Bìa [NP – MTTH] – Chương 34: Nghe Đồn
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 34: Nghe Đồn

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

2193 từ · 10 phút đọc

Nghe Đồn

Mười ngày trước, việc Ngôn Quốc công bị đứa con rơi chặn xe nhận cha giữa đường còn là đề tài nóng hổi khiến dân tình Thịnh Kinh bàn tán xôn xao, nhưng rồi cũng dần lắng xuống. Chẳng ngờ mười ngày sau, câu chuyện này lại được đẩy lên một cao trào mới, trở thành vở kịch ăn khách nhất tại các trà lâu, tửu quán, người người truyền tai nhau không ngớt.

“Nói về Ngôn Quốc công năm ấy, vốn là một bậc công tử hào hoa nhã nhặn, tình cờ gặp gỡ và tâm đầu ý hợp với nàng Cố thị dịu dàng của vùng Việt Châu. Chỉ tiếc thay, đôi trai tài gái sắc ấy lại gặp nhau sai thời điểm. Khi đó Ngôn Quốc công đã có thê thất ở nhà, lại là một nữ nhân đanh đá chua ngoa, nhẫn tâm chia cắt đôi tình nhân ấy. Hai người yêu nhau mà chẳng thể đến được với nhau, đành phải mỗi người một ngả!”

“Mãi đến mười tám năm sau, vào một ngày gió thu nổi lên, mây đen vần vũ như báo hiệu một cơn giông bão sắp tới. Ngôn Quốc công khi ấy đã quá tuổi trung niên, từ sáng sớm đã có dự cảm không lành. Quả nhiên! Trên đường hồi phủ sau giờ ngọ, ông bất ngờ bị một thiếu nữ chặn đường. Các vị đoán xem chuyện gì đã xảy ra?” Lão thuyết thư trong hí lâu cố tình ngắt lời để khơi gợi trí tò mò của khách nghe.

“Sao rồi? Kể tiếp đi chứ!”

“Phải đó! Đang đoạn hay, mau nói đi!”

Lão thuyết thư bưng chén trà nhấp một ngụm lớn cho bớt khát, khà một hơi thỏa mãn rồi mới nói tiếp: “Thiếu nữ kia thế mà lại có dung mạo giống hệt nàng Cố thị năm xưa như tạc!”

Mọi người kinh ngạc cảm thán: “Vậy thì đích thị là con gái của Ngôn Quốc công và Cố thị rồi còn gì!”

“Đúng là con rơi tìm về nhận cha mà!”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Đám đông người mua vui bắt đầu bàn ra tán vào đủ điều, lão thuyết thư lại cao giọng đầy cảm xúc: “Không sai! Chính là con gái của Ngôn Quốc công và Cố thị! Nghe đồn thiếu nữ này so với mẹ mình năm xưa còn xinh đẹp hơn vài phần. Ngôn Quốc công lập tức nhận ra cốt nhục của mình, vội vàng đón người về phủ…”

Tại một gian phòng riêng trên tầng hai, mấy gã công tử trẻ tuổi đang đứng sát cửa sổ nghe chuyện rất say sưa. Trong đó, một gã mặc áo gấm xanh thêu mây trắng chim hạc đầy hứng khởi, ló đầu xuống dưới gọi lớn: “Này lão thuyết thư! Ngươi đã thấy Cố thị bao giờ đâu mà biết con gái nàng ta đẹp hơn mẹ?”

Vị công tử này có giọng nói lười biếng, phong thái phong lưu, gương mặt tuấn tú tuyệt trần. Đôi mắt hắn dài như lá liễu, nước da trắng trẻo, mái tóc đen nhánh vấn nửa phía sau bằng một chiếc trâm ngọc hình quạt đơn giản.

Nửa người hắn dựa vào bậu cửa, bên hông đeo ngọc bội cát tường, đôi bàn tay trắng trẻo thò ra khỏi ống tay áo rộng đang gõ nhẹ lên chiếc quạt xếp. Trông hắn đúng chuẩn một quý công tử hào hoa, đầy vẻ phong nhã.

Mọi người nghe tiếng đều ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy gã áo xanh kia “xoạch” một tiếng mở quạt ra, trên mặt quạt trắng hiện rõ bốn chữ to đầy kiêu ngạo: Tài Cao Bát Đẩu.

Hắn thong dong quạt, chậm rãi nói: “Thế sao bản công tử lại nghe đồn cô con rơi kia mặt mũi xấu xí, lại còn hung hãn vô lý, còn dọa nếu Ngôn Quốc công không nhận nàng thì sẽ lên quan phủ kiện ông ta mười tám năm trước làm nhục con gái nhà lành?”

Lão thuyết thư nhìn rõ vị công tử đó, lập tức tươi cười chắp tay: “Thì ra là Lục tiểu công tử, thật thất lễ quá! Ngài nói thế là sai rồi. Nếu cô nương kia thực sự xấu xí thô lỗ, sao Ngôn Quốc công lại vì áy náy mà phong cho nàng thân phận Đích nữ?”

Phía dưới xôn xao, ai nấy đều cảm thán Ngôn Quốc công quả là người si tình.

