Đã qua hai đêm nếm trải cái nơi chật hẹp, khít khao kia, vậy mà hôm nay khi vừa tiến vào, cảm giác ấy vẫn khiến Ngôn Sâm suýt chút nữa không cầm lòng được mà đánh mất tự chủ. Hắn phải nén hơi thở, giữ mình bất động một hồi lâu mới ép được luồng nhiệt ý đang cuộn trào trong huyết quản lặn xuống.
Ngôn Thanh Li đang trong tư thế quỳ sấp, cặp mông trắng ngần vểnh cao. Đột ngột bị vật to lớn ấy đâm mạnh vào lấp đầy, toàn thân nàng bỗng mềm nhũn như không còn xương cốt. Đôi tay nàng bấu chặt lấy nệm giường, phát ra những tiếng rên rỉ vỡ vụn, không quên oán trách: “Huhu… Ta bảo là là mệt lắm rồi mà…”
Nàng mệt thật. Nửa đêm qua nàng đã phải dồn hết tâm trí để tính kế hủy bỏ hôn sự với Lục Mi, giờ lại còn phải hầu hạ tên nam nhân này. Sớm biết thế, lúc tối nàng đã chẳng dại gì mà trêu chọc hắn.
Đúng là kẻ chẳng chịu nổi khiêu khích.
Dưới thân hắn, tiểu cô nương trông thật nhỏ nhắn với đôi tay chân mảnh khảnh và vòng eo thon gọn, ấy vậy mà bầu ngực và mông lại tròn đầy, nẩy nở. Đặc biệt là với tư thế từ phía sau này, bờ mông vểnh cao trông chẳng khác nào một quả đào mật căng mọng, như đang mời gọi người khác đến hái lượm vị ngọt lịm bên trong.
Ngôn Sâm sao có thể nhịn cho được?
Cả ngày hôm nay tâm tình hắn vốn đã không yên, giờ phút này cuối cùng cũng đè được nàng dưới thân, hắn chỉ hận không thể đem người này vò nát, khảm vào trong xương tủy. Dẫu biết bản thân lại một lần nữa dẫm vào vết xe đổ, làm chuyện sai trái, nhưng hắn hoàn toàn không có ý định buông tha nàng: “Ngoan nào, làm nốt lần này rồi cho nàng ngủ.”
Chuyện này, làm một lần là sai, làm hai lần cũng là sai, mà làm mãi thì vẫn là sai. Tóm lại đã sai rồi thì chẳng còn đường lui nữa.
Nhìn vật của mình chôn sâu trong cơ thể Ngôn Thanh Li, Ngôn Sâm không kìm được nữa, hắn bóp chặt lấy hai cánh mông mềm mại rồi bắt đầu những cú thúc mạnh mẽ.
Ngôn Thanh Li không ngờ Ngôn Sâm vừa vào trận đã mãnh liệt như vậy, nàng hốt hoảng vùi mặt vào chăn để ngăn lại tiếng kêu thất thanh sắp bật ra khỏi môi.
Ngủ ư? Có hắn ở đây thì làm sao mà nàng ngủ cho nổi!
Thân hình nàng bị đâm tới mức run rẩy liên hồi, không ngừng bị đẩy về phía trước. Đôi gò bồng đảo theo nhịp thúc mà rung động dữ dội như muốn thoát khỏi cơ thể, nàng vội vàng dùng cánh tay che chắn lấy ngực.
Thấy thế, Ngôn Sâm dứt khoát túm lấy hai tay nàng kéo ngược lên, đôi tay hắn luồn qua nách nàng, ép chặt hai bầu ngực nặng trĩu lại với nhau mà nhồi nhét, xoa nắn. Phía dưới, hắn không ngừng đưa hông, những thớ cơ bụng săn chắc căng cứng, dương vật nóng hổi liên tục thọc rút trong kẽ mông, phát ra những tiếng “bạch bạch” liên hồi. Hai túi tinh không ngừng va đập vào cửa huyệt non nớt, khiến vùng da quanh đó và cả bắp đùi trắng nõn của nàng đỏ rực lên một mảng.
