủ đạo chuyện phòng sự như trước nữa. Nàng giống như một con thú nhỏ làm loạn bấy lâu, cuối cùng cũng có ngày bị người thợ săn tỉnh giấc tóm lấy đuôi mà tùy ý trêu đùa.

Nàng mềm mại tựa hẳn vào người Ninh Thiên Lân, lại bị ngón tay hắn đâm vào lần nữa khiến tiếng rên rỉ không thể kìm nén. Ngôn Thanh Li vô cùng sợ hãi người bên ngoài tường vây đi ngang qua sẽ nghe thấy, nàng gắt gao cắn môi, một bên lo lắng đề phòng, một bên bị hắn dùng tay đâm đến mức dâm dịch đầm đìa, chảy dọc theo cái chân đang đứng thẳng xuống dưới.

Cảm giác này vậy mà lại khiến nàng nảy sinh một loại khoái cảm của kẻ vụng trộm.

Ngôn Thanh Li ngửa đầu nhìn Ninh Thiên Lân, lần đầu tiên phát hiện hắn lại cao lớn đến thế, khi đứng trước mặt có thể ôm trọn nàng vào lòng. Nếu là ở trong phòng thì tốt biết mấy, nàng thực sự muốn cùng Ninh Thiên Lân đã lành chân hưởng thụ một cuộc mây mưa nồng cháy chưa từng có trước đây. Chỉ là lúc này không được, nàng còn đang ở trong phủ Công chúa.

Gương mặt Ngôn Thanh Li ửng hồng, đuôi mắt diễm lệ nhếch lên, nàng động tình thốt lên: “Tứ điện hạ… đừng dùng tay nữa… dùng thứ phía dưới của người đi, dùng thứ đó…”

Ngôn Thanh Li muốn tốc chiến tốc thắng, sau đó nàng và Ninh Thiên Lân đều phải ra đảo giữa hồ, không thể trì hoãn ở đây quá lâu.

Đây cũng là lần đầu tiên Ninh Thiên Lân nghe thấy Ngôn Thanh Li khẩn thiết cầu xin hắn tiến vào như vậy. Dục vọng trong hắn tức khắc dâng trào, đôi mắt nhiễm sắc đỏ rực. Hắn nhanh chóng rút ngón tay ra khỏi cơ thể nàng, thay thế bằng côn thịt thô dài cứng rắn.

Ninh Thiên Lân đâm vào rất gấp, nơi đó của hắn vốn vừa to vừa dài, Ngôn Thanh Li tức khắc bị đâm đến bủn rủn tay chân, lập tức đạt tới đỉnh điểm. Hoa dịch mãnh liệt tưới đẫm lên quy đầu, cửa huyệt thắt chặt khiến Ninh Thiên Lân suýt chút nữa cũng bại trận ngay lập tức.

“A Ly, đừng sợ, nàng thả lỏng ra chút, xung quanh không có người đâu.”

Nơi đó quá chặt, Ninh Thiên Lân khó lòng di chuyển, chỉ có thể chậm rãi vỗ về nữ tử đang run rẩy trong lòng. Sau bao ngày xa cách, khi lại được lấp đầy cơ thể nàng, nỗi bất an mơ hồ bấy lâu nay của hắn cuối cùng cũng biến mất, thay vào đó là cảm giác kiên định thực thụ.

Nàng là dục vọng của hắn, là mị dược của hắn, và cũng là người của hắn.

Gió nhẹ lướt qua, hương hoa thoang thoảng khắp nơi. Sau khi đã thích ứng với vật lạ thô to nơi hạ thân, Ngôn Thanh Li siết chặt lấy cánh tay Ninh Thiên Lân, ngước lên nở nụ cười kiều mị: “Tứ điện hạ, chân ta mỏi quá, ngài ôm ta có được không?”

Ninh Thiên Lân cố nén kích động muốn dây dưa môi lưỡi với nàng, chỉ hôn nhẹ lên môi nàng như chuồn chuồn lướt nước. Tuy nhiên, hắn không bế nàng lên như ý muốn, mà cứ thế xách một chân nàng lên, bắt đầu những cú thúc đâm điên cuồng.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Hôm nay sau khi bãi triều Ngôn Sâm đã từ trong cung trực tiếp đến phủ Công chúa nên không đi cùng Ngôn Thanh Li. Hắn đợi ở đảo giữa hồ một hồi lâu vẫn không thấy nàng đâu, sau mới nghe Mạnh thị nói nàng tự mình đi dạo vườn. Sợ nàng lạc đường trong phủ Công chúa rộng lớn, Ngôn Sâm đứng dậy định đi tìm người.

