Bìa [NP – MTTH] – Chương 4: Đáp Lễ
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 4: Đáp Lễ

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

2515 từ · 11 phút đọc

Đáp Lễ

Ngôn Thanh Li ngâm mình trong thau tắm, để mặc làn nước ấm cuốn trôi mỏi mệt trong người.

Nàng giơ tay lên nhìn, làn da trắng mịn màng, hai bên cánh tay có vài chỗ bầm tím. Nghĩ chắc là do lần hoan ái trước, lúc đó thân thể Ninh Thiên Lân quá mạnh bạo mà ra.

Vì gân mạch bị tổn thương, nên toàn bộ phần hạ thân của Ninh Thiên Lân đã mất cảm giác, chẳng còn dục vọng cũng không còn tri giác. Đại phu bình thường cũng chỉ dùng cách điều dưỡng thông thường để trị liệu cho gân mạch của hắn, nhưng tốc độ hồi phục như thế thì quá chậm. Nếu thật sự phải đợi mười năm hai mươi năm nữa hắn mới có thể đoạt lại ngôi vị kia, thay mặt hai nhà Thịnh – Sở rửa oan giải tội, thì khi ấy đã quá muộn. Mà nàng… nàng không thể chờ lâu đến thế.

Nàng chẳng qua chỉ là một hồn u mờ mịt trú ngụ tạm thời trong thân thể người khác, ai biết được một ngày nào đó liệu có bị đẩy khỏi thân xác này hay không?

Chính vì vậy, nàng đã chọn đi một con đường tắt.

Trong thất tình lục dục, thì dục vọng là mãnh liệt nhất. Nàng dùng liệt thôi tình hương để khơi gợi dục niệm trong Ninh Thiên Lân, sau đó nhân lúc hắn đang trong trạng thái kích tình ấy, kết hợp với châm pháp bí truyền của Sở gia, ra tay châm cứu, khai thông gân mạch cho hắn. Nhờ vậy, có thể khiến phần hạ thân vốn vô tri vô giác của hắn tạm thời hồi phục cảm giác trong thời gian ngắn.

Cứ như thế liên tục kích thích, lặp đi lặp lại, gân mạch vốn cần mười năm, hai mươi năm mới có thể dưỡng lành, nàng chỉ mất chưa đầy một năm đã có thể giúp hắn hồi phục được bảy tám phần. Biện pháp này tựa như dục tốc bất đạt, tuy nguy hiểm, nhưng thực sự có hiệu quả.

Chỉ là… tác dụng phụ, cũng rõ ràng vô cùng.

Chẳng hạn như Ninh Thiên Lân và nàng, rất khó để không vượt qua giới hạn dưới tác dụng mạnh mẽ của loại hương này.

Ngôn Thanh Li cười chua chát, thả mình chìm hẳn vào làn nước ấm.

Nếu phụ thân nàng còn sống, nhất định sẽ mắng nàng một trận, rằng cách trị bệnh thế này là quá đỗi trái nghịch lẽ trời, nghịch cả luân thường đạo lý.

Nhưng bản thân nàng, từ trong xương tủy đã là kẻ chẳng màng luân lý, chẳng sợ phép tắc. Nếu nàng không phản đạo, không đi ngược dòng, thì năm xưa sao dám bất chấp thân phận chênh lệch, dám gan lớn mà đem lòng yêu vị thế tử của phủ Võ Anh hầu? Nếu nàng biết giữ đạo giữ lễ, thì đã chẳng cùng người kia trong lúc không cưới không gả mà âm thầm hứa hẹn cả đời. Mà nếu nàng không từng hứa hẹn với hắn, thì đâu khiến Sở gia phải chịu đủ loại tai họa về sau.

Chỉ tiếc, thời gian… chẳng thể quay ngược trở lại.

Nếu có thể sống lại từ quá khứ, nàng nhất định sẽ trói chặt những tư tưởng phản nghịch, trái đạo năm xưa của bản thân, nghiêm khắc giữ mình, tuân thủ tam cương ngũ thường, sống đúng khuôn phép, làm một khuê nữ an phận thủ thường. Nàng sẽ dốc hết sức mình để giúp Sở gia tránh khỏi tất cả mầm họa.

