Bìa [NP – MTTH] – Chương 38: Không Đứng Đắn (Thượng) (H – Ngôn Sâm)
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 38: Không Đứng Đắn (Thượng) (H – Ngôn Sâm)

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

2050 từ · 9 phút đọc

Không Đứng Đắn (Thượng) (H – Ngôn Sâm)

Rõ ràng là nha đầu này chủ động trêu chọc trước, còn bày ra vẻ mặt chân thành bộc bạch tâm ý, kết quả vừa quay mặt đi đã muốn tìm lang quân như ý khác để gả chồng? Chẳng lẽ không phải nàng đang đùa giỡn hắn sao?

Cứ hễ tưởng tượng đến cảnh Ngôn Thanh Li ngày sau phải gả cho kẻ khác, Ngôn Sâm liền cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị ai bóp nghẹt. Hắn không thể nảy sinh chút lòng vị tha nào của một người huynh trưởng muốn chúc phúc cho muội muội, thậm chí còn nghĩ, nếu thanh Lãnh Nguyệt kiếm đang ở trong tay, hắn sẽ lập tức chém vị lang quân như ý kia trong đầu nàng thành hai đoạn.

Hơi thở ấm nóng phả vào tai khiến Ngôn Thanh Li rùng mình, nàng rụt cổ né tránh nụ hôn của Ngôn Sâm đang đặt bên vành tai, nhưng miệng vẫn không chịu thua: “Chỗ nào… mà không đứng đắn? Nếu sờ sờ… hôn hôn thân thể là ‘không đứng đắn’… vậy chẳng phải Nhị ca cũng từng sờ qua ta sao? Ta và Nhị ca chẳng lẽ cũng là… ‘không đứng đắn’?”

Lại còn dám nhắc đến Ngôn Hồn?

Trong lòng Ngôn Sâm bùng lên một ngọn lửa tà, bàn tay đang đỡ mông Ngôn Thanh Li di chuyển về phía trước, chuẩn xác tìm thấy một mảnh mềm mại bí ẩn.

Tục ngữ nói “quá tam ba bận”, có kinh nghiệm từ lần trước, Ngôn Sâm thực hiện hành vi khinh bạc muội muội mình một cách tự nhiên hơn hẳn. Hơn nữa, lúc này hắn đang bị cái bóng ma “lang quân như ý” làm cho tức đến bốc khói, chút áy náy và lương tâm giả tạo lập tức bị quẳng ra sau đầu. Hắn bắt đầu ra sức xoa nắn huyệt nhỏ của Ngôn Thanh Li xuyên qua lớp váy áo mỏng manh.

“A…” Ngôn Thanh Li khẽ thốt lên, vội vã vùi đầu vào vai Ngôn Sâm để nén tiếng kêu, nhưng đôi chân lại không tự chủ được mà quắp chặt lấy hắn hơn.

“Chỉ là sờ sờ thân thể? Hôn hôn thân thể thôi sao?” Ngôn Sâm lạnh lùng hỏi lại.

Cái tông giọng lạnh lẽo xuyên thấu qua nụ hôn nóng bỏng khiến Ngôn Thanh Li cảm nhận được một luồng hàn khí dội thẳng xuống đầu. Nhưng nàng vốn đã nắm thóp được tình cảm của hắn dành cho mình, không những không sợ điệu bộ dọa người này, mà trái lại còn thầm mừng rỡ vì gian kế đã thành công.

Ngôn Sâm càng tức giận, chứng tỏ hắn càng để ý nàng. Thế nên, hắn cứ việc giận dữ đi, càng giận càng tốt!

“Ưm…” Bị xoa nắn hạ thân, chút sức lực cuối cùng của Ngôn Thanh Li cũng bị rút cạn, cả người mềm nhũn như bùn, nàng gục bên tai Ngôn Sâm phát ra những tiếng hừ hừ nhỏ như mèo kêu.

Tiếng rên rỉ ấy khiến gân xanh trên trán Ngôn Sâm giật nảy, bàn tay còn lại đang xoa nắn bầu ngực không nhịn được mà thô bạo giật mạnh lớp y phục vướng víu.

“Roẹt” một tiếng, cổ áo của Ngôn Thanh Li bị kéo trễ xuống một bên vai, ngay cả chiếc yếm hồng cánh sen bên trong cũng bị nới lỏng, để lộ ra phân nửa bầu ngực trắng ngần.

Bàn tay phủ đầy vết chai do cầm kiếm, vốn thường ngày chỉ chạm vào đao thương và áo giáp sắt lạnh, đã rèn luyện được một sức mạnh phi thường. Nhưng vừa chạm vào khối thịt mềm mại này, sức mạnh ấy tức khắc hóa thành sự dịu dàng khó tả.