“Chi Hằng!”

Nhị hoàng tử Ninh Thiên Văn đột nhiên xuất hiện bên cạnh Ngôn Sâm, theo sau hắn còn có Chu Diệu Lâm diện một thân lăng la màu xanh bích.

Ngôn Sâm là quyền thần trong triều, lại là thế lực quan trọng mà Xương Huệ Đế định sẵn để hỗ trợ phe Nhị hoàng tử, nên Ninh Thiên Văn luôn đối đãi với hắn hết sức lễ độ. Nhưng mấy ngày trước, hắn bỗng nghe tin Ngôn Sâm đã tìm đến Bệ hạ để xin từ hôn với Chu Diệu Lâm.

Lúc này Ninh Thiên Văn mới bắt đầu sốt sắng. Nếu Ngôn Sâm và Chu Diệu Lâm hủy hôn, làm sao hắn ta có thể đứng về phe mình được nữa? Nếu không có sự ủng hộ của một võ tướng có thể đối trọng với phủ Võ Anh hầu, làm sao hắn tranh đấu nổi với Tam hoàng tử Ninh Thiên Hoằng?

Ninh Thiên Văn cho rằng vấn đề nằm ở Chu Diệu Lâm, tưởng hai người họ lén lút xảy ra xích mích nên Ngôn Sâm mới muốn từ hôn. Kết quả khi hỏi Chu Diệu Lâm, hắn mới biết nàng ta đã đến Ngôn phủ nhiều lần nhưng chẳng lần nào bắt chuyện được với Ngôn Sâm, hai người vẫn như kẻ xa lạ.

Vì thế Ninh Thiên Văn không kìm lòng được, bèn nhân dịp tiệc Khất Xảo này mang theo biểu muội Chu Diệu Lâm tới để bồi dưỡng tình cảm với Ngôn Sâm.

Chu Diệu Lâm xinh đẹp như hoa, là mỹ nhân nức tiếng tại Thịnh Kinh, đặc biệt hôm nay nàng còn tỉ mỉ điểm trang, chỉ cần đứng đó thôi đã thu hút biết bao ánh mắt của các công tử thế gia.

“Mau nhìn kìa, là con gái của Chu tướng!”

Trương Triều hưng phấn xoa tay, cười đến toét miệng. Hai chiếc răng cửa bị Bùi Lăng đánh gãy nay đã được lắp bằng ngà voi, tuy không nhai được nhưng dùng để giữ thể diện thì vẫn ổn.

Chu Diệu Lâm tài mạo vẹn toàn, gia thế lại hiển hách, là hình mẫu chính thất lý tưởng trong lòng đa số công tử. Chỉ có điều nàng đã được Bệ hạ ban hôn cho Ngôn Sâm, những kẻ khác chỉ có nước đứng nhìn mà thèm.

Lục Mi liếc nhìn Chu Diệu Lâm từ xa, lòng không chút gợn sóng nhưng vẫn hùa theo đám đông tán thưởng: “Chậc chậc, làn da như mây, xương thịt đều đặn, nếu được ôm mỹ nhân này ngủ một giấc, hẳn là hồn siêu phách lạc. Ngôn tiểu công gia thật đúng là có phúc khí!”

Đám công tử ca tụ tập cùng Lục Mi đều là hạng ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Bọn họ thừa biết tính nết Lục Mi, việc trêu ghẹo con gái quan viên vốn là chuyện thường ngày, nên khi nghe hắn buông lời suồng sã với Chu Diệu Lâm cũng chẳng thấy lạ, còn cười trêu: “Thanh Thời huynh, người ta là con gái của Chu tướng đó, huynh cẩn thận lời này truyền đến tai ông ấy, ông ấy lại tâu lên Hoàng thượng một bản sớ trị tội phụ thân huynh bây giờ!”

Nào ai biết được, Chu Diệu Lâm vốn được muôn vàn công tử săn đón, lại bị chính vị hôn phu danh chính ngôn thuận của mình ngó lơ, đặt hoàn toàn ra ngoài tầm mắt.