Bìa [NP – MTTH] – Chương 32: Sai Sự
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 32: Sai Sự

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

1996 từ · 9 phút đọc

Sai Sự

Hơi nóng trong chiếc giường gỗ chạm khắc hoa dần dần bốc cao. Ngôn Thanh Li nắm lấy bàn tay thô ráp của Ngôn Sâm, dẫn dắt hắn đi về hướng khác.

Bất ngờ chạm phải một khối mềm mại qua lớp vải lụa mỏng, nụ hôn nồng cháy của Ngôn Sâm trong miệng nàng khựng lại một lát. Hắn biết rõ đó là cái gì. Hắn không chỉ đang hôn muội muội mình trong lúc tỉnh táo, mà còn đang chạm vào thân thể nàng.

Bàn tay Ngôn Sâm khẽ nâng lên, hắn vật lộn đau khổ giữa tội lỗi và sự chính trực. Cuối cùng, tội lỗi đã đánh bại chính trực đến tan tác, bàn tay ấy lại hạ xuống, bao phủ lấy bầu ngực Ngôn Thanh Li mà nhẹ nhàng xoa nắn.

Nụ hôn của hắn dần dời xuống dưới, dọc theo chiếc cổ trắng ngần đến tận khe ngực sâu thẳm. Đến lúc này, hắn mới chậm rãi ngẩng đầu lên.

Ngôn Thanh Li thở dốc nhè nhẹ, đối diện với ánh mắt của Ngôn Sâm, tim nàng đánh lô tô. Hắn dừng lại sao? Nàng đã nỗ lực đến mức này mà hắn lại dừng lại?

Nhưng ngay khắc sau, Ngôn Sâm đột nhiên xé toạc chiếc yếm màu thủy lam trên người nàng. Tiếng vải rách vang lên rõ rệt giữa đêm thanh vắng, Ngôn Thanh Li giật mình, đôi gò bồng đảo cao ngất, trắng ngần như tuyết nhảy vọt ra ngoài.

Nhìn hai đóa hoa hồng trước mặt, đôi mắt Ngôn Sâm tối sầm lại. Đôi bàn tay đầy vết chai do cầm kiếm mỗi bên nắm lấy một viên, vùi sâu mặt vào rãnh sâu ở giữa.

Ngôn Thanh Li nhìn chằm chằm vào những hoa văn trên cột giường, lòng thầm nhẹ nhõm. Như vậy, Ngôn Sâm đã tiến thêm một bước gần nàng hơn.

Mùi thuốc nhàn nhạt đan xen với hương thơm sau khi tắm gội tạo thành một tấm lưới kín kẽ, ngăn cách lý trí của Ngôn Sâm ở bên ngoài, khiến hắn biết rõ là sai nhưng vẫn muốn đâm lao phải theo lao.

Hắn dùng môi lưỡi miêu tả từng tấc da thịt trên hai khối mềm mại, nhào nặn làn da trắng nõn như nhào bột. Đôi gò bồng đảo của nàng vừa lớn vừa tròn, nhũ thịt tràn ra qua kẽ tay hắn như tuyết trắng tan chảy.

Tay Ngôn Sâm dùng sức, những dấu tay đỏ ửng hiện lên trên nền da trắng như tuyết. Nhưng môi lưỡi hắn lại dịu dàng, khi thì mút nhẹ khi thì cắn khẽ, đặc biệt nâng niu đỉnh hồng trà nhỏ bé như thể đang chăm sóc một trái nho dễ vỡ.

Ngôn Sâm nhớ lại bộ dạng đau đớn của Ngôn Thanh Li khi bị Ngôn Hồn thô bạo giày vò “quả hồng nhỏ” này, hắn đột nhiên hối hận vì đã không trực tiếp chặt đứt cả cánh tay của Ngôn Hồn.

Nghĩ đến đây, hắn lại thấy nực cười. Hắn phẫn nộ vì hành vi khinh bạc của Ngôn Hồn, nhưng chính hắn lúc này đang làm gì? Hắn và Ngôn Hồn có gì khác nhau? Hắn cũng là một người huynh trưởng cầm thú không bằng, đang bắt nạt chính muội muội mình.

“Ưm…”

Sự trêu chọc của Ngôn Sâm khiến hơi thở Ngôn Thanh Li dồn dập, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Cảm giác trống rỗng và tê dại lan tỏa toàn thân, nhưng Ngôn Sâm dường như chỉ bị hấp dẫn bởi đôi gò bồng đảo của nàng mà không hề có động tác tiếp theo.

