Bìa [NP – MTTH] – Chương 42: Định Hôn
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 42: Định Hôn

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

2183 từ · 10 phút đọc

Định Hôn

Đêm qua, mưa chỉ ngớt một lát rồi lại trút xuống xối xả suốt cả đêm, tưởng như bao nhiêu nước mưa tích tụ mấy tháng qua đều dồn hết vào một lúc, đổ xuống như hắt nước vào chậu, thật là đáng sợ. May thay đến sáng hôm sau, mưa đã ngớt dần, chỉ còn lại những hạt mưa bụi lất phất. Thế nhưng, mực nước trong hồ sen vẫn dâng cao thêm vài tấc.

Tiếng mưa rơi ồn ào khiến Ngôn Thanh Li ngủ không yên giấc, nàng dậy từ rất sớm. Giờ đây với thân phận đích nữ, nàng chẳng cần phải sang chỗ Mạnh thị vấn an nữa. Dùng xong bữa sáng, thấy mưa đã tạnh hẳn, không khí sau cơn mưa trong lành thoang thoảng, nàng liền dắt Ngọc Trúc ra vườn dạo chơi cho thoáng người.

“Ngọc Trúc, Tứ điện hạ chắc sắp về rồi. Hôm nay em chịu khó qua Phức Dung Trang một chuyến, nhờ Văn Tâm cô cô nhắn lại với Điện hạ rằng chuyện hôn sự giữa con gái Chu Bổng Nguyên và Ngôn Sâm tám chín phần mười là không thành. Bảo Điện hạ đừng bận tâm chuyện này nữa, cứ dồn sức vào những việc quan trọng khác thì hơn.”

Ngọc Trúc gật đầu vâng lệnh, nhưng vẫn lo lắng hỏi khẽ: “Tiểu thư… chuyện của người với Tiểu công gia, ngộ nhỡ Tứ điện hạ biết được, liệu ngài ấy có…”

“Thì đừng để ngài ấy biết là được.” Ngôn Thanh Li nhẹ tay gạt một cành cây mọc chìa ra lối đi, những giọt nước đọng trên lá bị động mà thi nhau rơi xuống.

“Nhưng mà…” Ngọc Trúc ngập ngừng. Tâm ý của Tứ điện hạ dành cho tiểu thư nàng là người rõ nhất, nàng cứ thấy chuyện này mà giấu mãi thì sớm muộn cũng thành tai họa.

Nhìn những vòng tròn sóng nước loang ra khi giọt mưa rơi xuống ao, Ngôn Thanh Li bình thản nói: “Ta và Ninh Thiên Lân chỉ là đồng minh. Ngăn cản Ngôn phủ và phủ Thừa tướng liên hôn là mục tiêu chung đầu tiên của đôi bên. Chỉ cần đạt được kết quả, còn quá trình thế nào, ngài ấy không cần phải biết.”

Ngọc Trúc đang định khuyên thêm vài câu thì thoáng thấy một bà tử ở hậu viện dẫn theo mấy nô tỳ mặc áo vải xám đi tới.

“Tam tiểu thư! Lão nô xin thỉnh an ngài!” Bà ta thấy Ngôn Thanh Li thì vội vàng hành lễ quy củ.

Bà tử này vốn là người của Mạnh thị, trước kia thấy Ngôn Thanh Li chẳng những không chào hỏi mà còn dựa hơi chủ nhân để ra vẻ ta đây. Nhưng Ngôn Thanh Li chẳng buồn chấp nhặt với hạng tôm tép này, nàng mỉm cười: “Hóa ra là Lưu ma ma, bà định đi đâu thế?”

Mấy nha hoàn đi sau đều mặc đồ người hầu thô sơ, Ngôn Thanh Li liếc qua một lượt, bỗng khựng lại khi thấy một gương mặt quen. Trùng hợp thay, tiểu cô nương đó cũng đang nhìn nàng chằm chằm bằng ánh mắt rạng rỡ.

