Ánh mắt thiếu niên lập tức bị đôi gò bồng đào trước ngực Ngôn Thanh Li thu hút chặt chẽ, phảng phất nơi đó có một luồng sức kéo cực mạnh, găm chặt đôi mắt hắn lên trên, dù thế nào cũng không dời đi được, mặc cho hắn vẫn còn nhớ rõ Ngôn Thanh Li vừa mới dạy dỗ mình, không được tùy ý nhìn chằm chằm vào thân thể nữ nhân.
Thiếu niên tựa như một tờ giấy trắng, tâm tư sạch sẽ đến mức người ta chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu.
Ngôn Thanh Li khẽ cong môi cười nhạt, ngón tay ngọc thon dài nâng lấy một bên nhũ hoa của chính mình nhẹ nhàng xoa nắn, dẫn dụ từng bước: “Tinh Liên, không phải ngươi luôn muốn nếm thử chúng sao? Nếu ta đáp ứng cho ngươi ăn, ngươi không được đem chuyện đêm nay nhìn thấy bẩm báo với Tứ điện hạ, được không?”
Tinh Liên ngẩn ra, không hiểu vì sao Ngôn Thanh Li lại đưa ra thỉnh cầu này, bởi lẽ vốn dĩ hắn cũng không định đem chuyện chứng kiến tối nay báo cho Tứ điện hạ. Nhưng nghe Ngôn Thanh Li lại cho phép hắn nếm thử ngực của nàng, thiếu niên thụ sủng nhược kinh liền chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, lập tức gật đầu lia lịa như bổ củi.
Được Ngôn Thanh Li đưa mắt ngầm đồng ý, Tinh Liên thử vươn tay ra, chậm rãi đặt lên bầu ngực nàng.
Nặng trĩu, như trái chín mọng trên cành.
Mềm mại đàn hồi, lại tựa như màn thầu trắng vừa mới ra lò.
Tay thiếu niên hơi lạnh, đầu vú của Ngôn Thanh Li lập tức bị kích thích mà cương cứng lên. Nàng hơi nghiêng đầu, đối với hành vi chủ động hiến thân này của chính mình có chút hổ thẹn. Chẳng phải nàng tự giác lăng loàn, nàng chỉ cảm thấy đem thủ đoạn này dùng trên người một thiếu niên không hiểu sự đời, giống như đang cố ý dụ dỗ hắn vào con đường lạc lối.
Nàng áy náy dùng dư quang liếc nhìn thiếu niên, hắn như một đứa trẻ thơ ngây đang thăm dò vật lạ, cũng không vội vàng dùng miệng, mà là thong thả xoa nắn, như đối đãi với đồ sứ dễ vỡ, chẳng dám dùng lực quá mạnh. Khi phát hiện đầu vú của nàng đã cứng ngắc, hắn lại dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng xoay tròn cọ xát.
“Thật mềm, thật dễ nắn… Vì sao nữ nhân lại có ngực như vậy? Mà nam nhân lại không có?”
Thiếu niên như phát hiện ra bí mật gì đó, ánh mắt sáng lấp lánh, khuôn mặt nhỏ tròn trịa thanh tú tràn đầy vẻ vui sướng không giấu được.
Ngôn Thanh Li đã nếm trải khoái lạc của chuyện nam nữ, thân thể thành thục như trái cây chín mọng, chỉ nhẹ nhàng chạm vào liền sẽ tràn ra mật ngọt. Giờ phút này nàng bị một thiếu niên thuần khiết như Tinh Liên vuốt ve nhũ hoa, đột nhiên dâng lên một cảm giác thập phần kỳ lạ, kích thích đến mức thân thể tê rần, nơi chân tâm trong phút chốc trào ra một luồng nước trong.
“Ưm… Lúc trước chẳng phải ta đã nói với ngươi nam nữ khác biệt sao?” Ngôn Thanh Li cố nhịn luồng ngứa ngáy kỳ dị kia, không quên dạy bảo.
Thiếu niên “ồ” một tiếng, dần dần không còn thỏa mãn với việc xoa nắn nhẹ nhàng, lực đạo bàn tay bắt đầu tăng dần.
