Mùng bảy tháng bảy tiết Thất Tịch, Vinh Trăn Trưởng công chúa tổ chức yến tiệc Khất Xảo long trọng tại phủ Công chúa. Yến tiệc mời tất cả các vị phu nhân quyền quý, công tử thế gia cùng các tiểu thư tại Thịnh Kinh đến dự.
Phủ Ngôn Quốc công dĩ nhiên cũng không ngoại lệ, sớm từ mấy ngày trước đã nhận được thiếp mời của phủ Công chúa.
Có lẽ Thất Tịch là ngày lành, ông trời cũng phát lòng tốt, những cơn mưa kéo dài không dứt của mấy ngày trước nay bỗng chốc tạnh hẳn, mây mù tản đi, hiếm khi thấy được một buổi nắng ấm.
Sáng sớm, Ngọc Trúc đã kéo Ngôn Thanh Li còn đang buồn ngủ từ trong giấc nồng dậy để trang điểm chải chuốt. Gần hai ngày nay, dù Ngôn Thanh Li chưa từng quá mức thân cận với Ngôn Sâm, nhưng những ngày trước đó đêm nào cũng bị hắn giày vò đến nửa đêm, sớm đã hình thành thói quen dậy muộn.
Ngọc Trúc vừa lẩm bẩm rằng khắp Ninh triều không có tiểu thư nhà nào lười nhác như Ngôn Thanh Li, vừa tỉ mỉ điểm phấn tô son cho nàng.
Trước kia vì muốn từ hôn với Lục gia, Ngôn Thanh Li cố ý giả xấu, khiến bên ngoài đồn đại rằng Ngôn Tam tiểu thư tướng mạo xấu xí vô muối (1), lại còn mang trọng bệnh, e là không sống được bao lâu.
Ngọc Trúc vốn không tán thành việc Ngôn Thanh Li dùng cách tự tổn hại hình tượng để từ hôn, sau khi nghe được những lời đồn đó càng thêm buồn bực không thôi, nên nhất quyết muốn nàng phải lấy lại thể diện trong yến tiệc Khất Xảo lần này.
Thế nhưng Ngôn Thanh Li chẳng hề bận tâm đến chuyện lấy lại thể diện, nàng đã không còn tâm trí tranh kỳ khoe sắc với các tiểu thư khác, cũng không định để lại ấn tượng tốt đẹp gì cho công tử các phủ. Tham gia cái yến tiệc Khất Xảo vớ vẩn này, chỉ vì nàng hiện tại là đích nữ của Ngôn phủ, không thể không lộ diện, và cũng vì trong yến tiệc này, nói không chừng nàng có thể gặp lại một vài “cố nhân”.
Ngọc Trúc cẩn thận mặc cho Ngôn Thanh Li bộ váy bách thủy thêu phù dung dệt bằng gấm Thục màu nguyệt bạch, bộ yến phục này là hôm qua Ngôn Sâm phái người đưa tới. Theo lời hạ nhân, loại gấm Thục thêu chỉ bạc này là vật phẩm ngự ban, khắp Thịnh Kinh chỉ có bấy nhiêu, ngay cả các nương nương trong cung cũng phải thèm muốn.
Vừa mặc xong xiêm y, một tiểu nha đầu nhỏ nhắn gầy gò đã hấp tấp chạy vào.
“Tiểu thư, tiểu thư!” Nha đầu này tuy vóc người gầy nhỏ nhưng giọng nói lại rất vang, tiếng gọi khiến Ngôn Thanh Li cùng Ngọc Trúc giật bắn mình.
Ngôn Thanh Li dang tay để Ngọc Trúc thắt lại đai lưng cho mình, ánh mắt mang theo ý cười liếc nhìn tiểu nha đầu kia một cái. Nhưng nha đầu kia lại đứng ngây ra, nhìn nàng đến ngây người, nhất thời quên mất mình định nói gì.
Ngọc Trúc bèn mắng: “Thúy Nhi, chuyện lớn bằng trời cũng không được ồn ào như vậy. Hiện giờ ngươi vẫn là người trong viện của Nhị phu nhân, ngươi muốn để mọi người đều biết ngày ngày ngươi tới đưa tin cho tiểu thư sao?”
“Dạ… nô tỳ biết rồi.” Tiểu nha đầu tên Thúy Nhi vẫn ngơ ngẩn nhìn Ngôn Thanh Li, chìm đắm trong nhan sắc hôm nay của nàng, đáp lại một cách thất thần.