Lưu ma ma đáp: “Bẩm tiểu thư, vườn của Nhị phu nhân đang thiếu người tưới hoa nên lão nô dẫn mấy người mới vào này cho Nhị phu nhân chọn ạ.”

Ngôn Thanh Li lờ đi ánh mắt nóng rực của tiểu cô nương kia, cười nói: “Thì ra là vậy… Lưu ma ma, chỗ ta cũng đang thiếu người, sau này có đợt người mới nào thì nhớ chia cho sân của ta một ít nhé.”

Thấy Ngôn Thanh Li đòi người, Lưu ma ma vội vã nịnh nọt: “Nếu ngài đã muốn thì xem thử trong mấy đứa này có đứa nào vừa mắt không? Lão nô chọn đứa khác đưa sang cho Nhị phu nhân sau cũng được ạ.”

Trong phủ bây giờ tuy Nhị phu nhân vẫn nắm quyền nhưng ai chẳng biết vị Tam tiểu thư này có Tiểu công gia chống lưng, lợi hại hơn Nhị phu nhân nhiều. Nghe Lưu ma ma nói vậy, ánh mắt cô bé kia lập tức chuyển thành mong đợi khẩn thiết.

Ngôn Thanh Li thong thả bước qua trước mặt mấy nha hoàn, rồi dừng lại trước một tiểu cô nương có khuôn mặt hơi bầu bĩnh nhưng người ngợm lại gầy gò: “Ngươi tên gì?”

Tiểu cô nương nén lòng vui sướng, cố giữ bình tĩnh đáp: “Bẩm tiểu thư, Lưu ma ma đặt tên cho nô tỳ là Thúy Nhi ạ.”

Lưu ma ma tưởng nàng đã ưng ý, định mở lời tặng người thì Ngôn Thanh Li lại chép miệng tiếc rẻ: “Bé tí thế này đã bị bán vào phủ làm người hầu… Thôi, Lưu ma ma cứ đưa sang chỗ Nhị nương đi.”

Ánh mắt Thúy Nhi lập tức sụp tối vì thất vọng. Ngay khi tiểu cô nương đang tự hỏi liệu tiểu thư có còn nhớ mình không, thì Ngôn Thanh Li lại nhàn nhạt bồi thêm một câu: “Vườn của ta không phải ai cũng vào được đâu, chuyện thêm người cứ gác lại đã.”

Lưu ma ma vâng dạ bên ngoài nhưng trong lòng thầm nghĩ, đúng là có người chống lưng có khác, chảnh chọe chẳng kém ai.

“Chà! Sáng sớm ra mà vườn tược náo nhiệt quá nhỉ.”

Ngôn Hồn đã nhiều ngày không xuất hiện bỗng từ sau núi giả bước ra, mặt mày âm u, nhìn Ngôn Thanh Li bằng ánh mắt đầy thù hằn. Lưu ma ma thấy hắn thì vội vàng chào hỏi rồi lẩn mất tăm, để mặc Ngôn Thanh Li ở lại đối phó. Gã nhị thiếu gia này từ khi bị chặt mất mấy ngón tay thì tính tình càng thêm quái gở, bạo ngược.

“Nhị ca.” Ngôn Thanh Li chẳng muốn dây dưa, chỉ nhún người chào lấy lệ rồi định rời đi.

Nào ngờ Ngôn Hồn bất ngờ tóm chặt lấy cổ tay nàng kéo giật lại: “Sao hôm nay Tam muội muội đi đứng vững vàng thế? Không còn giả vờ vấp đá nữa à?”

“Nhị thiếu gia! Ngài buông tiểu thư nhà nô tỳ ra!” Ngọc Trúc xông tới cứu chủ thì bị Ngôn Hồn đẩy ngã sõng soài, suýt thì lộn xuống hồ.

“Ngọc Trúc!” Ngôn Thanh Li gằn giọng, đôi mắt phượng thoáng hiện tia giận dữ: “Ngôn Hồn, buông tay ra!”

