Trong báo cáo của thám tử có nhắc đến việc một năm trước, khi Ngôn Thanh Li lần đầu lên đường tới Thịnh Kinh đã không may gặp phải phỉ tặc, bị trọng thương suýt chết.
Vốn là người nhà binh, từng tiêu diệt không ít giặc cỏ, Ngôn Sâm thừa biết đám phỉ nhân bên ngoài tàn ác đến nhường nào. Chúng không ác không làm, đốt giết cướp bóc chẳng khác gì lũ man di tộc địch. Nữ nhân rơi vào tay chúng, bị vấy bẩn thân xác đã là chuyện nhỏ, nghiêm trọng hơn còn bị thay nhau làm nhục rồi sát hại dã man.
Tin tức của thám tử không nói rõ đám phỉ tặc kia đã làm gì nàng, nhưng ác ý từ miệng lưỡi hàng xóm láng giềng quanh Cố trạch ở Việt Châu đối với một nữ tử đơn độc lại xinh đẹp như nàng thì nhiều vô kể. Ngôn Sâm không tin lời đồn nhảm, nhưng việc Ngôn Thanh Li từng từ tay phỉ tặc tìm đường sống trong chỗ chết là sự thật.
Một nỗi xót xa và thương tiếc khôn tả dâng lên trong lòng, Ngôn Sâm nghiến chặt răng đến mức cơ hàm nổi rõ. Hắn vừa giận Ngôn Quốc công năm xưa phong lưu xong rồi phủi tay, bỏ mặc nàng ở Việt Châu hẻo lánh suốt mười tám năm, lại vừa căm phẫn đám phỉ tặc kia, chỉ muốn đào xác chúng lên mà băm vằn thêm lần nữa.
Ngôn Thanh Li thấy Ngôn Sâm mới tiến vào được hơn phân nửa đã bất động, thần sắc lại tối tăm lạnh lẽo, lòng nàng chợt thắt lại. Tuy nói lần đầu không nhất thiết phải có lạc hồng, nhưng tầng màng mỏng trở ngại kia có thể cảm nhận được. Rõ ràng, Ngôn Sâm đang nghi ngờ.
Trong chớp mắt, nàng quyết định thay đổi phương án ứng phó, thay vì chết cũng không nhận, chi bằng chủ động thú nhận.
“Ngôn Sâm…” Nàng khẽ gọi tên hắn.
Ngôn Sâm bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, nhìn về phía nàng. Thiếu nữ đang bị hắn chiếm lấy phân nửa thân mình cắn chặt môi, ánh mắt tràn đầy sợ hãi và kinh hoàng, nhìn kỹ lại còn có cả sự hối lỗi. Nàng run rẩy hỏi hắn: “Thực xin lỗi, ta đã không còn là thân hoàn bích… Có phải… huynh đang khinh miệt ta không?”
Như một tiếng chuông nặng nề nện thẳng vào tim, Ngôn Sâm lặng đi. Hắn hậu tri hậu giác nhận ra sự khựng lại vừa rồi của mình đã khiến nàng hiểu lầm. Không nói hai lời, hắn dứt khoát thúc mạnh về phía trước, lần này dương vật đã hoàn toàn lút cán, hoa thịt bên trong như thủy triều ập đến, quấn chặt lấy từng tấc dục vọng mà hắn đã kìm nén bấy lâu.
Ngôn Thanh Li căng thẳng nén tiếng rên rỉ, dáng vẻ cực lực ẩn nhẫn đầy vẻ tội lỗi ấy làm Ngôn Sâm đau xót vô cùng. Hắn nằm đè lên người nàng, đặt những nụ hôn vụn vặt bên môi nàng, bắt đầu nhịp nhàng đĩnh động vòng eo.
“Ta biết cả rồi, không trách nàng.”
Ngôn Thanh Li sững người, biết cái gì cơ?