Trên lầu, cạnh gã áo xanh còn có một gã công tử béo tròn như con cóc, vội vã ghé sát nói nhỏ: “Lục huynh, đừng nghe lão thuyết thư này bốc phét. Đệ có tin nội bộ đây, nghe nói chính Ngôn tiểu công gia đề nghị nhận cô nàng đó làm em gái cùng mẹ, hoàn toàn không phải ý của lão sắc quỷ Ngôn Quốc công đâu.”

“Ngôn Chi Hằng?” Một gã cao gầy mặc áo hồng thêu bướm đứng bên cạnh cũng kinh ngạc ngoáy lỗ tai: “Vị sát thần mặt lạnh Trấn Tây Đại tướng quân ấy hả? Trời ạ, ta không nghe lầm chứ?”

Gã béo đắc ý: “Sao lầm được! Nha đầu nhà ta vốn quen thân với tỳ nữ trong viện Nhị phu nhân Ngôn phủ. Nghe nói ngày nhập tông điệp, Nhị phu nhân và Đại tiểu thư Ngôn Uyển ngăn cản dữ lắm, lấy lý do Ngôn Đại phu nhân mất đã lâu, Ngôn Chi Hằng là phận con cháu mà đứng ra nhận em gái thay mẹ là sai lễ nghi. Kết quả là Ngôn Chi Hằng đã sớm chuẩn bị hậu chiêu, đích thân mời ông ngoại là Mộ lão tướng quân đến làm chứng, thế là chẳng ai dám hó hé thêm lời nào.”

Gã áo hồng kinh ngạc đến mức há hốc mồm. Gã béo đẩy gã sang một bên, quay lại hỏi vị công tử áo xanh bên cửa sổ: “Này Thanh Thời huynh, đệ nghe nói cô nàng Ngôn Tam tiểu thư này đẹp tựa tiên nữ, hay là huynh đệ mình tìm cách đi xem mặt cái nhỉ?”

Lục Mi nhìn cái miệng sún răng của gã béo mà bật cười: “Trương Triều này, đại ca đã dạy ngươi phải biết thương hoa tiếc ngọc cơ mà? Chặn đường đánh nữ nhân mà ngươi cũng làm cho được, rụng mất hai cái răng cửa rồi còn chưa tởn sao mà định đi nhìn trộm tiểu thư Ngôn phủ? Không sợ Ngôn Chi Hằng đánh nốt đống răng còn lại của ngươi à?”

Trương Triều xấu hổ vội vàng bịt miệng.

Lục Mi phẩy quạt, bĩu môi nói: “Vả lại, tiểu thư thế gia có gì hay mà xem? Nhạt nhẽo lắm, sao sánh được với mấy muội muội ở chốn lầu xanh hiểu thấu lòng người?” Hắn gập quạt lại, đứng dậy đi trước: “Đi thôi, không nghe nữa, đi chọn phấn son tặng cho mấy nàng tri kỷ của ta nào!”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Tại tầng ba Phức Dung Trang, Văn Tâm tiễn Ngôn Thanh Li xuống lầu.

“Văn Tâm cô cô, hôm ấy đa tạ tin tức của cô. Nếu thông tin không chuẩn xác, ta cũng chẳng thể đạt được mục đích nhanh như vậy.” Ngôn Thanh Li cùng Văn Tâm đi trước, Ngọc Trúc mỉm cười theo sau.

Ngày hôm đó, việc Ngôn Sâm say rượu mạo phạm nàng hoàn toàn nằm trong tính toán của Ngôn Thanh Li. Nàng biết Mạnh thị bận chăm sóc Ngôn lão gia nên sẽ không rảnh để quản mình, mới có cơ hội cho Ngọc Trúc đi tìm Ngôn Sâm tới. Mà việc biết Ngôn Quốc công đi tiếp khách khứa ngày hôm đó, dĩ nhiên là do Văn Tâm mật báo.

“Chuyện nhỏ thôi mà. Nhưng Ly cô nương quả thực thông minh lại gan dạ, chỉ là không biết nàng người thế nào mà khiến vị Ngôn tiểu công gia lạnh lùng ấy lại ra mặt bảo vệ người, còn giành cho người thân phận Đích nữ nữa?”

Ngôn Thanh Li rủ mắt che đi tia sáng trong đáy mắt, nhàn nhạt đáp: “Ta đã sớm tính toán cho ngày này nên mới nhất quyết đi Dung Dương. Ở đó ta cùng huynh ấy đồng tâm hiệp lực giải quyết dịch bệnh, coi như có chút tình nghĩa, nhờ vậy mà huynh ấy mới giúp ta một tay.”

Nàng chưa muốn để Ninh Thiên Lân biết sự thật về quan hệ giữa mình và Ngôn Sâm nên chỉ nói bấy nhiêu. Văn Tâm nghe vậy cũng tin là thật, thầm cảm thán Ly cô nương này quả có nhìn xa trông rộng, rất xứng đôi với Tứ điện hạ.