“Hừ, trước đây thì ngọt ngào gọi Nhị ca, giờ thì gọi thẳng tên húy cơ đấy?” Ngôn Hồn nghiến răng, bàn tay còn lành lặn bóp cổ tay nàng như muốn bẻ gãy, gã hạ thấp giọng đầy nhục mạ: “Con điếm thối, lợi dụng ta xong là hết muốn quyến rũ nữa rồi hả?”

Giữa lúc gã đang hung hăng thì không biết từ đâu một viên đá bay tới, bắn trúng mu bàn tay gã. Viên đá nhỏ xíu nhưng chứa đầy sát khí khiến tay Ngôn Hồn tê dại, gã đau đớn buông nàng ra, ôm tay kêu rên.

Ngôn Thanh Li quay đầu lại, thấy từ góc đường một vạt áo màu nguyệt bạch hiện ra, rồi một nam nhân tóc đen búi quan bạc bước tới.

Ngôn Hồn vốn sợ Ngôn Sâm như sợ cọp, không dám ho he gì, vội vàng cụp đuôi gọi “Đại ca” rồi chạy mất dạng. Ngôn Sâm chẳng thèm liếc gã, chỉ nhìn xuống cổ tay nàng: “Hắn lại bắt nạt nàng?”

Ngôn Thanh Li lắc đầu, thầm nghĩ nam nhân này đúng là đem vẻ lãnh đạm khắc vào tận xương tủy. Hôm qua còn mặn nồng khăng khít, hôm nay gặp lại đã mặt lạnh như tiền, như thể giữa hai người chưa từng xảy ra chuyện gì. Thấy hắn đeo kiếm, có hộ vệ đi cùng, nàng cười hỏi: “Huynh trưởng định đi ra ngoài sao?”

Ngôn Sâm gật đầu nhàn nhạt.

Nàng mím môi cười, chợt hỏi bâng quơ: “Thế… đêm qua huynh trưởng ngủ có ngon giấc không?”

Câu hỏi nghe thì như muội muội quan tâm huynh trưởng, nhưng lọt vào tai Ngôn Sâm thì lại mang nghĩa khác hẳn. Tim hắn đập hụt một nhịp, trong đầu thoáng hiện lại cảnh tượng điên cuồng hôm qua. Hắn cố trấn tĩnh, nhìn quanh thấy không có ai mới cau mày đáp: “Cũng ổn, nàng hỏi vậy làm gì?”

Ngôn Thanh Li bĩu môi tỏ vẻ không hài lòng: “Ồ… Huynh trưởng ngủ ngon là tốt rồi. Chỉ có Tam muội là khổ sở thôi, chẳng hiểu sao lại đau lưng mỏi gối, thức trắng cả đêm. Sáng nay soi gương thấy mắt quầng thâm hết cả rồi, huynh xem này?”

Nàng ngửa mặt lên như muốn hắn nhìn kỹ mắt mình. Ngôn Sâm nghe đến bốn chữ “đau lưng mỏi gối” thì cổ họng khô khốc, lại nhớ đến dáng vẻ nàng bị hắn ép dưới thân mà run rẩy. Dục vọng vừa mới nén xuống lại bùng lên, hắn cố giữ vẻ thanh cao, nhưng khi nàng nắm lấy tay áo hắn nũng nịu: “Huynh nhìn hộ ta một cái xem nào”, hắn rốt cuộc không chịu nổi sự khẩn cầu của nàng, đành cúi đầu nhìn xuống.

Ai dè, thiếu nữ bỗng nhón chân lên, lướt nhanh nụ hôn lên môi hắn như chuồn chuồn đạp nước.

Ngôn Sâm suýt thì bị nội lực phản phệ mà đứng không vững. Ngôn Thanh Li nghịch ngợm xong liền cười giòn tan như chuông bạc, dắt theo Ngọc Trúc đang ngơ ngác chạy biến đi mất.

