Khi Ngôn Thanh Li bước lên xe ngựa, Mạnh thị, Ngôn Uyển và Ngôn Như đều đã ngồi sẵn bên trong. Nhìn thấy Ngôn Thanh Li, ngay cả Ngôn Như vốn luôn lầm lì ít nói cũng không nhịn được mà đưa mắt nhìn nàng thêm vài lần.
Mạnh thị chỉ nhạt nhòa khen ngợi một câu, còn Ngôn Uyển lại không giấu nổi vẻ ghen ghét. Nàng ta đánh giá Ngôn Thanh Li từ trên xuống dưới một lượt, thấy không bới móc được kẽ hở nào, bèn châm chọc mỉa mai: “Tam muội muội, hôm nay khách khứa phủ Công chúa toàn là bậc quyền quý thế gia, đến lúc đó muội chớ có thốt ra những lời thiếu lễ độ, kẻo lại làm mất mặt Ngôn phủ.”
Mạnh thị vội vã nhấn tay Ngôn Uyển, vỗ về trấn an, cũng là ra ý bảo nàng ta đừng nói nữa.
Ngôn Thanh Li trái lại chẳng chút hổ thẹn hay tức giận, nàng mỉm cười nhã nhặn nhìn Ngôn Uyển: “Đại tỷ tỷ nhắc nhở rất đúng, Thanh Li ghi nhớ rồi. Đúng rồi,” Ngôn Thanh Li bỗng nhiên ngạc nhiên nhướng mày: “Thanh Li còn chưa kịp chúc mừng Đại tỷ tỷ định được mối lương duyên tốt! Nghe nói công tử nhà Gián nghị đại phu là người bác học đa tài, chắc chắn sẽ cùng tỷ tỷ cầm sắt hòa minh (1).”
Trong phủ này, ngay cả hạ nhân quét dọn cũng biết Ngôn Uyển vì hôn sự đó mà náo loạn đòi sống đòi chết, vậy mà Ngôn Thanh Li lại “chân thành” chúc mừng như thế, rõ ràng là cố tình xát muối vào lòng người. Ngôn Như vốn cúi đầu lặng thinh, nghe xong cũng không nhịn được mà khẽ nhếch môi.
Ngôn Uyển bị chọc giận đến mức sắc mặt trắng bệch.
Mạnh thị biết con gái của mình hoàn toàn không phải đối thủ của Ngôn Thanh Li, sợ Ngôn Uyển tiếp tục chịu thiệt bèn vội vàng hòa giải: “Thôi, tỷ muội trong nhà, đều bớt lời đi một chút.”
Ngôn Thanh Li cười nhạt, không nói thêm gì nữa. Nàng cũng chẳng hẹp hòi đến mức đi tranh thua thắng bằng mồm mép với Ngôn Uyển, dẫu sao nàng ta cũng sắp xuất giá, nàng cũng chẳng buồn tốn tâm sức thu thập làm gì.
Phủ Công chúa lộng lẫy hơn nhiều so với tưởng tượng, nói là phủ đệ, chi bằng nói là một ngự uyển hoàng gia. Nghe đồn Xương Huệ Đế vì yêu thương Vinh Trăn Công chúa nên đã đặc biệt ban thưởng một tòa hành cung mà mình yêu thích nhất cho nàng, đủ thấy ân sủng sâu đậm nhường nào.
Đây cũng là lần đầu tiên Ngôn Thanh Li đặt chân đến đây. Đời trước khi nàng chết, Vinh Trăn Công chúa vẫn luôn ở góa trong cung bầu bạn với Hoàng hậu nương nương, khi đó Công chúa cũng chưa từng tổ chức tiệc Khất Xảo long trọng như thế này.
