Bìa [NP – MTTH] – Chương 36: Chuyện Hôn Sự
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 36: Chuyện Hôn Sự

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

1653 từ · 8 phút đọc

Chuyện Hôn Sự

Trong chính sảnh Ngôn phủ, Mạnh thị cùng Lục phu nhân đang ngồi đối diện nhau. Lục phu nhân phong thái vô cùng đoan trang, tuy cùng xuất thân từ dòng dõi thư hương như Mạnh thị, nhưng bà lại không mang nét yểu điệu làm bộ làm tịch, mà toát lên vẻ thanh cao, trí thức từ tận xương tủy. Trong Lục phủ chỉ có mình bà là chính thê, không hề có thông phòng thiếp thất, cuộc sống không phải tranh sủng tính kế giúp dung mạo bà thêm phần trẻ trung, mặt mày lúc nào cũng toát lên vẻ hiền từ, ôn hậu.

Nếu nói điều gì khiến nữ nhân may mắn này phải đau đầu, thì đó chỉ có thể là đứa con trai không biết điều nhà mình.

“Ngôn phu nhân, ý ngài thế nào? Nếu được, hôm nào ta sẽ đưa Mi nhi sang đây để hai đứa gặp mặt, làm quen với Uyển tiểu thư một chút?” Lục phu nhân tuy mỉm cười dịu dàng, nhưng lòng bàn tay đã thấm một lớp mồ hôi mỏng.

Nếu không vì nghịch tử trong nhà, bà việc gì phải hạ mình đến Ngôn phủ để chịu sự dò xét thế này?

Lục Mi danh tiếng xấu xa đã rõ mười mươi, trong giới quý nữ Thịnh Kinh, hắn sớm đã nằm trong “sổ đen” của các vị tiểu thư. Cả kinh thành chẳng có tiểu thư nhà lành nào chịu gả cho hắn, khiến Lục phu nhân lo lắng đến mức ngủ cũng mơ thấy chuyện đại sự của con trai.

Năm xưa, Lục phu nhân vốn là bạn thân của Mộ thị – mẫu thân quá cố của Ngôn Sâm. Khi Mộ thị còn sống, hai người từng có lời hứa ước hôn cho con cái. Nhưng đó cũng chỉ là lời nói suông, vả lại Mộ thị đã mất nhiều năm, Lục phu nhân lại biết rõ con trai mình hư hỏng nên bấy lâu nay vẫn không đủ can đảm tìm đến Ngôn phủ nhắc lại chuyện này.

Chỉ là Lục Mi sắp bước sang tuổi mười chín mà hôn sự vẫn chưa đâu vào đâu. Không những thế, hắn còn suốt ngày gây chuyện, ăn dầm nằm dề ở lầu xanh. Cách đây vài ngày, hắn còn trêu ghẹo con gái của Ngô Ngự sử khiến ông ta tấu lên tận trước mặt Thánh thượng, làm Lục đại nhân bị quở trách không ít.

Lục phu nhân xót chồng ngày ngày vì nghịch tử mà bị mắng, lại chịu đồng liêu cười nhạo sau lưng, bà nghĩ rằng không thể cứ thế này mãi. Bà hy vọng khi Lục Mi có hôn ước, hắn sẽ biết đường mà hồi tâm chuyển ý.

Nhưng Thịnh Kinh này lấy đâu ra nhà nào dám gả con gái cho tên ăn chơi trác táng ấy? Sau bao lần vấp phải trắc trở, bà đành gạt bỏ mặt mũi tìm đến Ngôn phủ, hy vọng Mạnh thị nể tình Mộ thị năm xưa mà kết mối lương duyên.

Mạnh thị lúc này kỳ thực cũng khó xử vô cùng.

