“Nếu tối nay ta không tới, chẳng lẽ Tứ điện hạ định ngồi khô một đêm dưới cửa sổ, ôm sách mà đợi sao? Đừng để đến lúc chân vừa khỏi chưa bao lâu, lại phải chữa tiếp đôi mắt đấy.”
Ngôn Thanh Li tháo mũ choàng, cởi áo khoác, liếc mắt một cái về phía chiếc giường sập bên cạnh. Cát Phúc đã đẩy Ninh Thiên Lân tới trước giường, đang đỡ hắn ngồi xuống.
Nam nhân trên giường mỉm cười dịu dàng: “Vậy đến lúc đó lại làm phiền A Ly.”
Ngôn Thanh Li thưởng cho hắn một cái liếc mắt khinh bỉ rồi xoay người đi rửa tay. Chờ đến khi hơi lạnh trên người đã tan bớt, nàng mới trở lại gần hắn, ngồi xuống mép giường. Một bên giúp hắn thả lỏng đôi chân, một bên thản nhiên nói: “Ta vừa giết nô tỳ của mình.”
Ninh Thiên Lân hơi sững lại, rồi hỏi: “Giết thế nào?”
Ngôn Thanh Li từ trong ngực lấy ra một cái túi vải mềm đã cũ. Mở túi ra, dưới ánh nến, từng hàng ngân châm sắc bén lóe lên ánh bạc lấp lánh như bụi sao, “Ta dẫn ả tới gánh xiếc cho hổ ăn.”
Trong mắt Ninh Thiên Lân không khỏi thoáng qua một tia xót xa.
Chỉ nghĩ đến cảnh một cô nương mảnh mai như Ngôn Thanh Li, nửa đêm một thân một mình lén dẫn theo một kẻ phản bội đến nơi hoang vu như gánh xiếc bỏ hoang, hắn đã thấy đau lòng thay nàng rồi.
“Nàng cần gì phải tự mình động tay? Mấy chuyện thế này chỉ cần nói với ta một tiếng, ta sẽ sai người xử lý.”
Lúc trước hắn cứu Ngôn Thanh Li từ tay cường đạo xong, trở về liền bảo ông ngoại phái người tiêu diệt bọn cướp, trong đó một tên cướp thú nhận, tỳ nữ của Ngôn Thanh Li mới là chủ mưu. Khi đó hắn đã có ý xử lý nha hoàn kia, nhưng Ngôn Thanh Li không chịu, cũng không cho hắn động vào, vốn là định chờ tới hôm nay tự mình ra tay.
Nhưng, nàng thà tình nguyện tự mình đi vào chỗ nguy hiểm cũng không chịu để hắn hỗ trợ, chẳng phải là vẫn xem hắn như người ngoài sao?
Thần sắc Ninh Thiên Lân khẽ ảm đạm.
Một năm trước hắn rời Việt Châu đi làm việc, lúc trở về để tránh tai mắt người khác, cố ý chọn đường nhỏ, sắp đến Việt Châu thì gặp phải một đám thổ phỉ đang định làm nhục một nữ tử.
Lúc đó, nàng đã bị lột sạch xiêm y, cả người đều là máu, vừa nhìn đã thấy không còn hơi thở, đám người kia lại vẫn muốn làm việc dơ bẩn với nàng.
Mấy năm gần đây, Ninh Triều chiến loạn liên miên, thiên tai không dứt, rất nhiều dân chạy nạn sống không nổi liền bắt đầu đi làm cướp, những chuyện như giết người cướp của ở vùng núi hoang vu thế này cũng thường xuyên xảy ra. Khi ấy hắn vốn không định lộ mặt, thấy nàng cũng đã không còn thở, cũng không tính ra tay quản chuyện.
Nhưng ai mà ngờ nàng lại đột nhiên mở bừng mắt, bình tĩnh nhìn hắn thật lâu, rồi đột nhiên hô lên tên của hắn.
Phải biết, thân phận của hắn ở Việt Châu ngoài nhà ngoại ra thì căn bản không ai biết rõ, vậy mà nữ nhân này lại nhận ra được hắn, thật sự là chuyện khiến người ta phải cảnh giác, cho nên hắn mới bảo Cát Phúc cứu người.
Có lẽ vì vết thương nàng quá nặng, vừa được cứu liền hôn mê bất tỉnh, mãi đến khi tỉnh lại, nàng thản nhiên nói mình tên là Sở Thanh, là con gái của thái y Sở Đạo Nhân.
Sở Đạo Nhân – cái tên ấy xa xôi biết bao, chỉ sợ người đời sớm đã quên rồi. Nhưng hắn thì sao có thể quên được? Cái tên này cùng với mẫu phi hắn đã bị đóng đinh chặt chẽ trên chiếc cột nhục nhã.
