Bìa [NP – MTTH] – Chương 40: Không Gả
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 40: Không Gả

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

1769 từ · 8 phút đọc

Không Gả

Cơn mưa thu se lạnh rây rắc mãi cho đến sẩm tối mới chịu ngừng. Vừa dứt mưa, phía ngoài viện của Ngôn Sâm đã thấp thoáng bóng dáng một thiếu nữ yểu điệu đi tới.

“Đại tiểu thư, người có việc gì ạ?” Ngôn Uyển chưa kịp bước tới cổng viện đã bị hai tên hộ vệ mặt lạnh như tiền ngăn cản.

Trong lòng Ngôn Uyển bực bội nhưng không dám lộ ra mặt. Hai tên hộ vệ này là người Ngôn Sâm mang về từ Tây Xuyên, không phải hộ vệ thông thường của Ngôn phủ. Bình thường họ chẳng bao giờ vào nội viện, chỉ canh gác ở đây. Nhưng nàng là Đại tiểu thư của Ngôn phủ, chẳng lẽ ngay trong nhà mình mà đi lại cũng không được tự do sao?

Không muốn đắc tội với người của Ngôn Sâm, nàng nén giận, ôn tồn nói: “Làm phiền hai vị thông báo một tiếng, nói Uyển Nhi có việc muốn gặp huynh trưởng.”

Hai hộ vệ liếc nhau, một tên đáp: “Xin lỗi Đại tiểu thư, Tiểu công gia hiện không có trong phòng.”

“Không có ở đây?” Ngôn Uyển ngẩn ra.

Nàng rõ ràng đã hỏi thăm quản sự, Ngôn Sâm chưa hề ra khỏi phủ, mà mưa to vừa mới tạnh, huynh ấy có thể đi đâu được? Đang lúc suy nghĩ thì Ngôn Sâm đã trở về.

Nghe thấy tiếng bước chân, Ngôn Uyển quay đầu lại. Dưới ánh trăng thanh lạnh, dáng người cao lớn của nam nhân lọt vào mắt khiến nàng khẽ siết chặt chiếc khăn tay, đỏ mặt hành lễ: “Huynh trưởng, Uyển Nhi… Uyển Nhi…”

Trái tim nàng đập thình thịch, nhất thời nói năng lộn xộn.

“Có việc?” Ngôn Sâm dừng bước trước mặt Ngôn Uyển, thản nhiên nhìn nàng.

Chỉ cần Ngôn Sâm đứng đó thôi đã tỏa ra một áp lực mạnh mẽ. Ngôn Uyển cố trấn tĩnh, cẩn thận lấy từ trong ngực áo ra một chiếc túi thơm màu bạc thêu thùa tinh xảo, mỉm cười nói: “Huynh trưởng, Tết Khất Xảo sắp đến rồi. Mấy ngày nay Uyển Nhi luôn luyện tập thêu thùa, có thêu cho huynh một chiếc túi thơm. Huynh có thể xem giúp Uyển Nhi xem còn chỗ nào cần sửa không?”

Tết Khất Xảo vốn là dịp để các cô nương cầu mong sự khéo léo từ chức nữ, cũng là ngày để so tài nữ công gia chánh. Nhưng ở Ninh triều, ngày lễ này dần biến thành một dịp để bày tỏ tình ý. Các cô nương thường mượn cớ tặng đồ thêu để thăm dò lòng dạ nam nhân mình thầm thương trộm nhớ, vừa hàm súc lại vừa không tổn hại thanh danh.

Ngôn Sâm nhìn chiếc túi thơm trong tay Ngôn Uyển, đôi mày khẽ nhíu lại. Túi thơm thêu cảnh nước biếc gió hòa rất tinh mỹ, rõ ràng là được chuẩn bị vô cùng tỉ mỉ, rất hợp với y phục hắn thường mặc.

Nếu là trước kia, hắn sẽ chỉ thấy khinh miệt tâm tư lệch lạc của Ngôn Uyển. Nhưng giờ đây, khi chính hắn cũng đã làm chuyện vượt quá giới hạn với muội muội ruột của mình, nhìn Ngôn Uyển hắn bỗng thấy như thấy chính mình, trong ánh mắt thoáng hiện một tia thương hại.

