Thiếu niên gật gật đầu. Dù đã thấy rõ Ngôn Thanh Li đang tắm, hắn vẫn chẳng hề có ý định lảng tránh, trái lại còn thản nhiên tiến lại gần nàng.
Ngôn Thanh Li sững người, vội vàng dùng tay che trước ngực. Nhưng làn nước vốn trong suốt, khi hắn tiến lại gần, thân thể nàng ẩn hiện dưới làn nước vẫn bị nhìn thấu không sót chút gì.
“Tinh Liên, ngươi dừng lại… ngươi…”
“Ơ? Trong nước còn có cánh hoa cơ à?”
Thiếu niên hoàn toàn không để ý đến sự bối rối của nàng, cũng chẳng nhận ra hành vi xông vào lúc người ta đang tắm là đường đột và vô lễ đến mức nào. Trái lại, hắn còn cúi đầu, hưng phấn nhìn vào bồn tắm, đưa tay vớt lên một cánh hoa hồng đỏ thắm. Hắn bỏ vào miệng nhai thử hai cái, rồi khuôn mặt nhỏ nhắn, tròn trịa trắng trẻo bỗng nhăn tít lại.
“Đắng quá.”
“…”
Ngôn Thanh Li không nhịn được mà thở dài: “Tinh Liên, ta đang tắm đấy.”
Ngươi có thể đừng tùy tiện đứng đây được không?
Thiếu niên chớp đôi mắt vô tội: “Ta biết, ta thấy rồi.”
Ngôn Thanh Li cảm thấy bất lực toàn tập: “Ta đang không mặc gì đâu…”
Thiếu niên thắc mắc: “Tắm mà không cởi đồ chẳng lẽ lại mặc cả y phục mà tắm sao?”
Hắn tùy tiện lau vệt nước trên tay vào đạo bào, cảm thấy lời nói của nàng thật kỳ lạ. Hắn đâu phải chưa từng tắm bao giờ. Hồi còn ở trên núi Tiên Vân, ngày nào hắn chẳng cùng các sư huynh ra suối tắm táp, đùa nghịch.
Nghĩ đến đây, Tinh Liên bỗng phấn khởi nói: “Đúng rồi, nếu có dịp, ta sẽ đưa cô lên núi Tiên Vân. Ở đó có một ngọn thác cao hơn mười trượng, dưới chân thác là hồ nước suối, không chỉ giúp cường thân kiện thể mà còn có thể thỏa thích bơi lội, thú vị lắm!”
Dáng vẻ của thiếu niên lúc này hệt như một đứa trẻ đang hào hứng chia sẻ món đồ chơi yêu thích. Đối diện với đôi mắt trong veo không một gợn đục ấy, Ngôn Thanh Li có muốn nổi giận cũng không tài nào phát hỏa nổi.
Nàng biết Tinh Liên từ nhỏ đã lớn lên ở trên núi, trước khi xuống núi chưa từng gặp qua nữ tử. Vị sư phụ mà hắn kể có vẻ cũng chẳng đáng tin là bao khi đến cả đạo lý nam nữ thụ thụ bất thân đơn giản nhất cũng không dạy, khiến hắn hoàn toàn không có ý thức về việc tị hiềm với nữ nhân.
Trong phút chốc, Ngôn Thanh Li quên bẵng việc hỏi xem làm sao hắn tìm được nàng. Nàng bắt đầu khổ tâm dạy bảo hắn về sự khác biệt nam nữ, rằng nam tử không được tùy tiện nhìn thân thể nữ nhi, càng không được mời họ cùng tắm. Nếu hắn làm vậy với người khác, sẽ bị coi là dâm tặc và bị quan phủ bắt giam.
Tinh Liên nghe xong đầy vẻ hoài nghi, chỉ một câu nói đã đánh đổ mọi đạo lý thế tục mà nàng vừa giảng giải:
“Nhưng mà… hồi ở Dung Dương, Tứ hoàng tử điện hạ chẳng phải cũng nhìn thấy thân thể cô sao? Hắn còn ‘ăn’ cả người cô nữa, sao quan phủ không bắt hắn?”
Ánh mắt Tinh Liên dừng lại trên đôi gò bồng đảo đang bị cánh tay nàng ép nhẹ, lớp thịt mềm mại trắng ngần lộ ra như một khối đậu phụ tươi ngon.
