Bìa [NP – MTTH] – Chương 47: Ninh Thiên Lân Hồi Kinh
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 47: Ninh Thiên Lân Hồi Kinh

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

1821 từ · 8 phút đọc

Ninh Thiên Lân Hồi Kinh

Thành Thịnh Kinh đã mấy ngày liền chìm trong cơn mưa dầm liên miên không ngớt.

Trận mưa cứ dây dưa chẳng chịu dứt hẳn, giống như người mắc bệnh lao, hơi thở cứ nghẹn lại nơi cổ họng, có cố thế nào cũng chẳng tài nào hít thở cho thông suốt, sảng khoái.

Trong những phủ đệ quyền quý, các tiểu thư khuê các ngại nước mưa làm bẩn giày tất nên việc đi lại, thăm hỏi nhau cũng thưa thớt hẳn. Các phu nhân còn bận rộn quán xuyến việc trong phủ, còn các tiểu thư chỉ biết quanh quẩn trong phòng, chuẩn bị cho hội thêu thùa dịp lễ Thất Tịch sắp tới. Kẻ ngâm thơ vẽ tranh, người luyện nữ công đàn hát, nhân tiện nghe đám nô tỳ kể lể những chuyện mới mẻ trong các phủ khác.

Chẳng hạn như chuyện đính hôn giữa tên ăn chơi trác táng bậc nhất Thịnh Kinh – Lục Mi và Tam tiểu thư nhà họ Ngôn – Ngôn Thanh Li, chính là chủ đề rôm rả nhất lúc này.

Có người thì thương xót cho nàng, cho rằng nàng là người mới đến, chắc chưa hiểu rõ bản tính của Lục Mi đã bị trưởng bối trong nhà ép gả. Nhưng cũng có kẻ thầm cười nhạo, rằng đích nữ thì đã sao? Chẳng qua cũng chỉ là kẻ không được Ngôn Quốc công đoái hoài mà thôi.

Nhưng chuyện thú vị hơn cả là nghe đâu chính Lục Mi cũng chẳng muốn cưới nàng. Hắn chẳng nể mặt nhà họ Ngôn, cũng chẳng màng danh tiếng nhà họ Lục, càng chẳng nể nang gì vị hôn thê của mình. Ngay ngày đính hôn, hắn đã chạy tót ra lầu xanh, rước một nàng kỹ nữ về làm phòng tiểu thiếp thứ mười chín.

Vì chuyện này mà Lục đại nhân đã vứt bỏ cả thể diện, vác gậy đuổi đánh con trai dọc theo hai con phố. Chỉ tiếc là tên Lục Mi kia chạy nhanh như sóc, thoắt cái đã biến mất tăm hơi, khiến Lục lão gia tức đến mức ngất xỉu, người hầu phải bấm huyệt nhân trung mãi mới tỉnh lại.

Ngay sau hôm Lục Mi rước thiếp, phu nhân nhà họ Ngôn đã đích thân đến Lục phủ, nghe nói là để hủy hôn, nhưng hình như không thành. Chuyện cụ thể bên trong thế nào thì người ngoài không ai rõ.

Tóm lại, những chuyện náo nhiệt gần đây ở Thịnh Kinh đều xoay quanh nàng Ngôn Tam tiểu thư này. Đám công tử, tiểu thư các nhà đều tò mò không biết nàng ta là hạng nữ tử thế nào, đều nóng lòng chờ đến hội Thất Tịch để được tận mắt chứng kiến.

Tại Phức Dung Trang vốn đang thưa thớt khách vì trời mưa, Ngôn Thanh Li cuối cùng cũng gặp được Ninh Thiên Lân.

Một nam nhân thanh mảnh trong bộ y phục màu xanh tùng đang đứng lặng bên cửa sổ. Khi hắn quay đầu lại, trên gương mặt hiện lên nụ cười dịu dàng quen thuộc.

“Tứ điện hạ! Chân của ngài…” Ngôn Thanh Li vừa mừng vừa sợ. Lần trước ở Dung Dương, Ninh Thiên Lân còn cần Cát Phúc dìu bên cạnh, vậy mà hôm nay hắn đã có thể tự mình đứng vững.