Dù Ngôn Sâm đã cố gắng nhẹ tay, nhưng bầu ngực căng tròn vẫn bị hắn nhào nặn đến biến dạng, những thớ thịt mềm mại như sóng nước cứ thế trào ra qua kẽ tay hắn.

Ngôn Thanh Li bị hắn dùng kẽ ngón tay kẹp lấy đỉnh hồng đang cương cứng, trên cổ đầy những dấu hôn ướt át, hạ thân lại bị xoa nắn đến mức rỉ ra từng dòng xuân thủy, làm ướt đẫm lớp váy mỏng dưới mông. Rõ ràng nàng đã động tình, bắt đầu thở dốc xin tha: “Huynh trưởng… huynh trưởng…”

Ngôn Sâm chịu không nổi nhất là lúc nàng động tình mà gọi hắn là “Huynh trưởng”. Thấy giường cách hơi xa, hắn dứt khoát xoay người đặt nàng lên chiếc bàn bát giác phía sau rồi phủ thân mình lên. Đầu tiên, hắn hôn ngấu nghiến cái miệng nhỏ không ngừng gọi tên mình kia, sau đó dọc theo cổ đi xuống, vừa hôn vừa lột sạch từng lớp y phục trên người nàng.

Đợi đến khi nơi tư mật đã ướt sũng không còn lớp vải nào che chắn, Ngôn Thanh Li đỏ mặt, khép nép khép hai chân lại, không dám để Ngôn Sâm nhìn thẳng vào khu vườn bí mật của mình. Tuy nàng không phải nữ tử quá bảo thủ, nhưng dáng vẻ e lệ thì vẫn phải diễn cho tròn vai.

Đôi mắt thanh lãnh của Ngôn Sâm rủ xuống, đôi chân trắng nõn kia lúc này bỗng trở nên vướng mắt, hắn dùng tay nhẹ nhàng tách chúng ra, để cửa động hoa kính phơi bày trọn vẹn dưới ánh sáng.

Lần trước là ban đêm, lại không thắp đèn nên hắn không nhìn rõ, lần này trời còn sáng, mọi thứ hiện ra rõ mồn một, từng nếp gấp cánh hoa đều có thể nhìn thấy.

Nơi riêng tư của nàng cũng giống như con người nàng, vừa kiều mị động lòng người, vừa sạch sẽ non nớt. Hai cánh hoa nhỏ màu hồng đào ẩn hiện giữa lớp thịt mềm, ướt dầm dề hé mở một khe hẹp như đang mời gọi người khác tiến vào. Rừng rậm trên u cốc cũng được tỉa tót gọn gàng, thưa thớt nhạt màu, tạo thành một hình tam giác ngược nhỏ xinh, nhu thuận dán sát phía trên huyệt nhỏ.

Dù Ngôn Thanh Li không còn là xử nữ chưa trải sự đời, nhưng bị một nam nhân nhìn chằm chằm vào chỗ đó như thế cũng khiến nàng xấu hổ đỏ bừng mặt. Đây không phải nàng giả vờ, vì dù là với Bùi Triệt đời trước hay Ninh Thiên Lân đời này, nàng chưa từng để ai nhìn trực diện như vậy.

“Huynh… đừng nhìn mãi thế…” Nàng ngượng nghịu đưa tay che lại.

Đến khi khu vườn xinh đẹp bị mấy ngón tay thon dài che khuất, Ngôn Sâm mới sực tỉnh. Đôi mắt hắn đã nhuốm đầy dục vọng đậm đặc, vật nam tính cứng rắn đã chống cao lớp trường bào màu nguyệt bạch thanh khiết. Hắn nhìn lại thiếu nữ đang nằm trên bàn.

Nàng nằm trên đống y phục hỗn độn, gần như phơi bày toàn bộ cơ thể, một tay ôm ngực, một tay che hạ thân, đỏ mặt quay đi không dám nhìn hắn. Trong đầu Ngôn Sâm lúc này là một mảng hỗn loạn, lý trí gào thét rằng nếu không dừng lại sẽ gây ra đại họa, nhưng mặt khác, hành động của hắn đã hoàn toàn mất kiểm soát.

Hắn lại một lần nữa cúi xuống đè lên người nàng, để lại một chuỗi vệt đỏ trên làn da trắng nõn nà. Ngôn Thanh Li ôm lấy đầu hắn, môi nàng vừa bị hôn đến sưng tấy, nay đầu ngực lại bị hắn thay phiên mút mạnh, hạ thân thì bị ngón tay hắn khơi gợi ra một hồ xuân thủy, phát ra những âm thanh dâm mỹ.