Ngôn Sâm đứng chôn chân tại chỗ hồi lâu, chờ cho ngọn lửa dưới bụng dịu đi mới quay lại nhìn hai tên thị vệ.

“Vừa rồi hai người thấy gì?”

Bọn họ là tâm phúc của hắn, nhưng lúc này chỉ hận không thể tự chọc mù mắt mình: “Bẩm Tướng quân, thuộc hạ cái gì cũng không thấy ạ!”

Ngôn Sâm lườm bọn họ đến mức cả hai đổ mồ hôi hột rồi mới quay đi, giọng nói lạnh lùng có chút ý cười nhẹ: “Đi thôi.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Vừa ra khỏi vườn, Ngôn Thanh Li liền thay đổi sắc mặt, nụ cười biến mất, trở lại vẻ tĩnh lặng thâm trầm như cũ.

Ngọc Trúc thấy tiểu thư lại mang vẻ tâm sự nặng nề, lòng không khỏi xót xa. Thực ra nữ nhân nghịch ngợm, láu lỉnh lúc nãy mới đúng là dáng vẻ tiểu thư trong ký ức của nàng.

“Tiểu thư, Thúy Nhi đó chẳng phải là người hôm nọ bị Trương Triều đánh suýt chết sao? Không ngờ lại trà trộn vào được đây. Sao người lại không nhận?”

Ngôn Thanh Li nhếch môi: “Vào được Ngôn phủ chứng tỏ nó lanh lợi, nhưng có trung thành hay không thì chưa biết.”

Ngọc Trúc hiểu ngay. Những việc tiểu thư đang làm đều vô cùng nguy hiểm, nếu có kẻ không trung thành bên cạnh thì chẳng khác nào nuôi ong tay áo.

Cả hai lặng lẽ về phòng. Không ngờ đến đêm khuya, con bé Thúy Nhi bị từ chối hai lần kia lại lén lút tìm tới. Nàng ta rất khôn ngoan, tránh được đám hầu phòng bên ngoài, chờ lúc mọi người ngủ say mới gõ cửa phòng Ngọc Trúc.

Ngôn Thanh Li vốn đã nằm xuống, thấy nàng ta tới tìm cũng không ngạc nhiên, chỉ bình thản hỏi: “Ngươi muốn nói cho ta biết Nhị phu nhân đang tính toán gì về ta đúng không?”

Thúy Nhi kinh ngạc vì bị nói trúng tim đen, nàng ta gật đầu lia lịa, khẩn khoản: “Nếu nô tỳ nói ra, tiểu thư có thể cho nô tỳ đi theo ngài không?”

Ngôn Thanh Li chợt nhớ tới Tinh Liên, một thiếu niên cũng bướng bỉnh và kiên trì như vậy. Nàng khẽ cười: “Nói nghe xem nào, nếu tin tức có ích thì ta sẽ cân nhắc.”

Tiểu cô nương không vòng vo, tuôn ra hết những gì thám thính được: “Nô tỳ nghe lính hầu bên chỗ Nhị phu nhân nói, hôm qua Lục phu nhân ở phủ Hàn lâm học sĩ có đến cầu thân cho con trai bà ta với Đại tiểu thư ạ.”

Chuyện này Ngôn Thanh Li không lạ, vì Văn Tâm từng báo cho nàng biết về lời hứa hôn năm xưa của hai nhà. Nhưng câu nói tiếp theo của con bé mới thực sự khiến nàng sững sờ.

Thúy Nhi liếc nhìn nàng, nói nốt: “Hôm nay nô tỳ đi ngang qua viện của Nhị phu nhân, đúng lúc thấy bà mối tới cửa. Nhị phu nhân đã tráo đổi tên người đính hôn, từ Đại tiểu thư thành… thành tên của ngài rồi ạ.”

Ngôn Thanh Li chấn động tâm can. Mạnh thị, bà ta to gan thật đấy!

“Hơn nữa… thiếp canh đã trao đổi xong xuôi rồi, hôn sự này… coi như đã định đoạt rồi ạ.”