Thúy Nhi từ sau khi được Ngôn Thanh Li cứu mạng trên phố, liền luôn tâm niệm muốn làm trâu làm ngựa cho nàng. Sau khi vất vả trà trộn được vào Ngôn phủ, ai ngờ Ngôn Thanh Li lại không nhận nàng mà đưa nàng đến bên cạnh Mạnh thị. Nhưng nàng không hề ngốc, rất nhanh đã hiểu ý Ngôn Thanh Li đang thử thách mình, bèn tự giác ẩn náu ở chỗ Mạnh thị, chủ động làm tai mắt cho Ngôn Thanh Li, đem mọi chuyện lớn nhỏ trong viện Mạnh thị truyền lại không sót một chút nào.
Sau chuyện từ hôn với Lục gia, Ngôn Quốc công vốn chưa bao giờ nổi giận với Mạnh thị nay lại đùng đùng nổi lôi đình, mắng bà ta bị mỡ heo che mắt, sao có thể gả con gái nhà mình cho loại người như công tử phủ Lục Hàn lâm? Ngôn Quốc công mắng nhiếc thậm tệ nhưng lại quên mất rằng khi xưa ông ta cũng góp phần đồng ý hôn sự này.
Mạnh thị dù có trăm miệng cũng khó lòng chối cãi, vì lúc đầu người khởi tâm tư quả thật là bà ta.
Ngôn Quốc công lạnh nhạt với Mạnh thị, bắt đầu sủng ái các cơ thiếp. Qua chuyện này, Mạnh thị cũng hoàn toàn nhìn rõ rằng sau lưng Ngôn Thanh Li có Ngôn Sâm làm chỗ dựa vững chãi, đó là người mà bà ta không thể đắc tội nổi.
Mạnh thị cũng là người biết thời thế, sau khi thông suốt điểm này, ít nhất không còn dám tính kế Ngôn Thanh Li hay ra mặt gây khó dễ nữa. Thái độ hạ mình của Mạnh thị khiến Ngôn Thanh Li nhất thời cũng lười thu thập bà ta.
Nhưng Ngôn Uyển thì không hiểu chuyện như mẫu thân mình.
Theo tin tức của Thúy Nhi, Ngôn Uyển oán hận Ngôn Sâm lúc nào cũng bảo vệ Ngôn Thanh Li. Có một ngày, nàng ta uống say khướt rồi chạy đến trước mặt Ngôn Sâm nói năng loạn xạ, không chỉ nói xấu Ngôn Thanh Li đủ điều mà còn nói với Ngôn Sâm nhiều lời trái với luân thường đạo lý huynh muội, bày tỏ lòng ngưỡng mộ.
Khi Mạnh thị vội vàng chạy đến đưa Ngôn Uyển đi, Ngôn Sâm thản nhiên nói với Mạnh thị một câu: “Ngôn Uyển đã qua tuổi mười chín, Nhị nương nên tìm nơi gả muội ấy đi là vừa.”
Sao Mạnh thị lại không hiểu ý của Ngôn Sâm?
Bà ta biết tâm tư của Ngôn Uyển, cũng sợ Ngôn Uyển tiếp tục ở lại trong phủ sẽ làm ra chuyện kinh thế hãi tục, thế là không quá hai ngày sau liền nhẫn tâm định hôn sự cho Ngôn Uyển, gả cho đại công tử nhà Gián nghị đại phu, nay đã ba mươi hai tuổi. Người này tuy bác ái nho nhã nhưng nguyên phối đã mất sớm, Ngôn Uyển gả qua đó có thể làm chính thê.
Hôn sự này so với Lục gia thì kém xa, nhưng với thân phận thứ nữ như Ngôn Uyển mà được làm chính thê thì cũng coi như một mối tốt.
Nhưng Ngôn Uyển nhất quyết không chịu, khi biết Mạnh thị muốn gả mình làm vợ kế cho một nam nhân lớn hơn mình mười mấy tuổi, nàng ta ngày ngày khóc lóc om sòm với Mạnh thị, thậm chí còn đòi tự sát một lần.
Mạnh thị bất đắc dĩ chỉ đành cấm túc Ngôn Uyển, ngày đêm sai nha hoàn bà tử canh giữ. Trong lúc bị cấm túc, Ngôn Uyển cũng không ăn không uống, đòi gặp Ngôn Sâm nhưng chưa từng được toại nguyện. Cũng không biết yến tiệc Khất Xảo hôm nay Mạnh thị có mang Ngôn Uyển đi cùng hay không.
“Nói đi, thám thính được gì rồi?”
Ngọc Trúc thắt đai lưng rất chặt, Ngôn Thanh Li nhân lúc Ngọc Trúc không chú ý lén lỏng ra một chút, quay đầu hỏi Thúy Nhi.
Khuôn mặt bầu bĩnh của Thúy Nhi hiện lên nụ cười đắc ý: “Tiểu thư, nô tỳ tra được rồi, những lời đồn không hay về người ở Việt Châu là từ trong phủ chúng ta truyền ra ngoài.”