Ngôn Sâm thật sự là đâm quá ác, còn tàn nhẫn hơn cả hôm qua.
Kể từ khi Ninh Thiên Lân bị tật ở chân, đã một năm nay Ngôn Thanh Li chưa từng trải qua trận mây mưa nào kịch liệt đến thế. Trước mặt Ngôn Sâm, nàng hoàn toàn không có cơ hội phản kháng hay chủ động, cả người bị đâm tới mức rã rời. Dù có cắn chặt môi đến bật máu, nàng cũng không tài nào ngăn nổi những tiếng rên rỉ yêu kiều, mật ngọt cứ thế tuôn ra tràn trề.
“A… Ưm… Ca ca… a…”
Ngôn Sâm không nói một lời, hắn dán mắt vào cái gáy trắng ngần mịn màng của nàng rồi bất ngờ cắn mạnh lên đó. Hắn chợt nhớ lại lúc ở Dung Dương, khi nàng giả trai, mỗi lần cúi đầu là lại lộ ra vùng cổ trắng như tuyết này. Khi ấy hắn đã bị nó thu hút, thầm thắc mắc tại sao một thiếu niên lại có làn da tinh tế và cái cổ thanh mảnh đến vậy.
Lúc này, Ngôn Thanh Li đã hoàn toàn kiệt sức, toàn thân chỉ còn dựa vào vòng tay nâng đỡ của Ngôn Sâm phía sau mới không ngã gục xuống giường. Một bàn tay nàng bị hắn nắm chặt đến đau điếng. Sau gáy thì bị hắn gặm nhấm, nước bọt lành lạnh dính đầy trên đó. Trước ngực, đôi gò bồng đảo bị hắn nhào nặn đến hằn rõ dấu tay. Hoa huyệt bị đâm tới mức tê dại, dâm thủy sớm đã khiến nơi giao hợp nhầy nhụa, lại bị hắn khuấy đảo thành những lớp bọt trắng xóa.
Sau khi nàng lại một lần nữa đạt đến đỉnh điểm, Ngôn Sâm mới lật người nàng lại, đè nghiến lên trên, tách rộng hai chân nàng ra để tiếp tục từ phía chính diện.
Hôm qua Ngôn Sâm chưa cởi bỏ hết y phục nên Ngôn Thanh Li chưa nhìn rõ thân hình hắn.
Bình thường khoác lên mình bộ võ phục, Ngôn Sâm chỉ khiến người ta thấy hắn cao lớn, đĩnh đạc, nhưng khi thoát y, những thớ cơ săn chắc, cuồn cuộn mới lộ rõ mồn một.
Trên bụng và cánh tay hắn có vài vết sẹo, không nhiều nhưng nhìn dấu vết có vẻ đã lâu năm, chắc là từ trận chiến bị quân Cửu Di vây khốn ở thung lũng Tây Xuyên năm đó.
Ngoài những vết sẹo ấy ra thì thân hình hắn chỗ nào cũng cứng như đá. Nếu sớm biết người hắn cứng như vậy, hồi ở Dung Dương, nàng đã chẳng dại gì mà lao thẳng vào ngực hắn.
Ngôn Sâm đâu biết tiểu cô nương dưới thân đang chê mình quá cứng, trong lòng hắn lúc này chỉ không ngừng cảm thán sao nàng lại mềm mại đến thế.
Ngôn Thanh Li không quá cao cũng chẳng quá thấp so với nữ tử ở Thịnh Kinh, nhưng bị hắn đè xuống thì dường như cả người nàng đều nằm gọn trong vòng tay hắn. Nàng mềm mại như thể một món đồ sứ dễ vỡ. Ngôn Sâm không dám dồn hết sức nặng lên người nàng, sợ cái thân hình mảnh mai ấy không chịu nổi những cú thúc dồn dập của hắn mà vỡ vụn ra mất.