Hắn phá lệ nói một câu: “Đa tạ.”

Ngôn Uyển mừng rỡ, vì chưa bao giờ Ngôn Sâm dùng giọng điệu ôn hòa thế này với nàng. Nhưng khi ngước lên, nàng lại bắt gặp đôi mắt vẫn lạnh lùng không chút hơi ấm của hắn, và hắn cũng chẳng hề có ý định đưa tay nhận lấy chiếc túi thơm.

Sự ôn hòa chỉ tồn tại trong chớp mắt, Ngôn Uyển nghe thấy giọng nói đạm mạc của hắn: “Nhưng ta chỉ hiểu đao kiếm, không hiểu nữ hồng. Uyển muội muốn thỉnh giáo thêu thùa thì nên tìm mẫu thân muội, không nên tìm ta.”

Mặt Ngôn Uyển nóng rát như vừa bị tát một cái. Nàng siết chặt chiếc túi thơm, nuốt ngược sự uất ức vào trong. Đây là lần Ngôn Sâm nói với nàng nhiều nhất từ khi hồi kinh, vậy mà kết quả lại phũ phàng thế này.

Tại sao Ngôn Thanh Li mới quen hắn chưa lâu mà hắn lại có thể quan tâm đủ đường? Nàng cũng là muội muội của hắn, vì sao một chút dịu dàng hắn cũng chẳng muốn bố thí cho nàng?

Ngôn Sâm không nói thêm, lướt qua người Ngôn Uyển để vào phòng. Một làn hương thoảng qua khiến Ngôn Uyển giật mình ngẩng đầu.

Mùi hương này… là mùi thảo dược, chẳng phải là mùi trên người Ngôn Thanh Li sao? Ngôn Uyển sững sờ. Trên người Ngôn Sâm sao lại có mùi của nàng ta? Hắn vừa đi thăm Ngôn Thanh Li về ư? Nhưng nếu chỉ là thăm hỏi ngắn ngủi, làm sao mùi hương lại ám nặng trên người hắn đến vậy?

Tính vốn nóng nảy, nàng lập tức chất vấn: “Huynh trưởng vừa từ chỗ Tam muội muội về sao?”

Bước chân Ngôn Sâm khựng lại nhưng không quay đầu. Hôm nay hắn đi quá đột ngột, nếu kẻ có tâm điều tra sẽ biết hắn ở đó rất lâu. Vì danh dự của Ngôn Thanh Li, hắn nhẫn nại đáp lạnh lùng: “Đúng vậy, bị mưa giữ chân nên có cùng Tam muội đánh vài ván cờ.”

Hắn đúng là có đánh cờ với nàng, nhưng cờ kỹ của nàng quá kém, cờ phẩm lại càng tệ. Động một chút là đòi đi lại, còn dõng dạc chơi xấu. Ở chỗ nàng, “mã” không đi chữ nhật, “tượng” lại có thể qua sông, thật khiến người ta dở khóc dở cười… Trong lúc tức giận (và cả ham muốn), hắn đã không kìm lòng được mà phạm sai lầm lần nữa, nên mới dây dưa đến giờ này mới về.

Ngôn Uyển vừa chạm mặt phải vách tường băng của Ngôn Sâm, lập tức đùng đùng nổi giận chạy về chỗ Mạnh thị cáo trạng.

“Nương! Tam muội thế mà dám—”

“Uyển Nhi! Mau lại đây! Mẫu thân đang định tìm con, có chuyện tốt muốn nói cho con biết.”

Vừa vào phòng, nàng đã bị Mạnh thị kéo lại với gương mặt hớn hở, khiến nàng nhất thời quên mất chuyện của Ngôn Thanh Li.

“Chuyện tốt gì ạ?” Ngôn Uyển tò mò. Dạo gần đây nàng toàn gặp chuyện xui xẻo, từ việc Ngôn Thanh Li xuất hiện tranh giành địa vị, đến việc Chu Diệu Lâm đột nhiên thân thiết với nàng nhưng thực chất là để tiếp cận Ngôn Sâm, khiến nàng phải chịu uất ức xin lỗi.