“Có phải là đám phỉ tặc kia đã…”
Hóa ra hắn tưởng nàng bị đám phỉ tặc vấy bẩn… Lòng nàng khẽ dao động, sự thương tiếc lúc này của Ngôn Sâm khiến nàng thực sự nảy sinh chút áy náy. Dù sao cơ thể này cũng chảy chung một dòng máu với hắn, dù nàng không có tình huynh muội thật sự, nhưng sự tương thông huyết mạch vẫn mang lại chút ấm áp nhất thời. Nàng rủ mắt, khẽ nghiêng đầu né tránh: “Ta… không muốn nhắc lại chuyện đó.”
Thực xin lỗi, Ngôn Sâm, là chính huynh tự nghĩ như vậy, không phải ta lừa huynh.
Ngôn Sâm không nói thêm gì nữa, hắn hôn ngấu nghiến môi nàng, điên cuồng dây dưa môi lưỡi, bắt đầu đẩy mạnh vật cứng rắn trong cơ thể nàng. Mỗi một lần đâm rút đều mãnh liệt như muốn xóa tan đi những ký ức kinh hoàng kia, từng nhát, từng nhát cắm sâu vào da thịt nàng.
Sau cơn sóng nhỏ là một vùng biển tình dục cuồn cuộn bao phủ lấy cả hai.
“Huynh trưởng… nhẹ thôi… a… a…”
Chiếc bàn bát giác bị va chạm mạnh đến mức rung bần bật. Ngôn Thanh Li bám chặt lấy Ngôn Sâm, đôi chân chơi vơi hai bên hông hắn, theo từng nhịp thúc mà nhấp nhô không ngừng. Móng tay cắt tỉa tròn trịa của nàng cấu chặt vào lớp chỉ thêu sau lưng áo hắn, làm những đường văn trắng sáng bị tước ra thành sợi, tựa như thứ tình cảm rối ren không dứt.
Để chứng minh mình không hề khinh rẻ nàng, Ngôn Sâm siết chặt eo nàng, lần nào cũng thúc vào thật sâu, thật nặng. Tiếng thịt chạm vào nhau vang lên chan chát khắp căn phòng, át đi cả tiếng rên rỉ yếu ớt của nàng.
Nam nhân với chuyện này vốn là không thầy tự thông, huống chi Ngôn Sâm cũng chẳng phải đứa trẻ chưa biết gì. Trong quân doanh toàn đám nam nhân thô kệch, chuyện giường chiếu luôn là chủ đề bàn tán rôm rả nhất.
Huyệt nhỏ của Ngôn Thanh Li tuy chật hẹp nhưng hoa thịt bên trong lại vô cùng co giãn, dưới những nhịp đâm rút vừa nhanh vừa mạnh đã dần thích ứng với kích cỡ của hắn, tiết ra dòng mật ngọt không dứt. Vật cứng đỏ sẫm thô thạc ra vào giữa những cánh hoa phấn hồng non nớt tạo nên sự tương phản cực hạn, một bên hung bạo thúc mở, một bên lại nỗ lực kẹp chặt.
Khoái cảm như nước lũ nhấn chìm hai người. Mồ hôi trên trán Ngôn Sâm nhỏ xuống người nàng. Cuối cùng hắn vẫn xâm phạm muội muội mình, nếu đã vậy, thì cứ để cái sai này đi đến cùng đi…
Ngôn Sâm mím môi, quẳng hết luân thường đạo đức qua một bên, tay bóp chặt hai bầu ngực đang phập phồng của nàng mà ra sức va chạm. Ngôn Thanh Li bị thúc mạnh đến mức sắp trượt khỏi mặt bàn, Ngôn Sâm kịp thời giữ chân nàng lại, kéo nàng về dưới thân, rồi nhân đà đè thấp chân nàng xuống hai bên hông, khiến huyệt nhỏ bị buộc phải dựng cao. Ngôn Sâm đâm vào sâu hơn bao giờ hết, chạm đến tận nhụy hoa khiến cả vùng bắp đùi nàng cũng bắt đầu đỏ rực vì sưng tấy.