Nhưng cả nhà Sở Đạo Nhân đã sớm chết từ nhiều năm trước, vợ con của ông ta nghe nói còn là người trinh liệt, thà chết chứ không chịu bị lưu đày làm kỹ nữ quân doanh, cuối cùng tự thiêu trong biển lửa.
Ban đầu hắn cứ tưởng nữ nhân này là mật thám từ Thịnh Kinh phái đến, căn bản không tin vào cái chuyện mượn xác hoàn hồn quỷ quái kia, nhưng về sau nàng lại thi triển một cách thành thạo bộ châm pháp bí truyền của Sở gia.
Bộ châm pháp này trước kia hắn đã từng tận mắt thấy Sở Đạo Nhân sử dụng.
Cái tên Sở Thanh hắn quả thực có chút ấn tượng. Sở Đạo Nhân khi còn ở trong cung trước giờ vốn cẩn thận kín đáo, thế nhưng lại rất thích khoe khoang về con gái của mình, hễ gặp ai cũng tán dương nàng, nói rằng nếu con gái của ông mà là nam nhân, sau này nhất định sẽ làm nên nghiệp lớn. Lâu dần, trong cung ai nấy đều biết vị thái y họ Sở kia có một người con gái y thuật rất cao minh.
Hậu cung phi tần đông vô kể, có những phi tần mắc bệnh khó nói mà không tiện để thái y nam chẩn trị, liền phá lệ triệu kiến con gái của Sở Đạo Nhân tiến cung xem bệnh.
Nghe nói thiếu nữ ấy còn rất nhỏ tuổi đã có y thuật xuất sắc, châm pháp của Sở gia lại càng thành thạo đến mức xuất thần nhập hóa, nhẹ nhàng như trở bàn tay đã chữa khỏi các chứng bệnh khó của đám hậu phi. Chưa kể toa thuốc nàng kê cũng vô cùng tinh tế, không ít vị thuốc đắng đến mức khó nuốt mà qua tay nàng lại dễ uống hơn hẳn, khiến các phi tần đều tán dương không ngớt.
Hắn vẫn còn nhớ rõ, Sở Thanh là một thiếu nữ có dáng vẻ thanh tú. Thiếu nữ ấy có lẽ vì cảm thấy phụ thân mình quan chức không cao, sợ vào cung sẽ khiến người gặp phiền toái, nên lúc nào cũng cúi đầu, từ chủ tử đến cung nữ, gặp ai nàng cũng đều khách sáo, khiêm nhường. Dù có chữa khỏi bệnh tật cho các phi tần, nàng cũng không khoe khoang hay tranh công lĩnh thưởng, lúc nào cũng giữ đúng lễ nghi.
Nhưng một lần hắn từng vô tình bắt gặp, thiếu nữ nhìn qua thì e dè lễ độ ấy lại đang ngồi trước mặt mẫu phi của hắn, vung tay múa chân kể những chuyện dân gian thú vị, khiến mẫu phi vẫn luôn buồn bực của hắn bật cười ha hả.
Ninh Thiên Lân cúi đầu nhìn thiếu nữ đang nhẹ nhàng xoa bóp hai chân cho mình. Khuôn mặt tươi tắn kia dần dần trùng khớp với hình bóng cô thiếu nữ hoạt bát, thanh tú của sáu năm về trước.
Hiện tại, nàng vẫn giữ dáng vẻ thiếu nữ mười tám tuổi, nhưng đã chẳng còn nét rực rỡ hoạt bát thuở xưa.
Ngôn Thanh Li chẳng hay biết trong lòng Ninh Thiên Lân lại đang nhớ đến những chuyện xa xưa đến thế. Nàng đứng dậy, bắt đầu cởi áo ngoài của hắn, cởi cho đến khi hắn trần trụi mới bắt đầu cắm kim châm cứu.
Từng cây kim bạc được nàng nhẹ nhàng đâm vào các huyệt đạo nơi đùi, động tác thuần thục, không chút do dự. Mãi đến khi xong gần nửa, nàng mới thong thả cất tiếng: “Không phải ta không muốn nhờ Điện hạ ra tay, chỉ là nếu quan phủ mà điều tra ra cái chết của Triều Vân có gì kỳ quặc, khó tránh khỏi khiến người ta sinh nghi.”
Hắn xưa giờ đâu phải loại người sẽ vì một nô tỳ mà hao tâm tổn trí. Nếu để người bên cạnh hắn ra tay, có khi chỉ là một nhát đâm gọn trong ngõ vắng, kết liễu nhanh gọn Triều Vân. Thế thì… còn quá nhẹ nhàng với ả ta. Hơn nữa, người trong xóm đều biết Triều Vân là người hầu của Cố gia, nếu ban ngày ban mặt mà chết bất thường như thế, quan lại thế nào cũng tra ra đầu đuôi. Vài bữa nữa nàng còn phải lên Thịnh Kinh “nhận người thân”, chuyện phiền phức như vậy… thà ít một chuyện còn hơn.