Động tác của Ngôn Thanh Li khựng lại.
Ngoại trừ nhóm người Lục Mi rải rác lời đồn nàng xấu xí, còn có kẻ cùng lúc đem quá khứ của nàng ở Việt Châu rêu rao ra ngoài. Nàng lấy làm lạ không biết là ai làm, bèn sai Thúy Nhi đi tra. Thúy Nhi am hiểu chuyện đường phố, quen biết nhiều hạng người trong dân gian, làm việc này là thích hợp nhất. Ngôn Thanh Li nghĩ nếu Thúy Nhi làm tốt việc này, nàng sẽ không thử thách nàng ấy thêm nữa.
Tiết lộ từ Ngôn phủ… chẳng lẽ là Ngôn Sâm?
Ngôn Thanh Li luôn cảm thấy không phải. Ngôn Sâm tuy có động cơ nhưng hắn là người chính trực lại lãnh đạm, hẳn là khinh thường làm loại chuyện này.
Chẳng lẽ là Mạnh thị?
Nhưng với năng lực của Mạnh thị, hẳn không thể nhanh chóng tra rõ quá khứ của nàng như vậy. Hơn nữa nàng là đích nữ của Ngôn phủ, danh dự gắn liền với thể diện của phủ, nếu thanh danh nàng hoen ố thì các tiểu thư chưa xuất các khác trong phủ cũng chẳng được ích lợi gì, Mạnh thị hẳn không ngu ngốc đến mức làm chuyện hại người hại mình như vậy.
Sau khi loại trừ từng người hi nghi, trong lòng Ngôn Thanh Li dần đã có đáp án.
“Chuyện này ta biết rồi, ngươi làm tốt lắm.”
Ngôn Thanh Li ứng một tiếng rồi ngồi xuống để Ngọc Trúc chải tóc cho mình. Thấy Thúy Nhi cứ dùng dằng không muốn đi, nàng nhịn không được an ủi: “Về trước đi, đợi ta tìm cơ hội sẽ xin Nhị phu nhân cho ngươi sang đây.”
Thấy Thúy Nhi ngẩn ngơ, Ngọc Trúc nhịn không được che miệng cười: “Nha đầu ngốc này, tiểu thư đã nhận ngươi rồi đó, còn đứng ngây ra làm gì?”
Hạnh phúc đến quá bất ngờ, tiểu nha đầu hưng phấn hét lên một tiếng thật to, rồi vội vàng biết lỗi bịt miệng lại, vui sướng nhón chân tại chỗ.
Ngôn Thanh Li thấy nàng ấy vui vẻ, tâm tình cũng tốt lên đôi chút, chỉ là nhìn một hồi lại thoáng xuất thần. Qua hình bóng Thúy Nhi, nàng phảng phất thấy một tiểu nha đầu hoạt bát đáng yêu khác đang vui vẻ nhảy múa trước mặt mình.
“Cái tên Thúy Nhi này không hay lắm, nếu đã theo ta, ta sẽ đặt cho ngươi cái tên mới.” Ngôn Thanh Li đột nhiên mở miệng.
Thúy Nhi vội vàng gật đầu, cái tên Thúy Nhi này vốn là do các bà tử đặt tùy ý khi nàng mới vào phủ, nàng cũng không thích.
Ngôn Thanh Li rủ mắt trầm tư một lát: “Gọi là Trầm Hương thấy thế nào?”
Cây lược trên tay Ngọc Trúc khựng lại, nàng liếc nhìn sang bên cạnh. Một vài động tác nhỏ vô tình trên người tiểu nha đầu kia quả thật có chút giống Trầm Hương. Ngọc Trúc mím môi, hốc mắt dần đỏ lên nhưng vội vàng nén lệ để tiếp tục chải tóc cho Ngôn Thanh Li.
Thúy Nhi đương nhiên không biết cái tên Trầm Hương đại diện cho điều gì, chỉ nghĩ là tên tiểu thư đặt cho nên định gật đầu đồng ý, nhưng lại thấy thiếu nữ xinh đẹp kia bỗng nhiên lắc đầu, khóe môi hiện lên một nụ cười chua xót.
“Thôi đi, ngươi là chính ngươi, không phải là cái bóng của bất kỳ ai, gọi tên này là không công bằng với ngươi.”
Ánh mắt Ngôn Thanh Li dừng lại trên đống dược liệu chưa kịp thu dọn bên cạnh, nàng nhặt lên một quả nhỏ màu xanh biếc, mỉm cười nói: “Ngươi đang ở lứa tuổi ngây ngô non nớt thế này, vậy gọi là Thanh Quả đi.”
(1) Vô muối: Xuất phát từ tích Chung Vô Diệm, ý chỉ người phụ nữ rất xấu xí.
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 53: Thanh Quả](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)