“Đúng rồi, Tứ điện hạ đang trên đường về, mấy ngày nữa sẽ tới Thịnh Kinh.” Văn Tâm báo tin vui.

Ngôn Thanh Li nghe vậy thì rất mừng. Nàng vốn định hỏi thăm tình hình chân của hắn, vì thuốc nàng để lại chắc cũng sắp hết rồi.

“Văn Tâm cô cô, lát nữa ta gửi đơn thuốc mới, phiền cô cô chuyển cho Tứ điện hạ giúp ta. Giờ ta không tiện ra ngoài thường xuyên, khi nào có cơ hội sẽ gặp huynh ấy sau.”

Văn Tâm gật đầu đồng ý. Bà hiểu rõ địa vị Ngôn Thanh Li giờ đã khác, biết bao đôi mắt đang dòm ngó, một tiểu thư chưa chồng không thể tùy tiện gặp mặt nam nhân bên ngoài.

Ngôn Thanh Li hỏi thêm về cậu tiểu đạo sĩ Tinh Liên, nhưng Văn Tâm bảo không thấy ai tìm đến. Nàng thoáng nghi hoặc rồi cũng thôi, nghĩ bụng Tinh Liên vốn tính trẻ con, chắc là đã quên việc báo ân rồi.

Hai người vừa bước xuống lầu hai thì thấy một nhóm công tử ăn mặc lòe loẹt đi vào. Đám tiểu thư đang chọn phấn son thấy họ thì sợ hãi né tránh như tránh tà.

Ngôn Thanh Li cứ ngỡ bọn họ tới gây chuyện, nhưng thấy gã áo xanh dẫn đầu chỉ tiến tới trêu ghẹo cô nương chưởng quầy. Hắn buông lời lả lơi khiến cô nương ấy đỏ mặt tía tai vì xấu hổ, nhưng vì là khách nên không dám đuổi đi.

Vị công tử ấy xoay xoay cây quạt có chữ “Tài Cao Bát Đẩu” rất điệu nghệ. Khi chiếc quạt lướt qua, Ngôn Thanh Li nhìn thấy mặt sau của nó còn có dòng chữ: Học Phú Ngũ Xa.

Tài cao bát đẩu, học phú ngũ xa? (1)  Ngôn Thanh Li không khỏi buồn cười, trên đời lại có kẻ tự phụ đến mức này sao.

Nàng nhận ra Trương Triều – gã từng bị Bùi Lăng đánh tơi bời, nhưng gã áo xanh dẫn đầu thì trông rất quen mà nàng chưa nhớ ra là ai. Sáu năm trôi qua, đám trẻ con năm nào giờ đều đã trưởng thành hết rồi.

Văn Tâm ghé sát tai nàng nói nhỏ: “Ly cô nương, đó là con trai của Lục đại nhân ở Hàn lâm viện – Lục Mi, tên tự là Thanh Thời.”

Lục Mi! Cái tên đặc biệt này khiến nàng nhớ ra ngay. Chỉ là… nàng nhớ lúc nhỏ cậu bé ấy rất đáng yêu, sao lớn lên lại thành ra thế này?

Văn Tâm chậc lưỡi đầy chán ghét: “Kinh thành từng có ‘Song Tuyệt’, nay lại có hai cái ‘Đệ Nhất’. Đệ nhất ác bá Bùi Lăng nàng đã gặp rồi, còn vị trước mắt này chính là… Đệ nhất ăn chơi trác táng của Thịnh Kinh.”

Văn Tâm thở dài, dường như tiếc thay cho vị Lục đại nhân thanh liêm mà lại có đứa con hư hỏng: “Lục Thanh Thời này chẳng thừa hưởng chút văn tài nào của cha, cả ngày chỉ biết lêu lổng, gây sự, đàn đúm với đám công tử bột. Tuổi còn nhỏ, chưa cưới vợ mà đã nuôi mười tám phòng tiểu thiếp trong nhà, tiểu thư nhà lành ở Thịnh Kinh thấy hắn là chạy mất dép.”

[Tác giả có lời muốn nói]

Sáu nam chính đã xuất hiện đầy đủ! Mình sẽ tập hợp lại theo thứ tự xuất hiện nhé: Bùi Triệt (Bùi Tử Dương), Ninh Thiên Lân, Tinh Liên, Ngôn Sâm (Ngôn Chi Hằng), Bùi Lăng (Bùi Yến Triệu), Lục Mi (Lục Thanh Thời). Hì hì, các bảo bối đã đoán ra người cuối cùng này chưa (cười gian).

(1): Tài cao bát đẩu có nghĩa đen là tài cao đến tám đấu. Đấu ở đây là đơn vị đo lường ở thời xưa, câu này được xuất phát từ điển tích ca ngợi Tào Thực. Hiểu đơn giản là khen người có tài năng xuất chúng.

Học phú ngũ xa có nghĩa đen là học vấn đầy đến năm xe. Hiểu đơn giản là khen người có kiến thức cực kỳ uyên bác, đọc nhiều hiểu rộng. 

Tài cao bát đẩu, học phú ngũ xa là nói về người vừa có tài năng thiên bẩm, vừa có học vấn sâu rộng.