Khác với sự dịu dàng của Ninh Thiên Lân, Ngôn Sâm có phần thô lỗ và vội vã, có lẽ vì đây là lần đầu của hắn. Mặt bàn gỗ lạnh lẽo cứng nhắc cộm vào lưng đau nhức, dương căn thâm nhập không chút nương tình làm cổ tử cung nàng tê dại, nhưng trong đau đớn lại xen lẫn sự sung sướng tê người, khiến nàng đầu óc quay cuồng, cả người run rẩy.
Vốn không thích kêu to, nhưng lúc này những tiếng rên rỉ của nàng đã hoàn toàn mất kiểm soát, như lũ vỡ đê tràn ra ngoài: “A… Huynh trưởng… cầu xin huynh… chậm lại một chút… Ca ca… ưm ưm… chậm lại… ca ca…”
Nhưng nàng càng gọi “Huynh trưởng”, “Ca ca”, đôi mắt lãnh đạm của Ngôn Sâm càng trở nên tối sầm. Hắn dứt khoát bế bổng nàng lên khỏi mặt bàn, nâng cơ thể nhẹ bẫng của nàng để thực hiện những cú đâm xuyên từ dưới lên trên. Ngôn Thanh Li như cánh bèo trôi nổi trên người hắn, bị hắn thúc cho không biết đã lên đỉnh bao nhiêu lần, trên vai cứng cáp của hắn đầy những vết răng nàng cắn, dưới đất cũng lênh láng nước xuân của nàng.
Đột nhiên, Ngôn Sâm lại đặt nàng trở lại bàn, đè chân nàng ra rồi thọc rút nhanh hơn lúc nãy. Một lát sau, hắn gầm nhẹ một tiếng, dùng chút lý trí cuối cùng rút ra, tiết hết tinh dịch lên lớp váy áo dưới thân nàng.
Cơ thể Ngôn Thanh Li run lên bần bật dưới dư vị của trận mây mưa, rồi từ từ lịm đi.
“Huynh trưởng… chúng ta có phải đã làm chuyện sai trái rồi không?” Không còn tiếng va chạm và rên rỉ, căn phòng trở nên tĩnh lặng lạ thường. Ngôn Thanh Li thở dốc, mơ màng nghe thấy bên ngoài không biết từ bao giờ đã bắt đầu đổ mưa.
Ngôn Sâm nằm đè lên nàng, vén những sợi tóc mái ướt đẫm mồ hôi sang bên, nhắm mắt tựa trán vào trán nàng, trầm giọng: “Là lỗi của ta, không liên quan đến nàng.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Tại một trạm dịch cách Thịnh Kinh một ngày đường, nam nhân áo xanh thanh khiết như ngọc lặng lẽ nhìn mẩu tin vừa nhận được, sắc mặt tái nhợt dường như lại trắng thêm vài phần.
Đọc xong tin, trái tim Ninh Thiên Lân càng thêm trĩu nặng. Hắn đốt tờ giấy, nhìn cơn mưa tầm tã bên ngoài, nói với nội thị bên cạnh: “Cát Phúc, A Ly đã trở thành Đích tiểu thư của Ngôn phủ, ngươi nói xem… tại sao Ngôn Sâm lại giúp nàng đến mức đó?”
Cát Phúc không biết gì, cũng chẳng dám nói gì, chỉ lặng lẽ khoác thêm một chiếc áo choàng mỏng cho thân hình cô độc của chủ nhân. Ninh Thiên Lân nhìn đăm đăm vào những đám mây đen kịt, không hiểu vì sao, lồng ngực bỗng nhói lên một cơn đau xé lòng, như thể một miếng thịt trong tim vừa bị ai đó tàn nhẫn giật mất.
Hắn đè tay lên ngực, mất một lúc lâu mới dịu lại. Ánh mắt hắn chợt trở nên sắc lạnh, giọng nói băng giá: “Xem ra mưa sẽ không tạnh sớm đâu. Không đợi nữa, lập tức hồi kinh!”
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 39: Không Đứng Đắn (Hạ) (H – Ngôn Sâm)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)