Dẫu sao cũng là thiếu niên chưa đầy mười sáu tuổi, bàn tay Tinh Liên tuy không lớn bằng những nam tử trưởng thành như Ngôn Sâm hay Ninh Thiên Lân, nhưng cũng phủ đầy vết chai dày, lòng bàn tay thô ráp cọ xát trên da thịt trắng ngần của Ngôn Thanh Li, khiến làn da nàng ửng hồng lên.
“Ưm…”
Nghe thấy tiếng rên rỉ của Ngôn Thanh Li, Tinh Liên tò mò nhìn nàng một cái. Sắc mặt nàng có chút hồng, khẽ cắn môi, trông vừa như khó chịu lại vừa như thoải mái, thật là một bộ dạng mâu thuẫn.
Hắn thử thăm dò, dùng sức ấn năm ngón tay vào bầu ngực, da thịt mềm mại chậm rãi tràn ra bao phủ lấy ngón tay thiếu niên, đầu ngực cũng bị ấn sâu vào trong, nhưng khi hắn dần buông lỏng tay, nó lại chậm rãi bật lên. Cứ lặp đi lặp lại như thế, thiếu niên chơi đùa đến mức vui vẻ không thôi.
“Ưm a… Tinh Liên…”
Ngôn Thanh Li bị xoa nắn đến mức toàn thân run rẩy, hai gò bồng đào tròn trịa đều ửng lên sắc hồng, nàng siết chặt lấy chiếc gối nhỏ trên sập, không chỉ thấy đầu ngực ngứa ngáy, mà ngay cả bụng dưới cũng bồn chồn khôn nguôi, hai chân không tự chủ được mà cọ xát vào nhau, bẹn đùi đã sớm ướt đẫm một mảnh.
Ngay lúc nàng sắp nhịn không được muốn bảo Tinh Liên đừng chỉ lo xoa nắn mà hãy nếm thử đi, thì chợt thấy một bên đầu ngực bị khuôn miệng hơi lạnh ướt át bao lấy.
Tinh Liên nâng lấy một bên bầu ngực của Ngôn Thanh Li, dùng môi mút lấy núm vú trên đỉnh, đầu tiên là dùng răng cắn nhẹ. Nghe thấy Ngôn Thanh Li truyền đến một tiếng kêu kinh ngạc, hắn vội vàng buông lỏng răng, như thể làm sai chuyện gì mà ngước mắt nhìn nàng một cái, sau đó chuyển sang cắn khẽ. Phát hiện chân mày nàng đã giãn ra, hắn mới dám dùng sức mút mạnh.
Mặt Ngôn Thanh Li đã đỏ bừng. Nàng cúi đầu nhìn lại, cả đầu ngực đều bị thiếu niên ngậm trong miệng, má hắn hơi hóp lại, kéo bầu ngực của nàng thành một hình nhọn, ra sức liếm mút, điều này khiến nàng bỗng nhiên có ảo giác như mình đang nuôi nấng một đứa trẻ.
“Tinh Liên… ngươi…” Ngôn Thanh Li cảm thấy bị một thiếu niên ngây thơ như Tinh Liên thành kính ăn sữa, có một loại cảm giác thẹn thùng khó tả, nhưng lại thấy hình ảnh ấy cực kỳ khêu gợi.
“Làm sao vậy? Là ta làm cô đau sao?” Thiếu niên ngẩng đầu, nhìn kỹ lại, đôi mắt trong vắt kia của hắn đã nhiễm một chút mờ đục.
“Vẫn… vẫn ổn…” Ngôn Thanh Li cảm thấy sâu sắc rằng mình đang dẫn dắt một thiếu niên tốt lành vào con đường không lối thoát, vội vàng dời mắt, không dám nhìn hắn.
Thiếu niên híp mắt cười, như vừa nếm qua món ngon mỹ vị mà nhẹ nhàng chép miệng, hưng phấn cảm thán: “Quả thực ngon lắm, có chút mùi vị của sữa bò, nhưng lại thơm ngọt hơn, lại còn rất mềm mại.”