Lục Hàn lâm là quan lớn hàng chính tam phẩm, nhà họ Lục từ khi khai triều đến nay đời đời đều là bậc học sĩ. Tuy chỉ là quan văn, nhưng Lục Hàn lâm hiện là bậc đứng đầu giới văn sĩ, có tiếng nói nặng tựa thái sơn trong giới học trò thiên hạ, vị trí không thể lay chuyển.

Ngôn Uyển dù sao cũng chỉ là thứ nữ của phủ Quốc công, xét theo lý thường thì không đủ tư cách làm chính thê của con trai độc nhất nhà họ Lục. Cũng chính vì Lục Mi tiếng xấu đồn xa nên Lục phu nhân mới không nề hà xuất thân của con dâu.

Chỉ là… Ngôn Uyển là khúc ruột của Mạnh thị, dù là gả vào nhà cao cửa rộng, bà cũng không nỡ đẩy con gái vào tay một kẻ như Lục Mi. Nghe đồn Lục Mi không chỉ nạp mười tám phòng thê thiếp, mà mệnh còn rất “cứng”, những thiếp thất của hắn vào phủ không lâu đều lần lượt xảy ra chuyện, kẻ bệnh chết, người gặp tai họa. Vậy mà hắn chẳng hề bận tâm, vẫn cứ mải mê nạp thêm người mới.

Mạnh thị lo Ngôn Uyển gả đi, một là không có được chân tình, hai là sợ bị mệnh của Lục Mi khắc chết.

Lục phu nhân nhìn ra nỗi lo của Mạnh thị, vội vàng cam đoan: “Ngôn phu nhân đừng lo, nếu hôn sự được định đoạt, ta nhất định bắt Mi nhi giải tán hết đám thiếp thất trong phủ. Sau khi cưới, ta sẽ giao lại quyền quán xuyến gia đình cho Uyển tiểu thư toàn quyền quyết định. Vợ chồng ta cũng sẽ coi Uyển tiểu thư như con gái ruột, nếu Mi nhi dám bắt nạt con bé, ta sẽ đánh gãy chân thằng nhóc thối tha đó!”

Có lẽ cảm thấy câu cuối hơi quá lời, Lục phu nhân ngượng ngùng khẽ ho một tiếng để che giấu. Đều tại tên nghịch tử kia, nếu không phải hắn ngày ngày gây họa thì một người mẹ hiền từ như bà sao lại bị ép đến mức nói năng như bà chằn thế này.

Mạnh thị nghe thấy lời hứa hẹn đó, lòng bỗng dao động. Trên đời này trừ lão hủ Lục Hàn lâm kia, nam nhân nào mà chẳng tam thê tứ thiếp? Một phòng hay mười tám phòng thực chất cũng chẳng khác gì nhau. Vả lại, Lục phu nhân đã hứa giải tán đám thiếp thất, Uyển nhi sẽ có vị trí chính thê vững chắc, sau này sinh được mụn con thì cả đời vinh hiển không lo nghĩ.

Nghĩ thông suốt, Mạnh thị xua tan vẻ ưu lo, mỉm cười nói: “Lục phu nhân hiểu lầm rồi, chỉ là việc này ta không thể tự mình quyết định, còn cần lão gia làm chủ. Nhưng phu nhân cứ yên tâm, ta chắc chắn sẽ bàn bạc kỹ lưỡng với ông ấy.”

Lời này coi như đã đồng ý. Lục phu nhân mừng rỡ ra mặt, nhìn Mạnh thị bằng ánh mắt như nhìn thông gia. Bà nán lại trò chuyện thân mật thêm hồi lâu rồi mới vui vẻ hồi phủ.

Khi Ngôn Thanh Li về đến nhà, Lục phu nhân đã đi được một lúc, nhưng trước cửa phủ vẫn còn đỗ một chiếc xe ngựa sang trọng. Từ xa, nàng thấy một thiếu nữ trẻ tuổi mặc váy lụa đỏ thắm thêu hoa, trang điểm lộng lẫy bước ra từ Ngôn phủ, được hai tỳ nữ dìu lên xe rồi nghênh ngang rời đi.

