Bìa [NP – MTTH] – Chương 41: Một Đêm Bảy Lần
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 41: Một Đêm Bảy Lần

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

1445 từ · 7 phút đọc

Một Đêm Bảy Lần

Mấy gã công tử bột, mặt mày tô son điểm phấn loè loẹt, lúc này đang dính chặt lấy vách tường như lũ thằn lằn. Người nào người nấy ép sát mặt vào tường đến biến dạng, lỗ tai hận không thể khảm luôn vào trong gạch đá để nghe cho rõ.

“Xuân tiêu một khắc đáng giá nghìn vàng, sao Thanh Thời huynh vẫn còn tâm trạng nghe đàn hát thế kia? Không mau vào việc chính đi cho rồi?”

“Lục huynh xưa nay vẫn cái tính đó mà! Hắn tự xưng là… à không, mấy người học chữ như các người cứ thích bày vẽ trò nho nhã để lấy đà, chứ đâu có như đám thô tục tụi mình, vừa vào là hùng hục ngay được.”

“Haizz! Thanh Thời huynh đúng là vẽ chuyện. Cứ màu mè cho lắm vào rồi lần nào chẳng khiến mấy cô nương nhà người ta khóc sướt mướt? Có người mấy ngày liền còn chẳng xuống nổi giường để tiếp khách đấy. Oanh Ca cô nương này vẫn còn là ‘đóa hoa đầu mùa’, ta thực lo hắn hứng chí quá tay lại làm người ta tàn phế mất…”

Bên này, đám công tử đang hăng hái bàn tán về “sức chiến đấu” của Lục Mi ở phòng bên. Ở góc khác, Trương Triều mặt mày xám ngoét như gan heo, không buồn nhập bọn. Hắn ngồi một mình ôm hai mỹ nữ diễm lệ uống rượu giải sầu. Nghe đám bạn xì xào, hắn khinh bỉ mở miệng:

“Hứng chí cái nỗi gì? Theo ta thấy, gã họ Lục đó hoàn toàn là đồ bỏ đi! Hắn chưa bao giờ dám cùng chúng ta vui vẻ chung một phòng, chắc chắn là sợ bị lộ bí mật rồi để thiên hạ cười chê đấy thôi!”

Vừa nói, Trương Triều vừa thô bạo bóp mạnh vào ngực nữ tử áo tím bên cạnh, rồi lại “chụt” một cái rõ to lên mặt nữ tử áo đỏ. Hai cô nàng e thẹn đẩy hắn ra, miệng mắng yêu: “Trương công tử, ngài thật là xấu xa quá đi.”

Trương Triều lúc này mới hài lòng nhe răng cười, lộ ra hai cái răng sún đen sì.

Cách đây không lâu, vụ Trương Triều bị Tiểu bá vương Bùi Lăng đánh cho một trận tơi bời đã đồn rùm beng khắp phố phường, trở thành trò cười cho cả kinh thành. Ngay cả đám bằng hữu này cũng chẳng nể nang gì mà chế nhạo hắn, thậm chí còn rỉ tai nhau rằng hắn đã bị đánh hỏng của quý, chẳng còn làm ăn gì được nữa.

Để lấy lại thể diện, hôm nay Trương Triều vốn định vung tiền bao trọn đêm đầu của Oanh Ca để cùng đám bạn vui vẻ, sẵn tiện chứng minh bản lĩnh nam nhân. Hắn nghe nói Oanh Ca vốn là tiểu thư khuê các sa cơ lỡ vận, hạng người này mà chơi thì chắc chắn là vừa sướng vừa kích thích hơn hẳn bọn kỹ nữ tầm thường.

Nhưng ai ngờ gã Lục Mi kia lại nhảy vào, vung tiền gấp đôi để chiếm trọn mỹ nhân. Tú bà Kiệt Phương lầu thấy tiền là sáng mắt, lập tức dâng Oanh Ca cho họ Lục, rồi bù cho Trương Triều hai cô nương khác để tạ lỗi. Trương Triều cảm thấy bị cướp mất hào quang, lòng đầy uất hận. Hắn thậm chí còn nghi ngờ vụ mình lỡ miệng mắng Bùi Lăng là con hoang của lũ thổ phỉ cũng là do Lục Mi đứng sau rêu rao.

“Suỵt! Im lặng nào!” Mấy gã thằn lằn dán tường đột nhiên không nghe thấy tiếng đàn tỳ bà ở phòng bên nữa, người nào người nấy mắt sáng rực lên như chính mình sắp được lâm trận.

Truyện được edit bởi LenguyennngocThanh 🦋

Bên kia bức tường, vị công tử mặc áo gấm hoa xanh biếc đang lười biếng nằm khểnh trên giường. Nhìn cô nương trước mặt đang run rẩy bưng chén rượu đến mức nước sánh cả ra ngoài, hắn ném hai quả nho vào miệng, rồi mới “mủi lòng” nhận lấy chén rượu. Hắn đưa chén lên mũi ngửi một cái, khen một câu “Thơm thật”, rồi kề môi định uống.