Mặt Ngôn Thanh Li đã đỏ đến mức không dám nhìn ai. Chưa từng có nam tử nào nhận xét hương vị ngực của nàng một cách trắng trợn như vậy. Tuy Tinh Liên trong mắt nàng chỉ là một thiếu niên chưa hiểu sự đời, nhưng chính vì được một thiếu niên sạch sẽ thuần túy như vậy khen ngợi, nàng ngược lại cảm thấy rất hưởng thụ.
Thiếu niên không hề bên trọng bên khinh, hút xong bên này liền vội vàng ngậm lấy bên kia. Chờ đến khi hai đầu ngực đều bị hút đến mức Ngôn Thanh Li phải kêu đau, hắn mới từng ngụm từng ngụm cắn lên hai luồng thịt trắng ngần kia.
Ngôn Thanh Li từ tư thế chống nghiêng đã mềm nhũn mà nằm rạp xuống, Tinh Liên vẫn ngồi bên mép sập, nhưng nửa thân trên đã hoàn toàn phủ phục trước ngực nàng, nghiêm túc nếm trải bầu sữa của nàng.
Đợi đến khi hai gò bồng đào đều bị Tinh Liên ăn đến căng lớn hơn một vòng, Ngôn Thanh Li rốt cuộc nhịn không được mà đẩy cái đầu đang vùi trước ngực mình ra. Nếu cứ để hắn tiếp tục như vậy, mật đào nơi hạ thân nàng tuôn ra sẽ không cách nào ngăn lại được nữa.
“Đủ rồi, Tinh Liên.”
Tinh Liên bị đẩy ra có chút luống cuống, gò má trắng nõn cũng hơi ửng hồng, hắn dường như vẫn chưa thỏa mãn, ánh mắt lưu luyến không rời nhìn chằm chằm vào đôi nhũ hoa đã bị gặm đến loang loáng nước của Ngôn Thanh Li, đồng thời lại cảm thấy thân thể mình xảy ra những biến hóa lạ lẫm, lẩm bẩm: “Vì sao ta cảm thấy người nóng quá.”
Nói đoạn, hắn lại không tự chủ được mà dời mắt lên đôi môi hồng mềm mại của Ngôn Thanh Li. Vị huynh trưởng kia của nàng, lúc nãy cũng nếm nơi này thật lâu, có phải nơi này của nàng cũng rất ngon không?
Ngôn Thanh Li đã bị giày vò đến mức lửa dục bốc cao, nàng quả thực không thể tin nổi mình mới chỉ bị Tinh Liên nếm ngực một lát mà đã khiến nước chảy thành dòng. Rõ ràng tối nay Ngôn Sâm đã làm nàng thỏa mãn rất nhiều lần, nhưng thân thể lại vẫn nhạy cảm như thế. Nàng sợ nếu mình không gọi dừng lại, sẽ nhịn không được mà “ăn” ngược lại thiếu niên này.
Ngôn Thanh Li đang định khép lại xiêm y, liền thấy khuôn mặt thanh tú của thiếu niên áp sát trước mắt, nàng nhất thời đâm sầm vào đôi mắt vướng víu dục vọng mà mê mang của hắn, hơi ngẩn ra.
“Nơi này… ta có thể nếm thử không?” Tinh Liên đưa ngón tay chạm nhẹ lên môi Ngôn Thanh Li. Cánh môi cũng mềm mại đàn hồi, nhìn là muốn ăn.
Có lẽ vì đã được cho phép lúc trước, cũng có lẽ ham muốn của thiếu niên lần đầu trải đời đã bị khơi mào, hắn không đợi Ngôn Thanh Li gật đầu liền trực tiếp cắn lên.
Phải, chính xác là cắn.
Hương vị tươi mát ập đến khiến thân thể Ngôn Thanh Li tê dại, đó là hơi thở thuần khiết đặc trưng của thiếu niên, như mùi cỏ xanh sau cơn mưa, sạch sẽ thơm tho. Hai cánh môi nàng bị Tinh Liên liên tục ngậm trong miệng, hắn cũng không biết nhắm mắt, tựa như thật sự đang ăn thứ gì đó, dùng răng cắn đi cắn lại trên môi nàng.
Ngôn Thanh Li thậm chí cảm nhận được chiếc răng khểnh nhỏ trong miệng thiếu niên đâm nhẹ vào mình. Sau khi nhận ra nàng né tránh, Tinh Liên lại ngoan ngoãn vươn đầu lưỡi liếm liếm cánh môi nàng, như để xin lỗi.