Hắn như hóa thân thành vị dũng tướng oai phong trên chiến trường, đánh cho kẻ địch là nàng không còn đường lui, khiến cơ thể nàng bốc cháy ở mọi ngóc ngách, bức nàng phải lắp bắp xin tha: “Ưm… Ngôn Sâm… huynh… huynh trưởng… ta khó chịu quá…”

Nhiều lần bị trêu chọc đến mức nồng nhiệt thế này mà vẫn chưa được giải tỏa hẳn hoi, Ngôn Thanh Li cảm thấy nếu cứ tiếp tục, nàng không chỉ phải bắt mạch xem Ngôn Sâm có bị chứng hư lao (1) gì không, mà còn phải tự kê đơn cho mình để hạ hỏa.

Ngay khi nàng vừa dứt lời xin tha, đôi chân đã bị nâng cao lên, một vật cứng rắn, nóng hổi lập tức áp sát vào cửa huyệt. Nàng thở phào nhẹ nhõm, xem ra cái mạch này không cần bắt nữa rồi.

Nhưng… lát nữa phải dùng lý do gì để giải thích với Ngôn Sâm việc mình đã không còn là hoàn bích (2)? Ngôn Thanh Li không hoàn toàn đắm chìm trong dục vọng mà vẫn tỉnh táo tính toán chính sự.

Trên đời có nhiều nữ tử lần đầu không ra lạc hồng (3), đứng dưới góc độ y giả là chuyện thường tình, nhưng nam nhân thế gian vốn cổ hủ, coi đó là minh chứng duy nhất cho sự trong trắng, thật là ngu muội cực điểm. Không biết nếu nàng dùng lý do này, Ngôn Sâm có tin không.

Ngôn Sâm giữ lấy dương vật của mình, ngay khoảnh khắc định đâm vào miệng hoa, hắn đột ngột dừng lại. Nếu phá vỡ ranh giới cuối cùng này, hắn sẽ thực sự trở thành súc sinh làm vấy bẩn em gái ruột, nhưng nếu… Ánh mắt Ngôn Sâm u tối, không có “nhưng nếu” nào cả.

Hắn bóp chặt eo nàng, không chút do dự đâm mạnh về phía trước, nhưng rõ ràng đã dùng bốn phần sức lực mà cũng chỉ mới vào được một cái đầu.

“Ưm…” Ngôn Thanh Li cảm nhận rõ cửa huyệt bị nong rộng đột ngột, nàng bám chặt lấy cánh tay hắn, khẽ run lên. Nơi đó của nàng vốn nhỏ hẹp, trước đây với Ninh Thiên Lân đã làm nhiều lần nên phối hợp rất tốt, nhưng Ngôn Sâm có lẽ là lần đầu chạm vào nữ nhân, chưa thạo kỹ năng, cứ như đánh giặc phá cổng thành mà đâm vào, khiến nàng thực sự thấy đau.

Ngôn Sâm tưởng mình làm nàng đau và đúng là nàng đau thật. Hắn kiềm chế dục vọng mãnh liệt đang dâng trào, định rút ra, nhưng Ngôn Thanh Li đã nhanh chóng giữ hắn lại.

Hành động này không nghi ngờ gì chính là sự cổ vũ lớn nhất. Ngôn Sâm thở hắt ra một hơi nóng, tách rộng chân nàng thêm chút nữa, từ từ đẩy vật cứng vào sâu bên trong. Nơi đó quá nhỏ so với hắn, khiến việc dung nạp trở nên khó khăn. Một giọt mồ hôi trượt xuống từ trán Ngôn Sâm, hắn sợ mình không cẩn thận sẽ làm nàng bị thương.

Hắn đã vào sinh ra tử qua bao nhiêu trận mạc, đánh thắng không biết bao nhiêu trận lớn nhỏ, vậy mà giờ phút này, hắn lại thấy việc nam nữ này còn khó hơn cả hành quân đánh trận. Nhìn cánh hoa bị chèn ép đến mức trắng bệch, Ngôn Sâm nảy sinh một cảm giác tội lỗi như đang bắt nạt kẻ yếu, hắn thấy mình như dùng thanh đao sắc bén để đâm vào một tờ giấy Tuyên Thành mỏng manh vậy.

“Ta không… không yếu ớt như vậy đâu…” Ngôn Thanh Li nhận ra sự cẩn trọng quá mức của hắn, đỏ mặt ra hiệu bảo hắn có thể dùng sức thêm chút nữa.

Thế nhưng, chính câu nói này lại khiến Ngôn Sâm đột nhiên nhớ tới một chuyện khác, những thông tin mà mật thám của hắn từ Việt Châu mang về.

(1): Hư lao là thuật ngữ Đông y, chỉ tình trạng suy nhược, hao tổn nguyên khí lâu ngày, tinh lực kém, khí huyết hư tổn, y-yếu sinh lý =)))))))))

(2): Hoàn bích nghĩa là viên ngọc còn nguyên, không chút sứt mẻ. Khi dùng câu này cho phụ nữ thì ý chỉ người đó còn trinh.

(3): Lạc hồng là từ ẩn dụ để chỉ máu trong lần đầu quan hệ.