“Không có gì hết.”
Ngôn Thanh Li một lần nữa hất tay Ngôn Sâm ra, nhưng lần này nàng không chỉ hất hờ. Nàng sa sầm mặt, bẻ từng ngón tay hắn ra khỏi cổ tay mình, sau đó dùng sức đẩy mạnh một cái. Ngôn Sâm bị đẩy lùi nửa bước, còn nàng theo đà lùi lại ba bốn bước. Nàng trừng mắt nhìn hắn đầy vẻ thẹn quá hóa giận, rồi dứt khoát quay đầu bỏ đi.
Ngôn Sâm đứng ngẩn ra, vừa cảm thấy nực cười vừa thấy bất lực.
Đường đường là Trấn Tây Đại tướng quân, trên chiến trường đối diện với quân thù thì sát phạt quyết đoán, chưa bao giờ nương tay, vậy mà trước mặt một tiểu cô nương mảnh mai lại chẳng có cách nào. Trong đoản khắc ngắn ngủi, hắn bị nàng hất tay tới hai lần, còn tặng thêm một cái liếc xéo đầy khinh bỉ.
Sự kiêu ngạo tận xương tủy không cho phép Ngôn Sâm tiến lên kéo nàng lần thứ ba. Hắn đứng đó, ánh mắt u tối nhìn chằm chằm bóng dáng nhỏ bé đang vội vã đi xa, cuối cùng phất tay áo đi theo hướng ngược lại.
“Tiểu công gia, xe ngựa đã chuẩn bị xong rồi ạ.”
Quản sự Ngôn phủ trước đó nhận được lệnh từ thuộc hạ của Ngôn Sâm nói rằng ngài muốn ra ngoài, lão vội vàng chạy tới đón. Ở Ngôn phủ nhiều năm, lão đã quá rành tính khí các vị chủ tử. Vừa lại gần Ngôn Sâm, lão đã nhạy bén nhận ra tâm trạng ngài đang cực kỳ tồi tệ, hàn khí tỏa ra xung quanh khiến người ta run rẩy.
Ngôn Sâm nhàn nhạt ừ một tiếng, nhưng khi đi ngang qua quản sự, hắn đột nhiên dừng lại: “Tam tiểu thư hôm nay lúc về phủ có gì bất thường không?”
“Bẩm tiểu công gia, không có… à…” Quản sự khựng lại, chợt nhớ tới câu hỏi của Ngôn Thanh Li, vội chữa lời: “Tam tiểu thư có nhìn thấy xe ngựa của Chu tiểu thư phủ Thừa tướng và có hỏi qua một câu.”
Ngôn Sâm ngẩn ra, liếc mắt nhìn quản sự: “Chu Diệu Lâm đã đến sao?”
Quản sự cung kính đáp: “Vâng, chẳng là mấy ngày trước Đại tiểu thư và Chu tiểu thư có chút xích mích, nên hôm nay Đại tiểu thư hạ thiệp mời Chu tiểu thư qua phủ, coi như để tạ lỗi.”
Ngôn Sâm trầm tư một lát, rồi đột nhiên khẽ cười. Quản sự nghe tiếng cười ấy mà trong lòng kinh hãi. Tiểu công gia mà cũng biết cười sao? Ngài cười cái gì? Cười Đại tiểu thư hay cười Chu tiểu thư?
Đang lúc lão còn kinh nghi bất định, đã thấy vạt áo màu nguyệt bạch của Ngôn Sâm quay trở lại hướng cũ.
“Tiểu công gia, ngài không ra ngoài nữa sao?”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Ngôn Thanh Li đã dọn vào viện mới, nhưng nàng không muốn có quá nhiều tỳ nữ. Ngoài Ngọc Trúc hầu hạ thân cận, chỉ có thêm hai tiểu nha hoàn ở viện ngoài. Hai người này không phải người của Mạnh thị, mà do đích thân Ngôn Sâm tuyển chọn đưa tới, tuổi đời còn nhỏ nhưng phẩm tính rất tốt.