Thế nhưng số phận trớ trêu, nàng lại trùng sinh vào những năm tháng về sau, khi tất cả đã quá muộn. Hiện giờ, ngoài việc đem toàn bộ sức lực để đòi lại danh phận cho cha, khiến những kẻ từng hãm hại Sở gia phải trả một cái giá thật đắt, thì dường như… nàng chẳng còn cách nào khác.

Trên cõi đời này, nàng không còn nhà, không còn thân nhân, không còn gì hết…

Ngôn Thanh Li đột ngột đứng bật dậy khỏi mặt nước, trong đôi mắt ánh lên hận thù băng giá.

Nàng tuyệt đối sẽ không tha cho những kẻ đó! Dù cái giá phải trả là ngọc nát đá tan, nàng cũng sẽ lôi từng người trong số họ xuống địa ngục cùng nàng!

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Canh ba đêm ấy, trong phòng tây sương mơ hồ vọng ra những âm thanh khiến người ta mặt đỏ tai hồng. Không lâu sau, một nữ tử len lén bước ra từ bên trong, má đỏ ửng, bước đi lảo đảo – là Triều Vân.

Tối nay Triều Vân quả thực đã nuôi sẵn tính toán. Sau khi hoan hảo với hai tên hộ viện, nàng không lập tức quay về phòng nghỉ mà lặng lẽ đi về phía phòng của Ngôn Thanh Li, len lén thò đầu thò cổ quan sát.

Trong phòng tối đen như mực. Triều Vân rón rén tiến lại gần, đang định đẩy khung cửa sổ hé nhìn vào bên trong, thì bất chợt nghe thấy tiếng “cạch” rất nhỏ vang lên. Nàng giật mình, vội trốn ngay sau cây cột ở hành lang.

Một bóng người mặc áo choàng mỏng, dáng vẻ thon thả tinh tế lặng lẽ đẩy cửa bước ra, sải bước đi thẳng ra khỏi sân.

Triều Vân bụm miệng, trong mắt lóe lên ánh sáng đầy phấn khích.

Quả nhiên là Ngôn Thanh Li lén ra ngoài giữa đêm! Không được, nàng nhất định phải theo dõi xem rốt cuộc Ngôn Thanh Li đang mưu tính chuyện gì!

Thành Việt Châu từ xưa đã cấm dân chúng ra đường ban đêm, vào lúc canh ba nửa đêm, trên phố xá ngõ hẻm đã sớm vắng bóng người. Chỉ còn lác đác vài biệt phủ treo lồng đèn đỏ trước cửa, đèn lồng theo gió đong đưa trong bóng tối, như thể quỷ hỏa lặng lẽ trôi giữa nhân gian. Ban ngày vừa có mưa, ban đêm lại nổi gió. Gió luồn qua ngõ hẹp rên rỉ từng cơn, nghe như tiếng quỷ khóc sói gào.

Tim Triều Vân đập thình thịch liên hồi.

Một phần là vì nàng chưa từng bước ra khỏi nhà vào giờ khuya thế này, sợ bị quan binh tuần tra bắt được tội vi phạm lệnh cấm. Phần còn lại là vì nàng sắp phát hiện ra bí mật của Ngôn Thanh Li, cảm giác ấy khiến nàng vừa thấp thỏm, vừa hưng phấn đến tột cùng.

Nếu Ngôn Thanh Li thật sự đang vụng trộm gặp gỡ với nam nhân nào đó, thì về sau nàng sẽ nắm được nhược điểm chí mạng của đối phương. Triều Vân như thể đã thấy cả bó bạc lớn trong kho Cố gia đang vẫy tay gọi mình.

Nữ tử đội mũ choàng phía trước đi rất nhanh, thân ảnh nhẹ như quỷ mị len lỏi xuyên qua từng con phố nhỏ. Cuối cùng, khi rẽ vào một cánh cửa nhỏ có dán giấy niêm phong ở phía sau một ngõ cụt, nàng ta đột ngột biến mất.

Triều Vân đuổi không kịp, tức đến giậm chân bình bịch. Đang lúc vừa bực vừa tiếc, nàng bỗng phát hiện trên mặt đất có một chiếc tay nải bị đánh rơi. Vội vàng bước tới nhặt lên, vừa mở ra xem, suýt chút nữa thì giật bắn người.