Ninh Thiên Lân nhìn thấy bóng hồng xinh đẹp ngoài cửa, đôi mắt vốn trầm tĩnh bỗng sáng rực lên, dường như cả bầu trời u ám ngoài kia cũng tan biến hết. Hắn vội vàng bước tới ôm chầm lấy nàng vào lòng, mảnh khuyết trong tim bấy lâu nay lập tức được lấp đầy.

Hắn nhẹ nhàng tựa cằm lên đỉnh đầu nàng, hỏi khẽ: “A Ly, nàng vẫn ổn chứ?”

Ngôn Thanh Li có chút ngẩn ngơ. Quen biết hơn một năm, mỗi khi gặp Ninh Thiên Lân là hắn đều ngồi trên xe lăn, luôn là nàng chủ động bước về phía hắn. Đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn có thể đi lại như người bình thường để đón mình.

Văn Tâm mỉm cười nhìn hai người đang ôm nhau, rồi lặng lẽ khép cửa rời đi.

Được Ninh Thiên Lân ôm chặt, Ngôn Thanh Li cảm thấy hơi khó thở. Nàng vẫn chưa quen với một Ninh Thiên Lân như thế này. Trước đây, chỉ khi làm chuyện ấy, hắn mới để lộ cảm xúc, còn bình thường luôn giữ lễ nghĩa, chừng mực.

Nàng khéo léo thoát khỏi vòng tay hắn, dắt hắn ngồi xuống ghế. Nàng bắt đầu bắt mạch, rồi ngồi xổm xuống tỉ mỉ nắn bóp đôi chân hắn, hỏi han cảm giác.

Ninh Thiên Lân luôn phối hợp nhịp nhàng. Hắn tạm gác lại những nghi kỵ và lo âu trên đường về, chỉ muốn tận hưởng giây phút yên bình hiếm hoi này.

Hắn đã về Thịnh Kinh được vài ngày, nhưng đến hôm nay mới có dịp gặp nàng.

Sau khi kiểm tra, Ngôn Thanh Li nhận thấy hắn phục hồi rất tốt. Trong những ngày nàng vắng mặt, hắn đã uống thuốc đúng hạn, gân mạch đã gần như người thường, sau này có lẽ không cần phải châm cứu thường xuyên nữa.

Nàng ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt đang mỉm cười dịu dàng của hắn, nhận ra dạo này hắn có vẻ trầm lặng hơn, liền mỉm cười hỏi: “Tứ điện hạ không có gì muốn hỏi ta sao? Chẳng hạn như vì sao ta lại có được thân phận đích nữ? Vì sao ta chắc chắn Ngôn Sâm sẽ hủy hôn với Chu Diệu Lâm? Hay là… ngài thực sự muốn biết chuyện giữa ta và Ngôn Sâm?”

Nàng vẫn như ngày nào ở Việt Châu, nửa ngồi bên cạnh xoa bóp chân cho hắn, ngước nhìn hắn với nụ cười thuần khiết nhưng dường như điều gì cũng thấu rõ.

Ninh Thiên Lân nắm lấy tay nàng, cười hỏi: “Vậy A Ly có sẵn lòng kể cho ta nghe không?”

“Dĩ nhiên là được.” Ngôn Thanh Li đột nhiên đổi ý, nàng thẳng thắn nói: “Lúc ở Dung Dương, Ngôn Sâm đã có cảm tình với ta. Hiện giờ huynh ấy rất thích ta, nên ta đã lợi dụng tình cảm đó.”

Vì hắn thích nàng, nên mới tranh thủ cho nàng thân phận đích nữ.

Vì hắn thích nàng, nên mới muốn hủy hôn với Chu Diệu Lâm.

Ngôn Thanh Li biết với sự thâm trầm của Ninh Thiên Lân, nàng có tìm lý do khác để lấp liếm thì sớm muộn gì hắn cũng biết, chi bằng nói huỵch tẹt ra ngay từ đầu.

Ngón tay đặt trên đùi khẽ giật, nụ cười trên môi Ninh Thiên Lân bỗng trở nên gượng gạo.

Dù đã đoán trước khả năng này, nhưng hắn không ngờ nàng lại thẳng thắn đến vậy. Ninh Thiên Lân cố nén cơn sóng lòng và ngọn lửa giận đang cuộn trào, khó khăn mở lời: “Vậy hắn đối với nàng có…”

“Không có.”