Thấy Ngôn Sâm đi vào, hai tiểu nha hoàn vội cúi đầu hành lễ: “Tiểu công gia.”
Ngôn Sâm liếc mắt vào trong viện hỏi: “Tam muội có trong phòng không?”
Hôm nay Ngôn Sâm không đeo kiếm, sát khí trên người giảm đi nhiều, trông không giống một Diêm vương mặt lạnh nắm giữ thiên quân vạn mã, mà giống một vị thế gia công tử thanh cao tuyệt trần. Hai tiểu nha đầu thấy vậy cũng bớt căng thẳng, len lén nhìn gương mặt tuấn tú của hắn rồi đỏ mặt thưa: “Bẩm tiểu công gia, tiểu thư đang ở trong phòng, vừa về không lâu ạ.”
Ngôn Sâm gật đầu: “Không cần thông báo, ta vào thăm nàng.”
Ngọc Trúc vừa pha trà ở phòng bên bước ra, thấy Ngôn Sâm đi vào phòng Ngôn Thanh Li thì sững người một chút. Nàng xoay người bảo hai tiểu nha hoàn: “Các ngươi mệt rồi, đi nghỉ ngơi một lát đi, ở đây để ta lo.”
Hai tiểu nha hoàn nghe được nghỉ liền vui vẻ cảm ơn rồi chạy đi. Ngọc Trúc đứng nhìn về phía căn phòng, trong mắt hiện lên một tia xót xa, nàng khẽ thở dài rồi bưng khay trà quay trở lại phòng bên cạnh.
Trong phòng, Ngôn Thanh Li đang ngồi trên sập, tay chống má, thẩn thơ nghịch mấy cành thảo dược đặt trên bàn. Nàng chẳng thèm nhìn Ngôn Sâm, giọng lạnh nhạt: “Huynh trưởng đột nhiên qua đây có việc gì không?”
“Không có việc gì thì không thể đến thăm nàng sao?” Ngôn Sâm tự nhiên ngồi xuống phía đối diện, giật lấy mấy cành dược liệu đã bị nàng vò cho thê thảm ra khỏi tay nàng, lạnh lùng nói: “Nếu có giận thì đi tìm kẻ chọc giận nàng mà trút, hành hạ mấy thứ thảo dược này làm gì.”
Ngôn Thanh Li dường như chẳng muốn đôi co, nàng nhảy xuống sập định đi ra ngoài: “Ta đi xem Ngọc Trúc thế nào, pha trà gì mà lâu vậy chẳng thấy tăm hơi.”
Chân nàng còn chưa kịp bước qua ngưỡng cửa đã bị Ngôn Sâm tóm lấy vạt áo lôi ngược trở lại. Hắn dùng chân đá nhẹ, cánh cửa “rầm” một tiếng khép chặt. Ngay lập tức, Ngôn Thanh Li bị hắn giữ chặt bả vai, ấn mạnh vào tấm ván cửa.
“Huynh làm cái gì thế!”
Bị kìm kẹp giữa cánh cửa và thân hình cao lớn của Ngôn Sâm, Ngôn Thanh Li đỏ bừng mặt. Nàng không dám ngước lên nhìn thẳng vào mắt hắn, chỉ đành cúi đầu nhìn chằm chằm vào hoa văn trên chiếc bình sứ đặt cạnh bình phong.
Khoảng cách quá gần khiến Ngôn Sâm ngửi rõ mùi hương thảo dược đặc trưng trên người nàng, lẫn trong đó là mùi hương thanh khiết của thiếu nữ, khiến người ta không tự chủ được mà muốn đắm chìm vào.
Hắn nhìn xuống thiếu nữ trước mặt. Nàng cố tỏ ra trấn tĩnh, hàng mi dài rủ xuống che đi sự hoảng loạn trong đáy mắt, nhưng hai rặng mây đỏ trên gò má đã hoàn toàn bán đứng nàng.