“Hôm nay trong phủ có khách sao?” Bước qua cổng, Ngôn Thanh Li thản nhiên hỏi quản sự.

Quản sự đoán nàng vừa nhìn thấy chiếc xe kia, vội vàng đáp: “Bẩm Tam tiểu thư, là Chu đại tiểu thư phủ Thừa tướng tới chơi, vừa mới rời đi ạ.”

Địa vị của Ngôn Thanh Li trong phủ giờ đã khác xưa. Không chỉ là đích nữ, nàng còn có Ngôn Sâm chống lưng, phủ đệ dọn đến ở cạnh viện của hắn, đến Mạnh thị cũng phải nể nàng vài phần, nên hạ nhân chẳng ai dám tỏ thái độ.

Ngôn Thanh Li nhàn nhạt gật đầu: “Ta biết rồi.”

Trên đường trở về viện, nàng tình cờ chạm mặt Ngôn Sâm đang định ra ngoài. Gương mặt vốn lạnh lùng của Ngôn Sâm khi nhìn thấy nàng bỗng có chút biến chuyển, tựa như băng tuyết mùa xuân vừa tan, thoáng hiện một tia ấm áp hiếm thấy.

Thấy Ngôn Thanh Li vừa đi mua sắm về, Ngôn Sâm định hỏi thăm nàng dạo phố thế nào, thì thấy thiếu nữ kia mặt lạnh như tiền, coi hắn như không khí mà lướt qua, ngay cả một cái nhìn cũng chẳng thèm bố thí.

Tia ấm áp vừa tan biến lập tức đông cứng lại. Ngôn Sâm nhíu mày, đưa tay giữ chặt lấy nàng.

Ngọc Trúc thấy vậy, vội hành lễ: “Nô tỳ xuống bếp chuẩn bị chút đồ ăn cho tiểu thư.” Nói đoạn, nàng rất hiểu chuyện mà lui xuống.

Trong con đường nhỏ yên tĩnh giờ chỉ còn lại hai người. Sắc trời hôm nay âm u, nhưng Ngôn Sâm thấy sắc mặt của nàng còn u ám hơn cả bầu trời. Hắn nhàn nhạt lên tiếng: “Có kẻ nào làm khó nàng sao?”

Hiện giờ chuyện nàng nhận thân đang bị đồn đại khắp nơi, thậm chí các hí lâu còn đem chuyện cũ của phụ thân nàng ra làm trò cười. Ngôn Sâm nghĩ nàng vì chuyện này mà không vui, hoặc bị kẻ nào ngoài phố nhận ra rồi mỉa mai.

Ngôn Thanh Li khẽ nhếch môi, hất tay Ngôn Sâm ra, lùi lại hai bước: “Nhờ hồng phúc của huynh trưởng, giờ làm gì có ai dám làm khó ta nữa.”

Nói xong, nàng chẳng đợi hắn phản ứng, xoay người bỏ đi.

Ngôn Sâm đứng hình mất một giây, chân mày nhíu lại càng sâu. Hắn vốn ít tiếp xúc với nữ nhân, chẳng hiểu nàng bị làm sao. Vả lại từ trước tới giờ chỉ có hắn cho người khác ăn “mặt lạnh”, chưa bao giờ bị ai đối xử như vậy.

Tính khí Ngôn Sâm vốn kiêu ngạo, chưa bao giờ phải hạ mình trước ai, cơn giận bỗng chốc dâng lên, định mặc kệ nàng. Thế nhưng, sự thôi thúc muốn tìm hiểu xem vì sao nàng đột nhiên lạ lùng như vậy khiến hắn không tự chủ được mà đuổi theo, nắm chặt lấy cổ tay nàng, không cho nàng rời đi.

“Nói đi, rốt cuộc nàng bị làm sao?”