Ngôn Thanh Li bị cái nhìn chằm chằm, trần trụi của hắn làm cho không biết giấu mình vào đâu. Nàng thậm chí còn chưa kịp thắc mắc sao hắn biết Ninh Thiên Lân là Tứ hoàng tử, thì đã nghe hắn bồi thêm một câu làm nàng lạnh toát cả người:
“Vừa rồi nữa, vị huynh trưởng kia của cô chẳng phải cũng ôm ấp cô lúc trần trụi sao? Ta còn thấy hắn ‘ăn’ khắp người cô từ trên xuống dưới nữa cơ.”
…
Ba mươi phút sau, Ngôn Thanh Li cuối cùng cũng hoàn thành cuộc “thẩm vấn”.
Kể từ khi chia tay ở Dung Dương, Tinh Liên rất ngoan ngoãn đi mua ngựa, cũng không tùy tiện đem số ngân phiếu nàng cho đi phát cho dân nghèo.
Nhưng chính vì quá ghi nhớ lời dặn đó mà khi đi ngang qua một ngôi làng bị mưa bão tàn phá, hắn không dùng tiền cứu tế mà lại “phát tâm” đi làm cửu vạn (1) cho cả làng. Hắn giúp từng nhà dọn nước, sửa nhà, thành ra đến tận vài ngày trước mới tới được Thịnh Kinh.
Ngôn Thanh Li trầm ngâm suy nghĩ. Hóa ra hôm nàng gặp Ninh Thiên Lân ở Phức Dung Trang, Tinh Liên đã có mặt rồi. Chắc hẳn Văn Tâm đã nhận lệnh của Ninh Thiên Lân nên mới giấu không cho Tinh Liên lộ diện.
Sau khi nàng đi, Ninh Thiên Lân đã bí mật gặp Tinh Liên.
Nàng chẳng cần nghĩ cũng biết Ninh Thiên Lân chắc chắn đã điều tra tận gốc mọi chuyện giữa nàng và Tinh Liên, nắm thóp được bản tính thật thà của thiếu niên này rồi mới yên tâm phái hắn tới bên cạnh nàng.
Nói là để bảo hộ và truyền tin, nhưng nàng hiểu rõ Ninh Thiên Lân không còn cách nào khác. Hắn muốn dùng Tinh Liên làm một con mắt ngầm mà Ngôn Sâm không thể phát hiện ra. Nếu những ám vệ bình thường có thể qua mắt được Ngôn Sâm, chắc chắn Ninh Thiên Lân đã không dùng đến một thiếu niên chưa thể hoàn toàn khống chế như Tinh Liên. Chỉ là…
“Tinh Liên, ngươi luôn miệng nói muốn báo ơn ta, sao giờ lại đi nghe lệnh của Tứ điện hạ?” Ngôn Thanh Li đã lau khô người, chỉ khoác một chiếc áo choàng mỏng lười biếng nằm trên sập, nhướng mày hỏi.
Tinh Liên không hề giấu giếm, hắn bẽn lẽn liếc nhìn tà áo hơi trễ nải của nàng, ngồi vô cùng ngay ngắn: “Tứ hoàng tử điện hạ có chân mệnh thiên tử, là tướng đế vương. Thiên hạ đang lúc loạn lạc, đệ tử Tiên Vân Sơn nên phò trợ minh quân. Hơn nữa ngài nói ngài và cô là người cùng một phe, ngài nhờ ta bảo vệ cô cũng là giúp ta hoàn thành tâm nguyện báo ân.”
Ngôn Thanh Li sững sờ, vội ngồi dậy khiến tà áo càng thêm xộc xệch. Nàng túm lấy tay Tinh Liên, kích động hỏi: “Ngươi nói thật sao? Ngài ấy thật sự có tướng đế vương?”
Lần đầu gặp mặt, Tinh Liên đã nhìn ra nàng là người của hai kiếp, vậy lời hắn nói về Ninh Thiên Lân chắc chắn không phải xằng bậy. Tâm nguyện lớn nhất đời này của nàng chẳng phải là đưa Ninh Thiên Lân lên ngôi cửu ngũ để minh oan cho hai nhà Thịnh – Sở sao?