Ngôn Sâm cảm thấy yết hầu khô khốc, hắn trầm giọng hỏi: “Vẫn còn giận sao?”
Ngôn Thanh Li chớp mắt, đáp cộc lốc: “Ta không giận.”
Nàng cố luồn lách để thoát khỏi đôi bàn tay đang giữ chặt vai mình. Nhưng vừa định đẩy hắn ra, nàng đã bị vị “Ma vương mặt lạnh” này khóa chặt hai cổ tay, ấn ngược lên hai bên đầu.
Ngôn Thanh Li trợn tròn mắt, đỏ đến tận mang tai, nàng nghiêng cổ quát: “Ngôn Sâm! Huynh điên rồi sao! Mau buông ta… ưm…”
Chữ “ra” chưa kịp thốt thành lời đã bị Ngôn Sâm chặn đứng.
Một cảm giác ướt át và hơi lạnh bao phủ lấy cánh môi. Đôi môi quật cường của nàng bị hắn ngậm lấy, mơn trớn rồi cắn nhẹ đầy trêu đùa.
“Ưm… Ngôn… ưm…”
Đầu nhỏ của nàng né trái tránh phải, nhưng Ngôn Sâm thủy chung vẫn bám sát không rời. Khi nàng vừa định hé môi định mắng thì lưỡi hắn đã nhân cơ hội xâm nhập, cuốn lấy tất cả những lời định nói vào sâu trong cổ họng.
Bàn tay đang bị cố định của nàng chẳng biết từ lúc nào đã bị hắn dùng một tay nắm gọn rồi ấn lên đỉnh đầu. Bàn tay còn lại của hắn bóp chặt cằm nàng, buộc nàng phải ngẩng đầu đón nhận nụ hôn cuồng nhiệt như bão tố ấy.
Ngôn Thanh Li bị hôn đến mức rã rời, cả người mềm nhũn không còn sức phản kháng. Lúc này Ngôn Sâm mới nới lỏng sức ép, dây dưa thêm một lúc lâu mới luyến tiếc rời môi. Hắn thở hổn hển giải thích: “Chu Diệu Lâm là do Ngôn Uyển mời tới, ta hoàn toàn không biết, cũng chưa từng gặp nàng ta.”
Bị đâm trúng tâm sự, Ngôn Thanh Li quay mặt đi, gương mặt vì thiếu oxy mà ửng hồng xinh đẹp, miệng vẫn cứng: “Ta có nhắc gì đến chuyện đó đâu.”
“Thế sao? Không phải vì chuyện này mà giận à?”
Thấy Ngôn Sâm lại có ý định hôn tiếp, nàng vội vàng quay lại nói: “Chu tiểu thư là ai mời tới thì có liên quan gì đến ta?” Ánh mắt nàng chợt tối sầm lại, giọng nói nhuốm vẻ tủi thân: “Dù sao người ta cũng là thê tử chưa qua cửa của huynh, là đại tẩu tương lai của ta. Huynh trưởng là người đã có hôn ước, lại đi làm chuyện thân mật này với ta, có thấy thích hợp không?”
Sắc mặt Ngôn Sâm chợt tái đi, cảm giác tội lỗi nặng nề lập tức bủa vây lấy tâm trí hắn.
Nảy sinh tình cảm với chính muội muội mình đã là tội lớn, vậy mà hắn hết lần này đến lần khác không kìm lòng được mà chạm vào nàng. Hắn làm như vậy, vừa có lỗi với Chu Diệu Lâm, lại càng có lỗi với Ngôn Thanh Li.
Nàng nói không sai, mối quan hệ của họ định sẵn là đời này hắn không thể cưới nàng. Bản thân lại đang có hôn ước, ngay cả một lời hứa danh chính ngôn thuận cũng không thể cho nàng, vậy mà vẫn tiếp tục làm chuyện vượt quá giới hạn huynh muội, đúng là hành vi của kẻ súc sinh.