Phủ Công chúa rộng lớn mênh mông, mấy hồ nước lớn trải dài nối với nhau bằng những cây cầu tàu. Hai bên bờ trồng rất nhiều cây hoàng lư (2), cứ mỗi độ cuối thu, lá hoàng lư lại đỏ rực như lửa, nhìn xa tựa rặng mây hồng dập dềnh sóng cuộn, soi bóng xuống mặt hồ lung linh rực rỡ.
Hiện giờ mới chớm thu, lá chưa đỏ hẳn nhưng cũng đã thấp thoáng thấy được kỳ quan tráng lệ của tương lai.
Yến tiệc Khất Xảo được đặt tại một hòn đảo nhỏ giữa hồ. Lúc này giờ lành chưa đến, yến tiệc chưa khai màn, khách khứa có thể tự do dạo chơi thưởng cảnh. Tuy nhiên phu nhân và tiểu thư các nhà đã xem cảnh sắc nơi này nhiều lần qua các năm, nên phần lớn đều đã lên đảo sớm.
Vì là lần đầu tới nên Ngôn Thanh Li muốn đi dạo quanh vườn, Mạnh thị bèn dẫn Ngôn Uyển và Ngôn Như đi trước ra đảo giữa hồ.
Trên đảo cảnh trí rất đẹp, các phu nhân ngồi lại hàn huyên, để con cái tự tìm đến bằng hữu tiểu tụ.
“Uyển Nhi, Tam muội muội của muội đâu? Sao không thấy người?”
Ngôn Uyển vừa lộ diện đã bị đám tiểu thư quen biết kéo đi. Ngôn Tam tiểu thư gần đây danh tiếng quá nổi, tiểu thư công tử trong kinh đều muốn xem vị tiểu thư “xấu xí” đến mức khiến đệ nhất ăn chơi Thịnh Kinh là Lục Mi cũng phải lấy cái chết để từ hôn rốt cuộc có hình dáng ra sao.
Ngôn Uyển cười nhạo một tiếng: “Nàng ta ấy à, đang tự đi dạo vườn rồi. Vị Tam muội này của ta dù sao cũng được nuôi lớn ở bên ngoài, mới tới Thịnh Kinh không lâu nên cái gì cũng thấy tò mò lắm.”
Các tiểu thư khác nghe vậy đều nhìn nhau cười đầy ẩn ý: “Cũng khó trách, nghe nói là con nhà buôn nuôi lớn, tất nhiên là chưa thấy qua sự đời, Việt Châu làm sao phồn hoa được như Thịnh Kinh?”
Bên ngoài đồn Ngôn Thanh Li vừa xấu vừa thô kệch, đám tiểu thư này lại chơi thân với Ngôn Uyển, thấy nàng ta không thích Ngôn Thanh Li nên lời lẽ càng thêm không kiêng nể. Kẻ tung người hứng, dù không nói điều gì quá thô thiển nhưng ý tứ trong lời nói đều mặc định Ngôn Thanh Li là hạng quê mùa, không xứng đứng trong hàng đại gia đình quyền quý.
Ngôn Uyển biết rõ Ngôn Thanh Li không hề tệ hại như lời đồn, nhưng nghe thấy người ta cười nhạo nàng, trong lòng nàng ta cũng cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Giữa hồ náo nhiệt là thế, nhưng nơi Ngôn Thanh Li đang đứng lại yên tĩnh an bình.
Trong đình phương tứ giác, một nữ tử vận y phục màu nguyệt bạch đang thi châm cho nam tử thanh y.
“Tứ điện hạ, gân mạch của ngài đã hoàn toàn ổn định, sau này chỉ cần thỉnh thoảng thi châm củng cố là được.”
Hôm qua Ninh Thiên Lân nhờ Tinh Liên mang tin cho Ngôn Thanh Li, muốn gặp nàng tại phủ Công chúa. Khoảng cách từ lần thi châm trước cũng đã lâu, Ngôn Thanh Li cũng có ý định này nên vừa tới phủ đã tách khỏi nhóm Mạnh thị, tự mình dựa theo bản đồ Ninh Thiên Lân đưa để tìm đến khu vườn nhỏ này. Những khu vườn tương tự trong phủ Công chúa có rất nhiều, nơi này lại không mấy nổi bật nên ít người qua lại.