Bên trong túi… vậy mà toàn là vàng bạc, cùng những thứ đồ tế nhuyễn quý giá! Chẳng lẽ Ngôn Thanh Li định bỏ trốn cùng nhân tình?

Triều Vân vội ngẩng đầu nhìn quanh, định xem nơi này rốt cuộc là chỗ nào. Nhưng càng nhìn nàng càng tái mặt, toàn thân lạnh toát, mồ hôi chảy ròng ròng sau lưng.

Thì ra nơi này chính là hậu viện của một đoàn xiếc thú ở thành Việt Châu. Trước đây, đoàn xiếc này mở hội diễn rất náo nhiệt trong thành, ngày nào khách khứa cũng ngồi kín chỗ. Thế nhưng giờ đang loạn lạc, chiến sự nổi lên khắp nơi, người ta còn chẳng đủ ăn, nói gì đến việc nuôi dã thú. Đám thú trong đoàn cũng vì đói quá mà trở nên hung dữ, mấy hôm trước còn cắn chết cả người biểu diễn ảo thuật.

Sợ bị quan phủ truy tội, bầu gánh đã bỏ trốn trong đêm. Những người còn lại trong đoàn cũng lần lượt giải tán, người lo cho chim thú cũng chẳng còn, cuối cùng bỏ mặc lại một đám dã thú chẳng ai quản lý. Quan phủ không còn cách nào khác, đành phải cho niêm phong toàn bộ đoàn xiếc, chờ đến ngày mai sẽ thả hết số thú kia về rừng.

Triều Vân suýt nữa đứng không vững. Đám dã thú kia đã nhiều ngày bị nhốt mà không ai cho ăn, chẳng phải càng thêm đói khát, điên cuồng hơn sao? Vừa rồi… có phải nàng vừa nghe thấy âm thanh gì đó không?

Toàn thân run rẩy, nàng từ từ quay đầu lại lờ mờ trông thấy chiếc lồng sắt nhốt thú vốn đóng kín… dường như đang hé mở. Và rồi, trong bóng tối lặng như tờ, vài cặp mắt vàng chóe từ từ hiện ra, âm thầm dõi về phía nàng.

Triều Vân hít mạnh một hơi, hoảng loạn đến mức bò lồm cồm dưới đất, cuống cuồng chạy về phía cánh cửa nhỏ lúc nãy. Nhưng khi chạy đến gần, nàng mới kinh hoàng phát hiện cánh cửa ấy đã bị khóa. Nàng kéo thế nào cũng không nhúc nhích được.

“Cứu… cứu mạng! Có ai không! Cứu mạng a!” Nàng vừa hét vừa đập cửa điên loạn. Nhưng nơi này vốn là hậu viện của đoàn xiếc bỏ hoang, lại nằm cách xa khu dân cư. Huống chi đêm nay còn là giờ giới nghiêm, khắp xung quanh căn bản không có lấy một bóng người.

Triều Vân dán sát người vào khe cửa, cố nhìn ra bên ngoài và rồi, nàng nhìn thấy Ngôn Thanh Li. Nàng ta đang lặng lẽ đứng đó, ở bên ngoài một cánh cửa đối diện. Không nói một lời. Chỉ lặng im đối mặt với nàng.

Triều Vân như thể nhìn thấy cứu tinh, phát điên lao về phía Ngôn Thanh Li, gào lên cầu cứu: “Tiểu thư! Mở cửa! Làm ơn mở cửa!”

Ngôn Thanh Li vẫn đứng yên, không nhúc nhích, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt: “Vậy sao được? Ta phải rất vất vả mới khóa kỹ cửa đấy.”

Triều Vân quỳ rạp dưới đất, đập đầu liên tục: “Tiểu thư! Nô tỳ sai rồi! Nô tỳ không nên trộm bạc trong phủ… Làm ơn, làm ơn cứu nô tỳ! Cứu nô tỳ với!”

Ngôn Thanh Li vẫn đứng tại chỗ, nụ cười trên môi càng lạnh hơn: “Triều Vân, ngươi từng hầu hạ ta, chủ tớ với nhau một thời, ta tự thấy mình không bạc đãi ngươi. Vậy mà ngươi lại mưu hại ta. Xưa nay ta vốn ân oán rõ ràng, một năm trước ngươi khiến ta suýt mất mạng, hôm nay, coi như ta trả lại ngươi một ‘món quà lớn’ thật xứng đáng.” Nói dứt lời, nàng kéo mũ choàng lên, xoay người bước vào bóng tối, không chút do dự.

