“Ly cô nương, sau này gặp vị Lục tiểu công tử kia, người nhất định phải lánh mặt một chút. Người dung mạo xinh đẹp như hoa, lỡ như bị hắn nhìn thấy rồi buông lời trêu ghẹo thì phiền phức lắm.” Văn Tâm ân cần dặn dò Ngôn Thanh Li, đồng thời ánh mắt đầy vẻ cảnh giác dõi theo mấy gã công tử phong lưu, đặc biệt là Lục Mi, cứ như thể đang nhìn hồng thủy mãnh thú vậy.
Thấy dáng vẻ lo xa của Văn Tâm, Ngôn Thanh Li bật cười đáp: “Ta biết rồi, cô cô yên tâm.”
Phía dưới sảnh, gã tiểu nhị cao gầy từng tiếp đón Ngôn Thanh Li hôm trước vừa giao hàng trở về, thấy nhóm của Lục Mi đang vây quanh cô nương chưởng quầy, hắn vội vàng tiến lên giải vây: “Ái chà, Lục công tử! Ngài đến thật đúng lúc! Phức Dung Trang chúng ta gần đây mới nhập về mấy loại hàng mới, để tiểu nhân giới thiệu cho ngài nhé?”
Lục Mi vốn là khách quen của Phức Dung Trang. Trong phủ hắn đã có mười tám phòng tiểu thiếp, bên ngoài lại còn vô số hồng phấn tri kỷ. Hắn thường xuyên ghé qua mua son phấn tặng cho những nữ nhân đó, ra tay vô cùng hào phóng, tuyệt đối không hề tiếc tiền vì người đẹp.
Cô nương chưởng quầy đỏ bừng mặt, thấy tiểu nhị đã về liền thở phào nhẹ nhõm, vội trốn ra sau quầy giả vờ gảy bàn tính, nhất định không chịu ngẩng đầu lên nữa.
Lục Mi cũng thức thời thu lại vẻ trêu đùa, nhe răng cười với gã tiểu nhị, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp: “Vậy còn không mau đi? Mau mang hết loại son phấn tốt nhất trong tiệm ra đây cho bản công tử!”
Hắn “xoạch” một tiếng khép quạt xếp lại, gõ nhẹ lên mặt bàn: “Cứ để muội muội chưởng quầy đây chọn trước, tính vào tài khoản của bản công tử, coi như quà tặng muội ấy.”
Cô nương chưởng quầy đang vùi đầu gảy bàn tính, nghe vậy thì tay run lên, gảy sai mất mấy hạt châu. Nàng ở trong lòng đem tổ tông mười tám đời nhà Lục Mi ra mắng nhiếc một lượt, thầm khẩn cầu tên ăn chơi trác táng này ngàn vạn lần đừng có để mắt đến nàng.
“Dạ… dạ được! Tiểu nhân đi lấy ngay!” Gã tiểu nhị quay người, nháy mắt ra hiệu cho cô nương chưởng quầy đi theo mình. Chưởng quầy hiểu ý, mượn cớ đó vội vàng tháo chạy khỏi “hiện trường tai nạn”.
Trương Triều cười hì hì trêu: “Lục huynh, uổng công huynh sinh ra diện mạo tuấn tú thế này, vậy mà lại để con nhà người ta sợ đến thế!”
Lục Mi dùng cán quạt gõ mạnh một cái vào trán Trương Triều: “Ngươi nói chuyện với đại ca thế đấy à?” Hắn lại mở quạt ra thong thả phe phẩy: “Bản công tử hồng nhan tri kỷ vô số, ngươi có không?” Hắn liếc nhìn Trương Triều đầy vẻ khinh bỉ rồi cười nhạo: “Ngươi thì chỉ giỏi chặn đường đánh nữ nhân trước cửa thanh lâu thôi, nhìn tiền đồ của ngươi xem.”
Lục Mi có thể coi là hình mẫu lý tưởng trong giới công tử ăn chơi ở Thịnh Kinh. Rất nhiều gã tự xưng là phong lưu phóng khoáng đều bắt chước cách ăn mặc của hắn, Trương Triều chính là một trong số đó. Chỉ có điều Lục Mi da trắng dáng cao, mặc màu xanh lục trông rất phong cách, còn mặc trên người gã béo lùn Trương Triều thì chẳng khác nào “Đông Thi bắt chước Tây Thi”, nhìn như một cây cải bắp dính đầy bụi bặm.
Trương Triều nhớ lại chuyện nhục nhã bị Bùi Lăng đánh trước mặt mọi người hôm trước, mặt mày xám xịt vội chuyển đề tài: “Khụ! Nghe nói Kiệt Phương Lâu mới có cô nương Oanh Ca mới tới, gảy tỳ bà hay tuyệt đỉnh. Hay tối nay anh em mình đi nghe thử?”