Thi châm kết thúc, Ngôn Thanh Li định đỡ Ninh Thiên Lân đứng dậy thì lại bị hắn kéo ngược vào lòng.
“A Ly, ta còn chuyện muốn nói với nàng.”
Gương mặt nam tử tuấn tú dịu dàng, bàn tay ôm chặt lấy eo nàng, không cho nàng vội vã rời đi.
Ngôn Thanh Li thuận thế vòng tay qua cổ hắn: “Vừa khéo, ta cũng có chuyện muốn hỏi Tứ điện hạ.”
“Ồ? Vậy A Ly hỏi trước đi.”
Ánh mắt Ninh Thiên Lân lướt qua bộ váy bằng gấm Thục thêu chỉ bạc trên người nàng, ánh mắt sâu thẳm khó đoán. Xương Huệ Đế chỉ có một xấp vải quý giá như vậy, mà lại ban cho Ngôn Sâm.
“Những lời đồn về quá khứ của ta ở Việt Châu, có phải Tứ điện hạ đã mua chuộc hạ nhân Ngôn phủ để rêu rao ra ngoài không?”
Tay Ninh Thiên Lân lúc nhẹ lúc mạnh bóp lấy phần thịt mềm bên eo nàng, khiến nàng thấy ngứa ngáy, chỉ biết vừa nói vừa vặn vẹo thân mình né tránh.
Ninh Thiên Lân không phủ nhận, chỉ khẽ thở dài đầy thất vọng: “Ta cứ tưởng nàng sẽ nghi ngờ Ngôn Sâm đầu tiên, xem ra A Ly rất tin tưởng hắn.”
Ngôn Thanh Li bị hắn trêu chọc đến mức bật cười khúc khích. Chẳng phải nàng tin tưởng Ngôn Sâm đến thế, mà là cái bẫy này của Ninh Thiên Lân làm quá thiếu tâm cơ, nàng chỉ cần động não một chút là đoán ra ngay. Nếu Ngôn Sâm muốn hủy hoại danh tiết của nàng để ngăn kẻ khác cầu hôn, hắn nhất định sẽ không sai người trong phủ mình đi làm, chẳng phải là gậy ông đập lưng ông sao?
“Tứ điện hạ định nói gì với ta?” Ngôn Thanh Li giữ chặt đôi tay đang làm loạn của hắn, cố ý né tránh chuyện về Ngôn Sâm.
Ninh Thiên Lân nghiêm mặt: “A Ly còn nhớ Tri phủ Dung Dương Đổng Thành không?”
“Dĩ nhiên là nhớ.” Mấy ngày trước Ngôn Sâm muốn bắt vị tham quan này nhưng không thành, khiến hắn khó chịu suốt mấy ngày liền.
Ninh Thiên Lân nhếch môi: “Đổng Thành này ngoài chức Tri phủ, ta còn tra được hắn là họ hàng xa của Hộ bộ Thượng thư Hạ đại nhân.”
Thấy Ngôn Thanh Li ngẩn ra, hắn mới chậm rãi giải thích. Hộ bộ Thượng thư có hai người con gái: trưởng nữ là Hạ Quý phi – mẫu thân của Nhị hoàng tử; thứ nữ là Hạ thị – chính thất của Thừa tướng Chu Bồng Nguyên. Đổng Thành lại là cháu họ xa của phu nhân Hạ Thượng thư, nghĩa là hắn cũng là biểu đệ của Hạ Quý phi và Hạ phu nhân.
Mối quan hệ này được giấu rất kỹ, nếu không phải Ninh Thiên Lân ở lại Dung Dương thêm vài ngày thì cũng chẳng thể phát hiện ra Đổng Thành đang bí mật gửi thư về Thịnh Kinh.