Nghĩ đến đây, Ngôn Sâm đầy áy náy kéo nàng vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu nàng, trầm giọng nói: “Hôn sự với Chu Diệu Lâm, ta sẽ nghĩ cách hủy bỏ.”
Hắn vốn chẳng có ấn tượng gì với Chu Diệu Lâm, chỉ thấy mặt qua vài lần trước khi đi Tây Xuyên. Nếu không phải do Hoàng đế ban hôn, hắn suýt nữa đã quên mất sự tồn tại của người này. Hiện giờ, hắn biết rõ mình không thể dành tình cảm cho nàng ta, nếu thật sự cưới về chỉ làm khổ đời người ta mà thôi. Hơn nữa, với mối quan hệ hỗn loạn giữa hắn và Ngôn Thanh Li, hắn không muốn kéo thêm một người vô tội vào vòng xoáy này.
Nghe Ngôn Sâm nói muốn từ hôn, trong lòng Ngôn Thanh Li vui sướng như mở hội, nhưng ngoài mặt nàng vẫn cười khổ, dùng kế lấy lùi làm tiến: “Sao có thể như vậy được? Hôn sự của huynh và Chu đại tiểu thư là do Hoàng thượng ban cho, đâu phải nói hủy là hủy? Hôm nay ta thấy Chu tiểu thư thiên sinh lệ chất, gia thế lại tốt, đứng cạnh huynh trưởng quả thực rất xứng đôi. Hôn sự này cứ giữ lại đi, rất tốt mà.”
Ngôn Sâm cúi xuống, thấy tiểu cô nương trong lòng nói chưa được mấy câu đã đỏ hoe mắt đầy đáng thương, lòng hắn như bị ai đâm một nhát. Hắn dùng đầu ngón tay thô ráp lau đi giọt nước mắt cho nàng, giọng điệu lạnh lùng thường ngày bỗng trở nên mềm mỏng: “Sao lại khóc rồi? Nàng làm bằng nước sao? Lúc nào cũng chảy nhiều nước như vậy…”
Vừa dứt lời, Ngôn Sâm khựng lại. Hắn chợt nhớ tới đêm hôm đó, khi hắn làm những chuyện ấy với nàng, nơi mẫn cảm kia của nàng cũng chảy ra rất nhiều nước, đầm đìa cả bàn tay hắn.
Phản ứng sinh lý vốn đã có từ nụ hôn ban nãy, giờ nhớ lại cảnh tượng đó, nơi đó của hắn lập tức trướng cứng thêm một vòng. Rõ ràng nàng đang vì hắn mà tủi thân khóc lóc, vậy mà hắn lại nghĩ đến những chuyện đồi bại đó, Ngôn Sâm cảm thấy bản thân thật đáng xấu hổ.
Hắn hít sâu một hơi, hơi lùi hông ra sau một chút, vỗ nhẹ vào lưng nàng trấn an: “Hoàng thượng hiện giờ đang trọng dụng ta, nếu ta kiên quyết không cưới Chu Diệu Lâm, ngài ấy chắc sẽ không quá làm khó. Cho ta chút thời gian, ta sẽ xử lý ổn thỏa việc này.”
Ngôn Thanh Li vùi đầu vào ngực hắn, ở nơi hắn không nhìn thấy, khóe môi nàng khẽ cong lên đầy đắc thắng. Nàng tiếp tục dùng giọng nghẹn ngào nói dỗi: “Thôi đi! Huynh trưởng chẳng phải luôn miệng nói chúng ta đang làm chuyện sai trái sao? Chi bằng nhân cơ hội này mà sửa sai đi. Huynh đi cưới Chu tiểu thư, ta cũng đã mười tám rồi, đến lúc đó xin mẫu thân chọn cho một lang quân như ý rồi gả đi. Ta sẽ biến mất khỏi mắt huynh và tẩu tẩu, đỡ làm các người phiền lòng.”