Trong lư hương là loại hương quế nhàn nhạt, hương khói mỏng như sương, từng tia len lỏi khắp phòng. Chỉ thoáng ngửi thôi đã khiến người ta thấy thân thể nóng lên từng đợt. Thứ kia giữa hai chân nam nhân đã bắt đầu có dấu hiệu trỗi dậy. Ninh Thiên Lân khẽ vuốt má Ngôn Thanh Li, tay nâng nhẹ cằm nàng lên, giọng trầm thấp mang theo ý cười:
“A Ly đang trách ta làm việc chưa đủ gọn ghẽ sao?”
Hương quế mùi tuy nhẹ, nhưng tác dụng lại không hề nhẹ, là hương đặc chế của Ngôn Thanh Li, mùi dịu ngọt vô cùng. Thế nhưng, dù có thơm đến mấy, Ninh Thiên Lân vẫn cảm thấy chẳng bằng mùi hương dìu dịu như có như không tự nhiên toả ra từ người nàng.
“Tứ điện hạ đừng có xuyên tạc ý của ta.” Ngôn Thanh Li vừa nói vừa rút kim châm, sau đó cũng thản nhiên cởi áo mình ra. Lớp vải ngoài từng cái một rơi xuống, chỉ còn lại một chiếc yếm mỏng màu tím khói bọc lấy nửa thân trên nõn nà. Nàng không do dự, sải bước trèo thẳng lên giường, ngồi xuống đùi hắn. Đôi bàn chân trắng nõn thon gọn áp sát vào nơi cương cứng đang không ngừng phồng to lên của hắn, chầm chậm di chuyển, chậm rãi cọ xát, vừa như trêu chọc, lại vừa như an ủi.
Đừng nhìn vẻ ngoài ôn hòa vô hại của Ninh Thiên Lân, trong xương cốt hắn vẫn là máu lạnh vô tình, thủ đoạn sát phạt tuyệt đối không thiếu.
Năm đó vụ phỉ hoả ở vùng ngoại thành Việt Châu, hắn không cần nghĩ nhiều, lập tức ra tay tiêu diệt cả sào huyệt. Tên cầm đầu bị giết thì không nói đi, ngay cả vợ, mẹ và hai đứa con còn nhỏ của hắn ta cũng không thoát, tất cả đều bị trừ khử sạch sẽ. Chỉ bởi vì khi nàng vừa tỉnh lại, vô thức gọi tên hắn, khiến đám thổ phỉ kia nghe được.
Ninh Thiên Lân tránh xa Thịnh Kinh, chọn ngủ đông tại một nơi xa xôi như Việt Châu, bày ra dáng vẻ một hoàng tử bị tàn phế, thân không quyền lại còn tàn tật, ai có thể ngờ sau lưng hắn lại có hộ vệ cao thủ, dã tâm vẫn chưa từng tắt, âm thầm mưu tính đại sự kia chứ?
Sáu năm qua đi, vị Tứ hoàng tử phong nhã năm xưa nay đã trở thành một kẻ máu lạnh, lòng dạ sắt đá.
Mà nàng thì sao? Chẳng phải cũng đã không còn là mình của năm đó nữa rồi ư?
Thân thể nữ tử mềm mại, nơi ấy lại càng mềm mại mê người hơn. Côn thịt của Ninh Thiên Lân bị nàng ma sát đến căng cứng thêm, thô trướng cực độ, gần như không nhịn được muốn chui sâu vào trong cơ thể nàng, tìm tòi đến tận cùng hương mật ấm nóng ấy.
Hắn vuốt ve tấm lưng mảnh khảnh của Ngôn Thanh Li, giọng nói khẽ khàng: “A Ly, cho ta vào… được không?”
Hoa huyệt của Ngôn Thanh Li đã bị vật kia của hắn chọc đến ươn ướt, từng giọt từng giọt dâm thủy lặng lẽ tràn ra.
Để đạt hiệu quả tốt nhất, nàng đã dùng loại huân hương mạnh nhất cho hắn, đến cả bò trâu hít phải còn không chịu nổi huống chi là người. Dù bản thân nàng đã sớm uống giải dược, nhưng lúc này vẫn cảm thấy miệng khô lưỡi rát, cả người nóng bừng huống chi là Ninh Thiên Lân.
Hắn sở dĩ có thể nhẫn nhịn đến tận giờ, vẫn giữ được vẻ dịu dàng kiềm chế, thứ nhất là bởi chân hắn bất tiện, thứ hai là vì trong suốt một năm qua, hắn đã quen với dược tính của loại hương này.