Đổng Thành vì lơ là chức trách gây ra dịch bệnh ở Dung Dương, hắn hối lộ Ngôn Sâm để giữ kín bí mật không thành, bị Ngôn Sâm về triều bẩm báo sự thật với Bệ hạ. Trong tình thế cấp bách, Đổng Thành đành nhờ cậy mối quan hệ bí mật kia, lặng lẽ sai người về Thịnh Kinh báo cho Hạ phu nhân, cầu xin Thừa tướng Chu Bồng Nguyên cứu giúp.
Chu Bồng Nguyên nhận tin quả nhiên đã tìm cách giải vây cho Đổng Thành trước mặt Bệ hạ. Chuyện lơ là chức trách cuối cùng bị giơ cao đánh khẽ, chỉ phạt bổng lộc nửa năm.
Tại sao đương triều Thừa tướng lại mạo hiểm để cứu một người họ hàng xa của vợ? Chỉ vì Đổng Thành vốn luôn là kẻ giúp Chu Bồng Nguyên vơ vét tiền bạc. Mà người đứng sau Chu Bồng Nguyên là ai? Tự nhiên là Nhị hoàng tử Ninh Thiên Văn.
“A Ly, nếu chúng ta nắm được bằng chứng Đổng Thành gom tiền cho Chu Bồng Nguyên, sẽ là một đòn giáng nặng nề vào Ninh Thiên Văn.”
Nhắc đến chính sự, thần sắc Ngôn Thanh Li trở nên nghiêm nghị, thậm chí nàng còn chẳng nhận ra vật cứng giữa háng Ninh Thiên Lân đã sớm sưng to. Nàng nghiêm túc hỏi: “Vậy việc này ta có giúp được gì không?”
Ninh Thiên Lân khẽ gật đầu, bàn tay trượt xuống mông nàng xoa nắn nhẹ nhàng, rồi ghé sát tai nàng nói nhỏ vài câu.
“…A Ly, chuyện này nàng cứ thử xem sao, tuyệt đối không được gắng gượng.” Hắn rời tai nàng, ánh mắt vừa áy náy vừa lo lắng.
Ngôn Thanh Li nghe xong lại tỏ vẻ tự tin: “Tứ điện hạ yên tâm, cứ giao cho ta.”
Có lẽ Ninh Thiên Lân cũng đã hết cách, bằng không với tính cách của hắn, tuyệt đối sẽ không để nàng nhúng tay vào việc này. Năm xưa Sở gia sụp đổ cũng có liên quan mật thiết tới Chu gia. Chu gia và Nhị hoàng tử gắn bó như môi với răng, xét về tình hay lý, Ngôn Thanh Li đều rất sẵn lòng gây khó dễ cho bọn chúng, vả lại chuyện này do nàng ra mặt quả thực là thuận tiện nhất.
“A Ly, là ta không tốt.”
Ninh Thiên Lân muốn hôn lên môi nàng nhưng sợ làm hỏng lớp son, đành dời xuống hôn nhẹ lên khóe môi nàng từng chút một, như lời xin lỗi thầm kín. Nếu hắn mạnh mẽ hơn, đã có thể bảo vệ nàng phía sau, không để nàng phải chạm vào mưa gió.
Nơi khe mông bỗng bị một vật cứng rắn thô dài cộm lên, Ngôn Thanh Li lúc này mới hậu tri hậu giác cảm nhận được dục vọng của Ninh Thiên Lân.
“…Tứ điện hạ, nơi này là phủ Công chúa.”
(1) Cầm sắt hòa minh: Ý chỉ vợ chồng hòa thuận, tâm đầu ý hợp.
(2) Hoàng lư: Một loại cây cảnh có lá đổi màu đỏ rực vào mùa thu.
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 54: Lén Gặp](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)