Ngôn Thanh Li trả lời dứt khoát, rồi khẽ rủ mắt xuống: “Điện hạ nghĩ đi đâu vậy, ta và Ngôn Sâm là huynh muội mà.”

Nàng rốt cuộc vẫn giấu giếm đôi chút. Tuy nàng và Ninh Thiên Lân chỉ là đồng minh, chưa từng có lời thề non hẹn biển, nhưng nàng biết hắn có tình ý với mình. Nếu không đến mức vạn bất đắc dĩ, nàng không muốn hắn nảy sinh lòng thù địch vô nghĩa với Ngôn Sâm. Suy cho cùng, mục đích nàng làm tất cả những việc này chẳng phải là để kéo Ngôn Sâm và quân Tây Xuyên về phe của nàng và Ninh Thiên Lân sao?

Nam nhân cũng biết ghen tuông, điều này nàng đã thấu hiểu từ Bùi Triệt năm xưa.

Nghe nàng nói vậy, bóng tối trong lòng Ninh Thiên Lân cũng tan bớt một phần. Nhưng dù nàng chỉ lợi dụng Ngôn Sâm, thì Ngôn Sâm rõ ràng đã nảy sinh tình cảm thật lòng. Cùng là nam nhân, hắn hiểu rõ sự thôi thúc khi đứng trước nữ nhân mà mình yêu. Hắn không tin Ngôn Sâm có thể mãi mãi giữ đúng bổn phận huynh muội, nhất là khi hai người họ ngày ngày chạm mặt trong cùng một phủ.

Ngôn Thanh Li cũng không muốn nhắc thêm về Ngôn Sâm, nàng chuyển sang kể về hôn sự với Lục Mi.

Ngày hôm đó, Ngôn Sâm đã đá văng cửa sảnh, ép Ngôn Quốc công phải đi hủy hôn. Hắn còn dọa nếu phụ thân không đi, hắn sẽ đi thay. Khi đó không chỉ trả lại sính lễ của nhà họ Lục mà còn dọn sạch kho báu của nhà họ Ngôn mang sang đó để tạ lỗi.

Ngôn Quốc công bị dồn vào đường cùng đành phải đồng ý, nhưng vì sĩ diện không dám đi nên đã đẩy việc này cho Mạnh thị – kẻ khởi xướng mọi chuyện.

Ngôn Quốc công còn dặn kín Mạnh thị rằng không được để ông mang tiếng lật lọng, bảo bà ta phải tìm cách khiến nhà họ Lục chủ động đề nghị hủy hôn.

Mạnh thị đâm lao thì phải theo lao, muối mặt đến nhà họ Lục một chuyến. Bà ta nói dối rằng Tam tiểu thư trong phủ sức khỏe yếu, đột ngột lâm trọng bệnh. Vì nghĩ cho nhà họ Lục nên không thể gả một người bệnh tật qua đó, muốn đổi hôn ước sang cho Nhị tiểu thư Ngôn Như.

Lục phu nhân ban đầu cứ ngỡ Mạnh thị đến để hỏi tội chuyện con trai mình rước thiếp, ai ngờ lại là chuyện đổi người vì bệnh tật. Nhưng chuyện hôn sự đâu phải mớ rau ngoài chợ mà muốn đổi là đổi?

Mạnh thị đã chọn nhầm cái cớ rồi. Vợ chồng Lục đại nhân vốn là người chính trực, dẫu vì danh tiếng nhà họ Lục, họ cũng không đời nào hủy hôn chỉ vì con dâu tương lai lâm bệnh. Làm thế chẳng khác nào để thiên hạ chửi bới nhà họ Lục là hạng máu lạnh vô tình?

Thế là Lục phu nhân không những không hủy hôn, mà còn kiên quyết rước Ngôn Thanh Li về, lại còn hứa với Mạnh thị rằng sẽ tìm đủ mọi danh y, thuốc quý để chăm sóc cho nàng.

Mạnh thị đúng là gậy ông đập lưng ông. Ngôn Quốc công tức giận bỏ mặc bà ta, vứt lại một câu bảo bà ta tự lo liệu rồi dọn sang ở hẳn bên chỗ của Tam di nương Ngô thị.

“Thực ra ta thấy công tử nhà họ Lục cũng chẳng mặn mà gì với hôn sự này. Về việc hủy hôn, ta đã có cách.” Ngôn Thanh Li mỉm cười đầy ẩn ý.