Bìa [NP – MTTH] – Chương 33: Nhập Tông Điệp
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 33: Nhập Tông Điệp

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

1880 từ · 9 phút đọc

Nhập Tông Điệp

Sáng sớm hôm sau, thám tử mà Ngôn Sâm phái đến Việt Châu đã phi ngựa trở về Thịnh Kinh.

Khi còn ở Dung Dương, Ngôn Sâm từng nghi ngờ Ngôn Thanh Li là người do Ninh Thiên Lân phái đến để tiếp cận mình. Vì thế, hắn đã âm thầm sai người đi điều tra lai lịch của nàng. Thám tử ngày đêm không nghỉ, cuối cùng cũng mang tin tức về.

Chỉ là giờ đây, Ngôn Sâm cảm thấy tin tức này chẳng còn tác dụng gì nữa, vì thân phận của Ngôn Thanh Li đã rõ ràng, nàng là muội muội của Ngôn Sâm hắn.

Trầm ngâm một lát, Ngôn Sâm vẫn mở tờ giấy ghi chép quá khứ của nàng ra.

“Cố Thanh Li, tên thật Cố Thanh Li, sinh ngày mùng 2 tháng 3 năm Xương Huệ thứ 32, người Việt Châu, cha không rõ, mẹ là con gái của dược thương Cố Thao…”

Ngôn Sâm lướt qua từng dòng, lông mày dần nhíu chặt.

“Trước mười tuổi cùng mẹ kinh doanh dược quán sinh sống, mười tuổi mẹ mất… Mười bốn tuổi ông ngoại và cậu chết dưới tay giặc cỏ, sau đó bán gia sản, giải tán gia bộc, hành nghề y… Cường hào địa phương tranh nhau muốn nạp làm thiếp… Mười bảy tuổi trên đường tìm thân nhân bị cướp chặn đường, trọng thương… Mười tám tuổi theo thương đội vào kinh, lại gặp phản tặc, đại nạn không chết…”

Tờ giấy chỉ vẻn vẹn vài dòng, tóm gọn mười tám năm cuộc đời của Ngôn Thanh Li, nhưng từng chữ từng câu lại khiến Ngôn Sâm cảm thấy chói mắt vô cùng.

Mười tám năm qua, nàng dường như chẳng có được mấy ngày yên ổn. Một tiểu cô nương mười mấy tuổi, bơ vơ không nơi nương tựa, bên cạnh không có lấy một nô tỳ tận tâm, vừa phải chịu đựng lời ra tiếng vào của láng giềng, vừa phải đề phòng sự dòm ngó của lũ quyền quý địa phương. Sau đó lại bị cướp, bị trọng thương…

Ngôn Sâm thậm chí không dám tưởng tượng lũ cướp đó đã làm gì nàng. Hắn vò nát tờ giấy trong tay, nội lực chấn động khiến nó biến thành những mảnh vụn li ti.

Thám tử đứng bên dưới không khỏi kinh hãi. Đây là lần đầu tiên hắn thấy vị chủ tử mặt lạnh này để lộ cảm xúc rõ rệt đến thế.

Ngôn Sâm nhìn chằm chằm đống vụn giấy, đột nhiên nhớ lại ở Dung Dương, nàng ngày ngày quấn lấy hắn cầu xin vào kinh vì sợ gặp đạo tặc…

Lồng ngực bỗng nhói lên như bị dao cùn cứa vào, Ngôn Sâm mệt mỏi cúi đầu. Nhưng rất nhanh, hắn ngẩng lên, khuôn mặt lạnh lùng ra lệnh: “Truyền lệnh xuống, phái năm trăm người của Tiền Phong Doanh, âm thầm tiêu diệt sạch các ổ phỉ quanh Việt Châu cho ta. Tuyệt đối không được lộ thân phận.”

Thám tử ngập ngừng: “Bẩm tướng quân, đạo phỉ quanh Việt Châu từ trước đã bị Thái thú Thịnh Nghĩa Chi phái binh dẹp sạch rồi, trong đó có cả nhóm phỉ đã đả thương Cố cô nương một năm trước. Đây cũng là mối liên hệ duy nhất giữa Cố cô nương và Tứ hoàng tử, ngoài ra thuộc hạ không tra được thêm gì khác.”

Thịnh Nghĩa Chi chính là ông ngoại của Ninh Thiên Lân, một lão tướng trung can nghĩa đảm. Việc ông dẹp phỉ bảo vệ dân chúng là lẽ thường tình.