“Ưm… Tinh Liên… ưm… được… được rồi…” Ngôn Thanh Li cũng không biết môi mình bị Tinh Liên vờn bao lâu, chỉ cảm thấy tê dại vô cùng. Bọn họ hẳn không tính là hôn môi, ít nhất Ngôn Thanh Li thấy không phải, vì Tinh Liên thật sự quá vụng về, còn vụng về hơn cả lần đầu Ngôn Sâm hôn nàng.
“Ta cảm thấy nóng hơn rồi, phải làm sao đây?”
Tinh Liên lần này bị đẩy ra lại chưa từ bỏ ý định, tiếp tục áp sát trên người Ngôn Thanh Li, dường như chỉ có chạm vào thân thể trần trụi của nàng mới có thể làm hắn giảm bớt sự khô nóng này. Hắn không biết mình bị làm sao, chỉ thấy cả người nơi nào cũng nóng, đặc biệt là bụng dưới, căng chặt vô cùng.
“Nơi này có thể ăn không?” “Nơi này cũng được chứ?” “Nam tử khác làm được thì ta hẳn cũng được.”
Thiếu niên tự hỏi tự trả lời, lẩm bẩm một mình, hắn như bị ma ám mà nằm trên người Ngôn Thanh Li, đè lên thân thể mềm mại của nàng, tham lam thưởng thức thân thể nàng, từ cổ đến ngực, lưu luyến nơi đó một lát rồi dời xuống bụng dưới…
Những nụ hôn và vết liếm cắn không theo quy luật của thiếu niên khiến Ngôn Thanh Li ngứa ngáy khôn cùng, như có vô số lông vũ lướt qua người, eo bụng không ngừng uốn cong lên, hoa thủy tuôn trào.
Khi nụ hôn nóng bỏng của thiếu niên dời đến bụng dưới, nàng bỗng cảm thấy hai chân đang khép chặt của mình bị tách ra, sau đó đầu lưỡi ướt át kia tiến tới nơi thầm kín nhất của nàng.
“A… dừng lại, Tinh Liên! Không được! Mau dừng lại…”
Ngôn Thanh Li cuống quýt dùng tay che lại vùng nhạy cảm, ý thức vốn đã tan rã rốt cuộc cũng tỉnh táo lại ngay khoảnh khắc đầu lưỡi thiếu niên chạm vào nơi đó. Tinh Liên cũng bị chính mình làm cho hoảng sợ.
“Thực xin lỗi, nơi này không thể ăn sao?”
Hắn có chút hoảng loạn quỳ giữa hai chân Ngôn Thanh Li, búi tóc vì bị nàng túm lấy lúc nãy mà rối tung vài lọn. Hắn chưa từng thấy nam tử khác ăn nơi này của nàng, chắc là không ăn được. Thế nhưng… hắn liếm liếm cánh môi, nơi này của nàng ẩm ướt, không biết vì sao lại có nhiều nước như vậy, vừa rồi hắn liếm trúng một chút, thấy hơi ngọt, tựa như vị suối thanh khiết trên núi.
Ngôn Thanh Li thở dốc kịch liệt, vùng nhạy cảm chỉ bị liếm một cái đã bắt đầu co thắt mạnh mẽ, nước tình trào ra qua kẽ ngón tay nàng. Nàng cố nén khát vọng đang gào thét, mở mắt nhìn Tinh Liên.
Chỉ thấy cả khuôn mặt thiếu niên đỏ gay một cách bất thường, ánh mắt từ dòng suối trong trẻo đã biến thành đầm nước sâu không thấy đáy, nhưng phần nhiều vẫn là mê mang và hoảng loạn. Hắn luống cuống nhìn Ngôn Thanh Li, rồi lại cúi đầu nhìn vật gì đó đang dựng cao dưới lớp đạo bào, nghẹn nửa ngày mới mếu máo nói: “Phải làm sao đây? Vì sao ta lại khó chịu thế này? Sao lại khó chịu đến vậy? Có phải ta sắp chết rồi không?”