Lời này như một tảng đá ngàn cân từ trên trời rơi xuống, nện thẳng vào ngực Ngôn Sâm khiến hắn nghẹt thở, trong lòng trào dâng một vị chua chát khó tả.
Hắn mím môi, giữ lấy vai thiếu nữ đang thút thít trong lòng mình, bắt nàng nhìn thẳng vào mắt hắn. Giọng nói hắn giờ đây lạnh lẽo như tẩm băng: “Ngôn Thanh Li, có phải nàng đã có lang quân như ý nào khác rồi không?”
Nếu không thì tại sao tự dưng lại nhắc đến chuyện gả chồng.
Bốn chữ “lang quân như ý” được hắn nghiến răng thốt ra. Hắn nhớ nàng từng nói đã nhất kiến chung tình với hắn trên thành lâu ở Dung Dương, nhưng khi đó nàng mới thấy hắn lần đầu, chắc hẳn chỉ là say mê lớp vỏ bọc này mà thôi.
Ngôn Sâm sống hai mươi lăm năm mới lần đầu biết đến mùi vị tình ái, hắn đâu biết rằng khi đã yêu một người, người ta thường trở nên lo âu, thậm chí là nảy sinh cảm giác tự ti. Một công tử mặt lạnh vang danh Thịnh Kinh như hắn mà cũng có ngày nghi ngờ dung mạo của chính mình. Hắn tự hỏi, phải chăng khi đó nàng vừa rời Việt Châu, chưa gặp qua nhiều nam nhân nên mới thích hắn? Nay đến Thịnh Kinh, thấy thiên hạ rộng lớn, nhiều nam nhân tài hoa nên nàng đã thay lòng đổi dạ?
Ngôn Thanh Li quàng tay qua cổ Ngôn Sâm, hai chân vòng qua hông hắn, lưng tựa vào cửa. Nơi mềm mại giữa hai chân nàng đã cảm nhận được sự cứng rắn mà hắn đang nỗ lực che giấu. Nếu Ngôn Sâm không mải mê ghen tuông, hẳn hắn sẽ nhận ra tư thế của hai người lúc này ám muội đến nhường nào.
Nàng cũng chẳng buồn nhắc nhở, còn cố ý cọ xát nhẹ nhàng vào nơi đó của hắn, cắn môi đáp đầy vẻ bất cần: “Hiện tại thì chưa có, nhưng nghe nói hằng năm vào dịp Tết Khất Xảo, Trưởng công chúa đều tổ chức yến tiệc, mời tất cả thế gia công tử và tiểu thư trong thành tham dự. Đến lúc đó ta sẽ tới hiện trường chọn lấy một người, dù sao ta… ưm…”
Cái miệng nhỏ đang luyên thuyên kia một lần nữa bị Ngôn Sâm giận dữ chặn lại.
Lần này hắn hôn chẳng chút dịu dàng, cắn đôi môi mềm của nàng đến đau rát. Bàn tay to lớn đang đỡ mông nàng siết mạnh, tay còn lại thô bạo túm lấy gò bồng đảo bên trái của nàng, ra sức nhào nặn như để trừng phạt.
“Ưm… a…” Ngôn Thanh Li bị hắn vừa hôn vừa vuốt ve đến mức cả người nhũn ra, chỉ biết bám chặt lấy hắn mà thở dốc.
Ngôn Sâm hôn dần từ môi xuống vành tai nàng, cắn mạnh một cái rồi phả hơi nóng hôi hổi, khàn giọng đe dọa: “Nếu lang quân như ý của nàng biết nàng đã cùng chính huynh trưởng làm biết bao chuyện không đứng đắn thế này, hắn còn dám cưới nàng nữa không?”
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 37: Lấy Lùi Làm Tiến](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)