Vậy mà chính cái thân hình yếu ớt này lại dám đứng giữa một thành đầy rẫy bệnh nhân, mặc kệ hiểm nguy mà tự tay bắt mạch, bốc thuốc cho từng người. Rõ ràng là mong manh, nhưng cũng thật kiên cường.
Dưới thân hắn, thiếu nữ bị đâm tới mức ánh mắt mê ly, đôi má ửng hồng, bờ môi nhỏ nhắn không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ mời gọi. Ngôn Sâm không nhịn được mà cúi xuống hôn ngấu nghiến lấy nàng, hắn đưa lưỡi khuấy đảo khoang miệng thơm ngọt, phía dưới vẫn không ngừng đưa đẩy mạnh mẽ, khiến nàng chỉ còn biết bất lực vỗ nhẹ vào ngực hắn.
Ngôn Thanh Li lúc này đã ứa lệ vì sung sướng lẫn mệt mỏi, nàng cảm giác cơ thể mình như sắp tan ra thành từng mảnh. Cứ đà này chắc nàng sẽ bị hắn làm cho ngất xỉu mất. Nàng vốn vẫn ngây thơ cho rằng kinh nghiệm của mình hơn hẳn hắn, nào ngờ một nam nhân mới nếm mùi đời lại đáng sợ đến thế.
Trong cơn mơ hồ, nàng chợt nhớ về kiếp trước. Hình như lần đầu Bùi Triệt có được nàng, hắn cũng nghiện chuyện này như điên như dại. Chỉ có điều lúc đó cả hai là lén lút, không có nhiều cơ hội và thời gian để thân mật lâu như thế này. Kết quả là giờ đây, lần đầu tiên nàng thấy mình bị áp đảo hoàn toàn, hoa huyệt tưởng chừng như sắp bị hắn phá nát đến nơi.
Chẳng màng đến thể diện nữa, Ngôn Thanh Li bắt đầu mở miệng van xin:
“Huynh trưởng… ta xin huynh… ta chịu không nổi nữa… lưng ta sắp gãy rồi…”
“Ca ca… ta thật sự không chịu nổi nữa… Ca ca…”
Tiếng “Ca ca” nũng nịu của nàng khiến tai Ngôn Sâm tê dại. Hắn cúi xuống cắn nhẹ vào đầu ngực nàng, mút mát tạo ra những âm thanh đầy ám muội, đồng thời đè chặt hai chân nàng xuống giường, mở màn cho một đợt tấn công mới còn mãnh liệt hơn.
Người ta vẫn bảo “Anh hùng khó qua ải mỹ nhân”, trước đây Ngôn Sâm vốn chẳng coi câu này ra gì. Hắn luôn nghĩ nam nhi thì phải đem máu nóng đền nợ nước, xông pha trận mạc mới là chốn đi về tốt nhất. Nhưng giờ phút này, hắn bỗng thấy rằng, chốn đi về tuyệt vời nhất chính là được thỏa sức vẫy vùng trong cơ thể của muội muội này.
Hắn muốn thấy nàng rên rỉ, van xin dưới thân mình, rồi sau đó lại phải bám chặt lấy hắn không rời, coi hắn là điểm tựa duy nhất. Có như vậy, lòng hắn mới cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Sáng sớm hôm sau khi Ngôn Thanh Li tỉnh dậy thì Ngôn Sâm đã rời đi từ lâu. Toàn thân nàng đau nhức như thể vừa bị ngã ngựa, tay chân không nhấc lên nổi, hoa huyệt thì sưng đỏ, chỉ cần chạm nhẹ vào vải vóc là đã thấy đau rát.
Đêm qua nàng cũng chẳng nhớ nổi Ngôn Sâm đã đòi hỏi bao nhiêu lần, chỉ nhớ mình bị hắn lật qua lật lại để dày vò. Nhưng nàng cũng nhớ rất rõ là mình đã rất “tranh thủ”, ngay cả trong lúc mơ màng nhất cũng không quên vô tình nhắc đến việc Lục phu nhân đến phủ cầu hôn.