Mấy gã công tử khác mắt sáng rực lên, xôn xao đòi đi xem mặt người mới. Trương Triều lấy lại thể diện, đắc ý cười nói: “Ta nghe bảo Oanh Ca này vẫn còn là đóa hoa chưa hái đấy! Tú bà Kiệt Phương Lâu đã hứa bán đêm đầu tiên của nàng ta cho ta rồi…” Gã xoa xoa tay, mặt lộ vẻ dâm tà: “Tục ngữ có câu có phúc cùng hưởng, các huynh đệ có muốn cùng chơi không? Bản thiếu gia bao hết.”
Mấy gã công tử áo quần lòe loẹt lập tức vỗ vai tán dương Trương Triều nghĩa khí, duy chỉ có Lục Mi cười không nói gì, vẫn thong dong quạt. Trương Triều dùng khuỷu tay huých Lục Mi, nháy mắt: “Lục huynh, lần này có muốn chơi cùng không? Nàng Oanh Ca đó người cũng như tên, giọng hát tựa chim oanh, lúc ‘kêu’ lên chắc là êm tai lắm!”
Lục Mi chưa kịp mở miệng, gã áo hồng bên cạnh đã lên tiếng: “Trương Triều, ngươi còn không biết thói quen của Thanh Thời huynh sao? Huynh ấy có bao giờ chơi chung kiểu đó với chúng ta đâu.”
“Vẫn là Lý huynh hiểu ta nhất.” Lục Mi khép quạt, đôi mắt dài nheo lại như đang nhớ về chuyện gì đó thú vị: “Chuyện vui chốn khuê phòng thế này, sao có thể tụ tập làm như lũ dã man được? Đương nhiên là phải đóng cửa lại, thong thả hưởng lạc một mình mới thú.”
Trương Triều hậm hực thu lại nụ cười, thầm nghĩ cái gã đạo mạo giả tạo nhà ngươi, lúc lâm trận có lần nào không làm con nhà người ta khóc thét lên suốt đêm đâu? Thế mà ngày ngày cứ khuyên bọn ta phải thương hoa tiếc ngọc, chẳng thấy ngươi nương tay chút nào.
Đang bàn luận về cô nương ở Kiệt Phương Lâu, bỗng có một mùi hương dược thảo thanh khiết lướt qua. Cả bọn quay đầu lại, thấy một nữ tử mặc bạch y, đầu đội mũ có rèm che cùng tỳ nữ đi ngang qua. Mùi hương tỏa ra từ người nàng khác hẳn với mùi phấn son nồng nặc trong tiệm, khiến người ta cảm thấy sảng khoái lạ thường.
Đám Trương Triều cứ ngây người nhìn theo bóng lưng nàng cho đến khi nàng ra khỏi cửa mới sực tỉnh.
“Ơ? Cô nương nhà ai mà che mặt bí ẩn thế nhỉ?”
“Không biết, nhìn bóng lưng chắc chắn là mỹ nhân, nhưng ăn mặc mộc mạc quá, hay chỉ là dân thường?”
“Dân thường nào mà mua nổi đồ ở Phức Dung Trang?”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Trong khi đám Lục Mi còn đang đoán già đoán non, Ngôn Thanh Li đã cùng Ngọc Trúc lên xe ngựa.
Nàng không ấn tượng nhiều về Lục Mi, lần duy nhất gặp là mười năm trước khi nàng đến Lục phủ khám bệnh cho Lục phu nhân. Trong ký ức của nàng, Lục Mi là một tiểu công tử nho nhã lễ độ, mang đậm phong thái văn nhân của Lục đại nhân, khác hẳn với gã ăn chơi trác táng bây giờ.
Nàng nhớ lúc nhỏ Lục Mi rất ghét tên mình. Khi nàng gọi một tiếng “Lục Mi tiểu công tử”, cậu bé đã nghiêm túc sửa lại, bảo nàng gọi là “Lục tiểu công tử” hoặc “Thanh Thời tiểu công tử”, đừng gọi cả tên lẫn họ. Sau đó nàng mới được Lục phu nhân kể cho nghe nguồn cơn cái tên này.
Té ra lúc mang thai, Lục phu nhân cứ đinh ninh là con gái. Hai vợ chồng tình cảm thâm trọng, đã đặt sẵn tên là “Mi” (lông mày). Ai ngờ sinh ra lại là con trai. Sau đó có lão thầy bói nào đó phán rằng nguyên bản là song thai một trai một gái, nhưng vì mệnh cách đứa con trai quá cứng nên đã “nuốt” mất đứa con gái từ trong bụng mẹ, cần phải dùng cái tên nữ tính để áp chế bớt âm khí. Lục phu nhân nghe vậy liền giữ cái tên “Lục Mi” cho con trai luôn.
Ngôn Thanh Li thầm cười nhạo, thời buổi này thầy bói còn giỏi hơn cả đại phu, nhìn một cái là biết người ta mang song thai sao? Nhưng nàng vẫn không hiểu nổi, Lục đại nhân cương trực, Lục phu nhân hiền thục, sao lại nuôi dạy ra một đứa con ăn chơi trác táng thế này?
Ngôn Thanh Li còn đang thầm tiếc thay cho Lục gia, thì không ngờ rằng, vị Lục phu nhân mà nàng đang thương xót ấy, lúc này lại đang có mặt tại Ngôn phủ.
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 35: Lục Mi](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)