Ngôn Sâm im lặng một lát rồi gật đầu: “Vậy không cần tra thêm nữa, lui xuống đi.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Dùng xong bữa sáng, Mạnh thị đã phái người mời Ngôn Thanh Li đến từ đường.

Chuyện xấu đêm qua tuy đã bị Mạnh thị dập tắt kịp thời, nhưng trên đời làm gì có bức tường nào không lọt gió. Đám hạ nhân trong phủ dù không dám nói ra ngoài, nhưng bên trong đã âm thầm truyền tai nhau. Sáng nay, tất cả đều hiểu rằng vị Tam tiểu thư vốn không được sủng ái này có Ngôn Tiểu công gia chống lưng. Nhị thiếu gia Ngôn Hồn vì nàng mà mất ba ngón tay, vậy mà lão gia và Nhị phu nhân cũng chẳng dám trách phạt nàng lấy một câu.

Thế là gió chiều nào theo chiều nấy, thái độ của hạ nhân với Ngôn Thanh Li cung kính hẳn lên. Bữa sáng hôm nay phong phú lạ thường, chỉ riêng cháo đã có năm loại, điểm tâm bày đầy bàn. Quản sự còn đích thân chạy đến xin tu sửa phòng ốc, nhưng bị Ngôn Thanh Li khéo léo từ chối, vì sau hôm nay, nàng sẽ không ở lại nơi này nữa.

Ngọc Trúc chọn cho nàng một chiếc váy lụa màu thanh lam dệt kim trăm nếp gấp, kiểu dáng mộc mạc nhưng chất liệu thượng hạng, mặc vào rất nhẹ nhàng, thoải mái.

Kể từ khi vào phủ, Mạnh thị luôn “vô tình” quên mất sự tồn tại của nàng, chẳng hề may cho nàng bộ y phục nào mới. Đồ của Ngôn Thanh Li gần như đều mang từ Việt Châu tới, chỉ có bộ này là mới mua khi vào Thịnh Kinh.

Thực ra Ngôn Thanh Li không quan tâm lắm đến vẻ ngoài, nhất là khi chứng kiến cảnh dân lưu vong đói khổ trên đường, nàng càng thấy những bộ quần áo nghìn vàng thật xa xỉ. Nhưng hôm nay là ngày nàng chính thức nhập tông điệp Ngôn gia, Ngọc Trúc vẫn hy vọng nàng có thể xinh đẹp nhất, ngẩng cao đầu đứng trước liệt tổ liệt tông Ngôn gia.

Ngọc Trúc búi cho nàng kiểu tóc Linh Xà tinh tế, điểm thêm một chiếc bộ diêu phỉ thúy trăm chim xuyên hoa, khiến vẻ mộc mạc của nàng bỗng chốc trở nên kiêu sa.

“Tiểu thư, hôm nay người thực sự rất đẹp.” Ngọc Trúc nhìn nàng trong gương, mỉm cười nói.

Tay nghề búi tóc của Ngọc Trúc vẫn khéo léo như xưa, sáu năm trôi qua vẫn không hề mai một.

Ngôn Thanh Li lúc này thực sự kiều mị và rực rỡ hơn hẳn Sở Thanh năm xưa. Nàng mỉm cười với chính mình trong gương, nhưng lại tháo bộ diêu xuống, chọn lấy một chiếc trâm ngọc trắng đơn giản hình hoa mai.

Đây không phải là loại ngọc thượng hạng, kiểu dáng cũng cũ kỹ, nhưng khi cài lên, khí chất kiêu sa bỗng hóa thành thanh tao, trang nhã. Đây là di vật của Cố thị – mẹ đẻ của nàng. Nàng mang nó vì muốn Cố phu nhân được tận mắt thấy con gái mình trở thành tiểu thư tôn quý của phủ Ngôn Quốc công.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Tại gian ngoài từ đường Ngôn phủ, Ngôn Quốc công cùng Mạnh thị, hai vị tiểu thư và năm vị di nương đã có mặt đầy đủ. Đám di nương tuy là người của Quốc công nhưng bản chất vẫn là nô tỳ, không được bước vào gian trong, chỉ đứng ngoài chờ để làm lễ nhận mẹ cho Ngôn Thanh Li.

Mạnh thị đang bực mình vì Ngôn Thanh Li đến muộn hơn cả bề trên, định mở lời trách móc thì thấy bóng dáng nàng xuất hiện trên bậc thềm.