Thiếu niên chớp mắt, không ngờ nàng lại kích động đến thế. Ánh mắt hắn không tự chủ được mà liếc về phía ngực nàng. Chiếc yếm màu xanh dưới lớp áo choàng thắt hơi lỏng, lộ ra một nửa đôi gò bồng đảo căng đầy, lấp ló trong bóng tối của y phục, tạo ra một khe sâu còn hút mắt hơn cả những khe núi trên đỉnh Tiên Vân.
Nơi đó rốt cuộc có vị gì? Tại sao cả Tứ hoàng tử và huynh trưởng của nàng đều thích “ăn” chỗ đó của nàng như vậy? Thật muốn tìm hiểu cho rõ ràng.
Thiếu niên cảm thấy cổ họng khô khốc, bất giác nuốt nước miếng ực một cái. Hắn gật đầu, dời mắt nhìn vào chén trà rỗng, khẽ nhíu mày: “Nhưng mệnh tinh của Tứ hoàng tử lại nhấp nháy không ngừng, tương lai e là vẫn còn biến số.”
Ngôn Thanh Li hơi thất vọng. Nhấp nháy không ngừng nghĩa là có thể thành đế vương, nhưng cũng có thể bại trận thảm hại. Suy cho cùng thì mưu sự tại nhân, nàng cũng không nên phó mặc tất cả vào lời bói toán của đạo sĩ.
Nàng tựa lại vào sập, một tay chống đầu, thản nhiên hỏi: “Tinh Liên, nói thật đi, Tứ điện hạ phái ngươi tới để giám sát ta đúng không?”
Hôm trước nàng vừa thú nhận việc Ngôn Sâm có tình ý với mình, nàng đã đoán ngay Ninh Thiên Lân sẽ không ngồi yên. Đây chẳng phải là cài một đôi mắt ngay sát bên cạnh nàng sao? Ngôn Thanh Li thấy hơi tiếc, Tinh Liên tâm tính đơn thuần, nàng vốn muốn thu phục hắn làm tâm phúc, vậy mà lại bị Ninh Thiên Lân nhanh tay nẫng mất.
Tinh Liên cảm thấy nàng hiểu lầm Ninh Thiên Lân nên vội vàng giải thích: “Điện hạ không bảo ta giám sát cô. Ngài ấy chỉ nhờ ta âm thầm bảo vệ cô chu toàn, nếu thấy nam tử nào có hành vi mạo phạm cô thì ta phải ra tay ngăn cản và báo lại cho ngài.”
Thế chẳng phải là giám sát thì là gì…
Ngôn Thanh Li nhếch môi đầy bất lực. Ninh Thiên Lân quả nhiên vẫn sợ nàng và Ngôn Sâm nảy sinh tư tình. Nhưng theo như lời thú nhận của Tinh Liên, hắn đã nấp trên mái nhà suốt hai canh giờ, chứng kiến toàn bộ cảnh nàng và Ngôn Sâm mây mưa, đợi đến khi Ngôn Sâm đi rồi mới dám lộ diện.
Nếu hắn về báo lại với Ninh Thiên Lân, chắc chắn ngài ấy sẽ tìm mọi cách đưa nàng ra khỏi Ngôn phủ, không cho nàng nhúng tay vào việc này nữa. Phải làm sao đây?
Nếu là trước đây, có lẽ nàng đã hạ quyết tâm tìm cơ hội cho thiếu niên này một liều độc dược để bịt đầu mối. Nhưng giờ đây, nàng đã không còn ý định lấy mạng hắn nữa.
Ngôn Thanh Li liếc nhìn thiếu niên đang ngồi ngoan ngoãn bên cạnh, đột nhiên cởi bỏ chiếc áo choàng. Nàng nằm nghiêng, mái tóc đen xõa xuống như thác đổ, chiếc yếm xanh mong manh che hờ hững trên thân hình trắng muốt, tạo nên một khung cảnh vô cùng khiêu gợi.
Thế nhưng, nhìn vào thân thể đủ sức làm bất kỳ nam nhân nào cũng phải sôi máu này, đôi mắt của thiếu niên vẫn vô cùng trong sáng, không một chút dục niệm. Cho đến khi Ngôn Thanh Li tháo nốt dải yếm, để lộ đôi gò bồng đảo trắng ngần nảy ra trước mắt hắn…
(1): Cửu vạn dùng để chỉ người khuân vác thuê.
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 51: Giữ Kín Bí Mật](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)