Thế nhưng, côn thịt dưới thân hắn đã đến giới hạn, vừa nóng vừa cứng, chọc vào người nàng khiến nàng cũng khó chịu đến nhíu mày.
Ai mà ngờ được, một nam nhân thoạt nhìn phong nhã như vậy, mà chỗ kia lại lớn đến mức hung hăng dọa người thế kia chứ?
Lần đầu tiên bị Ninh Thiên Lân cướp đi trinh tiết, nàng đã chảy rất nhiều máu, đau đến mức suýt nữa thì ngất xỉu. Khi ấy nàng còn tưởng là thân thể Ngôn tiểu thư này được nuông chiều quá mức, yếu đuối mỏng manh, làm sao có thể so với thân thể cường kiện khỏe mạnh thuở còn là Sở Thanh chạy nhảy như thường, chưa từng ốm đau được.
Kiếp trước nàng và Bùi Triệt cũng từng có quan hệ xác thịt. Vật kia của Bùi Triệt cũng chẳng thua kém gì Ninh Thiên Lân, nhưng lần đầu tiên cùng hắn giao hoan, nàng chỉ cắn nhẹ môi dưới một chút rồi cũng trôi qua, không hề thấy quá đau đớn.
Chỉ là bây giờ nghĩ lại, chuyện ấy có lẽ cũng liên quan đến tâm trạng trong lòng nàng lúc đó.
Bởi khi ấy, trong mắt trong tim nàng đều chỉ có nam nhân ấy. Trong lòng nàng tràn ngập chờ mong với việc cùng hắn kết hợp hoan ái, dục vọng đồng lòng, tâm cảnh tự nhiên khác biệt, cảm nhận cũng vì thế mà đổi thay.
Ngôn Thanh Li khẽ rũ mi, không để tâm đến những ký ức nặng nề đã lùi xa trong quá khứ, chỉ chuyên chú dồn hết tâm tư lên nam nhân trước mắt. Nàng hơi nâng hông, để cánh môi mềm mại giữa hai chân từ tốn nuốt lấy đỉnh đầu nóng bỏng đang căng trướng của hắn, rồi chậm rãi ngồi xuống.
Đầu khấc to cỡ quả trứng gà vừa tiến vào liền khiến hoa huyệt chặt đến mức run rẩy. Cánh thịt mẫn cảm vừa như muốn đẩy ngoại vật xâm nhập ra ngoài, vừa như không nỡ buông tha, siết chặt lấy hắn, mâu thuẫn mà nhiệt liệt.
Từng tầng thịt mềm co bóp, triền miên quấn lấy thớ thịt thô cứng như muốn cắn nuốt hắn tận xương tủy. Khoái cảm mạnh mẽ dâng trào khiến cả Ngôn Thanh Li lẫn Ninh Thiên Lân đều đồng thời nín thở, như cùng lúc rơi vào vực sâu quyến luyến giữa cứng rắn và mềm mại.
Rốt cuộc, khi phân thân tiến vào hoàn toàn, hai người không hẹn mà cùng thở phào, hô hấp hỗn loạn, tâm thần run rẩy.
Ánh mắt Ninh Thiên Lân sâu thẳm nhìn chăm chú thiếu nữ đang ngồi vững vàng trên đùi mình. Đôi tay trắng nõn như ngó sen của nàng quàng qua cổ hắn, thân thể mềm mại như ngọc ôm sát. Bên dưới lớp yếm mỏng màu khói nhạt là đôi gò bồng đào đầy đặn tròn trịa mơ hồ nhấp nhô, phập phồng theo nhịp thở gấp gáp. Nàng dùng đôi mắt long lanh như nước suối buổi sớm nhìn thẳng vào hắn, đồng tử trong veo phản chiếu bóng hình hắn rõ ràng như gương. Mà dục vọng nóng hừng hực của hắn lại đang bị nàng siết chặt trong nơi mềm mại ướt át ấy, như bị nuốt trọn không sót một tấc nào.
Da thịt kề sát, hơi thở quấn lấy nhau, thân thể hòa làm một, tưởng như không còn ranh giới.
Một cảm xúc kỳ lạ len lỏi trong lòng hắn, khó phân rõ là xúc động, quyến luyến, hay thứ tình cảm gì sâu xa hơn nữa. Không kìm được, hắn khẽ cúi đầu, giọng trầm khàn mà ẩn nhẫn: “… A Ly, nếu một ngày chân ta lành hẳn, nàng… còn nguyện cùng ta làm chuyện hoan ái như bây giờ nữa không?”
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 5: Thi Châm (H nhẹ)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)