Sau lưng, tiếng gầm rú của dã thú vang lên dữ dội, xen lẫn tiếng kêu thảm thiết rợn người. Mà Ngôn Thanh Li thậm chí không ngoái đầu lại lấy một lần.

Một năm trước, Triều Vân cố ý đưa Ngôn tiểu thư ra con đường nhỏ nơi bọn cướp thường lui tới, là bởi vì trong đám thổ phỉ kia có một tên vốn là nhân tình của nàng. Tên cướp kia cùng Triều Vân cấu kết, trước là để nàng lừa Ngôn tiểu thư rời khỏi thành, sau đó bọn chúng sẽ ra tay giết chết tiểu thư, cuối cùng cùng nhau chia chác gia sản của nàng.

Nếu khi ấy nàng không đúng lúc tỉnh lại trên thân thể Ngôn tiểu thư… Nếu Ninh Thiên Lân không vừa vặn đi ngang qua… Vậy thì Ngôn Thanh Li của hiện tại, sớm đã hóa thành nắm đất vàng lạnh lẽo.

Nữ tử đội mũ choàng ngẩng đầu nhìn trời đêm đầy sao. Những vì sao lấp lánh như đang chớp mắt, tựa hồ những người thân nơi chín suối đang lặng lẽ dõi theo nàng.

Phụ thân nàng thường dạy rằng, đã làm thầy thuốc, trong lòng phải luôn giữ thiện niệm, cứu lấy từng sinh mạng một. Nhưng nàng lại không nghĩ như vậy. Thầy thuốc cũng là người, mà con người thì không phải thánh hiền, ít nhất nàng không phải.

Nàng chỉ là một người trần mắt thịt, không thể bao dung vô điều kiện với những kẻ đã tổn thương mình. Một mạng nàng may mắn giữ lại, nàng thề phải đòi lại từng phần từng đoạn những đau khổ mà kẻ khác đã gieo lên mình.

Trời lại bắt đầu đổ mưa, mưa như tiếng ai đang lặng lẽ khóc than. Ngôn Thanh Li cứ thế lặng lẽ bước đi giữa màn mưa, cuối cùng, trước khi mưa nặng hạt hơn, cũng đã tới được phủ đệ của Ninh Thiên Lân.

Cát Phúc mở cửa, trông thấy nàng thì thở phào nhẹ nhõm: “Ngôn cô nương, cô đến rồi.”

“Tứ điện hạ đã ngủ chưa?” Nàng hỏi.

“Sao có thể chứ, vẫn đang đợi cô đấy ạ.”

Cát Phúc vội vã đưa Ngôn Thanh Li vào trong phòng của Ninh Thiên Lân. Hương thơm nhàn nhạt tỏa ra trong không khí, nhẹ nhàng xộc vào mũi. Trong phòng không đốt đèn, nhưng cửa sổ mở rộng, ánh trăng tràn vào đủ để nhìn rõ mọi vật.

Vừa vào, ánh mắt Ngôn Thanh Li lập tức dừng lại trên nam nhân trẻ tuổi đang khoác áo ngoài màu xanh lơ, ung dung ngồi dưới ánh trăng đọc sách bên cửa sổ. Nghe thấy có người bước vào, hắn vẫn không ngẩng đầu, phong thái thanh tao như một vị tiên nhân độc lập nơi cửu thiên, chỉ tiếc rằng tiên nhân này đang gặp kiếp nạn, chỉ có thể ngồi trên xe lăn.

Ngôn Thanh Li cong môi cười nhạt, nhẹ giọng nói: “Tứ điện hạ quả thật là có nhã hứng.”

Ánh mắt Ngôn Thanh Li chỉ dừng trên nam nhân ấy trong thoáng chốc, rồi nàng xoay người châm lửa cây nến đặt trên giá. Trời đã khuya, đọc sách mà không đốt đèn, cũng không sợ mù mắt hay sao chứ.

Ninh Thiên Lân nghe ra được sự châm chọc trong lời nàng, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười, cuối cùng cũng chịu buông quyển sách trong tay.

“A Ly, đã là giờ này rồi, ta còn tưởng… nàng sẽ không đến.”