Nàng đã nói: “Huynh trưởng, ta nghe nói hôm qua Lục phu nhân có đến, muốn cầu hôn Đại tỷ tỷ cho con trai bà ấy.”
Ngôn Sâm thoáng lặng đi, rõ ràng là hắn cũng mới biết chuyện này từ miệng nàng. Hắn suy nghĩ một lát rồi bảo: “Con trai của Lục Hàn lâm tuy có tiếng ăn chơi, nhưng Lục gia chỉ có một mụn con, vợ chồng Lục đại nhân lại là người hiền lành, Ngôn Uyển gả qua đó cũng xem như là chỗ tử tế.”
Ngôn Thanh Li cũng chỉ nói đến đó rồi thôi, nàng tuyệt nhiên không tiết lộ chuyện Mạnh thị đã tráo đổi mình với Ngôn Uyển. Bởi lẽ nàng biết được chuyện này là nhờ Thúy Nhi mách lẻo, lúc này nàng phải đóng vai kẻ “không hề hay biết” mới đúng.
Dù sao chuyện này sớm muộn gì cũng vỡ lở, Ngôn Sâm sẽ sớm điều tra ra thôi. Khi đó, chỉ cần suy nghĩ một chút là hắn sẽ hiểu ngay có kẻ đứng sau giở trò để đẩy nàng đi thay Ngôn Uyển.
Với sự quan tâm mà Ngôn Sâm dành cho nàng hiện giờ, chắc chắn hắn sẽ không để nàng gả cho kẻ khác. Nhưng với thân phận huynh trưởng, hắn không có quyền tự tiện đi hủy hôn cho muội muội, vì thế hắn chắc chắn sẽ gây áp lực lên Ngôn Quốc công. Có lời nói của Ngôn Sâm, biết đâu Ngôn Quốc công sẽ đổi ý mà hủy bỏ hôn sự này.
Nếu mọi chuyện suôn sẻ, Ngôn Quốc công nghe lời mà đi hủy hôn thì vừa giữ được mặt mũi cho Lục gia, lại vừa giúp nàng thoát thân, thật là vẹn cả đôi đường.
Ngôn Thanh Li chống tay khó khăn ngồi dậy, trong đầu đang thầm đoán xem Ngôn Sâm sẽ đối phó với phụ thân như thế nào.
Nhưng điều nàng không ngờ tới chính là, trong lúc nàng còn đang tính toán thì nhà họ Lục đã phái người mang theo lễ vật và đôi chim nhạn đến cửa làm lễ dạm ngõ từ sáng sớm.
Sau khi vui vẻ tiễn người nhà họ Lục về, Ngôn Quốc công và Mạnh thị đang ngồi giữa sảnh nhìn danh sách sính lễ dài dằng dặc, vẻ mặt mãn nguyện vô cùng. Đúng lúc đó, cánh cửa bỗng bị ai đó đá văng ra một cách thô bạo.
“Chi Hằng? Có chuyện gì vậy?” Ngôn Quốc công nhìn đứa con trai trưởng đang đằng đằng sát khí bước vào mà chẳng hiểu đầu đuôi ra sao.
Ngôn Sâm mím môi, hắn tung một cú đá khiến chiếc rương sính lễ chưa kịp mang vào kho văng sang một bên, rồi lạnh giọng chất vấn Ngôn Quốc công: “Cả Thịnh Kinh này ai mà chẳng biết con trai Lục Hàn lâm là hạng vô tích sự, phong lưu trác táng. Phụ thân sao dám tự tiện định đoạt, gả muội muội của con cho hạng người đó? Ngài làm vậy khác nào đẩy nàng vào hố lửa?”
Tác giả có lời muốn nói:
Khụ, tiểu công gia à, ngài có hơi “tiêu chuẩn kép” quá không đấy… Ngôn Uyển gả đi thì là “chỗ tử tế”, còn A Ly gả đi thì lại thành “hố lửa” là sao?
Ngôn Sâm: Câm miệng, cút đi cho ta!
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 46: Ca Ca, Ta Chịu Không Nổi Đâu (H – Ngôn Sâm)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)