Oanh Ca nhìn chằm chằm chén rượu, ngón tay siết chặt vì căng thẳng. Nhưng khi vành ly vừa chạm môi Lục Mi, hắn lại thong thả đổ sạch rượu xuống đất.

Oanh Ca kinh hãi: “Lục công tử, ngài…”

Lục Mi xoay chiếc chén không trong tay, mỉm cười tủm tỉm: “Oanh Ca muội muội, thuốc mê này nàng mua ở tiệm đối diện đúng không? Không ổn rồi, loại thuốc rẻ tiền này bản công tử đã được nếm thử đến hai mươi ba lần rồi, chẳng có tác dụng gì đâu.”

Oanh Ca không ngờ mình lại bị nhìn thấu nhanh như vậy, nàng lùi lại mấy bước, vội vàng rút chiếc trâm cài tóc sắc nhọn trong ngực ra, run rẩy chỉ vào Lục Mi: “Ngài… Lục công tử, ta bị ép đến đây, cầu xin ngài tha cho ta. Chỉ cần ngài đừng chạm vào người ta, ta hứa sẽ không làm hại ngài…”

Lục Mi quét mắt nhìn chiếc trâm, lười biếng ngáp một cái: “Hóa ra nàng không muốn à… Được thôi, ta đây vốn biết thương hoa tiếc ngọc, cũng chẳng thích trò cưỡng ép con gái nhà người ta.” Nói đoạn, hắn lấy quạt ra tự quạt cho mình, mắt nhắm hờ: “Thế này đi, nàng qua bên kia, vừa lắc mạnh cột giường vừa kêu lên, kêu càng thảm càng tốt, lắc càng mạnh càng hay.”

Oanh Ca ngẩn người, không hiểu hắn đang định giở trò gì.

Lục Mi mở một mắt ra nhìn: “Muội muội, còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Chẳng lẽ nàng muốn đám huynh đệ phòng bên nghĩ rằng ta và nàng cả đêm ngồi nhìn nhau sao? Truyền ra ngoài thì mặt mũi ta biết để vào đâu?”

Oanh Ca vốn là tiểu thư nhà lành, chưa bao giờ phải làm chuyện hổ thẹn thế này, nàng bám lấy cột giường nhưng miệng không sao thốt nên lời. Lục Mi chẳng buồn mở mắt, giơ tay ném luôn cái chén trà về phía nàng.

“A!” Oanh Ca giật mình hét lên, cái chén vỡ tan ngay dưới chân. Nàng vừa định lên tiếng thì thấy hắn liên tiếp ném đủ thứ về phía mình, từ bầu rượu đến đĩa sứ… Dù hắn ném rất chuẩn, chỉ rơi trúng chỗ trống cạnh nàng, nhưng Oanh Ca vẫn sợ hãi hét lên liên hồi, cột giường theo bước chân né tránh của nàng mà kêu “kẽo kẹt, kẽo kẹt” liên tục.

Lục Mi giơ ngón tay cái tán thưởng: “Kêu hay lắm, cứ thế mà phát huy nha.”

Mấy gã nghe lén phòng bên không khỏi tặc lưỡi: “Chậc chậc, Thanh Thời huynh sao mà thô bạo thế không biết? Nghe tiếng kêu này xem, cứ như đang giết người không bằng…”

“Đừng nói nữa, tiếng kêu của Oanh Ca cô nương làm ta cũng thấy rạo rực hết cả người rồi đây này…”

Đầu bên kia, Trương Triều đã sớm kéo hai cô nương vào trong màn. Tiếng rên rỉ lả lơi truyền ra: “Ưm… Trương công tử, ngài mau lên một chút đi! Nhìn Lục công tử phòng bên kìa…”

“Câm mồm! Đồ lăng loàn!” Trương Triều thẹn quá hóa giận, chẳng biết đánh vào đâu trên người mỹ nhân mà vang lên tiếng “bạch bạch”, rồi bắt đầu thở hồng hộc như trâu.

Mấy gã công tử bên ngoài lắc đầu cười thầm: “Cái gã Trương Triều này, cứ thích so kè với Thanh Thời huynh làm gì không biết, lại còn bày đặt một đêm tiếp hai nàng, chẳng biết lượng sức mình gì cả…”

Phòng bên cạnh, vị công tử áo lục đang nằm trên sập, nghe thấy âm thanh từ hai phòng bên vách truyền tới mới chậm rãi mở mắt. Trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt dài của hắn bỗng hiện lên vẻ sắc sảo, thâm trầm, nhưng rồi rất nhanh đã bị vẻ bất cần đời thay thế.

Hắn lại nhắm mắt, lơ đãng lắc chiếc quạt xếp, trêu chọc cô nương đáng thương đã lắc cột giường đến rã rời, giọng kêu cũng đã khàn đặc:

“Đừng dừng lại nha muội muội, tiếp tục đi. Bản công tử nổi danh là kẻ một đêm bảy hiệp, nàng mà dừng là bôi tro trát trấu vào mặt ta đấy.”