Ngôn Thanh Li liếc nhìn thứ đang nhô lên dưới đạo bào của hắn, nhất thời cũng không biết giải thích thế nào. Đang lúc nàng cảm thấy việc dạy bảo Tinh Liên là một trọng trách nặng nề, thì hắn bỗng nắm lấy cổ chân nàng kéo sang hai bên, ngay cả xiêm y cũng không biết cởi, cứ thế lung tung đem hạ thân mình liều mạng cọ xát vào giữa hai chân Ngôn Thanh Li qua lớp vải.
“Tinh Liên!”
Ngôn Thanh Li vẫn đang dùng tay che nơi nhạy cảm, mu bàn tay bị vật cứng giữa háng thiếu niên đâm đến đau điếng. Nàng kinh ngạc đến mức đầu ngón chân cũng đỏ bừng.
Quả nhiên, việc dùng vật đó cọ xát va chạm vào chân tâm Ngôn Thanh Li khiến cảm giác căng đau của Tinh Liên dễ chịu hơn đôi chút, nhưng đồng thời hắn lại cảm thấy vẫn chưa đủ, mà chẳng rõ thiếu sót ở đâu. Hạ thân chưa bao giờ khó chịu như thế, căng đến mức như sắp nổ tung. Rốt cuộc là làm sai chỗ nào? Rõ ràng huynh trưởng của Ngôn Thanh Li cũng làm như vậy mà.
“Tại sao lại như vậy? Có phải thân thể cô có độc không? Chạm vào liền khiến nơi này phát cứng? Nhất định phải đâm vào nơi này của cô mới giảm bớt được sao?”
Thiếu niên mang theo đôi mắt tràn đầy vẻ hiếu kỳ, nhưng hạ thân lại làm những động tác vô cùng ám muội, mà hắn lại còn mang vẻ mặt ngây ngô không biết mình đang làm gì.
Ngôn Thanh Li xấu hổ sắp hộc máu, nàng không thể chịu đựng thêm được nữa liền thoát khỏi người Tinh Liên, trong lúc thiếu niên còn đang hoảng hốt, nàng trực tiếp kéo hắn ra sau bình phong, đẩy vào trong thau tắm.
Nước mà Ngôn Thanh Li vừa tắm đã sớm lạnh ngắt, Tinh Liên bị nhấn chìm trong nước, luồng nóng bỏng kia nháy mắt giảm bớt không ít, nhưng bụng dưới vẫn cứ nghẹn đến phát hoảng, lên không được xuống không xong, đành phải ép luồng xung động kia trở về. Cảm giác đó tựa như một trận lửa rừng sắp bùng phát nhưng lại bị nước lạnh dập tắt ngay tức khắc, uất nghẹn vô cùng.
Hắn có chút tủi thân nhìn nữ tử đứng bên ngoài thùng gỗ, hậu tri hậu giác nhận ra mình dường như đã làm nàng tức giận. “Nữ nhân là hổ”, sư phụ đã từng nói như vậy. Tinh Liên không tự chủ được mà trầm mình xuống nước, chậm rãi lặn hẳn cả người vào trong.
Ngôn Thanh Li thấy bộ dạng lo lắng kia của hắn, đột nhiên nghĩ đến điều gì, nàng như bừng tỉnh khỏi mộng mà hỏi: “Tinh Liên, Tứ điện hạ lệnh ngươi ngăn cản nam tử khác làm chuyện nhục nhã ta, vậy ngươi có biết… thế nào là chuyện nhục nhã không?”
Thiếu niên bắt trúng vấn đề có thể trả lời, lập tức sáng mắt lên, nhô đầu ra khỏi nước: “Ta biết, nhục nhã chính là ngăn cản không cho nam tử khác đánh cô, đấm đá cô.”
Ngôn Thanh Li: “…”
Thiếu niên nhớ lại sứ mệnh trọng đại mà Ninh Thiên Lân giao phó, ánh mắt rốt cuộc không còn mê mang, hắn kiên định nói với Ngôn Thanh Li: “Sư phụ và sư huynh đều khen quyền cước của ta không tệ, cô cứ yên tâm, có ta âm thầm bảo vệ, chắc chắn sẽ không để nam tử khác nhục nhã cô đâu.”
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 52: Ăn Ngực Mềm](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)