Nàng đi đứng ung dung, tà váy không chút dao động, phong thái đoan trang hào phóng chẳng giống một con gái dược thương ở biên thành chút nào, mà giống hệt một quý nữ được giáo dưỡng kỹ lưỡng tại kinh thành. Đơn giản vì kiếp trước nàng đã học quá kỹ quy củ để không làm mất mặt cha nuôi.

Ngôn Uyển nhìn nàng với ánh mắt ghen tị. Sau hôm nay, Ngôn Thanh Li sẽ chính thức bước vào vòng tròn quý nữ Thịnh Kinh. Ngôn Uyển vốn luôn tự hào về nhan sắc của mình khi so với Ngôn Như nhạt nhòa, nhưng nay có thêm Ngôn Thanh Li, nàng ta cảm thấy mình bị lấn át hoàn toàn.

Ngôn Quốc công nở nụ cười hiền từ: “Li nhi, ở trong phủ mấy ngày chắc con cũng đã quen. Con thấy hợp ý với vị di nương nào nhất?”

Trong năm vị di nương, ngoại trừ Tam di nương luôn an phận và Đại di nương đang lần chuỗi hạt, những người còn lại đều nhìn nàng đầy kỳ vọng. Ngôn Thanh Li bỗng thấy mình giống như một công tử đang chọn thê thiếp, mà cha nàng lại là người môi giới.

“Thanh Li xin nghe theo sự sắp xếp của cha.” Nàng khéo léo ném quả bóng trách nhiệm về lại cho cha mình.

Ngôn Quốc công thấy đau đầu. Mấy ngày nay các di nương đã dùng đủ mọi cách để chiều chuộng ông nhằm giành lấy đứa con gái này, ông cũng đã lỡ hứa với tất cả bọn họ trong những lúc hoan lạc nhất. Giờ chẳng biết chọn ai.

Ngôn Thanh Li đứng đó, hờ hững nghe cuộc đối thoại, nhưng ánh mắt liên tục liếc ra phía cửa.

Sao Ngôn Sâm vẫn chưa tới? Nàng đã chuẩn bị bao nhiêu công sức chỉ chờ đến lúc này. Hay là nàng đã đánh giá cao tình cảm của hắn rồi?

“Tiểu thư… tiểu thư…” Ngọc Trúc khẽ đẩy nàng.

Ngôn Thanh Li giật mình thấy mọi người đang nhìn mình, đặc biệt là Ngũ di nương đang cười rạng rỡ. Nàng thầm hốt hoảng.

“Li nhi, cha đã nghĩ kỹ rồi, quyết định quá kế con cho Ngũ—”

“Khoan đã!”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ ngoài cửa trước khi người kịp hiện diện. Ngôn Thanh Li thở phào nhẹ nhõm.

“Sâm nhi tới thật đúng lúc!” Ngôn Quốc công niềm nở mời hắn ngồi. “Ta đang chuẩn bị cho Li nhi—”

“Cha.” Ngôn Sâm không chút nể nang cắt lời cha mình. Hắn liếc nhìn Ngôn Thanh Li một cái rồi nói: “Nhi tử thấy quá kế Tam muội cho bất kỳ vị di nương nào cũng đều không thỏa đáng. Muội ấy bơ vơ ở Việt Châu mười tám năm qua đều là lỗi của cha, người cần phải bù đắp cho muội ấy.”

Bị con trai nhắc lại chuyện phong lưu năm xưa, Ngôn Quốc công có chút ngượng ngùng: “Vậy ý con là…”

Ngôn Sâm khẽ nhếch môi cười, nụ cười hiếm hoi ấy khiến Ngôn Uyển ngẩn ngơ.

“Nhi tử cho rằng, nên quá kế Tam muội cho mẹ.”

Mọi người sững sờ. Mạnh thị nhíu mày, định nói gì đó nhưng chợt khựng lại. Ngôn Sâm không bao giờ gọi bà ta là mẹ, mà chỉ gọi là Nhị phu nhân. Vậy “mẹ” mà hắn nhắc đến chính là… Mạnh thị hít một hơi lạnh.

Ngôn Sâm trịnh trọng hành lễ với Ngôn Quốc công: “Nhi tử Ngôn Sâm nguyện thay vong mẫu Mộ Anh, nhận quá kế Ngôn Thanh Li làm Đích nữ!”

Cả căn phòng rơi vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.