Sao nam nhân ai cũng thích chỗ này của nàng thế? Ninh Thiên Lân cũng vậy, Ngôn Sâm cũng thế. Hôn nắn đã bao lâu rồi mà không biết làm chuyện khác sao? Rõ ràng thứ bên dưới kia đã cộm vào người nàng nửa ngày rồi…

Ngôn Thanh Li thầm thở dài, xoay người đè Ngôn Sâm xuống dưới. Tư thế này nàng đã rất quen, bàn tay nhỏ nhắn lập tức nắm lấy hung khí đang dựng đứng.

Đôi mắt đầy dục vọng của Ngôn Sâm thoáng chốc trầm xuống như mặt hồ sâu.

“… Buông ra, không được chạm vào đó.”

Rốt cuộc Ngôn Thanh Li vẫn sợ ánh mắt này của hắn. Đúng là đại tướng quân bách chiến bách thắng, dù bị nắm thóp vẫn có thể dùng ánh mắt hung ác để dọa người.

Nàng nhắm mắt làm ngơ, vùi đầu vào cổ Ngôn Sâm, phả hơi nóng vào tai hắn: “Tại sao chứ? Lần trước cũng chạm qua rồi mà.”

Ngôn Sâm im lặng một lát: “Lúc đó chúng ta chưa biết thân phận của nhau.” Hắn nghiến răng định bắt lấy tay nàng, nhưng bàn tay nhỏ nhắn của nàng như có mắt, linh hoạt luồn sâu vào trong lưng quần của hắn.

Ngôn Sâm lập tức rên rỉ một tiếng. Nếu lần trước ở dưới nước là cách lớp quần áo, thì lần này là sự tiếp xúc da thịt trực tiếp.

Dương vật nóng bỏng bị lòng bàn tay ấm áp bao trọn. Ngón tay nàng linh động như rắn, vuốt ve dọc theo những đường gân trên côn thịt, rồi nắm lấy bao quy đầu đưa đẩy lên xuống, khi nặng khi nhẹ lướt qua rãnh quy đầu.

Đầu óc Ngôn Sâm như muốn nổ tung, toàn bộ máu huyết đều dồn về nơi đó. Hắn không thể ngờ một cô nương chưa xuất giá như nàng lại có thể táo bạo và thuần thục chuyện nam nữ đến thế. Hắn gần như nghiến nát răng, cố đè nén xúc động muốn xé nát người dưới thân, gằn từng chữ: “Ngôn Thanh Li, bỏ tay ra cho ta…”

Nàng áp sát tai hắn, không thấy được đôi mắt đỏ vẩn lên vì dục vọng của hắn, lại còn bồi thêm một câu nũng nịu: “Huynh trưởng… huynh cũng sờ ta đi, được không?”

Lời này nàng gom cả hai đời lại cũng chưa từng nói qua, nói xong chính mặt nàng cũng nóng như thiêu như đốt. Nếu không phải đối với loại nam nhân như Ngôn Sâm cần kích thích mạnh, nàng cũng chẳng liều mình như vậy. Đợi hắn chủ động sao? E là hắn thà chôn chặt tình cảm trong lòng cả đời cũng không dám vượt rào với muội muội mình.

Lời tán tỉnh lộ liễu này khiến Ngôn Sâm bàng hoàng: “Sao nàng có thể nói ra loại…”

“Ca ca!”

Ngôn Thanh Li đột nhiên gọi một tiếng “ca ca”. Giọng nói mềm mại, nũng nịu vờn quanh tai khiến Ngôn Sâm nghẹn nửa câu sau lại trong cổ họng. Khi sự cấm kỵ và dục vọng va chạm, nó tạo ra một vụ nổ lớn trong lòng, tiếng “ca ca” này suýt chút nữa khiến hắn bắn ra tinh dịch.

Cảm nhận được vật trong tay trướng to thêm vài phần, nàng biết hắn thích nghe nàng gọi như thế. Nàng nén sự ngượng ngùng, tiếp tục thốt ra những lời yêu đương khó mở miệng: “Ca ca… sờ ta đi… ca ca…”

Trong ánh đèn mờ ảo, Ngôn Sâm như bị dồn vào bước đường cùng, xoay người đè thiếu nữ đang gọi “ca ca” xuống dưới. Ngay khi đứng dậy, hắn nâng chưởng dập tắt nến. Hành vi tội lỗi và hổ thẹn này không nên để trời đất thấy, cũng không nên để nàng thấy.

Ngôn Sâm không thể nhịn được nữa, hắn cúi đầu ngậm lấy đỉnh hồng của nàng, tay tìm xuống hạ thân, chạm vào lớp cánh hoa mềm mại rồi tìm thấy khe hoa bí ẩn đang ướt đẫm mật ngọt.