Mạnh thị thông báo việc đã đồng ý hôn sự với nhà họ Lục. Bà biết tâm tư của Ngôn Uyển, nhưng vì thế bà càng phải ngăn con gái đi vào con đường sai trái. Dù sao Ngôn Uyển và Ngôn Sâm cũng là huynh muội, làm sao có thể… Chính vì vậy bà mới nhanh chóng gật đầu với Lục phu nhân.

Về phía Ngôn Quốc công, vừa nghe tin con trai Lục Hàn lâm cầu thân liền đồng ý ngay. Trong mắt ông, Lục Mi nhân phẩm thế nào không quan trọng, quan trọng là gia thế nhà họ Lục có tầm ảnh hưởng cực lớn trong giới văn sĩ. Kết thân với nhà họ Lục là chuyện vô cùng nở mày nở mặt.

Nhưng đối với Ngôn Uyển, “tin tốt” này chẳng khác nào sét đánh ngang tai. Nàng hoàn toàn không muốn lấy chồng, càng không muốn lấy một kẻ như Lục Mi – kẻ có mười tám phòng thiếp thất, suốt ngày đến lầu xanh, lại còn mang danh khắc thê!

Mạnh thị biết con gái sẽ không đồng ý dễ dàng, bà ra sức khuyên nhủ, nhưng Ngôn Uyển gào khóc thảm thiết, nói nếu bắt nàng gả cho Lục Mi thì nàng sẽ đi chết.

Dù sao cũng là con ruột, nhìn con khóc lóc, Mạnh thị cũng mềm lòng. Nhưng bà đã lỡ hứa với Lục phu nhân, mai người ta đã cử bà mối đến nạp thái rồi. Nếu lật lọng lúc này sẽ vừa mất mặt Ngôn phủ, vừa đắc tội nhà họ Lục.

Ngôn Uyển linh cơ ứng biến: “Mẫu thân, hay là gả Tam muội đi?”

Mạnh thị ngẩn ra: “Nhưng… Lục phu nhân nhắm là con. Vả lại theo thứ tự lớn nhỏ, con là chị chưa gả, sao em có thể gả trước?”

“Đính hôn chứ có phải gả ngay đâu!” Ngôn Uyển càng nghĩ càng thấy hay. Nàng vốn đã ngứa mắt với Ngôn Thanh Li, gả nàng ta đi là tốt nhất, đỡ phải lượn lờ trước mặt Ngôn Sâm. “Chẳng phải mẫu thân của Ngôn Sâm từng có lời ước hẹn với Lục gia sao? Năm đó vì đại phu nhân không có con gái nên mới chuyển sang con. Nhưng giờ Ngôn Thanh Li đã được quá kế sang danh nghĩa đại phu nhân rồi, nàng ta là đích nữ của đại phòng, gả cho Lục gia chẳng phải là danh chính ngôn thuận hơn sao?”

Mạnh thị suy nghĩ kỹ lại, thấy cũng rất có lý. Ngôn Uyển thấy mẫu thân mình lung lay, liền ôm lấy bà khóc lóc: “Mẫu thân, người nỡ để con bị tên Lục Mi đó chà đạp sao? Nếu con bị hắn khắc chết, mẫu thân sẽ không bao giờ được thấy con nữa đâu!”

Câu nói đó khiến Mạnh thị hạ quyết tâm. Bà vuốt tóc con gái thở dài: “Mẫu thân làm sao nỡ để con chịu khổ.” Ánh mắt bà trở nên sắc lẹm: “Yên tâm đi, ngày mai mẫu thân sẽ gửi thiếp cho Lục phu nhân, gả con sao chổi Ngôn Thanh Li đó cho Lục Mi!”

Một con sao chổi, một gã chơi bời, đúng là một cặp trời sinh.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Lúc này, tại Kiệt Phương Lâu – hoa lâu lớn nhất Thịnh Kinh, vị Lục gia tiểu công tử bị mẹ con Ngôn Uyển khinh bỉ kia đang thản nhiên tự tại.

Trong căn phòng thơm ngát, vị công tử hào hoa phong nhã ấy xoay người, xòe chiếc quạt xếp hướng về phía cô nương ôm tỳ bà đang run rẩy, mỉm cười nói: “Oanh Ca cô nương, bản công tử thật may mắn khi được trải qua đêm đầu tiên cùng nàng.”