Ngôn Sâm quanh năm ở quân doanh Tây Xuyên, tuy chưa từng chạm qua nữ tử nhưng thường nghe quân sĩ nói những lời thô tục, bản năng nam nhân lại là chuyện không thầy tự hiểu. Hắn dùng ngón tay thăm dò một lát đã hiểu rõ đường đi lối lại.

Trong bóng tối, Ngôn Thanh Li không thấy mặt hắn nhưng ngũ quan lại trở nên nhạy bén. Nàng tưởng tượng đến người nam nhân lạnh lùng trên thành lâu Dung Dương lúc này đang vứt bỏ vẻ cao ngạo mà mút đầu vú của nàng đến phát ra tiếng “chùn chụt”, bàn tay vốn cầm Lãnh Nguyệt kiếm nay lại vương vấn nơi tư mật của nàng. Cảnh tượng kỳ lạ này khiến nàng không kìm được mà trào ra mật ngọt, cơ thể chưa bao giờ khao khát chuyện đó đến thế.

“Ca ca… bên trong…” Ngôn Thanh Li thở dốc, với tay định nắm lấy dương vật của hắn, chỉ muốn hắn nhanh chóng lấp đầy cơ thể mình.

“Nàng… đừng gọi như vậy.” Ngôn Sâm thở hắt ra một hơi, tránh né bàn tay nàng. Hắn đặt ngón tay trước miệng huyệt nhỏ hẹp, nhẫn nhịn không tiến vào thêm. Đêm nay hắn đã làm quá nhiều chuyện sai trái, không thể thực sự phá hỏng sự trong trắng của nàng.

Hắn khép bốn ngón tay lại, nhanh chóng ấn vào hoa tâm của nàng, đồng thời dùng ngón cái khẩy nhẹ hạt châu nhỏ bé để xoa dịu sự khó chịu cho nàng. Ngôn Thanh Li bị kích thích đến mức cong người lên, tuy bên trong vẫn trống rỗng nhưng sự nhấn nhá bên ngoài của hắn mang lại một khoái cảm khác lạ.

“Ưm… a…”

Cơ thể nàng rung động theo từng nhịp tay của Ngôn Sâm. Kiểu giải tỏa này cũng mang lại sự thỏa mãn nhất định, một cảm giác tê dại quét qua toàn thân, nàng kẹp chặt lấy tay hắn, cắn chặt chăn, tuôn ra rất nhiều mật dịch nóng hổi.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Khi dục vọng bình lặng, Ngôn Thanh Li lại thấy có chút bất lực. Thế này mà vẫn không tiến tới sao? Có còn là nam nhân không vậy? Lần sau chắc nàng phải bóp miệng đổ mị dược cho hắn mất thôi.

Ngôn Sâm lặng lẽ ngồi quỳ trên giường. Trong bóng tối, thị lực của hắn tốt hơn nàng nhiều, hắn đã khắc sâu từng biểu cảm tình động của nàng vào lòng. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình. Nếu ở Dung Dương là ngoài ý muốn, thì lần này là gì? Đôi bàn tay này lúc này đang dính đầy dâm dịch của muội muội mình, thật hoang đường, thật trái luân thường đạo đức.

Tỉnh lại sau một giấc mộng dài, sai lầm cần được sửa chữa. Ngôn Sâm trầm mặc xuống giường, chỉnh lại y phục che đi dục vọng vẫn đang dựng đứng. Hắn đắp chăn cho nàng. Trong bóng tối, nàng mở to đôi mắt sáng bình tĩnh nhìn hắn, bờ môi hơi sưng vì nụ hôn dài.

Ngôn Sâm định vuốt ve bờ môi ấy nhưng rồi lại đặt tay lên đỉnh đầu nàng, vụng về xoa tóc, một cử chỉ dịu dàng mà hắn chưa từng làm với bất kỳ ai.

“Ngủ đi, nàng ngủ rồi ta sẽ đi.”

Ngôn Thanh Li hiểu đạo lý lạt mềm buộc chặt, nàng quyết định tối nay dừng lại ở đây. Nàng chỉ không biết sau khi làm nhiều chuyện không nên làm với muội muội mình như vậy, Ngôn Sâm có cân nhắc lại hôn sự với Chu Diệu Lâm không.

Chu Diệu Lâm ơi Chu Diệu Lâm, đừng trách ta cướp phu quân của ngươi, ai bảo cha ngươi cũng góp phần tiêu diệt Sở gia của ta? Món nợ này, ta nhất định phải đòi lại.

Ngôn Thanh Li thực sự mệt mỏi, nàng nhắm mắt ngủ thiếp đi. Nhìn nàng vô tư như vậy, Ngôn Sâm khẽ nhếch môi trong bóng tối, nhưng rồi lại nghe thấy nàng lầm bầm:

“Huynh trưởng, Thanh Li không hối hận.”